Chương 8: Gu-seul Ở Ký Túc Xá (1)
Lần đầu tiên tôi đưa phụ nữ vào phòng trọ.
"Này, danh sách cậu nhờ đây. Xong việc này rồi. Giờ mà cậu bảo không có Thụ Mộc Hoàn rồi lật lọng thì coi chừng chết với tôi đấy."
Ý là người phụ nữ đang rất muốn giết tôi này.
"Cô giáo bớt trừng mắt đi, nhìn ánh mắt đó dù muốn đưa tôi cũng hết muốn đưa rồi."
"Tôi thấy đó là thái độ phù hợp đối với một tên hiếp dâm đấy chứ?"
"Cô cứ nói thế nghe ngứa tai thật đấy."
Chúng tôi trừng mắt nhìn nhau qua chiếc bàn thấp.
Hương thơm thoang thoảng của trà hoa rẻ tiền xộc vào mũi.
"Haizz."
Lee Se-young nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng, rồi thở dài thườn thượt như đã cam chịu.
"Được rồi. Từ giờ cả tôi và cậu đừng nhắc chuyện cũ nữa. Giao dịch lần này xong coi như chúng ta là người lạ lần đầu gặp mặt. Ok?"
"Tôi không thích thế."
"Gì?"
"Sau này tôi còn phải làm nhiều việc với cô mà. Dù sao cũng là quan hệ đã từng chung chạ."
"Thằng điên."
Ngay khi cô ấy nhăn mặt, tôi lăn ba viên Thụ Mộc Hoàn trên bàn về phía cô ấy.
Đồng thời, khuôn mặt Se-young nở nụ cười rạng rỡ. Nhìn bộ dạng đó thật chướng mắt, tôi buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Đồ hám của."
"Gì hả thằng ranh này?"
Mặc dù chửi lại nhưng cô ấy vẫn vội vàng nhét ba viên Thụ Mộc Hoàn vào chiếc túi xách hàng hiệu.
"Thế rốt cuộc cậu đang toan tính cái gì?"
"Sao cơ?"
"Tự nhiên bảo in danh sách rồi sai bảo mấy việc kỳ lạ. Với lại lần trước cậu đã làm gì tôi."
"Làm gì là làm gì. Làm tình chứ gì."
"Đừng có giả nai. Tôi vẫn nhớ những gì cậu làm với tôi lần trước. Cậu có đặc tính riêng biệt gì?"
Đặc tính?
Có thì có đấy, nhưng tôi không hiểu tại sao người phụ nữ này lại tò mò về nó.
"Có đấy."
"Tôi biết ngay mà. Vô hiệu hóa ma lực hay loại nào đó tương tự?"
"Sao tự nhiên cô hỏi kỹ thế?"
Tôi làm gì có năng lực đó.
Nhắc mới nhớ, trong lần gặp đầu tiên, cô ấy rốt cuộc đã không thể thi triển ma pháp tấn công lên tôi.
Có liên quan gì đến Sắc Mộc Chi Gia Hộ không nhỉ.
Thấy nụ cười đắc thắng như thể đã biết tỏng mọi chuyện của Se-young, tôi cũng khó mà phủ nhận.
"Biết hết rồi nhóc con. Nói thật đi. Thì tôi sẽ tha thứ hết chuyện lần trước cho."
"Có đấy."
"Thế à?"
Vừa dứt lời, Se-young đưa danh thiếp từ trong túi áo vest ra.
"Vậy cầm lấy cái này. Tốt nghiệp Academy xong thì đến công ty tôi mà làm."
"Dạ?"
"Sao làm mặt thế kia?"
"Đề nghị này hơi lạ đối với một tên hiếp dâm đấy."
"... Im đi."
Cũng phải, gần đây uy thế của gia tộc Orc đang có dấu hiệu tụt dốc không phanh.
Nghe nói là dính bê bối tham nhũng gì đó.
Nên có vẻ họ cần nhân tài để nâng cao danh tiếng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, thường thì ai lại đưa đề nghị cho kẻ đã nhắm vào mình về mặt tình dục chứ?
"Vâng, tôi sẽ nhận. Tôi sẽ xem xét tích cực, nhưng đổi lại cho tôi hỏi một câu."
"Gì?"
"Cô muốn gì?"
"Đừng có tỏ ra non nớt. Không phải vì muốn gì mà tôi đưa danh thiếp đâu. Chỉ là việc xã giao thôi."
Tự nhiên nói đúng thế. Lạ lẫm thật.
Tôi không thể hiểu nổi lối tư duy của người phụ nữ này.
Se-young và tôi dù nói gì đi nữa cũng là nghiệt duyên. Mối quan hệ kỳ lạ giữa kẻ định cướp của tôi và kẻ cuối cùng lại lấy đi trinh tiết của tôi.
"Giờ nhận được đồ rồi tôi đi đây. Và từ giờ đừng có tỏ ra quen biết."
"À, vâng."
"Với lại cái sau lưng cậu là cái gì thế?"
Ngay trước khi đi, có vẻ tò mò nên Se-young chỉ vào chậu hoa sau lưng tôi và hỏi.
"À cái này hả? Bị một con chó chết tiệt tôi quen đùn đẩy cho. Nó bảo nuôi hộ."
"Nuôi một chậu hoa mà cần nhiều bao phân bón thế kia à?"
"Có vấn đề gì không?"
"... Trông như thằng dở hơi. Tôi đi đây."
Nói nặng lời thế.
Tôi không tiễn cô ấy ra cửa mà ôm lấy chậu hoa.
Nhờ dùng nước khoáng và phân bón tôi có, trong chậu hoa đã mọc lên một mầm cây nhỏ bằng hạt kê.
Hạt giống.
Đã nảy mầm.
Gọi tắt là Shiva. Tên ở nhà của thằng nhóc này từ hôm nay là Shiva Saekki (Thằng chó Shiva).
"Shiva à, con không được lớn lên giống mẹ đâu nhé. Không cần nghe lời cha mẹ đùn đẩy con cái cho người khác đâu."
Lúc lắc.
Không biết có nghe lọt tai lời tôi nói không mà hai lá mầm lắc lư sang hai bên.
Cái này là... thai giáo à?
Lòng tôi xao xuyến, cảm giác tâm trạng tồi tệ được chữa lành đôi chút.
Thành phố giáo dục nơi nhân tài tương lai cư trú.
Với khẩu hiệu đó, Academy tọa lạc trên một quần đảo gần Thái Bình Dương.
Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy quần đảo của Academy là nó giống như sự pha trộn giữa trường cấp ba và đại học.
Nếu có điểm khác biệt thì là ký túc xá nam nữ ở chung, và phòng ốc khá rộng rãi.
"Đến nơi rồi. Ngày mai là lễ nhập học nên chúc ngài có một đêm ngon giấc."
Tôi lên máy bay buổi sáng và đến nơi vào buổi tối.
Ấn tượng đầu tiên khi bước vào ký túc xá là nó xanh ngoài sức tưởng tượng. Đúng là bọn cuồng Thế Giới Thụ, giấy dán tường cũng toàn màu xanh lá cây.
Tôi dỡ hành lý và đặt chậu hoa lên bàn cạnh giường ngủ.
Kích thước phòng là hai phòng ngủ.
Nếu có bạn cùng phòng thì không phải đẳng cấp của Thế Giới Thụ.
Và từ giờ việc ăn ở phải giải quyết tại đây.
Ăn đêm thì có bếp nên có thể mua nguyên liệu ở siêu thị gần đó về tự nấu, còn bữa sáng và bữa tối thì có quầy salad hoạt động thường xuyên ở tầng 1.
Thật tốt khi có khu vực dành riêng cho người Hàn Quốc trong thành phố giáo dục, nhờ đó tôi không phải vật lộn với ngoại ngữ.
"Thế này mới đúng là trường học chứ."
Cái trường đại học tôi từng học đúng là không có cửa so sánh.
"Và tiền bạc cũng rủng rỉnh hơn."
Học viên nhập học khóa đầu tiên được hỗ trợ 100% học phí cùng với 3 triệu won tiền sinh hoạt phí mỗi tháng.
Nếu hỏi tiền này ở đâu ra... thì chỉ có thể nói là từ Tổ chức Thế Giới Thụ, nơi tiền nhiều đến mức đáng ngờ.
Nghe nói Thế Giới Thụ Chính Nghĩa đã tuyên bố không được tiếc tiền cho việc phát triển nhân tài.
Không ai dám trái lời thần linh.
"Ăn cơm rồi làm một vé quay thưởng nhỉ."
Tôi nằm trên giường thẫn thờ thiền định.
Nhờ tập thể dục không bỏ buổi nào cho đến tận lễ nhập học, hiện tại tôi đã đạt đến ngưỡng gần như bình thường.
Giờ chỉ còn chút nữa là hoán cốt đoạt thai từ Mê lực 0 lên 1.
"Bảng Trạng Thái."
“ Tên ” Lee Si-heon (Ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ)
“ Tuổi/Chiều cao/Cân nặng ” 20 tuổi / 174cm / 76.18kg
“ Chỉ số ”
- Sức mạnh 4.8
- Độ bền 3.2
- Nhanh nhẹn 2.9
- Thể lực 3.5
- Ma lực 0.0
- Mê lực 0
- Trí tuệ 5
- Tiềm năng 20
- May mắn 10
□ Đặc tính riêng biệt (2)
[Thực Mộc Đồ Giám (S)] [Cơ Thể Chiến Đấu (S)]
□ Kỹ năng sở hữu (0)
□ Khí chất (8)
[Đại Khí Vãn Thành (EX)] [Sắc Mộc Chi Gia Hộ (S)] [Kiếm Thuật Tư Chất (E)] [Ma Pháp Tư Chất (D)] [Béo Phì (F)] [Dâm Ma (F)] [Rối Loạn Kiểm Soát Giận Dữ (F)] [Dung Mạo Xấu Xí (F)]
Ban đầu các chỉ số tăng vùn vụt, nhưng khi bắt đầu chạm đến ngưỡng siêu nhân thì tốc độ tăng trưởng bắt đầu chậm lại.
Dù vậy so với các học viên khác thì đây là sự tăng trưởng đáng kinh ngạc.
Giờ quan trọng là Mê lực và Ma lực.
Hai chỉ số khó tăng nhất.
Nếu quay thưởng tốt thì biết đâu sẽ ra khí chất liên quan đến ma lực, nhưng dù tôi có may mắn đến đâu cũng không đảm bảo lúc nào cũng ra thứ mình muốn.
Ngay cả Cơ Thể Chiến Đấu cũng phải quay khoảng 60 lần mới có được.
Ọc ọc.
Lo lắng cho tương lai xong thì bụng bỗng đói cồn cào.
Tôi bật dậy, mở chai nước trên bàn tưới qua loa cho chậu hoa rồi ra phòng khách.
Hay là xuống quầy salad.
Tôi xỏ tạm đôi dép đi trong nhà, đeo mặt nạ rồi hướng xuống tầng 1.
Ra đến hành lang, ánh mắt của các học viên đổ dồn về phía tôi.
- Thằng kia là ai thế?
- Ai biết.
Ánh mắt nhìn kẻ thích gây sự chú ý.
Nhưng đeo mặt nạ còn đỡ bị đối xử và phản ứng tệ hơn là không đeo.
Vì miệng được khoét hở nên có thể ăn uống, ngoại trừ những ngày thi cần xác minh danh tính, tôi định lúc nào cũng đeo mặt nạ.
Không phải chủ nghĩa bí ẩn gì đâu, mà là bỏ mặt nạ ra thì bị chửi sấp mặt.
"Cắm thẻ học viên vào đây, dùng xong thì rút ra là được ạ."
"Vâng, tôi biết rồi."
Quầy salad có đủ loại từ món Âu như spaghetti cho đến món Hàn.
Ăn xong một mình, tôi chẳng còn việc gì làm.
Rút thẻ cắm ở lối vào, tôi lê bước về phòng, thì thấy bóng dáng một người trước cửa phòng mình.
"Không có nhà sao...?"
Một cô gái thấp bé đang ôm thứ gì đó trong lòng và nghiêng đầu.
Chiếc áo hoodie oversize màu đỏ và chiếc quần đùi bó sát khiến tôi nhận ra ngay từ xa.
"Phòng tôi mà, cô có việc gì không?"
"A!"
Tôi lại gần bắt chuyện, cô gái nở nụ cười rạng rỡ và cúi đầu chào tôi.
"Xin chào! Tôi là học viên ở phòng bên cạnh. Nhân dịp vào ký túc xá, tôi mang ít trà hoa sang biếu coi như làm quen."
Cô gái tiến lại gần đưa cho tôi một gói quà được gói ghém cẩn thận. Đôi mắt lấp lánh tràn đầy mong đợi như đang chờ lời cảm ơn.
"À... Cảm ơn cô. Tôi cũng muốn đáp lễ gì đó... nhưng tôi không có gì cả."
"Không sao đâu ạ. Tôi muốn tặng nên tặng thôi mà. Đáp lễ thì làm bạn với tôi đi. Tên cậu là gì?"
"À, vâng. Làm bạn nhé. Tôi là Lee Si-heon."
"Tên đẹp quá. Phư phư phư, tôi tên là Gu-seul."
Gu-seul (Viên Bi)? Tên lạ thật.
Vừa nghĩ vậy, bỗng nhiên phía sau cô ấy xuất hiện hình bóng của thứ gì đó.
Cảm giác đó giống hệt lúc tôi gặp Se-young lần đầu.
Hình dáng cái cây vươn dài. Cái bóng đen kịt từ từ mọc lên, vươn cành và lá, rồi chẳng mấy chốc hình dáng đó lộ diện.
Tên của cái cây đó tự động hiện lên trong đầu tôi.
“ Cây Honeyberry (Cây Chó Con) ”... Có loại cây như thế nữa hả?
Thấy tôi im lặng một lúc, Gu-seul nghiêng đầu.
"À xin lỗi. Tôi hay suy nghĩ linh tinh. Họ của cô là gì?"
"Tôi không biết họ. Chỉ là Gu-seul thôi. Là bạn bè rồi nên giờ nói trống không được chứ? À được nhỉ?"
Nhìn khuôn mặt cười rạng rỡ đó, tôi thấy cái tên Cây Chó Con cũng hợp lý.
Mặt mũi cũng đúng kiểu cún con. Hơn nữa còn dễ thương và xinh đẹp.
Đang mải ngắm khuôn mặt đó, Gu-seul thu hẹp khoảng cách và hỏi tôi.
"Nhưng mà lúc nào cậu cũng đeo mặt nạ à?"
"Ừ."
"À thật á? Tớ muốn nhìn mặt cậu. Cho tớ xem một lần đi."
Tôi nhẹ nhàng gạt tay Gu-seul đang vươn tới xuống.
Gu-seul lập tức xụ mặt, bĩu môi.
"Tớ có nỗi khổ riêng."
"Tiếc thật. A! Đúng rồi. Tớ phải cho Jjong-i ăn."
"Jjong-i?"
"Thú cưng thực vật ấy mà. Vậy gặp lại sau nhé!"
Cuộc trò chuyện kết thúc một cách rất tự nhiên.
Nhìn Gu-seul vẫy tay đi vào phòng bên cạnh, tôi cũng ngượng ngùng vẫy tay lại.
Tôi đã nghĩ từ trước rồi, đến dị giới này cảm giác như được thấy đủ loại người.
Jin Dal-rae cũng vậy, Gu-seul cũng vậy, cứ tưởng Mộc Nhân ai cũng thế, nhưng nghĩ đến Se-young thì lại không phải.
Mà điều kiện để nhìn thấy hình dáng cái cây đó rốt cuộc là gì nhỉ?
Đứng ở hành lang suy nghĩ một lúc nhưng rồi tôi cũng bỏ cuộc, vào phòng chuẩn bị đi ngủ.
Đêm trước lễ nhập học, chiếc giường lần đầu tiên nằm êm ái vô cùng.
2 Bình luận