Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 344: Chị em

Chương 344: Chị em

Chương 344: Chị em

Lee Si-heon đã rời đi.

Đối tượng để lấy lòng đã biến mất, giờ đây thực sự là cuộc chiến khí thế của những con hổ cái sao.

Giữa Se-young và Dal-rae đang đối mặt nhau, Byeol chăm chỉ hút sùn sụt ly socola latte và nhìn sắc mặt những người xung quanh.

‘Mình cũng, muốn ăn lươn cùng Shiva và Si-heon….’

Không tự tin thắng nổi nên Byeol đã cụp đuôi từ sớm.

Thấy các bà chị đáng sợ đang khoanh tay nhìn nhau, mái tóc vàng đang dựng đứng của Byeol rũ xuống.

Đồng tử hình ngôi sao hoạt bát cũng giữ ý tứ mà biến thành hình tròn.

- Lườm.

Hai người để ý nhau. Vẫn ổn.

Đang trong quá trình truyền đạt thông tin nuôi dạy trẻ rất nghiêm túc, và Jin Dal-rae, mẹ của đứa bé, cũng không khăng khăng giữ cái tôi của mình ở đây.

Dù ai nói gì thì cũng là người yêu của Lee Si-heon.

Vì là nội dung liên quan đến Lee Si-heon và con gái anh ấy, nên họ ưu tiên anh ấy hơn cảm xúc cá nhân của mình. Hòa bình được giữ vững.

“Sản phẩm thuốc bổ thì mấy loại ở đây tương đối ổn. Nếu là đứa trẻ hấp thụ Su-mok-hwan thì phải chú ý hơn đến việc phối hợp thuốc bổ. Chắc phải đặt làm riêng đấy.”

“A ha….”

“Nhưng mà mấy loại thuốc bổ cho Mộc Nhân tăng trưởng cấp tốc thế này, dù có liên lạc được với công ty thì cũng mất thời gian mới có phản hồi. Thậm chí trường hợp bị từ chối cũng khá nhiều. Đa số dược phẩm cần thiết đều bị hạn chế bởi quốc gia nên không được lưu hành nhiều.”

“Không có cách nào mua dễ dàng hơn sao ạ?”

Trước câu hỏi của Jin Dal-rae, Se-young thở dài.

“Su-mok-hwan không phổ biến đến thế đâu. Công ty gia tộc chị cũng đưa ra đề án xem có phát triển được không nhưng vẫn đang trong trạng thái holding (treo).”

“…….”

“Dù vậy vẫn phải dùng thuốc bổ. Vì liên quan trực tiếp đến sức khỏe mà. Dùng đại mấy loại chị bảo cũng được nhưng….”

“Không được ạ.”

Câu trả lời của Jin Dal-rae có vẻ vừa ý nên Se-young mỉm cười.

“Lát nữa liên lạc. Chị sẽ kết nối với chỗ chị quen. Phải làm thuốc phù hợp với đứa bé chứ.”

“…Em biết rồi ạ.”

“Lời cảm ơn đâu?”

“Cảm ơn chị. Giáo sư.”

“Giáo sư à….”

Tuy nhiên khi đề tài đó kết thúc.

Nếu chủ đề chuyển từ ‘Con gái Lee Si-heon’ sang ‘Lee Si-heon’ thì câu chuyện sẽ khác.

Giờ thì thực sự là cuộc chiến lòng tự trọng của phụ nữ.

Byeol hạ thấp tư thế và lén lút tránh ánh nhìn.

“Nhưng mà Dal-rae à.”

Lee Se-young nhấc chân đi bốt lên, vắt chéo chân. Đôi tất da chân hơi xuyên thấu trông thật gợi cảm.

Cái điệu cười bằng mắt và nụ cười nhếch mép đó quả thực là Alpha nữ hoàn hảo.

Nhận ra bầu không khí thay đổi, Jin Dal-rae cũng chỉnh lại dây váy trắng cho ngay ngắn, đặt hai tay lên đầu gối và cười tươi.

Bên cạnh xương quai xanh lộ ra khi dây váy được kéo lên, dấu hôn và dấu bàn tay in hằn mãnh liệt.

“Chị có điều muốn nói.”

“Sống chung sao ạ? Theo quy định của Học viện thì không có vấn đề gì chứ ạ. Là nhà riêng mà.”

“Không phải cái đó. Chuyện Shiva ấy, Shiva.”

“…….”

“Về mặt pháp lý em là mẹ, vậy bố là?”

“Thì đương nhiên là Si-heon-”

Bố của Shiva là Lee Si-heon.

Định nói thế thì khuôn mặt Se-young nhăn tít lại.

Vừa rồi thực sự là khuôn mặt khi bị chọc tức dây thần kinh. Nhận ra điều đó, mặt Byeol cứng đờ.

“Se, Se-young à.”

Byeol định vội vàng can ngăn nhưng bị phớt lờ nhẹ nhàng.

Bị lườm một cái, Byeol lập tức mất khí thế và ngậm chặt miệng.

Lee Se-young thở dài.

“Dal-rae à. Chúng ta bây giờ đâu phải, đến để đấu đá nhau đâu. Đúng không?”

“…Vâng thì đúng vậy.”

Phát ngôn hờ hững của hai người khiến Byeol đang sụt sịt phải gào thét trong lòng.

‘Mấy người đến để đấu đá nhau rõ ràng còn gì. Mấy con mụ này!’

Không phải mèo mà là hổ đánh nhau. Se-young liếc nhìn sắc mặt căng thẳng của Byeol rồi tặc lưỡi.

“Chúng ta bây giờ thì, sai bảo Si-heon đi ăn lươn rồi về này nọ. Nhưng thực ra cái này… Si-heon mà quyết tâm thì chúng ta chẳng là cái gì cả. Số kiếp nó có bao nhiêu phụ nữ chứ. Không đúng sao?”

“…….”

Lee Si-heon là vậy, nhưng đứng trên lập trường phụ nữ thì là vậy.

Ngay cả bây giờ nhìn cái cách anh ấy mở rộng quan hệ một cách khác thường thì cứ tưởng là Casanova nào đó.

Ngay cả Byeol đang ngồi im cũng phải gật đầu trước cái lý luận đó.

“Bọn em, yêu nhau mà.”

“Ừ đúng rồi. Yêu chứ. Chị cũng yêu nó chết đi được. Và nó cũng yêu chị. Lý do Si-heon nhường nhịn chúng ta là gì. Vì yêu cả hai nên khi ở riêng thì cố gắng trân trọng hết mức, nhường nhịn tất cả không phải sao.”

Nếu gọi đó là sự quan tâm thì hoàn toàn có thể gọi là quan tâm.

Đó là cách thể hiện tình cảm riêng của Lee Si-heon.

Có nhiều gia đình cho phép đa thê. Trong số đó, những gia đình giữ được hòa bình đều tồn tại một mô thức nào đó.

Hoặc là tồn tại tôn ti trật tự hoàn toàn giữa những người phụ nữ.

Hoặc là họ trân trọng nhau đến mức tôn ti trật tự trở nên vô nghĩa.

Nếu không phải thế thì phía người đàn ông phải sử dụng những biện pháp cực kỳ áp chế và cưỡng ép.

Lee Si-heon không như vậy. Nên phương án còn lại là hai cái.

Cái sau quá lý tưởng còn cái trước thì không biết ai sẽ nảy sinh lòng xấu.

Cả đời yêu một người còn không đủ, đó là tình yêu. Vậy mà định chia sẻ thì đương nhiên mâu thuẫn sẽ nảy sinh.

Muốn độc chiếm, muốn biến thành của mình mãi mãi.

“Lời chị nói có gì sai không?”

“Sẽ trở thành kẻ phản bội tình yêu mà Si-heon trao cho. Ý chị là vậy sao? Nhưng tại sao chuyện Shiva lại….”

“Tại sao cái gì.”

Se-young hít một hơi thật sâu rồi từ từ bắt đầu câu chuyện.

“…Si-heon lo lắng điều gì chứ. Là chị và em thôi. Con gái Shiva thì không cần bàn cãi. Nhưng mà, nếu thiết lập quan hệ như vậy. Em không nghĩ đến việc Lee Si-heon, ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ sẽ ra sao à?”

Điểm mù.

Jin Dal-rae giật mình run người.

“Cái đó-”

“……Biết mà. Thế giới bây giờ hung hiểm thế nào. Vì Quốc Mộc ở bản gia bên Anh phản bội mà gia tộc chị bây giờ cũng sắp tan nát đến nơi rồi đây? Không biết khi nào sẽ xuất hiện kẻ nhắm vào Si-heon. Không, đã có nhiều rồi.”

Thế nhưng nếu người quan trọng đối với Lee Si-heon được ghi rõ trong hộ tịch.

Bao nhiêu ác ý sẽ hướng về đâu.

Và Lee Si-heon, người phải gánh vác điều đó, sẽ gặp phải vấn đề gì nữa.

“Bây giờ tạo ra sự ràng buộc trong quan hệ của mấy người bằng giấy tờ. Liệu có phải lựa chọn đúng đắn không. Có quá vội vàng không?”

Se-young từ tốn nói lên ý kiến của mình.

Byeol nghĩ. Khuôn mặt tức giận thoáng qua lúc nãy là từ đây mà ra.

Đã kìm nén tính khí của mình rất tốt để nói.

Đến mức đó, Lee Se-young hiểu rất rõ tương lai và tình hình hiện tại của Lee Si-heon.

“Nhưng mà.”

“Chị biết em nghĩ gì.”

Không phải Jin Dal-rae không có suy tính.

Việc truyền sức mạnh của gia tộc Jin cho Shiva tuyệt đối không phải là điều xấu.

Những lợi ích mà Shiva nhận được trong cuộc sống cũng vô cùng to lớn.

Nhưng đó là khi kẻ thù của anh ấy chỉ giới hạn ở các gia tộc Mộc Nhân lân cận. Khoảnh khắc kẻ thù của anh ấy trở thành Thế Giới Thụ hay Flower thì câu chuyện sẽ khác.

“Thích mà. Phải nghĩ cho người đàn ông nữa chứ.”

Không phải ghen tuông mà là sức thuyết phục.

“…….”

Khuôn mặt Jin Dal-rae tái đi.

“Si-heon trong thâm tâm cũng biết. Chắc chỉ định một mình gánh vác thôi. Haizz nghĩ đến là thấy bực. Thằng đó vẫn còn trẻ con lắm. Cứ tưởng mình là nhân vật chính trong phim hoạt hình không bằng. Cái đó cũng là bệnh đấy, bệnh.”

Cái đó mới ngầu chứ.

Byeol tự nghĩ rồi bỏ qua.

“…Em phải làm sao đây?”

“Làm sao gì nữa, đã lỡ rồi. Bây giờ phải sửa thôi. Hình thức nhận nuôi rồi rút tên bố ra chắc là ổn. Làm giả giấy tờ……. Chậc. Cái này để hai chúng ta lo liệu.”

Định giúp đỡ theo bất kỳ hướng nào.

Jin Dal-rae bước vào đầy tự tin nhưng từ lúc nào đã buộc phải lắng nghe lời Lee Se-young một cách nghiêm túc.

Dù lời nói có gai góc, nhưng mang tính xây dựng.

Và hơn hết, việc cô ấy nghĩ cho người đó được truyền tải đến mức này là lần đầu tiên.

Trong những lời của Se-young, khi chỉ ra đặc điểm của Lee Si-heon, có những lúc cô ấy thầm thán phục vì trùng khớp với suy nghĩ của mình.

Cuộc trò chuyện khi cùng nghĩ về một người đàn ông lạ thay lại vui vẻ.

Đã từng chỉ trích Lee Se-young từ rất lâu trước đây, nên Jin Dal-rae cảm thấy cảm xúc này thật lạ lẫm.

- Dù mình có chết mà bên cạnh có người phụ nữ khác thì, nghĩ là sẽ tốt hơn sao?

- Tỏ tình thì từ chối, nhưng lại bảo sau này sẽ chấp nhận rồi lấp liếm cho qua. Vẫn tiếp tục gặp gỡ và để lại hy vọng.

- Rồi lại liên tục xúi giục đi gặp người phụ nữ khác.

- Nếu thích đến thế thì cứ nhận lời tỏ tình rồi dính lấy nhau cả đời đi. Vốn dĩ có thích thật không vậy?

Sự khác biệt trong cách thức.

Nhưng lúc đó không thể đồng cảm. Jin Dal-rae lúc đó phải nói sao nhỉ. Đang điên cuồng trong mối tình đầu tiên trải nghiệm mà.

Tuy nhiên để thời gian trôi qua và quan sát tiếp.

Thì cũng hiểu được cô ấy đang nghĩ gì.

“Cảm ơn chị. Thú thật là em cũng đã nghĩ đến việc đánh một trận rồi mới đến.”

“Ơ, đánh nhau á? Vậy thì đánh đi. Chị không tự tin là sẽ thua em đâu.”

“…….”

Lee Se-young cười hề hề, thả lỏng tay và khẽ để lộ chiếc nhẫn đính hôn của mình.

“Có lẽ phải suy nghĩ, nghiêm túc hơn một chút. Vì có vẻ tất cả đều thích người đó thật lòng.”

“Giờ thân thiết hơn chút được chưa?”

“……Gọi thế nào đây ạ?”

“Chị.”

“Chị Se-young?”

Giờ thân thiết hơn chút được chưa à.

Nghe giống hệt câu Lee Si-heon từng nói trước đây nên tự nhiên bật cười.

Lee Si-heon phiên bản nữ. Cứ định quan tâm cái gì đó cũng thế, gọi thế chắc là đúng rồi.

Điểm khác biệt là Lee Si-heon chỉ nhìn về một người. Đó có lẽ là người hoàn hảo nhất trên thế giới.

Khoảnh khắc đó.

“Khoan đã.”

Byeol nãy giờ ngồi im giơ tay lên. Với vẻ mặt đầy hờn dỗi.

Lần này là lời nói mà ngay cả cô gái Beta như cô ấy cũng phải thắc mắc.

“Cả hai người đều yêu thì biết rồi. Nhưng sao cứ loại tôi ra khỏi câu chuyện thế nhỉ? Con khốn Se-young kia?”

“……Ơ xin lỗi.”

“Gì chứ, hai người yêu nhau à? Tôi cũng có mặt ở đây mà? Tôi cũng yêu Si-heon và cậu ấy cũng yêu tôi đấy nhé? Hả!?”

Thà thế còn hơn.

Đặc điểm của mọt sách (jjintta). Hiểu lầm rồi đột nhiên nổi đóa lên.

Bất mãn tuôn ra như thác đổ từ miệng Byeol.

“Nãy giờ hai người nói chuyện. Si-heon thích cả hai thế này thế nọ. Ở đây có ba người mà cứ, nói chuyện hai người, hả? Mấy con mụ này nghĩ là không thích tôi à?”

“…Ơ, a cái đó. Phó chủ tịch hiệp hội Byeol?”

“Ê hèm con đĩ hồng (Ping-chaeng) kia im đi!”

Hét lên mấy lần cái phát ngôn đủ để khắc lên Tree Wiki mục Byeol/Tranh cãi.

“Ping… chaeng?”

“Nó thỉnh thoảng thế đấy. Kệ đi.”

“Se-young cậu nữa, lúc thuyết phục tớ thì dùng roi dạy dỗ còn con bé này thì dỗ dành nâng niu à? Tớ cũng muốn độc chiếm Si-heon mà?”

Se-young bĩu môi hờ hững.

“Rồi rồi xin lỗi Byeol của chúng ta~ đã tủi thân rồi à.”

“A a a a a! Con khốn này!”

“…Phụt.”

“Cô cười cái gì mà cười!”

Hừ, hừ.

“Xin lỗi… Chị Byeol.”

“…Chị?”

Chị. Chị. Chị….

“Hưm.”

Nghe thấy cách xưng hô ngọt ngào và tâng bốc đó, cơn giận của Byeol lập tức lắng xuống.

‘Một cô em iljin (đầu gấu) xinh đẹp thế kia gọi mình là chị.’

‘Mình cũng lớn phết rồi đấy chứ.’

Phải rồi, xét theo thứ tự thì mình chẳng phải là vợ hai sao.

Hưm. Không phải à?

Dù sao thì Byeol cũng có lòng tự hào.

Ít nhất người có thể nói chuyện với Lee Si-heon về chủ đề game và truyện tranh chỉ có mỗi mình cô thôi.

Nói về cổ phần tình yêu thì là độc quyền duy nhất đấy.

“Hí hí. U hí hí.”

“Nhìn cái miệng cười đến tận mang tai kìa.”

“Im đi cái đồ ngu muội. Từ hôm nay chính thất là Jin Dal-rae.”

“…Chị Byeol? Khà khà.”

Byeol lén di chuyển ghế dính chặt vào bên cạnh Jin Dal-rae.

Tuy bối rối trước sự thân mật đột ngột, nhưng Jin Dal-rae chấp nhận bầu không khí và hòa nhập vào.

Lee Se-young chống cằm. Thở dài với ánh mắt chán chường.

“Mấy người tự lo đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!