Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 238: Baobab Tree (2)

Chương 238: Baobab Tree (2)

Chương 238: Baobab Tree (2)

"Đại ca."

Đi về phía Đông một lúc lâu. Đang nướng cá bắt được gần đó để ăn trưa thì Tae-yang bắt chuyện.

Hắn nhặt một chiếc lá rơi dưới đất lên và làm vẻ mặt nghiêm túc.

"Mày lại định nói linh tinh thì thôi đi."

"Cái này, là bài học ạ."

Dạy cái gì chứ.

"Đây nhìn xem. Trông giống cái gì?"

"Giống cái lá bình thường thôi."

"Oho, những người yêu cây được đào tạo chuyên nghiệp không được gọi cái này là lá cây. Người sắp làm Vua mà thế này là không được."

Thằng này lại lên cơn nói khùng nói điên rồi đây.

Nghe nhiều quá giờ tôi cũng thấy tò mò.

Được rồi xem đi đến đâu.

Nhìn mỡ chảy xuống từ đuôi cá, tôi quay đầu sang phía Tae-yang.

Hắn phập phồng lỗ mũi vẻ khá nghiêm túc.

Lee Hyang ở phía sau không quan tâm đến chúng tôi, đang chuẩn bị bữa ăn.

"Đại ca, nhìn cái này xem. Này. Hàng nát."

"Hả?"

Aori đang dựa vào cây nghỉ ngơi nhìn về phía này.

"Cái này trông giống gì."

Thấy chiếc lá hắn cầm trên tay, Aori nhún vai thở hắt ra vẻ ngạo mạn như chẳng có gì to tát.

Hắn chụm ngón trỏ và ngón cái lại. Cọ cọ vào nhau rồi cười khẩy.

Động tác tay dâm dục của kẻ điên.

"Ei... còn là gì nữa. Âm vật cây (Tree-toris) chứ gì."

"Nghe thấy chưa?"

"Cái đó với cái này liên quan gì."

Cây cối là sinh vật dâm đãng có điểm nhạy cảm toàn thân ạ.

Như thôi miên tôi, Tae-yang thì thầm một cách hiển nhiên.

"Cấu tạo của lá đơn giản lắm. Toàn bộ phần này là phiến lá. Và phần giống sợi chỉ này là gân lá. Phần nối với cành gọi là cuống lá."

"Thế nên."

"... Giống cơ thể người thôi. Lúc đầu chạm vào ngực thì không thấy gì, nhưng dần dần kích thích thì sẽ được khai phá."

Tae-yang vuốt ve chiếc lá bằng động tác tay điêu luyện.

Dùng ngón trỏ và ngón giữa cố định chiếc lá, ngón cái xoa nhẹ như xoa đầu ti.

- Tách, tách.

Phần trung tâm nhất của chiếc lá. Gảy nhẹ vào gân chính giữa các gân lá.

"Cách dạo đầu thông thường với cây đấy ạ."

"... Tao muốn dừng câu chuyện này lại."

"Oho, Đại ca. Muốn làm người chồng tuyệt vời của cây thì phải học chứ."

"Ở đây là kiến thức thường thức nên tao không nói gì... nhưng theo tiêu chuẩn của tao thì hơi chóng mặt đấy."

Tae-yang nghiêm túc nói.

"Duy trì cái này trong năm phút, mắt cây (ong-i) sẽ dần ướt át. Lúc này khinh bỉ hét lên 'Ướt rồi này con khốn. Rễ tê dại rồi chứ gì? Thích lắm phải không?' thì hiệu quả gấp đôi. Cây cối thích bị thống trị lắm."

"Sao mắt cây lại ướt."

"Thì... vì sướng?"

Sao biết hay vậy.

"Tất nhiên mỗi cây có điểm nhạy cảm khác nhau, nên là trong mắt cây, hay lá cây, hay cánh hoa... Đại ca phải tự tìm thôi."

"Ờ, ừ, thế à."

"Lời nói hơi cộc lốc đấy ạ. Đại ca."

Tôi gãi gáy.

Ăn cây hay gì đó, chẳng phải chỉ là hành vi thủ dâm thôi sao. Nghĩ thế nhưng những lời Tae-yang thốt ra là những lời điên rồ vượt quá tưởng tượng.

Bọn này nghiêm túc với cây cối thật.

Bắt đầu từ dạo đầu từ từ, thế này là lệch lạc quá mức rồi còn gì.

"Cứ đâm thẳng vào không được à?"

"..."

Tae-yang hớp một hơi.

"Đại ca cũng biết chút đấy chứ. Em cũng thích kiểu thú tính. Vốn dĩ hành động khiến người ta kinh ngạc thì khoái cảm càng cao mà."

Hóa ra đó là hành động thú tính.

Nhớ lại Thế Giới Thụ Trị Dũ đã gặp lần trước.

Con nhỏ đó chẳng dạo đầu gì sất, cứ thế nhét cái đó của tôi vào mắt cây của nó.

'... A khoan, nghĩ lại thì nó dùng rễ với cành sờ soạng người tôi mà?'

Đó chẳng phải là dạo đầu theo cách của nó sao?

Thế Giới Thụ Trị Dũ. Càng nghĩ càng thấy đáng sợ.

Không biết giờ đang làm gì nhưng mong là đừng gieo rắc chấn thương tâm lý cho những người đàn ông khác.

Nếu là đang đợi tôi thì...

- Rùng mình.

Cơ thể run lên vì sợ hãi. Có vẻ chấn thương tâm lý vụ cưỡng bức vẫn còn.

"Dù sao cũng sẽ hữu dụng thôi. Lần này em sẽ dạy cách dạo đầu với hoa. Trước tiên úp mặt vào là lễ nghi..."

"Hôm nay đến đây thôi."

Cứ huyên thuyên liên tục nên không muốn cảm nhận cũng phải cảm nhận.

Tôi thực sự đã thừa hưởng sức mạnh của Mộc Linh Vương rồi.

Và cảm giác thực tế rằng một ngày nào đó có thể phải làm cái trò điên rồ là thủ dâm vào mắt cây. Sự dẫn dắt của con quỷ dâm dục rằng nếu là bây giờ thì có thể làm được.

Không hài lòng chút nào. Dù tôi đã sống cuộc đời bất bình thường nhưng thế này thì không phải.

“ 'Thế Giới Thụ Thuần Khiết' đang tức giận! ”

Nghĩ thế thì Thế Giới Thụ Thuần Khiết trong đầu chửi tôi. Giờ còn biết dùng cả biểu tượng cảm xúc (emoticon).

Trông cũng có tuổi rồi. Nhưng tại sao con người thì được mà cây thì không.

Nó cũng là kẻ kỳ lạ thật.

"Nghe bọn mày nói thấy lạnh gáy thật. Thật sự tao-"

"Đại ca."

Cắt ngang lời tôi, Tae-yang đột nhiên đanh mặt lại.

Dấu vết ma lực mờ nhạt chảy qua vai.

"Hình như có ai đang đến."

Có ai đó đang chạy về phía này.

Đánh úp.

Dù vậy thì chắc không có nhiều sinh viên định tấn công nơi tập hợp bốn người đâu.

Định đến cướp bóc sao.

- Xào xạc.

Tiếng rẽ cỏ từ xa vọng lại.

Tiếng dậm chân, bẻ gãy cả dây leo và cành cây.

Lập tức mở rộng ma lực nhìn thấu chuyển động của đối phương.

Người có một. Đang lao thẳng tới đây.

"Đại ca."

"Chuẩn bị đi."

Tôi gọi ngay cây trượng đang để dưới đất vào tay.

Tae-yang nín thở, bao bọc một lớp ma lực mỏng lên cơ thể, rồi hét lên với hai người phía sau.

"Có người đến!"

"A, biết rồi!"

"Hyang cô chưa hồi phục hẳn nên lùi ra sau đi. Mày mau lại đây. Bảo vệ Đại ca."

"Ừ."

Lee Hyang dùng kiếm hai tay, Tae-yang và Aori là võ sĩ chiến đấu linh hoạt theo tình huống giống tôi.

Đôi khi có thể sử dụng ma pháp, và vì có thể hấp thụ sức mạnh của Mộc Nhân hoặc cây cối đã quan hệ nên có thể sử dụng thành thạo bất kỳ vũ khí nào.

Tôi cử động đốt ngón tay tạo ra Wind Cutter mỏng dính sau lưng.

- Vù vù vù vù!

Ma pháp bán nguyệt hiện ra khi ma lực rung động.

- Rắc!

Tiếng cành cây gãy nghe rất gần.

Aori nắm chặt đôi găng tay sắt to lớn không biết lấy từ đâu ra bằng hai tay, đứng chắn trước mặt tôi.

Bây giờ tôi là pháp sư. Lùi lại một bước để làm tròn bổn phận.

Lan tỏa ma lực, bắt đầu rải ma pháp từng cái một vào những nơi kẻ địch có thể đi qua.

Khe hở giữa các cây. Trên cành cây cao. Hoặc dưới bụi cỏ.

Tôi đặt bẫy ma pháp vào tất cả những nơi đối phương có thể xâm nhập.

Loại bẫy dẫm vào là lửa phun lên từ dưới đất. Nhờ hiệu quả của cây trượng nên tiêu tốn ít ma lực.

"Chịu được không?"

3 giây.

Tầm đó là đến nơi.

Để ma pháp ở trạng thái ngay trước khi kích hoạt, tôi hỏi Tae-yang.

"Ei Đại ca. Trông em yếu thế sao. Nhìn thế này thôi chứ cỡ Quốc Mộc bình thường em cũng thắng được đấy."

Tae-yang trả lời đầy tự tin.

Tin được không đây.

- Rầm!

Khoảnh khắc đó, thân cây trước mặt Tae-yang vỡ nát.

- Rắc rắc rắc!

Cái cây bị xé toạc phát ra âm thanh kỳ dị và đổ về phía đối diện chúng tôi. Mảnh vỡ cây bắn tung tóe.

Nắm đấm đen kịt lao thẳng vào, ma lực đỏ rực cuộn trào trên các đốt ngón tay.

Đôi mắt vàng lóe lên giữa những mảnh vỡ.

"Tìm thấy rồi."

Cô gái nói với giọng lạnh lẽo, theo sau là hàng chục chiếc camera.

[Zìng!]

Muôn hình muôn vẻ. Những chiếc camera nhanh nhẹn phóng to ống kính ghi lại hình ảnh chúng tôi vào khung hình.

Những chiếc camera lướt qua như chim di cư bao vây chúng tôi thành vòng tròn.

- Rầm!

Cô gái xuyên qua cái cây vươn tay ra.

Tốc độ khó nhìn thấy.

Tae-yang vội vã vươn hai tay thủ thế, nhưng cô ta còn nhanh hơn, chộp lấy cổ tay hắn và ném Tae-yang đi.

"Hự, ặc!"

Không nói được lời nào, chỉ để lại một tiếng rên rỉ, Tae-yang bị ném đi.

Không va vào cây mà bay xa tít.

"... Thằng ngu đó."

Aori lẩm bẩm nhìn Tae-yang biến mất.

- Bộp.

Cô gái dẫm lên con đường đất bằng đôi giày rách nát, lau những mảnh vụn cây dính trên mặt.

Cô ta nhìn mặt nạ của tôi với khuôn mặt đầy vẻ hiếu thắng.

"Lee Si-heon."

Khóe miệng kéo dài. Ma lực đỏ.

Bộ trang phục hở hang được xé toạc tùy ý như trang phục của lục địa cô ta.

Phần bụng và hai cánh tay bị xé vải để lộ toàn bộ ngực trên và ngực dưới.

Làn da đen pha lẫn nâu.

"Cuối cùng cũng tìm-"

Trước khi lời nói thốt ra từ miệng cô ta khi nhìn tôi.

"Aori, tránh ra."

"Ừ."

Xác nhận Aori đã lùi lại, tôi lập tức trút ma pháp xuống.

Hai mươi phát Wind Cutter tích trữ trên trời.

Hàng chục ma pháp trút xuống như mưa vào chỗ cô gái đang đứng.

Cỏ và cành cây bị xé nát như đang cày xới đất. Dấu vết của Wind Cutter hình vòng cung in hằn trên mặt đất.

- Ầm ầm ầm ầm.

Không dừng lại, tôi tiếp tục kích hoạt ma pháp.

Thay đổi quỹ đạo của những ma pháp bẫy ngay lập tức, thiết lập để chúng bay về phía cô gái.

Lá cây mắc trên cành rơi lả tả.

Khi bão bụi bao trùm xung quanh. Tôi ngừng màn đạn và thu trượng về.

Bóng dáng cô gái hiện ra không lâu sau đó.

"Phù..."

Quả nhiên vẫn lành lặn.

Một màng chắn hình cầu đang bao bọc lấy cô ta.

Ma pháp thượng cấp. Vòng Tuổi (Nai-te).

Ma pháp được coi là tuyệt mật giữa các Quốc Mộc và quý tộc, nên câu thần chú và lý thuyết sinh viên không thể biết.

Hiệu quả của nó được cho là mạng sống dự phòng đối với pháp sư.

Vòng tròn màu nâu dạng dải đang xoay quanh cô ta như lắc vòng.

Quốc Mộc Châu Phi, Baobab Tree. Nụ cười lan tỏa trên khóe miệng cô ta.

'Cái gì vậy... Quốc Mộc có lý do gì để nhắm vào đây?'

Cô ta nói cuối cùng cũng tìm thấy tôi.

Chưa từng gặp mặt lần nào mà lại tìm đến tôi.

Tiếp theo Aori hay Tae-yang. Chẳng lẽ con này cũng là hậu duệ Mộc Linh Vương hay gì đó sao.

"... Chào hỏi thô bạo đấy."

Không có sự thong thả.

Cây trượng vừa thu về lại chĩa vào Bao.

Phía sau có Lee Hyang đang cầm kiếm hai tay đề phòng.

Aori cũng đã bộc lộ ma lực không tiếc rẻ.

Và Tae-yang thì...

- Rầm!

Đang bay lại về phía này.

- Ầm!

Nắm đấm của Tae-yang lao tới đập vào Vòng Tuổi của Bao.

Cùng với tiếng nổ lớn, vết nứt xuất hiện trên màng chắn, nắm đấm của hắn bắn về phía cơ thể Bao.

Tất nhiên không dùng sức mạnh của Mộc Nhân.

Nếu sức mạnh của Mộc Quỷ xuất hiện trên sóng truyền hình thì sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị xử lý.

Thế trận hỗn loạn.

Đập tan Vòng Tuổi đồng thời chặn đòn phản công của đối thủ, Tae-yang nâng đầu gối lên.

Định phản công lại Tae-yang, nhưng Aori chen vào giữa lao vào Bao.

Xòe ngón tay tập trung ma lực.

'... Dù sao trong số ma pháp tôi biết cũng chẳng có cái nào hạ được Quốc Mộc.'

Quả cầu ma lực thuần túy phình to trong tay như cơn lốc.

Tất nhiên chứa đựng bên trong là khí tức của gió.

Ma pháp thượng cấp nhất tôi biết không thể sử dụng trong tình huống này.

Tuy có nhiều ma pháp tấn công nhưng không thể gây ra sát thương đáng kể.

Kéo dài ma lực trong tay.

Dài ra. Tạo thành ngọn thương xanh.

Mũi tên như ngọn thương cộng hưởng từ từ bay lên từ trong tay tôi.

'Không có ma pháp dùng được thì tự tạo ra.'

Vù vù vù. Mũi tên gió xoay tròn hút không khí xung quanh với âm thanh nguy hiểm.

Không hoàn toàn là sáng tạo của tôi, mà là ma pháp kết hợp từ việc biến đổi chút ít những ma pháp vốn có.

Lại còn tập trung vào sức phá hoại. Uy lực đạt đến thượng cấp.

- Rầm!

Lúc đó Tae-yang bị sức mạnh của Bao đẩy lùi đứng trước mặt tôi.

"Đại ca..."

"Gì."

"Đm có vẻ không phải Quốc Mộc bình thường đâu."

Khuôn mặt kinh hãi tột độ.

"Trao đổi vài cú đấm mà xương rung lên bần bật. Aori con nhỏ đó cũng không trụ được mấy giây đâu."

Nhìn về phía trước thấy Aori đang vật lộn, bẻ người kịch liệt.

Tư thế như con mèo bám sát mặt đất chiến đấu với thân hình nhỏ bé.

Tôi phóng ngọn thương đã nạp vào giữa hai người họ.

Tên là...

[Thượng cấp? Phong Liên (Pung-ryeon)]

Ngọn thương gió xoay tròn, rải rác dấu vết như lá sen, cắt ngang giữa Aori và Bao.

- Ầm!

Cùng với âm thanh xé toạc màng nhĩ, một cái lỗ lớn xuất hiện trên cái cây phía trước.

Gió thổi mạnh đến mức rung chuyển bụi cỏ xung quanh.

Mái tóc bay bay. Aori và Bao giữ im lặng và giãn cách cự ly.

"Thương lượng."

Tôi mở lời trước.

"Đâu cần thiết phải tiêu hao ở đây."

Giao dịch theo cách tương tự như Maronnier. Mới chỉ là ngày thứ 3.

Bao liếc nhìn về phía tôi và mỉm cười.

"Chà... Tao thì chẳng sao cả? Lee Si-heon. Đúng không?"

"Ừ."

"Chỉ cần mày thôi. Lee Si-heon."

Lời tuyên án nặng nề. Ngón tay Bao chỉ vào tôi.

Và ngay lập tức ngọn lửa ma lực bất thường bùng lên từ ống chân cô ta.

Khoảnh khắc đó hình dáng cái cây khổng lồ dường như xuất hiện phía sau cô ta.

[Baobab Tree]

Biết rồi. Là cái cây đó.

Chẳng phải là con nhỏ có khả năng chiến đấu đạt đỉnh trong số các Quốc Mộc sao.

- Lóe lên!

Khoảnh khắc hít thở.

Tae-yang và Aori vừa thả lỏng một chút. Đối phương đã di chuyển trước.

Bàn tay Bao chộp lấy đầu tôi.

Bàn tay khổng lồ. Nhận ra thì thấy cơ thể đối phương đã to lớn hơn tưởng tượng.

Cứ như người khổng lồ vậy.

2m 70cm.

Chắc tầm đó.

Sống lưng lạnh toát, cơ thể tôi bị nhấc bổng lên trời.

Tầm nhìn bị che khuất bởi lòng bàn tay. Tiếng động đánh vào màng nhĩ lại vang lên.

- Rầm!

- Oooo.

Tiếng ù tai vang lên.

Đập gáy vào thân cây nên mắt mũi tối sầm.

Tôi nhìn Bao qua khe hở ngón tay của cô gái.

Người phụ nữ khổng lồ ngồi trên bụng tôi.

Cặp đùi dài miên man mở rộng hình chữ M ngồi trên thân tôi.

Trang phục của Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, phần đùi cũng bị xé toạc nên lờ mờ thấy được vùng kín.

Không mặc đồ lót sao.

"..."

- Nhức nhối.

Đau đầu quá.

"Mày... Đến từ Đào Viên (Do-won-hyang) đúng không?"

Aori hay Tae-yang, nhận ra thì xung quanh chẳng còn ai.

Có vẻ bị nắm đầu ném đi một quãng xa.

Bao ngồi trên người tôi tỏ vẻ thong dong hết mức.

"Bob."

Cái tên thốt ra từ miệng cô ta.

"Thằng đó đang ở đâu nói mau. Ngay bây giờ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!