Web Novel

Chương 445: Việc trọng đại

Chương 445: Việc trọng đại

Ngồi vắt chéo chân ở ghế phụ, Renka có vẻ như đang không hài lòng chuyện gì đó.

Từ lúc ở nhà tôi cho đến khi gần về đến nhà cô ấy, khuôn mặt Renka vẫn giữ nguyên vẻ hầm hầm.

Sự bất mãn của cô ấy có lẽ là do thiếu vắng những đụng chạm thể xác.

Chỉ ôm eo mà không làm bất cứ hành động nào khác, chỉ chăm chăm xem anime nên có vẻ cô ấy muốn làm nũng một chút.

Nhưng biết làm sao được.

Chính miệng cô ấy bảo tôi đừng nghĩ đến chuyện tiến xa hơn, và tôi chỉ làm đúng theo lời cô ấy thôi mà.

Việc duy nhất Renka có thể làm lúc này là thể hiện sự bất mãn qua biểu cảm như vậy.

“Cảm ơn vì món quà nhé.”

Tôi liếc nhìn sang bên cạnh và nói lời cảm ơn, Renka liền đáp lại bằng giọng lạnh tanh.

“Cậu định nói mấy lần nữa đây? Tôi biết rồi.”

“Người ta cảm ơn mà cũng làm ầm lên.”

“Thì đừng có cảm ơn nữa.”

“Tự dưng lại dỗi chuyện gì thế không biết?”

“Ai thèm dỗi chứ...! Muốn chết à?”

“Thì giết đi?”

“Cậu... Cậu đợi đấy... Ha... Thôi bỏ đi. Tôi không thèm nói nữa.”

Hết lý lẽ để nói nên lại càu nhàu vô cớ kìa.

Làm sao có thể không yêu một Renka như thế này cơ chứ? Tôi thấy điều đó là bất khả thi.

“Rõ ràng là dỗi rồi.”

“Không nghe thấy gì hết.”

“Nghe thấy nên mới trả lời chứ sao?”

“Tập trung lái xe đi.”

“Đội trưởng.”

“Gì.”

“Lúc nào cũng cáu gắt nhưng vẫn chịu trả lời nên tôi thấy biết ơn mới gọi thử thôi. Sau này cứ giữ nguyên thế nhé.”

“Cậu là cái thá gì mà dám ra lệnh cho tôi?”

“Nói chuyện cứ như học sinh trung học đang tuổi dậy thì ấy.”

Đầu Renka tựa cái "cộp" vào tựa đầu của ghế.

Dáng vẻ như muốn cắt đứt luôn cuộc trò chuyện bằng cách không thèm trả lời.

Cười thầm trong bụng trước hành động của Renka, tôi không trêu cô ấy nữa mà ngoan ngoãn lái xe.

Chẳng mấy chốc đã đến trước nhà Renka.

Tôi mở khóa cửa xe, nghe thấy tiếng động, cô ấy liền mở cửa ghế phụ.

Và tôi, nhân lúc Renka đang bước xuống, khẽ gọi cô ấy.

“Đội trưởng.”

“Aish, gì nữa...!”

“Vào nhà cẩn thận nhé.”

“Ngay trước cửa nhà rồi thì cẩn thận với không cẩn thận cái gì?”

“Lại nói chuyện kiểu xách mé rồi.”

“... Cậu cũng về cẩn thận.”

Vừa mới nổi đóa lên xong lại đỏ mặt ngượng ngùng đáp lại lời chào dịu dàng của tôi,

Dù đã chào tạm biệt nhưng vẫn chần chừ nhìn tôi qua khe cửa kính ghế phụ đang mở, tôi thích một Renka như thế.

“Có chuyện gì muốn nói à?”

“Ờ. Cậu đáng ghét lắm.”

Có vẻ như cô ấy đang nói bóng gió rằng mình thích tôi.

Tôi chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, khóe miệng Renka liền giật giật liên hồi.

Bị nhìn thấu tâm can nên xấu hổ, chắc cô ấy đang muốn tuôn ra một tràng chửi rủa đây mà.

“Đừng có bạ đâu cũng cười như thế. Nhìn ngứa mắt lắm.”

Trước lời trách móc hoàn toàn trái ngược với cảm xúc thật của Renka, tôi vẫn giữ nụ cười tinh nghịch và nhún vai, cô ấy liền buông một câu ngắn gọn rồi quay lưng đi.

“Về đi.”

Sau đó, cô ấy rảo đôi chân dài thoăn thoắt bước nhanh qua cổng.

Giống như việc hôm nay tôi bị đánh trúng sở thích bởi Renka, có vẻ như Renka cũng tìm thấy điểm ưng ý trong hành động vừa rồi của tôi.

Nhìn cách cô ấy phản ứng thái quá như vậy là biết.

Bật cười thành tiếng, tôi quay xe.

Một ngày thật mãn nguyện. Đồng thời, sự kỳ vọng cũng tăng lên tỷ lệ thuận với sự mãn nguyện đó.

Bởi vì vẫn còn rất nhiều dư địa để những khía cạnh mới mẻ của Renka tiếp tục bộc lộ.

Sự trưởng thành của nô lệ vẫn tiếp tục. Tôi sẽ làm cho nó thành ra như vậy.

Sáng hôm sau, vừa ngủ dậy tôi đã liên lạc ngay cho Miyuki rồi chỉnh trang lại bản thân.

Mặc chiếc áo sơ mi xanh mà cô ấy thích, bên trong là áo thun trắng, khi bước ra ngoài, tôi thấy bầu trời vốn dĩ trong xanh lúc mới tỉnh giấc giờ đã kéo mây đen kịt.

Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, nếu là người khác chắc sẽ thấy ủ dột, nhưng tôi thì không.

Đây là kiểu thời tiết mà tôi cực kỳ yêu thích.

Và Miyuki, người đã bị nhuốm màu bởi sở thích của tôi, cũng vậy.

Trời mưa thế này biết đâu lại có chuyện tốt xảy ra.

Ôm theo sự kỳ vọng đó, tôi lái xe hướng đến nhà Miyuki.

Khi đến nơi, tôi thấy cửa sổ phòng Miyuki đang mở hé.

Giống như lần cô ấy bị cảm và lén nhìn tôi với Tetsuya dạo trước, tôi thấy Miyuki đang chống cằm bên bậu cửa sổ.

Thấy tôi bước xuống xe, cô ấy vẫy tay và nở nụ cười rạng rỡ.

Dạo này Miyuki cứ hành động y như nữ chính trong mấy bộ phim tình cảm thanh xuân vậy.

Nghĩ thế, tôi vẫy tay đáp lại rồi nhấn chuông cạnh cửa chính.

Cạch.

Không lâu sau, cánh cửa mở ra...

Người ra đón tôi từ bên trong không phải Kana, không phải Midori, cũng chẳng phải Wataru, mà chính là Miyuki.

“Chào buổi sáng, Matsuda-kun.”

“... Gì đây?”

Đứa con gái vừa mới ở trên phòng lúc nãy, thoắt cái đã có mặt ở cửa chính.

Học được thuật súc địa hay gì? Tất nhiên, xét về mặt thời gian thì cũng không phải là vô lý.

“Gì là gì?”

Tôi nhíu mày, cúi xuống nhìn chằm chằm Miyuki đang cười tươi rói giả vờ như không biết gì.

“Cậu chạy xuống đấy à?”

“Ừ.”

“Chắc chạy nhanh lắm nhỉ?”

“Một chút?”

“Sao lại làm cái trò đó?”

“Vì tớ thích cách phối đồ hôm nay.”

“Cách phối đồ của tôi á?”

“Ừ.”

Tôi luồn tay vào dưới nách Miyuki, người đang viện một lý do vớ vẩn để trêu đùa tôi.

Sau đó, tôi dồn sức vào cánh tay, nhấc bổng cô ấy lên.

“Á...!”

Tôi ôm trọn lấy Miyuki đang lơ lửng trên không trung vì bất ngờ, cô ấy liền vòng tay ôm lấy cổ tôi, hai chân quặp chặt lấy eo tôi.

Đỡ lấy vòng ba của cô ấy đang bám chặt lấy tôi như đỉa, tôi bước vào trong, nhìn phòng khách trống trơn rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Cô chú không có nhà à?”

“Có chứ.”

“Ở đâu?”

“Trong phòng ngủ chính.”

Giờ tôi hay đến nhà nên cũng chẳng thèm ra đón nữa.

Thế lại càng tốt.

Nhưng hai người họ đang làm gì trong phòng ngủ chính nhỉ?

Không lẽ đang làm chuyện đó?

Biết thừa là tôi sẽ đến nên chắc không có chuyện đó đâu.

Tôi không thể chịu đựng được việc Midori quan hệ thể xác với người khác ngoài tôi.

Dù cô ấy là phụ nữ đã có chồng nhưng tóm lại là không được.

Giáo dục... Chắc phải cần đến giáo dục rồi.

“Chị Kana đâu?”

“Chị ấy ở trong phòng.”

“Hôm qua đi chơi vui không?”

“Ừ.”

“Làm những gì?”

“Thì cứ lượn lờ quanh khu trung tâm, ăn uống... rồi mua quần áo thôi.”

“Bình thường nhỉ?”

“Thì thế.”

Bộp, bộp.

Vừa vỗ nhẹ vào mông Miyuki theo nhịp điệu đều đặn như đang ru trẻ con ngủ, tôi vừa bước lên cầu thang dẫn lên tầng hai.

Sau đó, tôi dặn dò Miyuki đang bám chặt lấy tôi không có ý định buông ra.

“Lần sau đừng có chạy xuống nữa. Đang xuống cầu thang mà ngã thì bị thương nặng đấy.”

“Để tớ suy nghĩ đã.”

“Đừng có suy nghĩ, cứ ngoan ngoãn vâng lời đi.”

“Tớ sẽ suy nghĩ.”

“Cậu cũng không chịu nghe lời nhỉ.”

“Tớ cũng? Ý là có người khác cũng không chịu nghe lời á? Ai thế?”

Đang lúng túng định viện cớ vì lỡ lời bị Miyuki bắt bẻ, cô ấy bỗng cười khúc khích rồi vỗ nhẹ vào gáy tôi như thể không sao đâu.

“Tớ đùa đấy.”

“Đùa thật không?”

“Tất nhiên.”

“Vậy sao...? Biết rồi.”

Trước đây tôi cũng từng cảm nhận được, dạo này Miyuki có nét quyến rũ rất kỳ lạ.

Không, không phải là kỳ lạ nữa, mà phải nói là lộ liễu mới đúng.

Đáng lẽ phải thấy lạnh sống lưng, nhưng sao máu lại dồn hết xuống nửa thân dưới thế này?

Có lẽ là do từ bầu không khí toát ra bên ngoài của Miyuki, tôi không cảm nhận được ác ý nào hướng về các nữ chính khác.

Con người thay đổi hoàn hảo quá cũng không tốt... Vào phòng Miyuki chắc tôi phải lột sạch quần áo của cô ấy ra mới được.

Phải làm cho cô ấy làm nũng với tôi mới xong.

Đang bước lên cầu thang với quyết tâm đó, từ trên vọng xuống tiếng "Ư..." như thể đang thấy gai mắt lắm.

Tò mò ngẩng đầu lên, tôi thấy Kana đang nhìn xuống chúng tôi với vẻ la ó.

“Em chào chị.”

Tôi xốc lại cơ thể Miyuki một nhịp để ôm cho chặt rồi thản nhiên chào, Kana tặc lưỡi đáp.

“Chào cái gì mà chào.”

“Sao thế ạ?”

“Thích thế đấy.”

Kana ngấm ngầm có nét khá giống Renka và Hiyori.

Tính cách của cô ấy là vậy. Cảm giác như một phiên bản hiền hòa hơn của hai người kia.

Nếu đưa vào harem thì cùng với Miyuki, cô ấy có thể trở thành một người hòa giải tuyệt vời cho hai người kia...

Nhưng điều quan trọng nhất là lợi ích của việc có thể chơi 3P với chị em ruột.

Làm tình với hai chị em xinh đẹp cách nhau một tuổi.

Trên đời này làm gì có ai dễ dàng từ bỏ được chuyện đó.

Thay vì cứ giữ khư khư dục vọng trong lòng rồi tự làm khổ mình, thà nhắm thẳng vào mục tiêu luôn có khi lại tốt hơn.

“Chị ghen tị nên mới thế à?”

“Không hề nhé? Ghen tị cái gì chứ... Chơi ngoan ngoãn rồi về đi.”

“Vâng, bọn em sẽ chơi thật yên lặng rồi về.”

Giật mình.

Vai Kana khẽ run lên một chút đến mức Miyuki không hề hay biết.

Việc Kana thêm phó từ "ngoan ngoãn" vào câu nói mang hàm ý bảo chúng tôi hãy kiềm chế chuyện quan hệ thể xác.

Cô ấy đang bận tâm đến chuyện xảy ra ở nhà Miyuki lần trước.

Còn câu trả lời của tôi lại mang hàm ý rằng chúng tôi sẽ quan hệ thể xác, nhưng sẽ làm thật yên lặng để Kana không nghe thấy.

Kana hiểu chính xác ẩn ý trong câu nói của tôi nên mới có phản ứng như vậy.

Khác với Miyuki khá chậm tiêu trong mấy chuyện này, cô ấy nhận ra ngay lập tức.

Giống ai nhỉ? Giống Midori chăng? Giá mà được như vậy thì tốt.

“Chị đi đây? Hai đứa chơi vui vẻ nhé.”

Kana vẫy tay qua loa rồi đi vào phòng mình.

Hình ảnh cô ấy áp tai vào tường để nghe lén phòng Miyuki hiện lên trong đầu tôi, tự dưng thấy nứng quá.

Cạch.

Đi hết cầu thang, bước qua hành lang và mở cánh cửa phòng Miyuki ở tận cùng, tôi vừa bước vào trong thì khựng lại.

“Gì đây?”

Bởi vì quang cảnh căn phòng đã có chút thay đổi.

Sợi dây chuyền có khắc tên viết tắt của tôi và Miyuki mà tôi từng treo trên cửa, giờ đã được treo trên bức tường cạnh bàn học, nơi chỉ cần ngồi xuống ghế là có thể nhìn thấy ngay.

Hơn nữa, chăn và ga trải giường cũng không còn là tông màu ấm áp thường ngày, mà đã được đổi sang màu xanh đậm mà tôi thích.

Quan trọng nhất là, những miếng dán dạ quang chứa đựng kỷ niệm với Tetsuya từng dán trên trần nhà đã biến mất, thay vào đó là bức ảnh sticker chụp cùng tôi.

“Nhân tiện tổng vệ sinh nên tớ thay đổi một chút.”

Giọng nói tỉnh bơ của Miyuki, người vẫn đang bám chặt lấy người tôi.

Nghe vậy, tôi bừng tỉnh, cảm giác vui sướng dâng trào trong lòng, tôi bế Miyuki đến tận giường.

Sau đó, tôi chèn đầu gối vào giữa hai chân Miyuki đang ngượng ngùng, rồi cứ thế rướn người về phía trước, đè cô ấy nằm xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!