Web Novel

Chương 439: Cuộc Trò Chuyện Chân Thành (2)

Chương 439: Cuộc Trò Chuyện Chân Thành (2)

Hai chân dang rộng, lưng gần như dính chặt vào lưng ghế, cộng thêm vẻ mặt xị xị.

Nhìn Hiyori đang ngồi vắt vẻo ở ghế sau qua gương chiếu hậu, tôi lên tiếng.

“Mệt à?”

“Gì cơ ạ?”

“Tập thể dục mệt lắm à.”

“Không ạ?”

“Thế à.”

“Anh định mắng em ngồi không đàng hoàng chứ gì?”

Trúng tim đen rồi.

Giờ Hiyori cũng đạt đến cảnh giới đoán trước được phản ứng của tôi rồi cơ đấy.

“Không phải.”

“Thật không ạ?”

“Chỉ cần em không gác giày lên ghế thì ngồi tư thế nào cũng được.”

Thực ra gác giày lên ghế cũng chẳng sao.

Chỉ là lúc đó Miyuki đang ngồi ở ghế phụ sẽ cằn nhằn thôi.

Dù sao thì hiện tại Hiyori có vẻ đang phụng phịu vì không giành được ghế phụ.

Ánh mắt cô nhóc như đang bùng cháy ngọn lửa hiếu thắng.

Tôi bật cười nhẹ trước dáng vẻ đó của cô nhóc, liếc nhìn Miyuki đang lặng lẽ ngắm cảnh ngoài cửa sổ rồi tập trung lái xe.

Vì không phải giờ cao điểm nên xe chẳng mấy chốc đã đến nhà Hiyori.

Hiyori mở cửa ghế sau bước xuống, cúi đầu chào tạm biệt tôi và Miyuki, dù không hẳn là cung kính nhưng cũng khá lễ phép, rồi mở cổng bước vào nhà.

“Con bé có vẻ... rất thành thật với cảm xúc của mình.”

Miyuki nhận xét khi nhìn bóng lưng Hiyori lững thững bước vào cổng.

Tôi cho xe chạy chầm chậm, bật cười đồng tình với cảm nhận của Miyuki.

“Đúng vậy. Nhưng hình như trước đây cậu cũng từng nói câu này rồi thì phải?”

“Thế à?”

“Ừ. Cậu muốn ăn gì?”

“Tớ... muốn đi ăn ramen.”

“Trời đâu có mưa?”

“Tớ muốn đi.”

Nhiều người thường trở nên đa cảm vào những ngày trời mưa.

Miyuki cũng thuộc tuýp người như vậy, nhưng hiện tại dù thời tiết đang rất đẹp, cô ấy vẫn mang dáng vẻ đó.

Trông cô ấy như đang có rất nhiều tâm sự. Vừa lái xe ra khỏi khu phố nhà Hiyori, tôi vừa liếc nhìn cô ấy, cẩn thận mở lời.

“Hôm nay cậu nói chuyện gì với Asahina thế?”

“Hôm nay á? À... lúc nãy á?”

“Ừ. Lúc cậu bảo tớ ra ngoài ấy. Nếu bây giờ nói hơi bất tiện thì đến quán ramen rồi nói nhé?”

“Không sao. Có gì phải giấu giếm đâu... Asahina nói em ấy cũng thích Matsuda-kun. Á...!? C, cậu làm gì vậy...?”

Miyuki đang bình thản kể lại cuộc trò chuyện với Hiyori hồi sáng thì đột nhiên hét lên.

Đó là vì tôi đang rẽ phải ở khúc cua thì phanh gấp.

Nửa thân trên của tôi và Miyuki chúi nhào về phía trước rồi bật ngược trở lại.

Miyuki nhìn tôi với vẻ mặt hoang mang, vuốt ngực hỏi.

“Cậu không sao chứ? Sao tự dưng lại thế?”

Tự dưng ném bom tuyên bố mà chẳng thèm rào trước đón sau gì cả, làm đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.

Mà Hiyori lại dám nói thẳng tình cảm của mình với Miyuki cơ đấy...

Đúng là phong cách đâm lao thì phải theo lao của cô nhóc.

Biểu cảm của Miyuki khi nghe câu đó trực tiếp từ miệng Hiyori sẽ như thế nào nhỉ.

Không biết chừng, có lẽ cô ấy cũng giật mình thon thót giống hệt tôi lúc này.

Không phải giật mình vì biết Hiyori thích tôi, mà là giật mình vì cô nhóc dám nói thẳng điều đó trước mặt bạn gái của tôi là cô ấy.

Lấy lại tinh thần, tôi tiếp tục đánh lái, đáp.

“Tớ không sao. Chỉ là hơi giật mình chút... Xin lỗi nhé. Cậu có bị thương ở đâu không?”

“Ừ. Không sao. Nhưng sao cậu lại giật mình? Đừng nói là cậu không biết nhé?”

Tôi và Hiyori dính lấy nhau suốt, lại còn hay đi tập thể dục chung, cô nhóc cũng nhiều lần thể hiện sự quan tâm đến tôi, bảo không biết thì đúng là vô lý.

Chắc chắn Miyuki không hỏi câu đó với ý định xem tôi có thực sự không biết hay không.

Phương châm cho cuộc trò chuyện với Miyuki hôm nay là sự chân thành.

Thế nên đừng có giở trò khôn vặt để chối bay chối biến.

“Tớ biết.”

“Đúng không?”

“Ừ.”

“Tớ cũng đoán vậy.”

“Sao cậu lại đoán vậy?”

“Hồi đi dã ngoại cũng thế, trước đó cũng thế... và cả những ngày đi tập thể dục như hôm nay, cậu cứ gặp Asahina suốt mà. Không nhận ra mới là lạ đấy.”

“Thế à?”

“Ừ. Cậu có vẻ thích Asahina nhỉ?”

Giọng Miyuki vẫn ôn hòa như mọi khi.

Nhưng vì hoàn cảnh hiện tại, đối với tôi, giọng nói ấy còn đáng sợ hơn cả Diêm Vương.

Mới lúc nãy tôi còn tự nhủ phải trả lời thành thật, nhưng giờ nghe câu hỏi đó, tôi lại thấy chần chừ.

Nhưng tôi phải nói. Cảm giác như nếu không phải bây giờ thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa, không thể chậm trễ hơn được, nên tốt nhất là cứ nói toạc ra hết.

Với quyết tâm đó, ngay khi tôi định mở miệng trả lời thì Miyuki lại tiếp lời.

“Lần trước cũng vậy, hôm nay cũng vậy, tớ hỏi Asahina sao cứ muốn ở lại đây, thì em ấy trả lời thế đấy.”

“Tự dưng nói thế luôn á?”

“Ừ. Em ấy bảo là: 'Em cũng thích Matsu-Matsu mà...!' đấy?”

Tôi cũng đoán là cô nhóc sẽ nói kiểu đó.

Lúc nãy tôi có nghe thấy tiếng Hiyori ăn vạ ngoài hiên, chắc là lúc cô nhóc tỏ tình câu đó.

“Thế là tớ mới nhẹ nhàng mắng em ấy, bảo là nếu thích thì được phép ở lại đây sao, thế là em ấy bĩu môi.”

Nghe Miyuki kể tiếp, trong đầu tôi hiện lên sự thay đổi biểu cảm của Hiyori khi ngồi bệt trên nệm.

“Ý cậu là em ấy hậm hực á?”

“Biểu cảm của em ấy khó tả lắm nên tớ cũng không rõ. Nhưng ít nhất trong mắt tớ, trông em ấy như sắp khóc vậy. Phải nói là tủi thân chăng? Cảm giác như... định cướp lấy nhưng không thành nên mới giở trò ăn vạ ấy.”

Có vẻ Miyuki đã nắm bắt chính xác tâm lý của Hiyori.

“Ra là vậy.”

“Cậu muốn làm... chuyện đó giống như lần trước với Nanase-senpai sao?”

Dù đã lược bỏ đầu đuôi và nói lấp lửng, nhưng rõ ràng Miyuki đang ám chỉ chuyện 3P.

Nói chính xác ý của Miyuki là, lý do tôi không đẩy Hiyori ra có phải vì tôi muốn làm chuyện giống như lần trước với Chinami không... đại loại thế.

Đến đây, tôi hơi khựng lại.

Vốn dĩ tôi định gật đầu thừa nhận. Nhưng trước đó tôi có chuyện cần nói.

Chỉ với những hành động ở mức độ này, Miyuki cũng sẽ tự tìm ra câu trả lời và tạo cơ hội để tôi có thể nói ra những điều mình muốn nói.

Dưới bất kỳ hình thức nào. Và tôi phải chớp lấy cơ hội đó.

“Tớ biết Matsuda-kun có sở thích đó mà. Lúc cùng xem phim đen cậu đã nói cho tớ biết rồi.”

“Đúng vậy.”

“Vậy là cậu muốn làm cùng lúc ba người đúng không?”

“Tớ cũng muốn làm thế thật.”

“Tại sao? Vì đó là sở thích của cậu à? Hay là vì tớ hơi... kém cỏi?”

Trước đây tôi cũng từng có một cuộc trò chuyện tương tự thế này với Miyuki.

Lúc đó cô ấy đã dùng cách xưng hô 'Này' với tôi.

Thậm chí cô ấy còn vừa rơm rớm nước mắt vừa hỏi tôi có muốn chết không.

Nhưng Miyuki của hiện tại đã khác. Dù giọng nói có hơi run rẩy nhưng cô ấy không hề kích động.

Sự tồn tại của tôi trong lòng cô ấy đã trở nên vô cùng to lớn.

Đến mức dù có nói những chuyện thế này, cô ấy vẫn giữ được sự bình tĩnh nhất định.

Dù sao thì tình huống tôi mong muốn cũng đã đến.

Dù không hoàn hảo nhưng tôi nghĩ tốt nhất là nên nói ra trước khi Miyuki phải chịu đựng thêm sự dằn vặt trong lòng.

Tôi bật đèn khẩn cấp, tấp xe vào lề đường, tắt máy và tháo dây an toàn.

Sau đó, tôi rướn người về phía Miyuki đang mang vẻ mặt ngơ ngác.

“G, gì vậy...? Cậu làm gì thế?”

Tôi ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé đang bối rối của cô ấy, nói.

“Sao tớ lại nghĩ cậu kém cỏi chứ? Tớ yêu cậu biết nhường nào cơ mà.”

Cho đến nay, tôi đã từng nói thích Miyuki, nhưng chưa bao giờ nói yêu cô ấy.

Trong lòng thì tôi nói rất nhiều lần. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thốt ra thành lời như hôm nay.

Ở Nhật Bản, người ta thường nói việc thể hiện tình yêu mang đậm chất thơ.

Nói cách khác, nó bị coi như một từ ngữ chết.

Khi thể hiện tình cảm với người yêu, người ta thường dùng từ "thích", và từ này cũng được dùng cho gia đình hoặc bạn bè, chỉ khác nhau ở sắc thái.

Vì không phải là từ thường xuyên được sử dụng nên sức nặng của từ "yêu" chắc chắn rất lớn, và khi tôi buông vòng tay ra, mắt Miyuki đã mở to tròn đúng như tôi dự đoán.

“Hả...?”

“Tớ yêu cậu. Thật lòng đấy.”

“...”

Môi dưới của Miyuki mím chặt vào trong.

Bản thân cô ấy cũng muốn nói yêu tôi, nhưng vì chưa từng dùng từ này bao giờ nên có vẻ cô ấy không dễ dàng mở lời được.

Những lúc thế này, chỉ cần đẩy nhẹ lưng cô ấy một chút là được.

“Cậu thì không à?”

“Kh, không phải...! Tớ...”

Miyuki hiện tại có nhận thức được việc mình đang lấy tay quạt lấy quạt để lên mặt không nhỉ?

Nhìn cô ấy không giữ nổi bình tĩnh trước bầu không khí nóng bừng và ngượng ngùng chỉ trong chớp mắt, dù đang ở trong tình huống cần sự nghiêm túc nhưng tôi vẫn không nhịn được mà cười thầm.

Tôi đã thành công trong việc kéo bầu không khí về phía mình.

Nếu cảm thấy tình hình có vẻ tiêu cực, tôi đã định tung hê hết, nói thẳng toẹt ra rằng những người tôi đang nhắm đến là bốn người bao gồm cả cậu.

Nhưng lời tỏ tình yêu thương lại phát huy tác dụng lớn hơn sức tưởng tượng, nhìn diễn biến thế này, có vẻ mọi chuyện sẽ trôi chảy theo hướng có lợi cho tôi.

Những lúc thế này, tốt nhất là nên lùi lại một bước, bộc lộ suy nghĩ thật có pha chút giả tạo, đồng thời cho Miyuki thời gian để suy nghĩ.

Đánh giá tình hình như vậy, tôi cụng nhẹ trán mình vào trán Miyuki đang đỏ lựng đến tận cổ.

Sau đó, tôi nói.

“Câu hỏi lúc nãy, đó đúng là điều tớ thực sự mong muốn. Giống như một niềm khao khát vậy. Thế nên khi cậu hỏi, tớ mới trả lời thật lòng là tớ muốn làm thế.”

“Đúng vậy nhỉ...? Quả nhiên...”

“Ừ. Tớ rất muốn áp đặt lòng tham của mình lên cậu. Làm chuyện đó với cả bốn người.”

“M, mấy người cơ...? Bốn người...?”

Miyuki há hốc mồm.

Số lượng quá nhiều chăng? Đáng lẽ tôi nên bắt đầu với ba người rồi tăng dần lên mới phải?

Tự dưng thấy hối hận ghê gớm nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại được.

Đó cũng là lý do tại sao từ trước đến nay tôi luôn hành động cẩn trọng hết mức có thể, nhưng dù sao thì tôi cũng đã cho cô ấy thấy được suy nghĩ thật của mình vào một thời điểm thích hợp, thế là ổn rồi.

Nhìn vào đôi mắt Miyuki đang chuyển từ hoang mang sang hoảng hốt, tôi thắt lại dây an toàn, đồng thời hướng ánh mắt của cô ấy về phía đó.

Sau đó, tôi cho xe chạy tiếp, cất giọng trầm ngâm.

“Nhưng nếu cậu thực sự ghét thì tớ cũng đành chịu thôi.”

“Đành chịu nghĩa là... cậu sẽ làm theo ý tớ sao?”

Bípppp-!

Miyuki vừa đặt ra một câu hỏi có thể gây khó dễ cho tôi, thì đúng lúc đó có một chiếc xe tạt đầu xe tôi.

Tôi vội vàng bóp còi cảnh cáo chiếc xe phía trước rồi quay sang nhìn Miyuki.

“Cậu không sao chứ?”

“Hả...? À, ừ... tớ không sao.”

Chắc là do cú tạt đầu xe khiến tâm trí vốn đã rối bời của cô ấy càng thêm phân tâm chăng?

Miyuki không hỏi thêm gì nữa, hàng mi dài của cô ấy cứ chớp mở liên hồi.

Từ giờ cho đến lúc ăn cơm xong và về nhà, tôi nên hạn chế đề cập đến chủ đề này.

Đằng nào thì sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Miyuki cũng sẽ chủ động lên tiếng lúc hai đứa ngủ chung hoặc trước khi đi ngủ thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!