Web Novel

Chương 380: Lần Đầu Tiên Gọi Tên

Chương 380: Lần Đầu Tiên Gọi Tên

Giờ nghỉ trưa.

Hôm nay suất ăn ở trường dở tệ một cách bất thường, sau khi mua chút đồ ăn vặt ở căng tin và định quay về lớp, tôi phát hiện Hiyori với mái tóc vàng óng ả đang tung bay trong gió đang đi đâu đó ở đằng xa.

Ngày thường cũng được gặp cô nhóc thế này thật tốt.

Nghĩ vậy, đợi Hiyori bước vào tòa nhà, tôi giữ một khoảng cách vừa phải rồi gọi cô nhóc.

“Này.”

“...”

“Asahina.”

“...”

Không biết là gọi mà không nghe thấy, hay là cố tình không nghe, Hiyori vẫn thản nhiên bước đi.

Cô nhóc không đi về phía hành lang lớp 1, mà đi về phía hành lang có phòng y tế.

Định cúp học à? Rảo bước nhanh đuổi theo cô nhóc, tôi lên tiếng.

“Đứng lại.”

Ngay lập tức, Hiyori đứng nghiêm tại chỗ, bước chân đều tăm tắp như một quân nhân đang tập điều lệnh.

Rồi cô nhóc xoay người 180 độ một cách cứng nhắc, nhìn tôi.

“Dạ.”

“Tôi gọi từ nãy mà em không nghe thấy à?”

“Vâng.”

“Ừ. Mà em đang đi đâu đấy?”

“Phòng y tế ạ.”

“Đến đó làm gì?”

“Để ngủ.”

“Tại sao.”

“Em bị đau.”

“Đau ở đâu?”

“Chỗ lúc nãy Tiền bối nhào bột ấy.”

“Nhào bột?”

“Chỗ này nè.”

Hiyori cởi chiếc cúc áo ở vùng chóp ngực, rồi kéo hai vạt áo sơ mi sang hai bên, để lộ vị trí tôi vừa chạm vào lúc nãy.

Nhìn dáng vẻ hớ hênh thiếu cảnh giác đến mức lộ cả phần dưới của chiếc áo lót màu trắng, tôi hoảng hồn trong lòng, theo bản năng túm lấy áo sơ mi của Hiyori và cài cúc lại.

“Anh làm gì thế...!”

“Đau mà.”

Tay tôi sượt qua ngực cô nhóc mà cô nhóc chẳng hề tỏ ra xấu hổ như lúc nãy, ngược lại còn thốt ra những lời trơ trẽn, thật cạn lời.

Thầm cảm thấy may mắn vì xung quanh không có ai, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi búng một cái rõ kêu lên trán Hiyori.

Bốp-!

“Á!”

Hiyori hét lên một tiếng lớn, hai tay ôm lấy trán và lùi lại phía sau.

Đặt tay lên cái đầu nhỏ nhắn của cô nhóc, dùng năm ngón tay ấn mạnh rồi lắc qua lắc lại, trước sau, tôi nói.

“Đừng có bạ đâu cởi đấy nữa...!”

“Có sao đâu...! Ra hồ bơi mặc mỗi đồ bơi còn hở hang hơn thế này nhiều...!”

“Tôi đang nói lúc bình thường cơ mà. Với lại cái này đâu phải đồ bơi.”

“Chỉ cần không cho người khác xem là được chứ gì...! Lần trước anh bảo với em thì được mà...!”

“Ý tôi không phải là chuyện hở hang.”

“Thế ý anh là gì?”

“A ồn ào quá, đi thay váy đi. Em không bị hội học sinh tóm cổ là may lắm rồi đấy.”

“Lúc nào đuối lý anh cũng tỏ ra bảo thủ. Em sẽ cởi hết váy ra cho xem.”

“Thế thì em sẽ bị phạt thật đấy.”

“Em đã tặng item game cho anh rồi mà anh quá đáng thật đấy... Bực mình.”

“Hóa ra item em tặng là hối lộ à?”

“Đúng là hối lộ mà?”

“Thế à? Tôi không thích món hối lộ này rồi đấy.”

“À, em hiểu rồi.”

Tự nhiên lại làm cái vẻ mặt như vừa giác ngộ ra chân lý thế kia là sao.

Chắc lần sau định tặng tôi cả đống item đây mà.

“Dù em có tặng bao nhiêu đi chăng nữa thì tôi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước chứng phô dâm của em được đâu.”

“Đâu phải phô dâm, em chỉ cho anh xem chỗ đó thôi mà...! Cái... hoạn... gì ấy nhỉ?”

“Hoạn bộ (vùng bị thương)?”

“Vâng. Chỗ đó đó.”

“Tôi thấy bình thường mà.”

“Anh nhìn nhầm rồi. Nhìn lại đi.”

Nói rồi, Hiyori lại định cởi cúc áo.

Đoán trước được hành động của cô nhóc, tôi tóm chặt lấy cổ tay cô nhóc rồi hỏi.

“Thế tóm lại là bây giờ em định xuống phòng y tế à?”

“Vâng.”

“Cứ nói thẳng là muốn cúp học đi?”

“Em muốn cúp học.”

Bảo nói là nói luôn, buồn cười thật.

Bật cười gượng gạo, tôi đặt hai tay Hiyori sang hai bên hông cô nhóc.

“Em nghĩ cô y tế sẽ cho em vào à?”

“Không sao đâu. Em sẽ bảo là em bị đau bụng.”

“Chắc tôi phải đi mách cô thôi.”

“Anh phản bội em à?”

“Uốn nắn một học sinh đang lầm đường lạc lối sao gọi là phản bội được.”

“Tiền bối là người của hội học sinh à?”

“Vì quan tâm em nên tôi mới nói thế.”

Khóe môi Hiyori hơi nhếch lên rồi hạ xuống.

Có vẻ cô nhóc rất vui khi nghe tôi nói quan tâm cô nhóc.

“Anh cứ nhắm mắt làm ngơ không được ạ?”

“Không được.”

“Đi mà.”

“Làm cái vẻ mặt khẩn khoản chút đi rồi hẵng nói.”

“Vậy thì chúng ta cùng nghỉ đi.”

“Đến trước giờ học buổi chiều à?”

“Không ạ. Bao gồm cả buổi chiều luôn.”

“Em biết là không được mà?”

“Hà... Hết cách rồi. Vậy em sẽ ra nhà kho đợi, anh xuống căng tin mua đồ uống mang lên nhé.”

“Sao em lại nói cái kiểu như mình là bề trên thế hả?”

“Tại anh cứ nài nỉ mãi nên em mới đặc biệt đồng ý chỉ nghỉ đến trước giờ học buổi chiều thôi đấy.”

“Lại láo rồi.”

Tôi nắm lấy gáy Hiyori - người đang nhìn tôi bằng ánh mắt kiêu kỳ, rồi nhẹ nhàng xoa bóp.

Sau đó, tôi hạ giọng, hỏi một cách dịu dàng.

“Hôm nay em lại đi cafe với bạn à?”

Có lẽ vì bầu không khí đột ngột thay đổi nên cô nhóc hơi bối rối?

Hiyori thoáng lộ vẻ lúng túng, rồi gật đầu khi cảm nhận được bàn tay tôi.

“Vâng.”

“Chơi vừa phải thôi. Đừng về muộn quá.”

“Về muộn thì anh lại nhào bột cho em à?”

Có vẻ cô nhóc rất thích hành động thân mật đó. Nhìn đôi mắt sáng rực lên là biết.

Bây giờ chạm vào thì còn ngại ngùng, chứ sau này quen rồi chắc cô nhóc sẽ chủ động sấn tới giống như Hiyori ngày thường mất.

Ví dụ như áp phần dưới ngực vào tay tôi đang xoa bụng cô nhóc,

Hay là giống lần trước ở net cafe, cô nhóc sẽ lén lút gác chân lên đùi tôi...

Chắc chắn cô nhóc sẽ làm thế cho xem.

Mà này, hành động lúc nãy gọi là nhào bột sao...

Không biết nên gọi đây là khiếu đặt tên mang đậm chất Hiyori, hay là thấy nó thực sự rất đáng yêu nữa.

“Muốn à? Muốn thì tôi làm cho.”

“Ư... Biểu cảm vừa nãy của anh biến thái lắm đấy.”

“Vẫn giống bình thường mà.”

“Vậy chắc bình thường anh cũng biến thái rồi.”

Nói đúng quá không cãi được.

Tôi nhún vai đáp.

“Cũng đúng.”

“Anh ngoan ngoãn thừa nhận thế này em thích lắm. Với lại sau này anh phải thực hiện một điều ước của em đấy nhé.”

“Tại sao tôi phải làm thế?”

“Chuyện đó chắc anh rõ hơn ai hết mà?”

Nếu chuyện này lọt đến tai Miyuki thì sẽ ra sao đây.

Hiyori đang nói bóng gió về ý nghĩa đó.

“Em đang đe dọa tôi đấy à?”

“Vâng.”

Dù cô nhóc đang tỏ ra rất tự tin, nhưng tôi thừa biết Hiyori sẽ không làm vậy.

Ít nhất là vào lúc này.

Nhưng điều ước này thì tôi phải thực hiện thôi.

Không phải để Hiyori đắc ý.

Điều ước của Hiyori chắc chắn sẽ liên quan đến những hành động thân mật, lúc đó tôi sẽ quan sát phản ứng rụt rè của cô nhóc, đồng thời giáo dục và gieo rắc tình yêu cho cô nhóc.

Tôi sẽ cho em thấy những điều vượt xa sức tưởng tượng của em.

Nghĩ vậy, tôi gật đầu.

“Biết rồi.”

Không ngờ tôi lại đồng ý, mắt Hiyori tròn xoe.

“Thật ạ?”

“Có gì khó đâu.”

Thái độ tự tin của tôi khiến cô nhóc sinh nghi chăng?

Hiyori khoanh tay, nhìn chằm chằm vào tôi.

Cố gắng kìm nén ánh mắt đang muốn hướng về phía vòng một bị cánh tay che khuất một nửa của cô nhóc, tôi nói.

“Sao? Không phải là thực hiện điều ước à?”

“Đúng rồi ạ. Vậy là hứa rồi nhé?”

“Ừ.”

“Tuyệt quá. Vậy em xuống phòng y tế đây.”

“Đó là điều ước của em à?”

“Anh nói gì thế...! Đây chỉ là ý muốn của em thôi mà?”

Thực ra Hiyori có học đàng hoàng hay không tôi cũng chẳng quan tâm.

Vì tương lai của cô nhóc sẽ do tôi chịu trách nhiệm mà.

Nhưng tôi không muốn cô nhóc bị phạt rồi ảnh hưởng đến việc học ở Học viện.

Vài điểm trừ nhỏ nhặt thì không sao, nhưng tích tiểu thành đại, nhỡ bị đình chỉ học thì tôi không được gặp Hiyori ở đây nữa sao.

“Vậy thì không được.”

“Tại sao!”

Nhìn Hiyori dang hai tay ra hai bên như nhân vật chính trong phim siêu nhân và bắt đầu lý sự, tôi dùng ngón trỏ mân mê cọng tóc ngốc nghếch của cô nhóc, rồi kiên quyết chỉ tay về phía hành lang phía sau lưng mình.

“Vào học đi. Có ngủ thì vào lớp mà ngủ.”

“Vâng.”

Có phải cọng tóc ngốc nghếch của Hiyori là một chiếc ăng-ten có chức năng điều chỉnh cảm xúc không nhỉ?

Vừa chạm vào là cô nhóc đã ngoan ngoãn như một thiếu nữ, thật cạn lời. Nhưng đồng thời cũng thấy rất đáng yêu.

“Đi thôi.”

“Anh đưa em đi ạ?”

“Không. Tôi đi giám sát em.”

“Anh không bắt cóc em à?”

“Đông người lắm.”

“Vậy thì lát nữa mình gặp nhau ở chỗ vắng vẻ nhé.”

Vừa nói đùa một câu vô thưởng vô phạt nhưng lại mang đầy ẩn ý, tôi vừa ép Hiyori - người đang đi được nửa đường thì cứ chần chừ - bước về phía lớp 1.

[Matsuda-kun, lúc về cậu ghé qua phòng giáo viên lấy cho tớ bút lông bảng đủ các màu được không? Bây giờ đang thiếu một ít.]

Đang đi thì nhận được tin nhắn của Miyuki.

Nhắn lại chữ "Biết rồi", tôi cụng trán mình vào thái dương Hiyori - người đang công khai nhìn trộm màn hình điện thoại của tôi.

“Ư ẹc.”

Cùng với cảm giác cộc! là tiếng kêu kỳ quặc của Hiyori, tôi bất giác bật cười rồi nói.

“Sao em lại nhìn trộm điện thoại của người khác thế?”

“Chúng ta là người dưng à? Em còn cho anh đụng chạm vào cơ thể rồi cơ mà.”

Toàn nói mấy lời nguy hiểm.

Nhìn quanh xem có ai nghe thấy câu nói đó của Hiyori không, tôi mắng cô nhóc.

“Em ăn nói cho đàng hoàng vào không được à?”

“Không thích? Em có nói dối đâu.”

Sao tự nhiên lại dở chứng thế này.

Đọc tin nhắn của Miyuki xong nên ghen tị một chút à?

Chắc là vậy rồi.

“Tôi lỡ lời.”

“Em tha cho anh đấy.”

“Nhưng mà em cũng nói thế với người khác à?”

“Không ạ.”

“Vậy thì được. Nhưng nếu thành thói quen thì nhỡ đâu trước mặt người khác em lại buột miệng nói ra, nên kiềm chế một chút đi.”

“Không biết.”

Hiyori hất cằm lên một cách kiêu ngạo và lại tiếp tục trơ trẽn.

Nhìn chằm chằm vào cô nhóc, tôi quyết định tung ra con át chủ bài mà tôi đã để dành bấy lâu nay để phát triển mối quan hệ.

“Em làm được mà, Hiyori?”

Ngay lập tức, mắt cô nhóc mở to hết cỡ.

Miệng cũng hơi hé ra, có vẻ cô nhóc thực sự bất ngờ khi lần đầu tiên tôi gọi tên cô nhóc bằng một giọng điệu dịu dàng như vậy.

Nở nụ cười ấm áp với Hiyori, tôi hỏi lại.

“Em làm được đúng không?”

“...”

“Em không làm à?”

“À, không... cái đó... em làm được ạ...”

Nhìn cô nhóc bừng tỉnh và gật đầu lia lịa, tôi biết chắc chắn chiêu này đã phát huy tác dụng.

Cái sự đối lập giữa vẻ ngoài ngang ngược, độc đoán và sự nữ tính, e thẹn ngay sau đó thực sự rất đáng yêu và kích thích.

Dùng tuyệt chiêu vào lúc này quả là một quyết định sáng suốt.

Nghĩ vậy, tôi vỗ nhẹ vào lưng Hiyori như một lời khen ngợi, rồi đưa cô nhóc - người đang bồn chồn vặn vẹo đôi bàn tay vì ngượng ngùng - về tận lớp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!