Web Novel

Chương 538: Thành Quả Cuối Cùng

Chương 538: Thành Quả Cuối Cùng

“Gọi cái gì mà ầm ĩ thế.”

Renka khoanh tay dưới ngực bước ra với vẻ mặt phụng phịu.

Khuôn mặt đó lúc nào nhìn cũng thấy nứng. Không chỉ kích thích mạnh mẽ ham muốn chinh phục của tôi, mà còn khiến tôi nảy sinh khao khát muốn đè cô ấy ra mà nện một trận.

“Lên xe đi.”

“Cậu là cái thá gì.”

“Bảo lên thì lên. Đừng có làm tôi bực mình.”

“Ăn cứt đi.”

Có vẻ như cô ấy đang vô cùng xấu hổ vì vừa mới tặng socola xong.

Những lúc thế này, có một cách để làm phong phú thêm phản ứng của Renka.

Bốp-!

“Híccc...!?”

Đó chính là vỗ một cú thật kêu vào mông cô ấy.

Cơ thể Renka nảy lên cùng với một âm thanh va chạm khá lớn.

Cô ấy phản ứng như thể vừa thấy ma đột ngột xuất hiện, ngoắt đầu lại và trừng mắt nhìn tôi.

“L, làm cái đéo gì thế thằng chó này..!”

“Phạt đấy.”

“Phạt...? Tôi có lý do gì để bị phạt chứ...!?”

“Có. Vì Đội trưởng đã vẽ hình chửi thề lên hộp socola.”

“Không, cái đó... d, dù sao thì tôi cũng đã nghĩ đến cậu mà tặng quà, sao cậu lại sủa bậy thế...!”

“Sủa bậy?”

“Sao! Có ý kiến gì à!? Thân nhau thì chửi thề một chút cũng được chứ sao!”

“Thân nhau thì đánh mông một chút cũng được chứ sao.”

“Ngậm miệng lại...! Chửi thề với bạo lực mà giống nhau à!?”

“Và cho dù có thân thiết thì cũng có mối quan hệ trên dưới rõ ràng mà.”

“Nực cười...!”

Renka lầm bầm định bước lên xe.

Tôi ôm lấy eo cô ấy từ phía sau, và nói khẽ với Renka đang giãy giụa đòi buông ra.

“Socola ngon lắm.”

Ngay lập tức, động tác của Renka khựng lại.

Cô ấy hít vào thở ra vài lần rồi lẩm bẩm với giọng lí nhí.

“... Ăn ngon miệng hay không thì tùy...”

“Không phải làm ra để cho tôi ăn ngon miệng sao? Sao lại nói kiểu đó?”

“T, tùy tôi chứ...!”

“Nói lại đàng hoàng xem nào.”

“Tại sao tôi phải...”

“Nhanh lên.”

Tôi buông Renka ra, chặn giữa cô ấy và ghế phụ rồi thong thả khoanh tay lại.

Nhìn thấy bộ dạng này của tôi, môi Renka giật giật, cô ấy hơi quay mặt sang một bên và phát ra âm thanh như một thiếu nữ e thẹn.

“Ăn ngon miệng nhé...”

A... Tôi thực sự rất thích dáng vẻ Renka vô thức vặn vẹo cơ thể trong khi nắm chặt ngón trỏ của mình.

Có ai mà không thích cơ chứ. Nếu nhìn thấy cảnh đó mà vẫn vô cảm thì người đó không phải là con người.

Tôi nhẹ nhàng vuốt phần tóc mái của Renka đang đỏ bừng như sắp nổ tung và mỉm cười rạng rỡ.

“Vâng. Cảm ơn nhé.”

“G, giờ lên xe được chưa...?”

“Lên đi.”

“Nhưng mà đi đâu?”

“Về nhà.”

“Nhà...? Nhà cậu á?”

“Vâng. Để mọi người cùng xem một bộ phim.”

“Vậy còn Chinami và những người khác thì sao? Chở tôi rồi đi đón họ à?”

“Không. Trước tiên tôi sẽ thả Đội trưởng ở nhà rồi đi đón từng người một.”

“Sao lại làm cái trò kém hiệu quả thế? Phí thời gian.”

“Nói nhiều quá. Không lên xe nhanh đi?”

“Đừng có nói trống không.”

“Ở đây...”

“Lên ngay đây.”

Renka mở cửa ghế phụ như thể đoán được tôi định nói gì, trông thật đáng yêu.

Nhìn Renka chỉnh lại mái tóc đuôi ngựa dài rồi thắt dây an toàn, tôi tặc lưỡi thích thú rồi chở cô ấy về nhà tôi.

“Cửa mở sẵn rồi, Đội trưởng cứ vào xem TV đi. Lên gác xép xem mấy mô hình tôi để trên đó cũng được.”

“N, nói gì thế...”

“Đói không?”

“Bình thường.”

“Biết rồi. Tôi sẽ về ngay. Có cô đơn thì cũng ráng nhịn một chút nhé.”

“Ai bảo cô đơn? Tự mình hoang tưởng...”

“Muốn làm ngay bây giờ à?”

“R, rốt cuộc trong đầu cậu chứa cái gì mà lại hiểu lời tôi nói thành ra như thế...! Đi nhanh đi...! Muốn chết thì cút ngay đi...!”

Nghe lời đe dọa chẳng giống đe dọa chút nào của Renka, tôi tiếp tục ghé qua khu chung cư nơi Chinami sống.

Vì đã liên lạc trước trên đường đi, nên chỉ một lúc sau khi tôi đỗ xe ở bãi đậu xe công viên gần đó, Chinami đã xuất hiện với chiếc mũ trùm đầu có in logo Momo-sama.

“Chào buổi sáng, Hậu bối-nim.”

Có lẽ do trời se lạnh nên Chinami mặc một chiếc áo hoodie dài tay màu hồng phấn.

May mà trên đó không có hình Momo-sama.

Tuy nhiên, trước ngực lại có dòng chữ MOMOSAMA, nên tôi có thể nhận ra ngay đó cũng là đồ mua ở cửa hàng bán đồ lưu niệm Momo-sama.

Bước xuống xe đón Chinami, tôi nhắc đến hộp socola đã nhận được.

“Chào Sư phụ. Cảm ơn vì hộp socola nhé.”

“A, vậy sao? Cậu thấy mùi vị thế nào?”

“Ngon lắm. Nhưng mà bên trong socola có nhân đào đấy.”

“A á? Cậu thấy sao?”

Thành thật mà nói thì tôi đã rất ngạc nhiên.

Cảm giác nước ép vỡ òa ra khi đang nhai thật sự rất lạ lẫm.

Và mùi vị cũng hơi... Không phải là được cải tiến để người bình thường có thể ăn được, mà chỉ là nhét thẳng quả đào tươi vào trong socola, nên dù không đến mức không ăn được nhưng cũng rất kỳ quái.

“Chắc là cũng ổn. Nhưng hình như chỉ có vài viên socola nhân đào thôi thì phải...”

“Vâng. Trong số ba mươi viên, tôi chỉ cho nhân vào ba viên thôi. Tìm kiếm cũng thú vị đúng không?”

Không phải là thú vị khi tìm kiếm, mà là cảm giác như đang chơi trò Roulette Nga nên hơi sợ.

Nhưng may mà chỉ có ba viên.

“Vâng, thú vị lắm.”

“Muhuhu... Đến Valentine tôi sẽ tăng số lượng lên.”

Xin đừng làm thế.

Tôi không muốn cứ phải giật mình thon thót đâu.

Nuốt lại câu nói đó, tôi vuốt lại phần tóc mai lòa xòa dưới mũ của Chinami.

“Tôi sẽ mong chờ. Sư phụ lên xe chứ?”

“Chúng ta định đi đâu vậy?”

“Về nhà tôi. Đội trưởng cũng đang đợi rồi.”

“A, vậy sao?”

“Vâng.”

“Chúng ta định làm gì ở nhà vậy?”

“Xem phim.”

“A ha.”

“Nếu Sư phụ muốn làm gì khác thì cũng được.”

“Muốn làm gì khác sao?”

“Massage chẳng hạn.”

Nghe vậy, Chinami kéo sụp mũ xuống.

Đó là hành động nhằm che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng lên.

“R, ra vậy... Chuyện đó chắc tôi phải suy nghĩ thêm một chút...”

“Vâng. Sư phụ cứ bàn bạc thử với Đội trưởng, Hiyori và Miyuki xem sao.”

“Mưt...! Hóa ra các Hậu bối khác cũng đến sao.”

“Đúng vậy.”

“Nếu vậy thì lần sau tôi sẽ thử thảo luận nghiêm túc xem sao...”

“Sao lại là lần sau?”

“A, vì chúng tôi vẫn chưa hiểu rõ về nhau lắm...”

“Tôi hiểu rồi.”

“Tôi lên xe được chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Có một việc tôi nhất định phải làm với Chinami, người đang hít thở sâu một cách vô cớ khi lên xe.

Bóp.

“Mư á.”

Đó chính là nắn bóp bờ mông căng tròn của cô ấy.

Cái mông này mà không sờ một ngày là không nạp được năng lượng đâu.

Gây nghiện quá mức rồi. Giờ thì ngày nào cũng được sờ, thật tốt.

Người tiếp theo tôi đi đón là Hiyori.

Đến trước nhà, tôi thấy cô ấy cũng đang kéo sụp mũ đứng đợi tôi giống như Chinami, nhưng khác với vẻ nhí nhảnh của Chinami, Hiyori trông có vẻ người lớn hơn.

Nhưng nói chuyện thì chẳng khác gì một thiếu nữ chưa trưởng thành.

Hiyori là người như vậy đấy.

Cạch.

“Chào anh.”

Tôi còn chưa bảo lên xe mà Hiyori đã tự mở cửa ghế phụ bước lên và chào hỏi.

Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi gọi cô ấy.

“Này.”

“Dạ.”

“Cảm ơn vì hộp socola nhé.”

“Anh ăn hết rồi ạ?”

“Sao mà ăn hết trong một ngày được? Nhiều thế cơ mà.”

“Cũng đúng, còn của những người khác nữa nên chắc anh không ăn hết được đâu.”

“Chỉ riêng của em thôi anh cũng không ăn hết được.”

“Có vẻ anh ăn ít nhỉ. Anh dán sticker ra mặt sau điện thoại cẩn thận rồi chứ?”

Sticker? Sticker gì cơ?

Tôi nghiêng đầu hỏi lại.

“Sticker gì? Em để trong hộp à?”

“Không ạ? Em dán bên ngoài mà. Ở bên ngoài ấy.”

“Anh có thấy đâu?”

“Dạ...? Sao có thể...?”

“Hộp hình ngôi sao màu vàng đúng không?”

“Đúng rồi ạ.”

“Không có.”

“Thật ạ...?”

“Ừ.”

“Trời ơi...!”

Khuôn mặt Hiyori xị xuống như một kẻ vừa nướng sạch tài sản vào cờ bạc.

Nếu đây là mặt đất, chắc cô ấy đã ngồi phịch xuống và đập tay xuống đất liên tục rồi.

Tôi chọc nhẹ vào eo Hiyori đang bất động như thể đã ngất xỉu.

“Không phải lúc anh đang ngủ, mấy em lén đẩy hộp vào trong sao? Nếu lúc đó sticker vẫn còn thì chắc nó rơi đâu đó trong nhà rồi... Để anh tìm thử xem.”

“Vâng.”

Nhìn Hiyori nhanh chóng lấy lại giọng điệu vui vẻ, tôi bật cười chua chát rồi cho xe chạy.

Nghĩ lại thì, hình như tôi chưa từng để Hiyori, Renka và Chinami ở lại một mình với nhau bao giờ thì phải?

Nhân cơ hội này để họ nói chuyện với nhau nhiều hơn cũng tốt.

“Đến đó em cứ nói chuyện với các Tiền bối trước đi nhé.”

“Nhà Tiền bối là trung tâm bảo trợ trẻ em hay sao vậy?”

“Em nói thế là ý gì?”

“Cảm giác như bị vứt bỏ ấy.”

“Đừng có nói linh tinh nữa, ngoan ngoãn đi nào.”

“Vâng ạ.”

Trông chẳng có vẻ gì là lo lắng cả, thật tốt.

Dù có vứt ở đâu thì cô ấy cũng sẽ thích nghi tốt thôi. Hiyori là người như vậy mà.

Sau khi thả Hiyori xuống, tôi hướng đến nhà Miyuki, nơi gần nhất.

Tôi không cần phải nói chuyện nhiều với cô ấy.

Chỉ cần đến nơi và liên lạc là cô ấy xuống ngay, tự động lên xe rồi nhét một miếng đậu phụ rán cô ấy mang theo vào miệng tôi để thể hiện tình cảm.

Tôi lặng lẽ nhìn Miyuki đang dùng khăn ướt lau tay, rồi lái xe về nhà, nơi ba người kia đang đợi.

Nếu hôm nay mọi chuyện suôn sẻ, thì những ngày trong tuần cả năm người cũng nên tụ tập lại.

Sắp tới ngày chúng tôi sống chung rồi, chẳng phải nên đối xử với nhau như gia đình chứ không chỉ là bạn bè sao?

Không chỉ xem phim mà còn cùng nhau nấu ăn, trang trí nhà cửa...

Xa hơn nữa, nếu có ai muốn nuôi thú cưng thì cũng có thể cùng nhau thảo luận...

Tôi muốn làm những việc... rất đỗi đời thường này cùng các nữ chính.

Nếu được như vậy thì tôi chẳng còn mong ước gì hơn. Tôi nghĩ hạnh phúc lớn nhất của mình xuất phát từ đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!