Web Novel

Chương 441: Kế Hoạch Tương Lai

Chương 441: Kế Hoạch Tương Lai

“Cậu thực sự không cần tớ giúp à?”

“Ừ. Matsuda-kun cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.”

“Cậu đang vạch rõ ranh giới với tớ đấy à?”

“Sao cậu lại nói thế? Cậu điên à?”

Miyuki nổi đóa lên.

Nhìn ánh mắt rực lửa của cô ấy, tôi biết mình vừa lỡ lời rồi.

Đồng thời, tôi cũng cảm thấy thật may mắn.

Đến mức phải mắng tôi là đồ điên và cho rằng phát ngôn của tôi là vô lý, điều đó chứng tỏ tình cảm cô ấy dành cho tôi rất lớn.

“Tớ xin lỗi. Tớ lỡ lời.”

Thấy tôi ngoan ngoãn xin lỗi, Miyuki hừ một tiếng rồi nói.

“Đừng có nói mấy lời khó nghe đó nữa. Tớ sẽ phạt cậu đấy.”

“Đó là lời khó nghe à?”

“Ừ.”

“Thế à? Cậu định phạt tớ thế nào?”

“Tớ đang suy nghĩ.”

Tự dưng thấy hơi mong chờ không biết mình sẽ bị phạt thế nào.

Dù không biết chừng tôi sẽ là người phạt ngược lại cô ấy.

“Biết rồi. Vậy tớ về nhà nhé?”

“Ừ.”

“Thật sự không cần tớ giúp à?”

“Đã bảo là không cần mà...? Ở trong xe cậu cũng nói thế, giờ cậu định hỏi mấy lần nữa đây...? Cậu muốn giúp đến thế cơ à?”

“Có người giúp thì xong nhanh hơn, tốt quá còn gì.”

“Không sao đâu. Vừa hay chị gái tớ cũng kêu chán, nên dọn dẹp xong tớ định đi chơi với chị ấy luôn, Matsuda-kun cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

“Tớ đi cùng cũng được mà.”

“Lâu lắm rồi gia đình tớ mới có thời gian dành cho nhau...”

“Tớ không phải là gia đình à?”

Một câu nói vô cùng đường hoàng, đồng thời cũng ẩn chứa sự tủi thân, khiến đôi má Miyuki ửng hồng.

“Không phải... tớ lỡ lời. Ý tớ là tớ sẽ dành thời gian đi chơi với chị gái.”

“Là vậy đúng không?”

“Ừ.”

“Nếu kết hôn thì sống ở đây được không nhỉ?”

“Tự, tự dưng...?”

Đôi mắt to tròn của Miyuki rung lên bần bật như thể có động đất.

Có vẻ cô ấy rất sốc khi chủ đề hôn nhân đột ngột được nhắc đến.

Tất nhiên, tôi chẳng có ý định ăn bám ở đây chút nào.

Tôi đã nhắm sẵn nhà tân hôn cho các nữ chính rồi. Đó là một khu nhà giàu ở ngoại ô Tokyo.

Ngôi nhà hiện tại tuy rộng nhưng không đủ để nuôi dạy con cái.

Thế nên chỗ đó cứ để làm biệt thự thỉnh thoảng ghé qua, còn chúng tôi sẽ chuyển ra nhà riêng ở ngoại ô để tận hưởng cuộc sống yên bình.

Bây giờ tôi chỉ đang bóng gió cho Miyuki biết rằng tôi đang vẽ ra một tương lai như vậy với cô ấy mà thôi.

Nghe xong câu này mà cô ấy thấy vui thì tốt, lòng bao dung rộng mở hơn thì càng tốt... đại loại thế.

Tất nhiên mọi lời tôi nói đều là thật lòng chứ không hề giả tạo.

Miyuki chắc chắn cũng biết điều đó. Thế nên cô ấy mới xấu hổ đến mức thở gấp như vậy.

Mà này, từ hôm qua đến hôm nay tôi liên tục ném bom sự kiện, phản ứng của Miyuki thú vị thật đấy.

Phải trơ trẽn hơn nữa mới được.

“Vợ chồng son thì sống riêng mới đúng nhỉ? Vậy thì cứ ra vùng ngoại ô...”

“Dừ, dừng lại đi...! Dừng lại...!”

Tay Miyuki vươn thẳng lên.

Cô ấy định bịt miệng tôi lại. Tôi dễ dàng né được bàn tay của cô ấy rồi hỏi.

“Sao thế? Cậu không thích à?”

“Không phảiiii...! Kh, không phải là tớ không thích, mà tự dưng... A, thôi đừng nói mấy chuyện kỳ cục đó nữa...!”

“Chuyện này thì có gì kỳ cục? Yêu nhau thì thiếu gì lúc nói mấy chuyện này chứ?”

Tôi có thể thấy rõ sắc mặt Miyuki đang thay đổi chóng mặt.

Bị tôi ném bom tỏ tình liên hoàn, từ cổ đến tai cô ấy đỏ lựng lên ngay lập tức, có vẻ cô ấy đã xấu hổ đến mức phát điên rồi.

“Matsuda-kun...! Thôi đi...!”

“Thấy xấu hổ à?”

“Kh, không phải thế... Mấy chuyện đó để lúc nào có hai đứa hẵng nói...”

“Bây giờ đang có hai đứa mà.”

“Nhưng đây là trước cửa nhà...! Nhỡ bố mẹ hay chị gái nghe thấy thì...”

“Thì sao chứ? Nếu vậy thì chúng ta sẽ bàn bạc cụ thể hơn...”

“Dừng lại...!”

Cô ấy cắn chặt môi dưới, lao vào ôm chầm lấy eo tôi.

Trên khóe môi cô ấy thấp thoáng một nụ cười không thể giấu giếm.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy cũng đã từng vẽ ra viễn cảnh tương lai giống như tôi.

Xác nhận được điều đó, tôi quyết định không trêu chọc Miyuki nữa.

“Biết rồi. Buông tớ ra đi.”

Lực ôm của Miyuki mạnh đến mức khiến tôi phải lùi lại vài bước, nghe tôi nói vậy, cô ấy buông tôi ra rồi lấy tay quạt lấy quạt để lên mặt.

Có vẻ lời tuyên bố gây sốc của tôi đã khiến cô ấy vô cùng ngượng ngùng.

“Chuyện đó để sau hẵng nói... Matsuda-kun về đi.”

“Để sau nói thật chứ?”

“Nói...! Tớ sẽ nói nên cậu mau về đi...!”

Thấy cô ấy thậm chí còn đẩy lưng mình, tôi thầm nghĩ cô ấy đáng yêu quá đi mất, tôi đáp "Biết rồi" rồi lên xe.

Sau đó, tôi cười toe toét vẫy tay chào cô gái đang bẽn lẽn vẫy tay đáp lại rồi lái xe về nhà.

-Gì ạ.

Vừa gọi điện đã nghe thấy giọng điệu cộc lốc.

Tôi bật cười nhạt, nói.

“Gì là gì hả nhóc?”

-Sao ạ.

“Sao em lại nghe điện thoại kiểu đó? Không nói chuyện tử tế được à?”

-Sao tự dưng anh lại ra vẻ ta đây thế? Hôm qua anh hiền lành lắm cơ mà... Thật nực cười?

Giống như Miyuki, có vẻ Hiyori cũng đang rất bận tâm về những lời mình đã nói hôm qua.

Cô nhóc bảo là: 'Em cũng thích Matsu-Matsu mà...!' rồi ăn vạ với Miyuki đúng không.

Không được nghe trực tiếp câu đó đúng là nỗi hận ngàn thu.

“Tôi không nghĩ là mình hiền lành lắm đâu.”

-Đúng vậy. Công nhận.

“Gọi điện xem em đang làm gì thôi.”

-Thế ạ?

“Ừ.”

-Thì... em đang ở nhà. Này! Chị đã bảo em phải gõ cửa cơ mà...!

Giọng điệu của Hiyori nhuốm màu giận dữ.

Qua điện thoại, tôi nghe thấy giọng một đứa trẻ đang xin mượn máy chơi game, có vẻ em trai Hiyori đã tự ý mở cửa phòng cô nhóc.

-Anh đợi em một lát nhé.

Hiyori xin lỗi tôi, rồi từ điện thoại của cô nhóc vang lên tiếng cọt kẹt.

Chắc là cô nhóc đang mở tủ quần áo cất máy chơi game.

-Chị cho mượn thì em phải làm gì?

-Em phải thu thập trái cây trong một tiếng rồi bỏ vào rương nhé.

-Được rồi. Cầm lấy đi.

-Cảm ơn chị.

-Đóng cửa lại. Và nếu em còn tự ý mở cửa phòng chị một lần nữa thì coi chừng ăn đòn đấy.

-Em biết rồi.

Thái độ của Hiyori đối với em trai giống hệt thái độ của tôi đối với cô nhóc vậy.

-Alo? Anh chưa cúp máy đúng không?

Hiyori hỏi, có vẻ cô nhóc đã đuổi em trai đi xong.

Tôi vốn đang im lặng chờ cô nhóc lên tiếng, liền đáp.

“Ừ. Em trai em có vẻ nghịch ngợm nhỉ.”

-Em đã nói bao nhiêu lần là nó hơi giống tiền bối rồi mà.

“Thế à. Nên em mới đối xử tệ bạc với em trai mình à?”

-Em nghĩ là mình đang đối xử rất tử tế đấy chứ?

“Hay cãi gáy nhỉ... Nhưng thu thập trái cây bỏ vào rương là sao?”

-À... chuyện đó á? Không có gì đâu. Em sai em trai thu thập vật phẩm trong game thôi.

“Thế à? Không, đợi đã...”

Tôi định cho qua chuyện nhưng trong đầu bỗng nảy sinh một nghi vấn.

Đừng nói trái cây mà em trai Hiyori nhắc đến, chính là trái cây mà thỉnh thoảng tôi nhận được khi gặp Hiyori trong game nhé?

Chắc là đúng rồi... Hóa ra không phải cô nhóc tự thu thập, mà là sai em trai thu thập rồi đưa cho tôi sao?

Thế này thì khác gì tôi đang cướp đồ của một đứa trẻ con đâu.

Cạn lời, cạn lời thật sự... Thật sự hoang mang đến mức không thốt nên lời.

“Em làm thế không thấy quá đáng à?”

-Sao cơ.

“Sao em lại có thể sai một đứa trẻ con làm chuyện đó chứ?”

-Vì nó là em trai em mà.

Dù đang tỏ ra trơ trẽn nhưng có vẻ cô nhóc cũng thấy nhột nên giọng điệu có pha chút xíu tội lỗi, nghe buồn cười thật.

“Từ giờ đừng làm thế nữa.”

-Em trai em được chơi game nên nó thích, còn tiền bối thì nhận được vật phẩm nên anh thích, thế là được rồi còn gì? Anh không biết win-win à?

“Thế còn em thì sao?”

-Em thì có thể tặng vật phẩm cho tiền bối nên em thích chứ sao.

Từ sau khi có những màn đụng chạm thân mật với tôi, cô nhóc đã bớt dùng những cách thể hiện thẳng thắn như vậy, lâu lắm mới được nghe lại thấy thích thật.

“Dù vậy cũng phải kiềm chế đi. Cứ vui vẻ cho mượn máy chơi game là được mà.”

-Thế thì nó sinh hư mất.

“Vậy sao? Tôi không có em trai nên cũng không rõ nữa. Dù sao thì cũng nói chuyện tử tế hơn một chút đi.”

-Nói thế nó không nghe đâu. Giống hệt tiền bối mà lị?

Theo tôi thấy thì cậu em trai giống Hiyori nhiều hơn đấy...

Cô nhóc không muốn thừa nhận điều đó sao?

“Thôi bỏ đi, hôm nay không có việc gì làm thì đến tập thể dục đi.”

-... Hanazawa-senpai không có ở đó ạ?

“Không có.”

-Chị ấy đi đâu rồi ạ?

“Bảo là tổng vệ sinh nhà cửa.”

-Thế ạ? Hôm qua anh không nghe Hanazawa-senpai nói gì sao?

“Nói chuyện gì?”

-Anh đang giả vờ không biết đấy à? Hay là anh muốn em tự nói ra?

“Cả hai.”

-Nghĩa là anh đã nghe rồi. Em không đến đâu.

Hiyori thể hiện sự ngượng ngùng khác hẳn Miyuki, trông thật đáng yêu.

“Vậy để tôi đến đón.”

-... Được không ạ?

“Sao lại không được?”

-Hanazawa-senpai không nói gì ạ?

“Ai biết.”

-A, gì chứ...! Tiền bối có vấn đề ở chỗ đó đấy. Cứ nói chuyện mập mờ...! Anh phải nói rõ ràng thì em mới hiểu được chứ. Đã dốt rồi mà... Đừng làm em đau đầu nữa.

“Em thừa nhận rồi à? Rằng mình ngốc nghếch ấy?”

-Ừ.

Câu nói trống không thốt ra như một người đang dỗi nghe thật sự rất dễ thương.

“Thôi được rồi, tôi sẽ đến đón nên cứ ở đó đợi đi. Tôi sẽ làm em hết đau đầu.”

-... Gì cơ ạ? Anh định làm trò gì thế?

“Đúng như nghĩa đen thôi. Tôi đang nói chuyện rất đàng hoàng nhưng em cứ tự gán ghép ý nghĩa vào lời nói của tôi nên mới thấy đau đầu đấy chứ.”

-Cấm thuyết giáo.

Sao cấm đoán nhiều thế không biết?

Sinh ra vào thời xưa chắc thành kẻ độc tài mất.

“Bây giờ tôi xuất phát được chưa?”

-Vâng.

“Biết rồi. Chuẩn bị đi.”

-Vâng ạ.

Nghe tin tôi đến đón, tâm trạng Hiyori có vẻ tốt lên, cô nhóc trả lời với tông giọng cao hơn hẳn.

Kết thúc cuộc gọi với Hiyori, tôi định chuẩn bị quần áo và giày thể thao thì khựng lại khi thấy tin nhắn của Renka gửi đến tiếp nối hôm qua.

[Thằng rác rưởi kia. Không trả lời à?]

Lại chửi thề nữa rồi.

Thế này thì dự định bơ một ngày sẽ biến thành hai ngày mất.

Lần này tôi sẽ đọc rồi để đó.

Nếu có gì muốn hỏi thì gọi điện thoại, hoặc tự vác xác đến đây mà gặp.

Với suy nghĩ đó, tôi vào khung chat với Renka một lần để hiện chữ đã đọc rồi thoát ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!