Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 97: Gã Mặt Nạ (8)

Chương 97: Gã Mặt Nạ (8)

Chương 97: Gã Mặt Nạ (8)

Căn phòng rộng rãi.

Mùi hương cơ thể thơm ngát như một đóa hoa Sơn Thù Du (Sansuyu) chớm nở đầu xuân thoang thoảng bay tới.

- Sột soạt.

Tiếng ngòi bút kích thích tai nghe thật dễ chịu. Tấm chăn đắp trên đầu gối vương đầy mùi hương của Sansuyu.

Người ta nói Pheromone thu hút người khác giới.

Thực tế trong suốt lúc học, mùi hương đó cứ liên tục làm phiền thần kinh tôi.

Mùi hương mềm mại vừa dịu dàng vừa bao trùm lấy khoang mũi.

Tôi ngước mắt nhìn Sansuyu đang tập trung học.

"... Ư ưm."

Có vẻ bài tập không giải được, Sansuyu đưa đuôi bút chì kim lên môi và nheo hai mắt lại.

Cảm giác nếu véo má kéo ra thì sẽ giãn ra thật dài.

"Khục khục."

"...?"

Nghe tiếng cười, Sansuyu phụng phịu ngẩng đầu lên.

"Sao thế?"

"Chỉ là thấy buồn cười thôi."

"Cái gì buồn cười?"

"Từ một đến mười tất cả đều buồn cười."

"Si-eon hôm nay lạ lắm."

Người lạ lùng nhìn đâu cũng thấy là cô ấy mà chính chủ lại không biết.

Tôi chống cằm cười tủm tỉm.

Mà này...

'Con nhỏ này cũng phải kết bạn đi chứ.'

Có lẽ vì danh tiếng công chúa quá cao nên người khác không dám tiếp cận.

Không... chính xác hơn là tình cờ bầu không khí trở nên như vậy thì đúng hơn.

Nhìn gần thế này thì là một người bạn thực sự dễ thương mà.

Người khác không biết điều đó. Nếu ai phát hiện ra thì sẽ sớm trở thành người hướng ngoại (Inssa) thôi. Trai hay gái cũng sẽ bám lấy vì thấy dễ thương.

Không kìm được tôi đưa tay ra kéo má, cảm giác mềm mại quấn lấy tay.

- Kéo dài.

"Si-eon? Làm gì thế-"

"Muốn sờ thử thôi."

- Bốp!

Bị đánh vào mu bàn tay.

"Cảm giác kỳ cục."

Sansuyu nheo mắt hình bán nguyệt truy hỏi tôi.

Đôi mắt màu vàng kim to tròn hôm nay nhận ánh sáng trông thật đẹp.

'Trêu thêm chút nữa xem sao.'

"Bạn bè thường hay đùa thế này mà."

"... Bạn bè thường hay làm thế à?"

Có vẻ tin lời tôi.

Sansuyu tỏ vẻ suy nghĩ một chút rồi rón rén đưa má mình ra.

"Thế thì làm đi."

"Giờ không làm nữa đâu?"

Như thể không tưởng tượng được sẽ nghe câu đó, Sansuyu chớp đôi mắt tròn xoe.

Thấy dáng vẻ đó tôi không nhịn được cười phá lên, lần này cô ấy trừng mắt nhìn tôi.

"... Toàn trêu thôi."

"Cũng biết cơ đấy? Xin lỗi. Vậy dừng lại nhé?"

"..."

Không có câu trả lời.

Muốn nói thêm vài câu nữa nhưng sợ bị ăn đòn nên tôi quyết định dừng lại.

Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Ôn thi tốt không?"

"Cũng tàm tạm. Bài tập ở Học viện dễ mà."

"Cũng đúng... Thế lần này có nghĩ là sẽ đứng đầu (Top) không?"

"Không... biết nữa."

Kéo dài giọng, Sansuyu chống cằm bằng một tay nhìn tôi chằm chằm.

Như thể đang trách móc tôi.

Tất nhiên tôi không quan tâm chuyện đó, chỉ nghĩ muốn kéo cái má phúng phính bị tay đè lên kia thôi.

"Cái này tất cả là tại Si-won."

"Không phải Si-won mà là Si-heon. Đến bao giờ mới gọi đúng tên đây?"

"... Si-heon."

Sansuyu thở dài thườn thượt.

Dù nói thế nào thì cũng vì có vị thế nên mới thế chăng.

Có vẻ cô ấy lo lắng nhiều về thành tích hay những thứ tương tự.

Một lúc sau Su-yu hỏi.

"Si-eon có nhắm đến thủ khoa không?"

"Tạm thời là có? Nhưng cậu cũng nhắm đến mà."

"Ừ. Sẽ tuyệt đối không thua đâu. Riêng cái này."

Như thể quyết tâm điều gì đó, cô ấy nhấn mạnh lời nói rồi liếc nhìn lên phía trên giường.

Tôi cũng ngẩng đầu nhìn theo hướng đó.

Huân chương của gia tộc Cornus với hoa văn màu nâu và bông hoa vàng rực rỡ.

Nó được treo ở đầu giường tỏa sáng lấp lánh.

Rời mắt khỏi huân chương, Sansuyu lẩm bẩm như tuyên chiến.

"Sẽ không thua đâu. Trong thi cử không có bạn bè."

Sau đó cô ấy khoanh tay tỏ rõ tư thế ứng chiến.

Tôi nhìn dáng vẻ đó một cách vui vẻ rồi cười khẩy nói tiếp.

"Jeong Si-woo cũng tập luyện chết bỏ đấy. Phải thắng thằng đó trước mới làm thủ khoa được chứ."

Jeong Si-woo, khi cái tên đó được nhắc đến, khuôn mặt Sansuyu đanh lại lạnh lùng.

Như lời tôi nói. Và như cô ấy biết.

Ngọn núi mà tôi hay Sansuyu phải vượt qua không phải là đối phương.

Tên đó luôn thể hiện khả năng chiến đấu kinh ngạc bất cứ lúc nào.

Dù mang danh hiệu thủ khoa rực rỡ nhưng tôi chưa từng thấy toàn bộ sức mạnh của Jeong Si-woo.

Dù thực lực của tôi có xuất chúng đến đâu.

Nếu năng lực Jeong Si-woo thể hiện cho đến giờ chưa phải là tất cả thì câu chuyện sẽ khác.

Cũng không biết chừng. Cậu ta có thể có thủ đoạn giấu kín năng lực hoàn hảo như tôi.

Trong khi tôi dùng Bảng Trạng Thái như lớp vỏ bọc để che giấu thực lực thì không đối thủ nào có thể nắm bắt được năng lực của tôi.

Jeong Si-woo cũng không ngoại lệ.

Vốn dĩ cậu ta cũng là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ mà.

'Bạn là bạn.'

Khi là đối thủ thì là đối thủ.

Không hiểu sao thấy vui vui.

Giống như cảm giác tranh cãi về điểm số vặt vãnh với bạn bè hồi nhỏ.

"Cả hai đều sẽ không thua."

Nhìn Sansuyu bùng cháy lòng hiếu thắng, tôi cũng đồng tình.

Tôi cũng vậy.

Trong những cuộc đấu về thành tích mà tôi đã quyết tâm lao vào thì chưa từng thua lần nào.

"Thua thì làm thế nào?"

Nhưng ở đây phải cá cược đơn giản chút mới thú vị chứ.

Nghe câu hỏi của tôi, Sansuyu tròn mắt rồi nghiêng đầu.

"Tại sao?"

"Thì cá cược thôi. Nếu cậu thắng tôi... Ừm, tôi sẽ giới thiệu cho cậu ba người bạn."

"... Ba người!?"

Món quà tối ưu cho Sansuyu đang khao khát bạn bè.

Không hiểu tại sao phải cá cược, cô ấy lập tức mắt sáng rực lên.

"Tôi làm."

"Thay vào đó cậu phải cược cái gì tương xứng."

Sansuyu chống tay lên cằm suy nghĩ một hồi lâu.

Sansuyu khao khát một người bạn đến thế. Giá trị tương đương với ba người bạn là gì nhỉ?

Trong lòng tôi cũng thấy tò mò.

"Cái tương xứng?"

"Ừ cái tương xứng."

Nhắm tịt mắt lại, Sansuyu gõ gõ vào thái dương rồi thốt lên 'A!'.

Thứ tương đương với bạn bè rốt cuộc là gì?

Tràn đầy kỳ vọng, tôi lắng tai nghe.

"Làm tình (Yas)!"...

"Hả? Hả, hả?"

"Làm tình."

"Nghiêm túc đấy à? Cậu là quý tộc đấy, suy nghĩ cho kỹ vào. Tôi không muốn bị thư ký giết đâu."

"Làm lén là được."

Tôi ngẩn người không nói được lời nào.

"Cái đó... với tôi?"

Trước câu nói bối rối của tôi, Sansuyu gật đầu như thể chẳng có chuyện gì to tát.

Cái gật đầu cực kỳ sảng khoái.

"Ngoài Si-eon ra còn ai nữa?"

Ba người bạn...

Có giá trị đến mức đó sao?

Trước sự chân thành của Sansuyu, tôi kinh hãi tột độ.

"Cái quái gì thế này."

Một vụ cá cược với Baekdo.

Và một vụ cá cược với Sansuyu.

Thắng cũng dở, thua cũng dở.

Đang chỉnh lại tư thế trong phòng huấn luyện, giãn cơ vai và lưng đau nhức, Cheon-do nhìn thấy tôi liền hỏi nhỏ.

"Có chuyện gì lo nghĩ sao?"

"Hiện tại đang ở tình huống sắp tiêu đời với tư cách đàn ông rồi ạ."

"Nói thế thì chắc chắn là nỗi lo vớ vẩn rồi. Cứ đâm đầu vào đi."

Bảo đâm đầu vào nghe cũng hợp lý một cách kỳ lạ nên hơi cấn.

"Sư phụ."

"Gì."

"Có đứa con gái quen biết tự nhiên bảo nếu thua cá cược sẽ làm tình thì cái này có nghĩa là nó thích tôi không ạ?"

"... Điên rồi sao?"

Hỏi cái này có vẻ hơi kỳ.

"Không, vốn dĩ làm gì có cô nương nào nói những lời đó?"

"Thì đấy ạ."

"Đừng có nói nhảm ăn cỏ ăn cây nữa, chỉnh lại tư thế đi."

Tôi liếm môi. Tự nhiên thấy đắng miệng.

Hôm nay tự nhiên nhớ Se-young quá... Mới qua vài ngày thôi mà, hay là gọi điện một cuộc nhỉ.

Tất nhiên không liên quan đến chuyện đó, tôi vẫn nghiêm túc tập luyện.

"Càng ngày càng tiến bộ đấy."

"Vâng thì."

Cơ bắp lấp đầy chỗ mỡ đã mất, đường nét cơ thể lộ ra, cảm nhận rõ khung xương đã phát triển.

Đề phòng bất trắc tôi hỏi thử, Cheon-do nói như thể đó là điều đương nhiên.

"Là do bẩm sinh có khí chất võ cốt. Chính xác hơn là nói có được nhờ hậu thiên thì đúng hơn."

Quả thực so với trước đây thì sự trưởng thành hiện tại là áp đảo.

Đến mức cảm thấy sự trưởng thành bây giờ còn lớn hơn lúc nhập học dựa vào tài năng.

Tôi thả lỏng vai, dồn ma lực tung nắm đấm vào hư không.

- Vút!

Nắm đấm xé gió lao đi. Tiếng ồn nhẹ vang lên.

"Cỡ này thì có khả năng đứng nhất không ạ."

Sự tự tin hơi trỗi dậy nhưng vẫn thấy lo lắng.

Nếu là tôi ngay trước khi phá hủy Luyện Ngục thì dễ như ăn cháo.

Tất nhiên bây giờ cũng đủ để chế ngự những học viên có tiếng tăm một cách dễ dàng.

Nhưng so với tôi lúc đó thì rõ ràng là kém hơn hẳn.

'Đấm được Baekdo một phát là ngon rồi... thì đúng là thế thật.'

Đã phát triển đến mức dùng được một tuyệt kỹ (O nghĩa).

Phải hài lòng với mức đó sao.

"Ý ngươi là Jeong Si-woo?"

"Vâng. Thằng nhóc đó là vấn đề đấy ạ."

"Lần trước khi ngươi nói ta đã thử đo lường một lần. Quả thực là một tên không biết được giới hạn."

Người anh hùng lý tưởng được tạo nên từ nỗ lực lâu dài và tài năng chồng chất.

Khi tôi còn chưa biết chữ kiếm là gì lúc mới rơi xuống thế giới này và chạm kiếm với cậu ta, tôi đã nhận ra theo bản năng.

Thằng này đi đâu cũng sẽ thành công.

Một thằng không biết gì thì biết cái quái gì chứ, nhưng tôi không phải là không có mắt nhìn người đến thế.

"Nhưng mà Lee Si-heon. Cái đó ngươi cũng thế."

"Kể ra cũng đúng. Tôi cũng mạnh phết."

"..."

Cheon-do lấy thứ gì đó trong túi ra và vung lên.

- Cốp!

Thứ đó đập vào đỉnh đầu tôi cùng tiếng động.

"Á!"

"Tự mãn là bệnh đấy. Hãy luôn nghĩ rằng mình có thể thua bất cứ lúc nào."

- Lộc cộc.

Thứ đập vào đỉnh đầu tôi lăn xuống theo mái tóc.

Tôi nắm lấy nó như bị mê hoặc, mở ra trước mắt thì thấy một hạt châu màu đỏ nằm ở đó.

"Cái này là gì ạ?"

"Là bản chưa hoàn thành của vũ khí ta nói lần trước. Nếu truyền ma lực vào nó sẽ biến đổi thành hình dạng thích hợp. Nếu khao khát thì hãy dùng tạm đi."

Vũ khí được làm từ Tầm Gửi (Mistletoe) chứa sức mạnh của Thiên Ma.

Có lẽ là vũ khí cấp cao nhất duy nhất trên thế giới này đang nằm trước mắt tôi.

'Dù chưa hoàn thành...'

Dùng cái này chắc chắn sẽ thắng.

Tôi nhìn chằm chằm vào nó và vuốt ve một lúc lâu.

"Dùng cũng không vấn đề gì chứ. Chắc không ai biết đâu. Vốn dĩ vũ khí này không đơn giản đến mức người khác nhìn là biết."

Không hiểu sao tôi nghe câu đó như là, có nhất thiết phải dùng vũ khí này không.

Dùng thì cũng không cản nhưng dùng cái đó để thắng thì có thỏa mãn không, một lời khiêu khích trêu chọc ngầm của Cheon-do.

"Sư phụ có biết không?"

"Gì?"

"Khi chơi game hay gì đó tôi rất thích dùng Cheat Key để thắng. Nếu phải nói thì tôi thuộc dạng không từ thủ đoạn."

Vũ khí đặc cấp không ai nhận ra. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thèm.

Chơi game kiểu Munchkin (bá đạo) cũng vui lắm chứ. Chỉnh tất cả chỉ số Tam Quốc Chí lên 100 chẳng hạn. Game Tycoon mà tiền vô hạn thì cũng có cái sướng riêng.

"Nên ý là sẽ dùng?"

"Phải nghe người ta nói hết câu chứ. Ý là nếu là game thì sẽ thế."

Lời biện minh luôn nói. Cũng không phải không có suy nghĩ rằng sắp chết đến nơi rồi thì gian lận chút cũng được chứ sao.

Nhưng mà cái đó là chuyện khi thực sự không còn cách nào khác...

"Nhận lấy đi ạ."

Tôi ném hạt châu đang cầm cho Cheon-do. Cô ấy chỉ cử động cánh tay nhẹ nhàng bắt lấy hạt châu.

"Hắc Đào."

Cây đào đen.

Cửa sổ ghim ở góc tầm nhìn vỡ tan như kính.

Rắc rắc rắc- Ma lực màu đen trào dâng.

Đeo găng tay huấn luyện vào. Cài dây đai cổ tay, tôi thở hắt ra nhẹ nhàng và nhìn Cheon-do.

Cheon-do nhìn tôi với ánh mắt kiểu "Xem kìa?".

Ánh mắt khá vui vẻ và pha chút yêu thương.

"Sắp thi rồi sư phụ. Nghe bảo thi xong sư phụ bận nên không giám sát huấn luyện được nữa đúng không ạ?"

"Ồ hô?"

Sansuyu, Jeong Si-woo, Im Jong-hyun.

Những đối thủ hùng mạnh mà đối đầu từng người một cũng đã quá sức.

Giờ nghĩ lại thú thực tôi không có tự tin.

"Không lao vào còn làm gì đấy. Tay đệ tử đang rảnh đây."

Tự tin sẽ thua ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!