Web Novel

Chương 75: Đồ tự làm

Chương 75: Đồ tự làm

@@

“Phù!”

Chinami ngã lăn ra giường, từ miệng cô bật ra một tiếng thở dài mạnh mẽ nhưng đâu đó lại vương chút ưu tư.

Đắp chiếc chăn có in hình Momo-nim to tướng, cô hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trên đường ra bãi đỗ xe.

[Vì chị dễ thương mà.]

[Chị dễ thương lắm.]

[Đã bảo là chị dễ thương mà.]

Hậu bối Matsuda với chiều cao vượt trội nhìn xuống cô, nở nụ cười như một quý ông lịch lãm và buông lời khen ngợi.

Giọng nói trầm ấm lọt thỏm vào tai cứ văng vẳng mãi trong đầu cô.

Cô cũng nhớ lại khoảnh khắc cậu ấy dùng bàn tay to lớn, thừa sức ôm trọn cổ tay cô, để đỡ lấy cô khi cô suýt ngã.

Lúc đó mình đã cảm ơn chưa nhỉ? Hình như mình chỉ thể hiện bộ dạng ngốc nghếch thôi thì phải...

Lúc đó bối rối quá nên cô không nhớ rõ nữa.

Bất giác đưa tay lên gáy, Chinami nghiêm túc suy nghĩ xem lúc đó mình đã nói gì, rồi vùi mặt vào gối.

Sau đó, cô kéo dài một âm thanh vô nghĩa.

“Uaaaaa...”

Đến khi mặt nóng bừng lên, cô mới bỏ gối ra.

Lúc Hậu bối Matsuda khen cô dễ thương, mặt cô cũng nóng bừng lên... Sao lại thế nhỉ?

Có thể là do thời tiết đột ngột nóng lên chăng?

Thậm chí không nhận ra hai má mình đang ửng hồng, Chinami cầm điện thoại lên.

Và gửi tin nhắn cho Renka.

[Hảo hữu Renka. Xin chào? Cậu có đang bận không?]

Ngay lập tức có tin nhắn trả lời.

[Chào Chinami. Tớ đang ở nhà nên không bận gì đâu. Hôm nay cậu liên lạc muộn thế? Đi gặp con trai à?]

‘Hả...?’

Chinami tròn xoe mắt.

Cô chớp chớp đôi mắt màu hồng đậm rồi gõ màn hình.

[Sao cậu biết? Cậu nhìn thấy tớ ở ngoài à?]

Ngay khi tin nhắn đó được gửi đi, điện thoại rung lên bần bật.

Nhìn thấy tên người gọi là Renka, Chinami bắt máy.

“Alo?”

-Gặp con trai là sao?

Giọng điệu của Renka tràn ngập sự gấp gáp.

Chinami tự hỏi sao Renka lại phản ứng như vậy, rồi cô nhận ra đây là lần đầu tiên cô gặp gỡ riêng tư một người con trai không phải là người nhà.

“Tớ đi ăn kem đào sữa chua với Hậu bối Matsuda.”

-... Matsuda?

“Ừ, Hậu bối Matsuda Ken mà Hảo hữu Renka biết đấy.”

-...

Đầu dây bên kia im bặt.

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Renka phản ứng, Chinami nghiêng đầu hỏi.

“Alo? Hảo hữu Renka? Renka-chan? Cậu có đang nghe không?”

-Đ, đang nghe... Rốt cuộc tại sao cậu lại đi ăn kem với Matsuda?

“Chuyện là thế này...”

Chinami dành một khoảng thời gian dài để giải thích ngọn ngành.

Thực ra chỉ cần kể ngắn gọn những phần quan trọng là được, nhưng cô không làm thế mà kể lại chi tiết toàn bộ sự việc.

Trong thâm tâm, cô muốn Matsuda nhận được đánh giá tốt từ Renka.

-À... Ra là vậy sao?

“Ừ. Hậu bối Matsuda bảo thôi nhưng tớ cứ khăng khăng đòi mua cho cậu ấy.”

-Vì cậu không thích mắc nợ?

“Ừm... Kiểu vậy.”

-Nhưng tại sao Matsuda lại nhắn tin cho cậu trước nhỉ?

“Thỉnh thoảng cậu ấy vẫn nhắn tin hỏi thăm mà.”

-Không phải là cậu ta có ý đồ gì với cậu sao? Thằng đó hình tượng hơi... cậu biết mà.

Chinami bật cười.

Renka đúng là hay lo xa.

“Hảo hữu Renka, không được nói xấu người khác như vậy đâu.”

-Nhưng tin đồn về Matsuda...

“Tin đồn thì không tốt thật. Nhưng bây giờ mọi người đều nói thái độ của cậu ấy rất tốt mà. Hơn nữa, với tớ thì cậu ấy là một hậu bối rất ngoan. Cậu ấy còn giúp tớ làm việc quản lý nữa.”

-Matsuda chưa từng làm trò gì kỳ quặc với cậu à?

“Tất...”

Định trả lời là "Tất nhiên", nhưng Chinami khựng lại.

Cô nhớ lại cảm giác kỳ lạ mỗi khi Hậu bối Matsuda mát-xa gáy cho mình.

Bắt thóp được sự chần chừ đó, Renka vội vàng nói.

-Thấy cậu chần chừ là biết có chuyện rồi đúng không? Đúng không?

“A, không phải đâu. Vừa nãy tớ chỉ lơ đãng một chút thôi. Cậu ấy không làm trò gì kỳ quặc đâu.”

-Thật không?

“Ừ, thật mà.”

-Thế à...? Vậy thì tốt... Nhưng cậu đang làm gì đấy? Có chán không? Ra ngoài chơi không? Hay là... cậu mới ăn kem xong chắc giờ đang đói bụng... đi ăn tối với tớ không?

“Á!? Vậy cậu ăn Misokatsu với tớ nhé?”

-Được rồi. Vậy một tiếng nữa gặp nhé?

“Ừ! Tuyệt quá!”

Sau khi hẹn địa điểm với Renka và cúp máy, Chinami định ra phòng khách thì khựng lại.

Mình định hỏi Renka chuyện gì ấy nhỉ?

Mải nói chuyện với Renka nên cô quên béng mất.

Cứ như bị hội chứng lạc đường trên mạng vậy.

Suy nghĩ một lát, Chinami quyết định cứ thoải mái đi.

‘Chắc lát nữa sẽ nhớ ra thôi nhỉ?’

Bây giờ việc lấp đầy cái bụng đói quan trọng hơn.

Một tiếng nữa mới gặp Renka, nên giờ phải ăn đào cho đỡ đói đã.

Đào giòn ăn no hơn đào mềm, nên chắc nửa quả đào nước là vừa.

[Chị dễ thương lắm.]

Giọng nói trầm ấm của Hậu bối Matsuda tự nhiên vang lên trong đầu, Chinami vừa ngân nga hát vừa đi về phía bếp.

“... da-kun.”

“...”

“... tsuda-kun.”

Một giọng nói trong trẻo cất lên bên tai, cùng với làn gió lạnh buốt tạt vào mặt.

Tôi, kẻ đang cuộn tròn trong chiếc chăn khá dày, từ từ mở mắt.

“... Gì thế?”

“Gì là gì. Tớ đây.”

Trước mặt tôi là Miyuki.

Có vẻ cô ấy vừa đi vệ sinh xong, tay chân vẫn còn dính nước.

“Ưm...”

Tôi thở dài một hơi đầy ngái ngủ, cựa mình và hỏi.

“Sao đến sớm thế...? Bảo 8 giờ mới đến cơ mà...”

“Bây giờ là 8 giờ rồi đồ ngốc ạ. Cậu không nghe thấy tiếng tớ mở cửa à?”

“Không nghe thấy...”

“Cả tiếng rửa tay trong nhà vệ sinh cũng không?”

“Ừ...”

“Lúc tớ thay quần áo cũng không biết à?”

“Tiếc thật. Đáng lẽ phải xem chứ...”

Thấy tôi chép miệng tiếc nuối, Miyuki bật cười chua chát.

Tôi nở một nụ cười nhạt nhẽo với cô ấy rồi nhìn ra ngoài.

Trời tối đen.

Lần cuối cùng tôi nói chuyện điện thoại với Miyuki là 3 giờ chiều thì phải?

Định chợp mắt một lát mà lại ngủ say như chết thế này...

Hôm qua chia tay Chinami xong tôi cũng ngủ li bì, dạo này có vẻ tôi ngủ nhiều hơn thì phải.

Dụi dụi đôi mắt còn dính gỉ để xua đi cơn ngái ngủ, tôi ngước nhìn Miyuki.

“Cậu đến bằng gì? Bắt taxi à?”

“Không, xe buýt.”

“Đã bảo là gọi điện cơ mà...”

“Tớ gọi rồi mà? Gọi ba cuộc cậu đều không bắt máy... Tưởng cậu đang ngủ nên tớ cứ thế đến thôi.”

“Thế à...?”

Tôi gãi đầu ngượng ngùng, Miyuki chui tọt vào trong chăn, để lại dấu son tint màu hồng nhạt trên môi tôi khiến tôi bật cười.

“Chuyến du lịch ổn chứ?”

“Ừ. Ngôi chùa đẹp lắm. Tuy mang hơi hướm cổ kính nhưng tớ rất thích.”

“Cảm nhận nhạt nhẽo thế. Chị cậu bảo sao?”

“Bảo gì cơ?”

“Cậu bảo sẽ kể chuyện mà.”

“À...”

Miyuki khẽ thốt lên, ánh mắt hướng lên trên.

Như đang mải suy nghĩ về phản ứng của Kana, cô ấy làm bộ mặt tinh nghịch và nói.

“Hơi... thú vị.”

Nhìn biểu cảm thì có vẻ không phải là hơi mà là rất thú vị mới đúng.

“Sao? Cậu kể gì?”

“Thì... chuyện người lớn...”

“Chuyện người lớn gì?”

“Chuyện tớ bảo sẽ kể ấy...”

“Cứ thích úp mở à? Rốt cuộc chuyện cậu bảo sẽ kể là chuyện gì?”

“A, đừng có gặng hỏi nữa...! Tớ không muốn nói đâu...”

Miyuki nũng nịu.

Có vẻ cô ấy vẫn còn ngại ngùng khi nói ra.

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Miyuki ngượng ngùng kể lại những chuyện đã làm với tôi, còn Kana thì vừa nuốt nước bọt vừa nghe, mặt đỏ bừng lên... Tưởng tượng ra được luôn.

“Xem ảnh đi. Ảnh chụp ở chùa ấy.”

“À, ừ...”

Miyuki lúi húi lấy điện thoại ra, cho tôi xem bức ảnh chụp cùng gia đình.

Trong ngôi chùa cổ kính hòa mình vào thiên nhiên, gia đình Miyuki mặc trang phục giống như đồ leo núi, nở nụ cười rạng rỡ.

Tôi lặng lẽ xem từng bức ảnh rồi hỏi.

“Không có ảnh chụp ở cổng Torii à?”

“Cổng Torii chỉ có ở đền thờ Thần đạo thôi...”

“Sao cậu lại nói với giọng điệu thảm hại thế hả?”

“Tớ nói thế bao giờ... Hí!”

Miyuki giật mình thốt lên, hai mắt mở to.

Bởi vì tôi đã kéo cô ấy lại và để cô ấy ngồi lên người tôi.

Tôi vỗ lưng Miyuki đang vội vàng tìm cách thoát ra để trấn an cô ấy, rồi làm mặt nghiêm túc nói.

“Cậu coi tôi như một thằng ngốc rồi khinh thường tôi chứ gì.”

“Cậu bị hoang tưởng à? Tớ không có...!”

“Có mà.”

“Đã bảo là không...”

Miyuki định phủ nhận nhưng lại ngậm chặt miệng.

Có vẻ cô ấy đã nhận ra vật hạ bộ của tôi đang cương cứng giữa hai bên hông cô ấy.

Cô ấy đặt tay lên ngực tôi, nhổm người dậy rồi cúi đầu xuống,

“...”

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy, thò tay vào túi quần loay hoay một lúc.

Sau đó, cô ấy lấy ra một thứ gì đó.

“Trước tiên đeo cái này vào đã... Đồ biến thái...”

Đó là một chuỗi hạt (Suzu). Thứ được gọi là vòng tay Phật châu ấy.

Có vẻ cô ấy mua ở chùa... Nó được phủ một lớp sơn bóng loáng và chất lượng khá tốt.

“Vòng tay Phật châu à?”

“Ừ... Đưa tay đây.”

Tôi ngoan ngoãn đưa tay ra, Miyuki kéo giãn chuỗi hạt sang hai bên rồi đeo vào tay tôi.

Sợi dây thun hơi giãn ra rồi co lại, những hạt châu to bằng nửa đốt ngón tay nằm sát vào nhau không một khe hở.

Tôi ngắm nghía chiếc vòng vừa vặn trên cổ tay với vẻ thích thú và nói.

“Không có cảm giác bị siết chặt, cũng không bị lỏng lẻo... Vừa in luôn nhỉ? Vòng tay bình thường hiếm khi được thế này lắm... Sao cậu biết kích cỡ tay tôi?”

“Ngày nào cũng nhìn, cũng sờ thì sao mà không biết được. Thế nào? Ổn chứ?”

“Tốt lắm. Thoải mái.”

“Thiết kế thì sao? Có đơn điệu quá không?”

“Không, đơn giản thế này càng đẹp.”

“Có chỗ nào kỳ lạ không? Chỗ nào bị lệch... hay hạt châu không đẹp...”

“Không có. Nhưng sao cậu lại hỏi mấy cái đó?”

“Không... chỉ là...”

Quan sát phản ứng của Miyuki, tôi chắc chắn đây không phải là một chiếc vòng tay bình thường.

Nhìn vẻ mặt xấu hổ kia, có vẻ không phải cô ấy muốn nghe nhận xét để đem trả lại hàng.

Và dựa vào việc cô ấy vừa lảng tránh câu hỏi...

“Cái này... cậu tự làm à?”

Chắc chắn là chiếc vòng tay do chính tay cô ấy làm.

“Ừ... Ở đó có khóa học làm vòng tay... Tớ định tặng Matsuda-kun...”

Từ miệng Miyuki phát ra lời thừa nhận nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Tôi nhìn chằm chằm Miyuki với vẻ mặt vô cảm một lúc, đến khi ánh mắt cô ấy hướng sang chỗ khác như thể cảm thấy áp lực, tôi mới lên tiếng.

“Miyuki.”

“...”

Miyuki bấu chặt lấy eo tôi như đang cấu véo.

Có vẻ cô ấy sướng rơn khi được tôi gọi bằng giọng trầm ấm, rung động.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve lưng Miyuki từ trên xuống dưới.

“Cảm ơn cậu. Tôi sẽ đeo nó mỗi ngày.”

Không biết có phải vì thích nghe giọng nói ngọt ngào của tôi hay không, Miyuki áp trán vào ngực tôi rồi cọ cọ sang hai bên.

Việc tự tay làm vòng tặng tôi khiến cô ấy xấu hổ đến thế sao?

Tôi vỗ nhẹ vào cặp mông hôm nay đặc biệt mềm mại của Miyuki,

“... Hưm...”

Nghe thấy âm thanh nũng nịu đặc trưng phát ra từ mũi Miyuki mỗi khi cô ấy cực kỳ vui vẻ, tôi nở một nụ cười bao dung.

Bầu không khí trở nên vô cùng ấm áp, hôm nay cứ thế này mà nghỉ ngơi cũng được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!