Web Novel

Chương 370: Làm ơn nghe lời chút đi (2)

Chương 370: Làm ơn nghe lời chút đi (2)

“Tiền bối Hanazawa đi đâu rồi ạ?”

“Về nhà rồi.”

“Tại sao ạ?”

“Bà nội lên chơi nên cả nhà đi ăn ngoài.”

“À... Hóa ra vì thế nên hôm nay anh mới rủ em tập thể dục à?”

“Ý em là sao?”

“Không phải anh định tập thể dục riêng với em nên mới thế sao ạ?”

“Ảo tưởng cũng là một quyền tự do đấy. Giãn cơ đi.”

“Vâng.”

Hiyori cười hì hì, vươn thẳng hai tay lên trời rồi đan các ngón tay vào nhau sao cho lòng bàn tay hướng lên trên.

Giữ nguyên tư thế đó, em ấy vươn thẳng eo lên, phần bụng lúc ẩn lúc hiện trông khá là gợi tình.

Chắc em ấy cảm nhận được ánh mắt của tôi đang dán chặt vào vùng bụng của mình?

Hiyori nhếch mép cười rồi hỏi.

“Anh không tò mò xem em đã xỏ khuyên chưa ạ?”

“Em đâu có xỏ.”

“Sao anh biết ạ?”

“Em bảo xỏ xong sẽ gửi ảnh mà không gửi thì tức là chưa xỏ chứ sao.”

“Tại em muốn cho anh xem trực tiếp nên mới không gửi đấy.”

“Xỏ rồi à?”

“Xỏ rùi.”

Đã cảnh cáo rồi mà vẫn cố tình làm cơ đấy. Em chết chắc rồi.

Nghĩ vậy, tôi định đưa tay lên đầu Hiyori thì em ấy cười bẽn lẽn, đột nhiên vén áo thun lên cao để lộ cả vòng eo.

“Thấy sao ạ?”

Tôi giật mình nhìn vào eo Hiyori.

Đường cong thon gọn, ở giữa là chiếc rốn rãnh dọc, và ngay bên dưới là một viên đá nhỏ xíu màu trắng... trông như một viên kim cương.

Cảm thấy đau nhói ở sau gáy, tôi đang định buông lời mắng mỏ Hiyori thì em ấy dùng ngón tay túm lấy viên đá rồi kéo ra.

Ngay lập tức, chiếc khuyên rốn rơi ra một cách dễ dàng.

Một chuyện vượt ngoài sức tưởng tượng vừa xảy ra khiến tôi ngớ người, hé miệng ngạc nhiên. Hiyori cười khúc khích rồi nói.

“Không phải xỏ đâu, bóc lớp giấy bảo vệ phía sau ra rồi dán vào đấy ạ. Đây, anh xem đi.”

Em ấy trực tiếp đưa viên đá cho tôi.

Nhìn kỹ thì phía sau viên đá hơi nhô ra một chút, phần đó có độ dính giống như một miếng nhãn dán.

Hóa ra cũng có loại phụ kiện dán kiểu này. Tôi hoàn toàn không ngờ tới.

“Anh định đánh em giống lần trước à? Định làm em tơi tả luôn sao?”

Nghe giọng điệu tinh nghịch của Hiyori, tôi trả lại viên đá cho em ấy rồi đáp.

“Thôi bỏ đi. Đừng để bị bắt là được.”

“Bị ai bắt ạ?”

“Hội học sinh chứ ai.”

“Chỉ cần không hở bụng ra thì tuyệt đối không bị bắt đâu ạ.”

Tự tin thái quá thế này thì kiểu gì cũng sớm bị phát hiện rồi ăn điểm trừ cho xem.

Đặc biệt là nếu bị Miyuki bắt được thì chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận ra trò.

“Nhưng mà trông em có béo lên không ạ?”

Hiyori không thèm kéo áo xuống mà cứ thế xoa nắn phần bụng dưới của mình rồi hỏi.

Nhìn em ấy cúi đầu lo lắng vớ vẩn về phần mỡ thừa không hề tồn tại, tôi cười khẩy đáp.

“Không béo.”

“Không đâu. Béo lên rồi. Chắc phải tăng 2 ký rồi ấy.”

“Thế à.”

“Anh nói gì cơ? Sao anh lại nói kiểu đó?”

“Thì em bảo thế nên tôi mới hùa theo thôi, sao nào.”

“Anh làm tốt lém.”

Nhìn em ấy từ ánh mắt hình viên đạn chuyển sang tròn xoe ngay lập tức, tôi chỉ biết cười trừ.

Cuộc đời con bé này đúng là một trò đùa mà. Giá như trong tay tôi có tờ báo cuộn tròn thì tôi đã quất cho em ấy một trận nhừ tử vào mông giống lần trước rồi... Tiếc thật.

“Giãn cơ tiếp đi.”

“Cổ em mỏi quá, anh massage cho em được không?”

“Tự dưng lại đòi massage?”

“Hôm nay em gục mặt xuống bàn ngủ chắc bị trẹo cổ rồi. Cứ thế này em không tập thể dục được đâu.”

Thở hắt ra một hơi cạn lời, tôi chậm rãi tiến lại gần Hiyori và nắm lấy gáy em ấy.

Chiếc cổ thon thả nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

Khi tôi bắt đầu xoa bóp vùng đó, Hiyori rụt cổ và vai lại như một con rùa rồi nói.

“Mạnh tay quá...!”

“Massage thì phải mạnh tay mới đúng.”

“Cũng có kiểu massage nhẹ nhàng mà...!? Anh làm nhẹ tay chút đi.”

Đòi hỏi nhiều thật đấy.

Tôi tặc lưỡi, giảm bớt lực ở đầu ngón tay, vai Hiyori mới hạ xuống bình thường.

Càng được tôi xoa bóp, tôi càng cảm nhận được lực ở cổ em ấy dần thả lỏng.

“Tay anh ấm ghê...”

Hiyori ngoan ngoãn phó mặc cơ thể cho tôi, bất chợt thốt lên một câu cảm thán.

Men theo lớp lông tơ phía sau gáy em ấy, tôi dùng ngón cái và ngón giữa vuốt dọc theo đường viền cổ rồi nói.

“Người em lạnh ngắt. Uống nhiều trà quế vào.”

“Tại sao ạ?”

“Nó giúp làm ấm cơ thể mà.”

“Lạnh thì không được ạ?”

“Không tốt cho sức khỏe. Máu huyết lưu thông kém à? Chắc hôm nay phải tăng thời gian tập lên mới được.”

“Không chịu đâu. Tập nhiều mệt lắm.”

“Em làm gì có quyền lựa chọn.”

“Tự dưng em thấy uể oải quá, em chợp mắt một lát trên nệm nhà tiền bối được không?”

“Không được.”

“Tập xong thì sao ạ?”

“Nếu em không giở trò lười biếng mà tập luyện chăm chỉ thì tôi sẽ suy nghĩ lại.”

“Thật á?”

Một tiếng "Bốp!" vang lên từ cổ Hiyori.

Bị lòng bàn tay tôi vỗ nhẹ vào gáy, em ấy đang hớn hở bỗng quay ra cáu kỉnh.

“Á sao anh lại đánh em...!”

“Không phải đánh, tôi làm thế là vì muốn tốt cho em thôi.”

“Kiểu như đòn roi tình yêu ấy ạ?”

“Đúng thế.”

“Người ta bảo kẻ hợp lý hóa hình phạt thể xác là kẻ tồi tệ nhất đấy.”

“Vậy thì đừng có làm chuyện đáng bị đòn.”

“Em làm chuyện đáng bị đòn lúc nào cơ?”

“Biết rồi. Tôi xin lỗi, giờ thì tập thể dục thôi.”

“Anh không nói là lần sau sẽ không đánh nữa nhỉ?”

“Trẻ con không nghe lời thì đòn roi là liều thuốc tốt nhất.”

“Thế này là nghe lời lắm rồi còn gì? Sao anh bạo lực thế hả? Với lại sao em không cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi của anh nhỉ?”

Tôi nhắm hờ mắt, phớt lờ Hiyori đang làm nũng với vẻ mặt đầy tinh nghịch.

Mặc kệ giọng nói lanh lảnh của Hiyori cứ liên tục rót vào tai, em ấy liến thoắng không ngừng nghỉ một lúc rồi bĩu môi nói.

“Giờ thì tập thể dục thôi.”

“Ừ. Nghĩ thông suốt rồi đấy.”

“Tập xong anh cho em ăn cơm nhé?”

“Để xem biểu hiện của em thế nào đã, giờ thì ngậm miệng lại đi.”

“Nhưng mà...”

Tôi dùng ngón tay bịt chặt đôi môi dày của Hiyori - người đang định nói thêm gì đó.

Dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn vào môi trên, ngón cái ấn vào môi dưới rồi kéo ra, lông mày và đồng tử của Hiyori chuyển động loạn xạ.

Trong tình cảnh này mà em ấy vẫn còn đùa giỡn được.

Nhìn bộ dạng này, có vẻ dự đoán của tôi về việc Hiyori sẽ xấu hổ sau khi ngủ với tôi là sai lầm rồi.

Con bé này chắc có làm tình lần đầu thì miệng vẫn cứ liến thoắng cho xem.

“Hà... M, mệt quá... Anh có bảo là sẽ chạy bộ đâu...!”

Nghe tiếng Hiyori rên rỉ, tôi đang chạy phía trước liền quay đầu lại.

Tư thế rõ ràng là của người đang chạy, nhưng tốc độ thì còn chậm hơn cả người đi bộ.

Nhìn Hiyori thở hồng hộc chẳng thèm giữ hình tượng, tôi bật cười thành tiếng, tiến lại gần và đưa nước cho em ấy.

“Đây.”

Thấy vậy, Hiyori hơi hé miệng, ép phần cuống lưỡi vào môi dưới.

Ý là muốn tôi đút cho uống... Khuôn mặt mệt mỏi nhưng lại toát lên vẻ gợi tình.

Cảm giác hơi giống lúc vừa quan hệ xong và đang thở dốc, khiến máu dồn hết xuống thân dưới của tôi.

Cảm nhận được điều đó, tôi chiều theo ý Hiyori, bóp bình nước vào miệng em ấy.

“Còn sức để tắm không đấy?”

“Vâng...”

“Vậy hôm nay tập đến đây thôi, nghỉ nhé.”

“Tuyệt quá...”

Đáng lẽ giờ này em ấy phải quen dần với việc tập thể dục rồi mới phải, thế mà hai chân Hiyori vẫn đang run lẩy bẩy.

Có vẻ không phải em ấy cố tình giả vờ đáng thương, nhưng vì là Hiyori nên tôi vẫn thấy nghi ngờ.

Cùng Hiyori - người không biết là đang làm nũng hay mệt thật - trở về nhà, tôi tắm rửa xong xuôi ở phòng tắm nhỏ rồi ngồi đợi em ấy.

Một lúc lâu sau Hiyori mới bước ra khỏi phòng tắm.

Khuôn mặt em ấy toát lên vẻ sảng khoái như vừa được tắm nước lạnh sau khi đổ mồ hôi nhễ nhại, nhưng khác với lần trước chỉ mặc đồ lót bước ra, lần này em ấy đã thay quần áo đàng hoàng.

Hóa ra lần đó đúng là cố tình làm thế để chọc tức Miyuki.

Dù sao thì bộ đồ hiện tại cũng hơi hở hang.

Chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn lấp ló phần mông núng nính, cùng chiếc áo thun bó sát mờ ảo lộ rõ nội y...

Không biết đó có phải là trang phục thường ngày của em ấy không, nhưng mỗi lần nhìn thấy cách phối đồ đó, tôi lại thấy em ấy thật táo bạo.

Vừa bước ra, em ấy đã mở tủ lạnh như thể đây là nhà mình.

Tự nhiên lấy chai nước suối 2 lít ra rót vào cốc, Hiyori nhìn tôi.

“Anh đang làm gì ở đó thế?”

“Đang xem TV mà.”

“Bật đèn ở đâu ạ?”

“Đừng bật. Xem trong bóng tối mới thoải mái.”

“Không phải anh đang có suy nghĩ khác đấy chứ?”

“Suy nghĩ gì?”

“Làm chuyện xấu.”

Ăn nói bạo dạn thật đấy.

Chắc tôi phải nghiêm túc cân nhắc xem có nên cho em ấy biết thế nào là chuyện xấu thực sự không.

Uống nước xong, Hiyori đi ngang qua tôi - người đang ngồi trên chiếu Tatami - rồi ngả lưng xuống tấm nệm trắng dày cộp đã được trải sẵn.

Trùm chăn kín mít, vùi đầu vào chiếc gối êm ái rồi ngáp một cái rõ dài, sao tôi lại muốn bắt nạt em ấy thế nhỉ?

“Tiền bối.”

“Gì.”

“Nếu em ngủ thì anh dọn cơm rồi gọi em dậy nhé.”

Mặt dày quá nên mới có cảm giác đó đây mà.

Tôi khẽ giơ tay lên định vỗ nhẹ vào miệng Hiyori - người đang nói những lời trơ trẽn.

Nhận ra tôi định làm gì, Hiyori thè lưỡi ra.

Ý là nếu muốn đánh đến mức chấp nhận bị dính nước bọt thì cứ thử đánh xem.

Chắc chắn Hiyori nghĩ tôi sẽ bối rối lắm đúng không?

Nhưng em ấy nhầm rồi.

Đã mời gọi đến mức này mà tôi rút tay lại thì thật là bất lịch sự.

Nghĩ vậy, tôi tận hưởng hương chanh thoang thoảng bay đến từ đầu mũi, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào môi em ấy.

“Ư á! Ư ẹc...!”

Mỗi lần đầu ngón tay tôi chạm vào môi, Hiyori lại chớp mắt liên tục, thậm chí còn hất đầu ra sau và thốt lên những tiếng kêu kỳ quặc.

Có vẻ em ấy không ngờ tôi lại dám chạm vào thật, ánh mắt em ấy nhìn tôi đầy hoang mang trông thật buồn cười.

Lưỡi em ấy vẫn đang thè ra.

Trải qua hành động bất ngờ của tôi, có vẻ em ấy vẫn chưa kịp nghĩ đến việc rụt lưỡi lại.

Đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên tiến xa hơn bằng cách nhét ngón tay vào miệng em ấy không, tôi liền lật tung chiếc chăn Hiyori đang đắp.

Sau đó, tôi chùi đầu ngón tay ướt đẫm nước bọt vào vạt áo thun của em ấy.

Giật mình.

Cảm giác chạm vào eo có vẻ kích thích sao?

Cơ thể Hiyori giật nảy lên.

“Đừng có làm càn.”

Nhìn Hiyori, tôi hạ thấp giọng cảnh cáo một cách đầy tinh nghịch, em ấy lại giật mình thêm lần nữa rồi kéo chiếc chăn vừa bị lật tung trùm kín mít lên tận đỉnh đầu.

Nhìn cọng tóc ngốc vẫn dựng đứng và đung đưa dù đang ướt sũng, có vẻ em ấy đang cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng nếu đã thế thì sao cứ phải làm càn cơ chứ...

Sở thích tình dục của em ấy hơi khác người à? Nếu vậy thì tôi có thể giải quyết giúp em ấy được đấy.

Tôi cười khẩy, gõ nhẹ vào xương quai xanh của em ấy rồi lên tiếng.

“Dậy ra ngoài ăn cơm đi.”

“...”

Nghe vậy, Hiyori kéo chăn xuống một chút, chỉ để lộ đôi mắt.

Nhìn đôi tai đỏ bừng của Hiyori, tôi cảm thấy mình sắp bật cười đến nơi, tôi hỏi.

“Sáng mai em không có hẹn gì đúng không?”

“C, cái đó sao anh lại hỏi ạ...?”

“Để em nghỉ ngơi cho khỏe.”

“À...”

Nhìn vẻ mặt bối rối thấy rõ kia, chắc em ấy lại nghĩ đi đâu rồi đúng không?

Lần sau nếu tôi hỏi câu đó, tôi sẽ chiều theo ý em ấy mà rủ em ấy ngủ cùng.

Cười thầm trong bụng, tôi lấy một chiếc khăn mặt trùm lên đầu Hiyori - người đang chậm chạp ngồi dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!