Web Novel

Chương 348: Cuộc truy đuổi bất ngờ

Chương 348: Cuộc truy đuổi bất ngờ

“Khu rừng của các loài động vật? Tôi biết.”

“Sao Đội trưởng biết?”

“Sao trăng gì. Nổi tiếng thế thì phải biết chứ.”

Renka nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ như muốn hỏi sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

Tôi phớt lờ ánh mắt của chị ấy rồi hỏi tiếp.

“Chị chơi thử chưa?”

“Chưa.”

“Ở nhà có máy chơi game không?”

“Chắc là ở nhà chú tôi. Có lẽ vậy.”

Lâu lắm rồi mới nghe nhắc đến mấy ông chú của Renka.

Không biết họ dạo này thế nào nhỉ? Tự dưng tôi lại muốn hỏi thăm sức khỏe của họ.

Tuy trông bặm trợn nhưng lại khá tình cảm đấy chứ.

“Mấy chú cũng chơi game à?”

“Không. Khoảng 1 năm trước tôi mua vì buồn chán, mang sang nhà chú chơi rồi lúc về quên béng mất thì phải?”

Đến tận bây giờ vẫn không thèm tìm lại thì có vẻ chị ấy chẳng có hứng thú gì với game cả.

Đúng là Renka, chỉ quan tâm đến những thứ liên quan đến anime thôi.

Chắc cái máy chơi game đó cũng là do một bộ anime nào đó được chuyển thể thành game nên chị ấy mới mua chơi thử chứ gì?

“Bây giờ không chơi nữa à?”

“Không.”

“Tôi đang chơi đấy.”

“... Thế thì sao?”

“Chơi cùng nhau đi.”

“Không thích...?”

“Hôm nay chị ngang bướng ghê nhỉ.”

“Tôi chỉ cư xử như bình thường thôi.”

“Tôi đã bảo chị phải cẩn thận rồi mà.”

“Chuy, chuyện đó chỉ áp dụng với những việc liên quan đến Chinami thôi...”

Vừa hạ giọng xuống là chị ấy tự động thu mình lại ngay, trông buồn cười thật.

Bao giờ thì tôi mới cắm phích cắm vào được đây? Phải làm giảm bớt sự phản kháng của chị ấy xuống một chút mới được...

Từ giờ tôi nên đối xử tốt với chị ấy vài ngày nhỉ? Hay là thử trò Bỏ rơi Play xem sao?

Kết hợp cả hai cũng không tồi. Nếu trộn lẫn khéo léo chắc chắn sẽ tạo ra một bức tranh tuyệt đẹp.

“Vậy chị không chơi à?”

“Không có tiền mua.”

“Đĩa game thì tôi cho.”

“Có số tiền đó thì thà...”

Chị ấy bỏ lửng câu nói.

Tôi nói nốt câu mà chị ấy định nói.

“Thà mua figure còn hơn chứ gì?”

“Ưt...! Cậu, cậu nói gì thế...!”

Bị nói trúng tim đen nên lộ rõ ra mặt luôn kìa.

Tôi cười khúc khích rồi nói.

“Chị sẽ chơi cùng tôi đúng không?”

“Đã bảo là không có máy rồi mà. Khéo mấy chú vứt đi rồi cũng nên.”

“Sao mấy chú lại vứt đi được? Chị tìm thử xem.”

“Lười tìm lắm.”

“Chỉ là chị không muốn chơi thôi đúng không?”

“Không phải thế.”

“Thật sự không phải à?”

“Ừ.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy tôi chỉ rủ Sư phụ chơi cùng thôi vậy.”

“Chinami làm gì có máy chơi game.”

“Tôi mua sẵn máy dự phòng rồi.”

Nghe vậy, Renka tròn xoe mắt ngạc nhiên.

“Làm gì có ai đi mua máy chơi game dự phòng chứ...? Đừng bảo cậu mua để chơi cùng đấy nhé...?”

“Vâng.”

“Cậu cũng chịu khó thật đấy... Không phải cậu nên hỏi xem Chinami có hứng thú với game không trước à?”

“Chỉ cần là chơi cùng tôi thì Sư phụ thích hết.”

“Nực cười.”

“Thật mà. Với lại Đội trưởng cũng thế còn gì?”

“Nói gì thế...! Không phải...!”

Phủ định mạnh mẽ tức là khẳng định mạnh mẽ, nhìn Renka đồng tình với lời tôi nói như vậy làm tôi thấy rất vui.

Tôi nở một nụ cười hiền từ như thể đã thấu hiểu tất cả, vỗ vỗ vào lưng Renka đang hậm hực bảo tôi cười cái gì, đừng có mà ảo tưởng, rồi quay lại làm việc.

-Được thôi. Nếu Hậu bối đã muốn vậy thì tôi sẽ chơi thử xem sao.

“Sư phụ sẽ thích cho xem.”

-Dạ. Vậy tôi phải đi ăn tối đây...

“Vâng. Sư phụ ăn ngon miệng nhé. Gửi lời hỏi thăm của tôi đến bác gái nữa.”

-Mưat...! Dạ...!

Kết thúc cuộc gọi ngọt ngào với Chinami, tôi kiểm tra tin nhắn đến lúc đang gọi điện.

[Matsu-Matsu-Ken.]

Là Hiyori gửi.

Lần đầu tiên em ấy nhắn tin riêng cho tôi đấy. Vui thật.

Việc tôi cứu em ấy khỏi gã Host, rồi lại quan tâm chăm sóc lúc em ấy ngủ trên khán đài diễn ra liên tiếp, chắc độ hảo cảm cũng tăng lên nhiều rồi.

[Giờ em không gọi tôi là Tiền bối nữa à.]

Gửi tin nhắn đi chưa được bao lâu, em ấy đã nhắn lại.

[Chơi không?]

Chỉ đọc chữ thôi mà cũng cảm nhận được tính cách tinh nghịch của em ấy bộc lộ rõ mồn một.

Chắc em ấy chẳng có ý định dùng kính ngữ đâu, nhưng tôi vẫn phải giữ vững thói ông cụ non của mình mới được.

[Tất nhiên là phải chơi rồi.]

[Không thích. Em gửi lời mời kết bạn trong game rồi đấy, anh nhận đi.]

[Sao em biết ID tài khoản của tôi?]

[Lúc trên xe chúng ta tạo cùng nhau mà.]

[Đúng nhỉ.]

[Anh ngốc thật đấy à? Cái tên Ken Ngốc Nghếch hợp với anh lắm đấy, đừng có đổi nhé.]

[Ồn ào quá. Em đang làm gì đấy?]

[Em đang ở quán cà phê. Chỗ Tiền bối từng làm thêm ấy.]

Em đến cái quán cà phê chứa đựng kỷ niệm của chúng ta... à không thể gọi là kỷ niệm được nhưng là nơi chúng ta quen biết nhau mà không có tôi đi cùng sao?

Hơi thất vọng đấy.

[Đến đó làm gì? Tích điểm đổi đồ à?]

[Vâng. Cũng có lý do đó, với lại Frappuccino rắc vụn socola ở đó ngon nên em đến, nhưng hôm nay uống thử thấy bình thường lắm. Chắc họ đổi công thức rồi. Nhạt nhẽo.]

[Bảo họ cho thêm sữa đặc vào.]

[Thế họ có cho thêm không?]

[Chắc tùy tâm trạng nhân viên thôi.]

[Thêm sữa đặc mất tiền mà! 50 yên đấy! Anh định trêu em đúng không?]

[Vị khác ngày xưa mà lại còn nhạt thì đương nhiên là có quyền yêu cầu rồi, trêu chọc gì chứ.]

[Vậy nếu lúc Tiền bối làm ở đó mà em yêu cầu thế thì anh có làm cho em không?]

Hừm hừm... So sánh tình huống à... Dấu hiệu tốt đây.

Nếu không có tình cảm với tôi thì em ấy đã chẳng hỏi câu này.

[Tôi thì không cho thêm đâu.]

[Tại sao?]

[Vì phiền phức.]

[Anh chẳng có chút tâm huyết nào của một nhân viên phục vụ cả.]

[Giờ tôi không làm thêm nữa nên không sao.]

[Lúc nào anh cũng cấm đoán em đủ thứ, ra vẻ bề trên, sao anh lại dễ dãi với bản thân thế?]

[Vì tôi tự biết lo cho bản thân.]

[Em cũng tự biết lo cho bản thân mà.]

[Cái đứa ngủ phơi cả rốn với đùi ra mà cũng dám nói câu đó à.]

[Ư... Đáng ghét.]

Nhắn tin với Hiyori làm tôi thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

Dù vậy, tôi vẫn có chút lo lắng.

Vì tôi ít có cơ hội tiếp xúc với Hiyori hơn các nữ chính khác, nên rất khó để tạo ra các Event.

Tình huống hiện tại của tôi thì tốt nhất là làm sao để Hiyori chủ động tiếp cận tôi, chứ ngày nào cũng mò xuống lớp khối 1 để thể hiện sự quan tâm thì cũng hơi kỳ...

Từ trước đến giờ tôi cứ chạy lăng xăng khắp nơi nên mới gặp được Hiyori, nhưng không có gì đảm bảo trong tương lai cũng sẽ như vậy.

Nếu trước đây chúng tôi thân thiết với nhau một cách từ từ, thì từ giờ tôi muốn rút ngắn khoảng cách đó lại thật nhanh.

Giá mà có thể làm gì đó cùng nhau thì tốt biết mấy, có cách nào hay không nhỉ?

Ôm nỗi trăn trở đó, tôi cầm điện thoại trò chuyện với Hiyori một lúc lâu.

Hôm qua mải chơi game đến khuya nên tôi không nghe thấy tiếng chuông báo thức, sáng nay phải vội vàng chuẩn bị rồi chạy đến trường.

Kết quả là tôi suýt soát thoát khỏi việc đi trễ.

Suýt chút nữa thì bị phạt vào đúng ngày Miyuki trực cổng, may thật đấy.

Tôi đến trường vừa kịp giờ, đỗ xe xong đang băng qua sân trường thì,

“Đứng lại...! Đứng lại! Em không đứng lại hả!?”

Tôi thấy Miyuki - người đáng lẽ phải đang trực ở cổng trường - đang đuổi theo ai đó.

Tò mò không biết là ai, tôi nhìn kỹ thì thấy một người mặc váy đồng phục trùm ra ngoài quần thể dục đang bỏ chạy khỏi Miyuki.

Trên đầu còn trùm kín chiếc áo thể dục nữa chứ.

Bóng lưng của một cô gái mang giày chạy bộ đang cắm đầu cắm cổ chạy như thể đã lên kế hoạch từ trước...

Vừa nhìn là tôi đã biết ngay đó là ai.

'Là Hiyori.'

Chắc Hiyori cũng ngủ quên giống tôi, đi phương tiện công cộng đến nên bị muộn, để không bị phạt, em ấy đã trốn ở đâu đó rồi nhân lúc lơ là lẻn vào và cắm đầu bỏ chạy.

Quả nhiên tôi và các nữ chính có thần giao cách cảm sao?

Đây chính là đặc quyền của nhân vật chính chứ đâu.

Cái Event đột xuất này... tuyệt thật đấy.

Có cơ hội tiếp xúc thế này thì hôm qua tôi lo lắng thừa rồi.

“Này...! Hộc... hộc... Chị không tha cho em đâu!?”

Miyuki nghiêm khắc cảnh cáo Hiyori.

Tất nhiên là Hiyori bỏ ngoài tai lời cảnh cáo đó và chạy tót ra phía sau nhà ăn.

Mà Miyuki của chúng ta thể lực dạo này kém đi rồi nhỉ.

Dạo này cô ấy cứ lười biếng chẳng chịu vận động gì cả... Khả năng vận động tuyệt vời bay biến đi đâu hết rồi.

Chắc tôi phải dùng những cuộc trò chuyện thể xác để rèn luyện thể lực cho cô ấy mới được.

Miyuki ngó nghiêng quanh nhà ăn một lúc, không tìm thấy Hiyori nên đành bỏ cuộc, cô ấy chống tay lên đầu gối, cúi gập người thở hổn hển.

Tôi tiến lại gần cô ấy, lấy khăn tay trong túi ra đưa cho cô ấy.

“Cậu lau mồ hôi đi.”

“Hà... Hà... Matsuda-kun? Cậu không vào lớp mà làm gì ở đây thế?”

“Thấy cậu đang vội vàng đuổi theo ai đó nên tớ ra xem.”

“À... Có học sinh đi trễ bỏ chạy. Tớ định bắt lại nhưng em ấy chạy nhanh quá...”

“Cần tớ giúp không?”

Miyuki lau mồ hôi trên trán, nhăn mặt như thể đang rất tức tối.

“Em ấy biến mất rồi... Chắc có lối đi bí mật nào đó mà chỉ em ấy biết thôi.”

Chắc chắn Hiyori đang trốn ở cái chỗ tôi chỉ cho em ấy lần trước rồi.

Vì nơi duy nhất có thể lén lút trốn qua phía sau nhà ăn chỉ có chỗ đó thôi.

Vấn đề là nếu muốn đi ra bằng đường khác chứ không phải lối vào thì phải băng qua một khu rừng đầy sâu bọ, nhưng chắc Hiyori sẽ trốn ở đó đợi Miyuki đi khỏi nên cũng chẳng sao.

“Học sinh năm nhất à?”

“Ừ. Lúc bỏ chạy em ấy làm rơi bảng tên rồi nhặt lên, tớ thấy màu bảng tên là của khối 1.”

“Cậu không nhìn thấy tên à?”

“Ở xa quá nên tớ không thấy. Hà... Nếu mà bắt được thì em ấy chết chắc với tớ.”

Cô ấy nắm chặt hai nắm đấm, hừng hực ý chí chiến đấu, có vẻ tức giận lắm rồi.

“Matsuda-kun mau vào lớp đi. Giờ vào chắc vẫn kịp tiết học đấy.”

Nghe Miyuki nói vậy, tôi gật đầu đồng ý, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ấy rồi rời đi.

Sau đó, tôi nấp sau bức tường của tòa nhà gần đó quan sát Miyuki, thấy cô ấy đỏ mặt, đưa tay sờ sờ lên trán rồi bước đi với dáng vẻ ngượng ngùng, tôi mới quay lại nhà ăn và nấp đi.

Không lâu sau, từ lối đi dẫn đến căn cứ bí mật, tôi thấy Hiyori với mái tóc rối bù đang rón rén bò ra như một con mèo ăn trộm.

Hiyori ngó nghiêng xung quanh xem Miyuki có ở đó không.

Thấy không có ai, Hiyori đắc ý định đi về phía tòa nhà có phòng học, đúng lúc đó, tôi lao ra tóm gọn lấy gáy chiếc áo thể dục em ấy đang mặc.

“Bắt được rồi nhé.”

“Hyaaa!?”

Nhìn em ấy run rẩy toàn thân và hét lên như thể vừa nhìn thấy ma, tôi cảm thấy vô cùng đắc thắng.

Tôi nhìn xuống Hiyori đang cứng đờ người, nhe răng cười.

“Chào em.”

“Tiền, Tiền bối Matsu-Ken...?”

Sao hôm nay không gọi là Matsu-Matsu-Ken nữa nhỉ.

Hôm qua tôi bảo em ấy không gọi tôi là Tiền bối nữa nên em ấy để tâm sao?

Dù gọi thế nào thì tôi cũng chẳng quan tâm lắm, nhưng tự dưng lại thấy hơi hụt hẫng.

Cảm giác như mình vừa trở thành một người huấn luyện vậy.

Có nên tha cho cái đồ chuyên gây rắc rối này không nhỉ? Hay là không tha?

Đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc được lựa chọn, tôi liền kéo lê Hiyori vào một góc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!