Web Novel

Chương 251: Cùng nô lệ đến khách sạn

Chương 251: Cùng nô lệ đến khách sạn

“Đang làm cái trò gì thế này?”

Ngày hôm sau.

Nghe tôi hỏi sau khi liếc nhìn Renka đang ngồi trên xe, cô ấy nhún vai.

“Sao.”

Renka mặc một chiếc quần jogger màu xám rộng thùng thình cùng chiếc áo hoodie xộc xệch cùng màu, đang nhìn tôi với vẻ mặt đắc ý.

Nhìn bộ dạng đó, tôi có thể nhận ra ngay là cô ấy cố tình phớt lờ lời dặn mặc váy của tôi.

Thế nên mới nói không được đối xử tốt với nô lệ mà.

Cứ châm chước cho vài lần là lại coi lệnh của Chủ nhân như trò đùa ngay.

Tôi hừ mũi tỏ vẻ không hài lòng rồi nói.

“Đi thay quần áo đi.”

“Tại sao.”

“Tôi nhớ là đã bảo Đội trưởng mặc váy đến mà nhỉ?”

“Tôi đâu có lý do gì phải nghe lời cậu.”

“Vậy là định cứ thế này mà đi à?”

“Đúng vậy.”

Renka khoanh tay, kiêu kỳ nhìn thẳng về phía trước, đột nhiên lôi ra một thứ gì đó từ trong chiếc túi giấy cô ấy mang theo.

“Lại lôi cái gì ra đấy.”

“Sandwich. Tôi ăn.”

Liếc nhìn cô ấy trả lời dứt khoát như thể cấm tôi nhòm ngó, tôi không giấu nổi nụ cười.

Bởi vì trong túi giấy của cô ấy có quần áo.

Chắc là sợ bị tôi sờ soạng khi đang mặc đồ nên cô ấy đã mang theo đồ để thay.

Không nhìn kỹ nên không biết có váy hay không, nhưng chắc chắn là có.

Nếu cô ấy muốn chọc tức tôi để tôi sờ soạng cô ấy một cách thô bạo thì tôi sẽ chiều theo ý cô ấy.

Lái xe ra khỏi khu phố cổ kính nơi Renka sống, tôi nhìn thẳng về phía trước và lên tiếng.

“Cho tôi một miếng.”

“Không.”

“Mang đến cho tôi mà.”

“Không phải.”

“Đưa đây.”

Tôi vẫn giữ thẳng đầu, chỉ há miệng ra, Renka lầm bầm gì đó rồi cẩn thận bóc lớp vỏ bọc, miễn cưỡng đưa chiếc sandwich ra.

Chiếc sandwich được gói ghém cẩn thận để vụn bánh không rơi ra ngoài và dễ ăn.

Cô ấy tự làm sao? Hay là mẹ cô ấy làm?

Tôi cắn một miếng to chiếc sandwich sực nức mùi salad trứng, và,

“Hư á...! Sao cậu định ăn luôn cả ngón tay tôi thế hả!”

Tôi cười toe toét nhìn cô ấy đang hoảng hốt nhìn ngón tay vô tình dính nước bọt của tôi.

“Tại Đội trưởng đưa sát quá mà.”

“Tại cậu há miệng to quá nên mới nuốt trọn đấy chứ...! Ăn uống thô lỗ quá...!”

“Nhưng vừa nãy Đội trưởng nói gì cơ? Ăn luôn á?”

“...”

“Nói lại cho tử tế xem nào.”

“Thì đúng là ăn luôn còn gì...!”

“Nói lại.”

“... Thì đúng là ăn còn gì...”

“Sao cứ phải để tôi nói hai ba lần thế nhỉ?”

Giọng điệu mang đậm tính răn đe.

Chắc nghĩ mình sắp bị trách mắng nên Renka định nổi cáu phản kháng.

Nhưng khi tôi đặt tay lên đùi cô ấy và chậm rãi xoa bóp như đang massage, cô ấy liền nuốt ngược lời định nói vào trong, hít một hơi "Hức!".

“Hửm? Sao lần nào cũng phải cãi lại một câu mới chịu thế.”

Dù nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng tôi không hề nhìn Renka.

Tôi chỉ giả vờ tập trung lái xe như không quan tâm, trong khi tay vẫn từ từ vuốt ve qua lớp quần để cô ấy cảm thấy nhột nhạt và nóng ran.

“T, tôi cãi lại lúc nào...!”

Renka bối rối trước bầu không khí dính dấp đột ngột của tôi.

Nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ực ực từ cổ họng cô ấy khi bàn tay tôi ngày càng tiến gần đến nơi tư mật.

Xoẹt.

Dừng bàn tay đang luồn vào giữa hai đùi trong của cô ấy lại, tôi hơi giãn nét mặt đang nghiêm nghị ra và gọi Renka.

“Này.”

Giọng nói trầm ấm.

Đó là tông giọng mà Renka thích.

“Ư... Đ, đừng có nói trống không...”

Đúng như dự đoán, má Renka nhanh chóng ửng hồng.

Dù không thích bị gọi một cách xấc xược, nhưng có vẻ cô ấy khó lòng nổi giận vì giọng nói của tôi.

Không còn bận tâm đến việc tôi đang sờ đùi mình nữa sao?

Không, cô ấy vẫn đang ý thức được. Thậm chí là rất nhạy cảm.

Nhìn cô ấy không còn cảm thấy áp lực trước cái chạm của tôi, không hiểu sao tôi lại thấy tự hào.

Cảm giác như một nô lệ thường xuyên bị sờ soạng đã quen với việc đó vậy.

“Này.”

Tôi gọi Renka một lần nữa với tông giọng như vừa nãy, cơ thể cô ấy run lên bần bật.

Cô ấy đang thích thú. Thích thú với giọng nói của tôi lọt vào tai cô ấy.

“G, giữ phép lịch sự đi...! Tôi là tiền bối đấy...!”

Sao Renka của chúng ta lúc nào cũng nói mấy câu gợi tình thế nhỉ.

Cả những câu trước đây nữa, toàn là những câu chỉ xuất hiện trong mấy bộ manga NTR, điều giáo thôi.

Chắc mấy bộ manga người lớn mà cô ấy thỉnh thoảng xem toàn là thể loại đó.

“Không thích.”

“Cậu là người học Kendo mà...! Phải giữ phép lịch sự...”

“Bây giờ tôi đâu có cầm kiếm tre.”

“Không liên quan đến kiếm tre...! Người học Kendo từ lúc nhận võ phục đã phải lấy sự tôn trọng lẫn nhau làm đức tính hàng đầu rồi...! Huấn luyện viên và những người khác đã làm gương cho cậu rồi thì cậu cũng phải noi theo chứ...!”

“Cô đâu có làm gương cho tôi. Lúc nào cũng chỉ chực chờ ăn tươi nuốt sống tôi thôi.”

“C, cô...? Cậu vừa gọi tôi là cô đấy à...!?”

“Vậy gọi là Inoo nhé?”

“M, Matsuda! Tôi bảo cậu giữ phép lịch sự cơ mà...!”

“Hay là gọi bằng tên luôn được không?”

“Tên điên này!”

Renka hét lên giận dữ.

Trêu chọc cô ấy vui quá nên tôi cứ muốn làm mãi.

Nhưng phải nhịn thôi. Địa điểm hiện tại không thích hợp để tận hưởng những màn tán tỉnh nảy lửa với Renka.

Tôi khẽ gật đầu và rút tay ra khỏi đùi Renka.

“Biết rồi.”

Lại tự nhiên dùng kính ngữ.

Thấy vậy, Renka cười khẩy, mân mê chỗ đùi vừa bị tôi chạm vào.

Có vẻ như đó là một hành động bản năng. Mang theo chút gì đó tiếc nuối.

Dù sao thì vào quán cà phê tôi cũng sẽ sờ soạng cô ấy thật nhiều, nên đừng buồn quá.

Nuốt lại câu nói đó, tôi phớt lờ cô ấy đang hậm hực trừng mắt nhìn tôi và tiếp tục lái xe.

“... Cậu thay quần áo trước đi.”

Renka đặt túi giấy vào góc và nói.

Tôi nghiêng đầu hỏi.

“Sao thế? Bình thường Đội trưởng toàn thay trước mà.”

“...”

“Sợ tôi lại sờ soạng à?”

“B, biết rõ thế cơ à...”

“Vậy thì ai thay trước cũng đâu có quan trọng? Dù sao thì việc Đội trưởng vào phòng thay đồ cũng đâu có thay đổi?”

“Im đi...! Thật ra tôi chỉ định đi cửa hàng tiện lợi một lát thôi...”

Dù tôi đã bày tỏ ý định sờ soạng một cách trắng trợn nhưng cô ấy phản kháng không hề gay gắt.

Tuy không có vẻ mặt mong đợi nhưng cũng không hề có sự cự tuyệt.

Chín muồi rồi đây.

“Đi cửa hàng tiện lợi làm gì?”

“Cậu không cần biết...”

“Lại thế này nữa à?”

Tôi nói một câu đầy ẩn ý như sắp làm gì đó và sải bước tiến về phía Renka, cô ấy lùi lại và trợn tròn mắt.

“Gì...! Cậu định làm gì...!”

“Làm tốt lắm. Đội trưởng thích làm theo kiểu đó mà.”

Má Renka ửng hồng.

Có vẻ cô ấy rất thích nghe những lời tôi nói.

“Ồn ào quá...! Tóm lại là tôi đi đây...”

“Ừ. Tiện thể mua giúp tôi một thứ được không?”

“Nói đi. Tôi sẽ mua.”

“Mua cho tôi một hộp bao cao su. Loại siêu mỏng ấy.”

Nghe vậy, khuôn mặt đang cau có của Renka bỗng chốc ngẩn tò te.

“Hả, hả...? Cậu nói gì cơ...? Bao cao su...?”

“Vâng.”

“B, bao cao su để làm gì...?”

“Tự dưng tôi muốn có một hộp thôi.”

“Có vô lý quá không... thế...?”

“Có gì mà không được? Dù sao thì cũng mua đi. Nhớ nhé?”

Tôi dỗ dành Renka bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, vỗ nhẹ vào eo cô ấy và mỉm cười rạng rỡ.

Lúc này, cô ấy mới bừng tỉnh và lắc đầu dứt khoát.

“Kh, không thích...!”

“Tại sao?”

“Tại sao tôi phải mua bao cao su cho cậu...!? Mấy thứ đó cậu tự đi mà mua...!”

“Dùng chung mà, ai mua chẳng được?”

“D, dùng chung...? A...”

Renka thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi, cơ thể thoáng lảo đảo.

Chắc cô ấy bị choáng váng trước câu nói bất ngờ của tôi.

Nhìn bề ngoài, Renka có vẻ như một nữ cường nhân dám nói dám làm, nhưng bên trong lại rất yếu đuối.

Cô ấy mang trong mình sự nhạy cảm của một thiếu nữ hay xấu hổ.

Nói chuyện bao cao su với cô ấy thì phản ứng như vậy cũng là điều đương nhiên.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng Renka, người đang ngơ ngác như thể cạn lời, rồi nói.

“Đùa thôi. Đừng mua.”

“... Th, thật sự là đùa chứ...?”

Đương nhiên là đùa rồi.

Vì tôi đâu có ý định dùng bao cao su khi quan hệ với Renka.

“Vâng.”

Tôi gật đầu ngắn gọn, Renka thở phào nhẹ nhõm rồi nổi cáu.

“Sao cậu lại đùa cái kiểu đó hả...!”

“Tôi xin lỗi. Giận lắm à?”

“Giận hay không thì nói chuyện đó với người khác giới không thân thiết là vô cùng thất lễ đấy...!”

“Chúng ta không thân à?”

“... Đ, đương nhiên là thân hơn trước... nhưng chưa đến mức gần gũi như vậy...!”

Nghe lời bào chữa nực cười của Renka, tôi hừ mũi.

Và không để Renka đang bĩu môi kịp phản ứng, tôi vòng tay ôm chặt lấy eo cô ấy và kéo vào lòng.

“Hí...!”

Cô ấy nín thở và cứng đờ người như mọi khi.

Tôi kề sát mặt cô ấy đến mức môi hai đứa chạm vào nhau và hỏi với giọng điệu nghiêm túc,

“Không gần gũi đến mức đó mà lại làm mấy trò này à?”

“...”

“Cũng không thèm đẩy ra luôn?”

“Đ, đẩy ra thì sức tôi cũng không lại cậu...”

“Vậy là bỏ cuộc rồi à?”

“Thì... cũng...”

Cô ấy cố tình tránh ánh mắt tôi và lảng tránh câu trả lời.

Nói sức không lại tôi chỉ là lời nói dối không thật lòng.

Vẫn không chịu thành thật. Thế nên mới thấy cô ấy càng thêm sắc sảo.

Tôi đanh mặt lại, kề môi vào tai Renka đang lúng túng.

Sau đó, tôi vào thẳng vấn đề trong lúc cơ thể cô ấy co rúm lại khi cảm nhận được hơi thở của tôi.

“Hôm nay Đội trưởng về muộn được không?”

“... Hả...?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!