Web Novel

Chương 12: Lấy thịt đè người, à không, lấy thân đổi hảo cảm (2)

Chương 12: Lấy thịt đè người, à không, lấy thân đổi hảo cảm (2)

Bính-boong-!

Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên bên tai.

Tôi vừa cẩn thận đánh răng xong, liền đi khập khiễng ra phía cổng chính.

Tốc độ khá chậm chạp. Có lẽ vì thế mà tiếng chuông lại vang lên thêm một lần nữa.

Bính-boong-!

“Matsuda-kun?”

Giọng nói tươi tắn của Miyuki... lúc nào nghe cũng thật êm tai.

Tôi muốn cười, nhưng hận một nỗi hễ cười là xương sườn lại đau nhói nên đành chịu.

Khó khăn lắm mới lết được ra đến cổng, tôi tựa người vào cây cột bên cạnh rồi mở cửa.

Cạch...

“Matsuda-kun, cậu ngủ nướng hay sa...”

Miyuki bước vào với nụ cười rạng rỡ trên môi, nhưng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao của tôi, cô ấy đã giật nảy mình kinh hãi.

“Á á á á!”

“Hơ ớ! Miyuki! Cậu làm tớ giật mình đấy!”

Miyuki hoảng hốt lùi lại phía sau, kéo theo Tetsuya cũng bị dọa cho giật mình theo.

Phản ứng cứ như thể vừa bước vào nhà ma vậy. Điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.

“Ma, Matsuda-kun...! Sao thế? Chuyện gì vậy!? Có chuyện gì xảy ra thế!?”

Dù sao thì cô ấy cũng ngay lập tức lo lắng cho tôi, thật may quá.

Tôi nở một nụ cười yếu ớt và nói.

“Vào đi...”

“Mặt, mặt cậu sao thế này...? Rốt cuộc hôm qua cậu đã làm cái gì mà...”

“Cứ vào nhà trước đã...”

Nói xong, tôi lê lết một bên chân, lảo đảo bước vào phòng khách.

Vừa chống hai tay lên bục gỗ lết người lên, Miyuki đã vội vàng cởi giày bước theo định đỡ lấy tôi.

Tôi chậm chạp xua tay từ chối sự giúp đỡ của cô ấy, rồi tựa lưng vào tường phòng khách.

Thấy vậy, Miyuki ngồi xổm xuống trước mặt tôi, lo lắng kiểm tra tình trạng.

“Làm sao đây... Chẳng có chỗ nào lành lặn cả... Chỗ này còn nổi bọng nước nữa... Hình như bị rách một chút rồi...”

Tôi lặng lẽ nhìn Miyuki đang bồn chồn không yên, rồi chỉ tay về phía chiếc tủ ở góc phòng.

“Trong đó có hộp sơ cứu đấy. Cậu dán băng cá nhân lên mấy chỗ bị thương giúp tôi được không?”

“Thế này không phải dán băng cá nhân là xong đâu, chắc phải đến bệnh viện khám thôi... Tr, trước tiên tớ biết rồi. Đợi tớ một lát...”

Miyuki vội vã chạy đi mở tủ tìm hộp sơ cứu.

Tetsuya bước tới, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Tôi hất cằm ra vẻ lạnh lùng với tên đó và nói.

“Chuyện cắt tóc để khi khác đi. Tôi mệt rồi.”

“Này... Giờ đó không phải là chuyện quan trọng đâu... Tình trạng của cậu tệ lắm đấy...”

“Sẽ khỏi nhanh thôi. Tôi khỏe mà.”

Nghe vậy, Miyuki đang cầm hộp sơ cứu ngồi xuống liền trách móc tôi.

“Khỏe thì đã không bị bầm dập thế này...! Cậu ngẩng thẳng đầu lên được không?”

“Thế này à...?”

“Ừ, cứ giữ nguyên như thế.”

Miyuki lấy bông cồn và thuốc sát trùng ra khỏi hộp, tẩm thuốc vào tăm bông rồi tiến lại gần tôi.

Bộ ngực của Miyuki ngày càng phóng to trong tầm nhìn.

Mùi nước xả vải vương trên quần áo cô ấy thoang thoảng bay tới kích thích khứu giác.

“Có thể sẽ hơi xót đấy.”

Giá mà cô ấy dùng ngón tay bôi cho tôi thì tốt, tiếc thật.

“Biết rồ... Á á á á á...!”

Tôi định ngoan ngoãn trả lời, nhưng vùng trên lông mày vừa nhói lên là tôi đã hét toáng.

Miyuki nhìn tôi bằng ánh mắt ngán ngẩm và nói.

“Tớ còn chưa đụng mạnh vào cơ mà...”

“Không phải cậu vừa bôi thuốc sát trùng sao?”

“Bôi thì có bôi. Nhưng chỉ một chút xíu thôi. Đến mức không nhìn rõ cơ mà.”

“... Thế à...? Thử lại xem nào.”

“Ừ. Lần này có đau cũng phải chịu đựng đấy.”

Tôi sẽ cố gắng hết sức.

“Giờ thì kể đi. Sao lại ra nông nỗi này.”

Đó là lời của Miyuki sau một hồi lâu bôi thuốc xong xuôi cho toàn bộ vết thương của tôi.

Cô ấy không hề hỏi thẳng thừng là tôi có đi đánh nhau hay không.

Điều này đồng nghĩa với việc Miyuki đã phần nào tin tưởng tôi.

Tôi ực một hơi cạn sạch cốc nước Tetsuya mang tới rồi hỏi.

“Giữ bí mật giúp tôi được không?”

“Ý cậu là đừng nói với các giáo sư à?”

“Đúng vậy.”

“Là chuyện liên quan đến Học viện sao?”

“Đại loại thế. Cậu biết Shimoyama không? Shimoyama Akiro ấy.”

Miyuki nghiêng đầu khó hiểu.

Ngược lại, Tetsuya vừa nghe thấy cái tên đó đã hơi hoảng sợ.

“Shimoyama Akiro...? Có phải là tiền bối Shimoyama Akiro năm 2 không?”

Tetsuya xen vào cuộc trò chuyện.

Tôi không nói gì, ngầm biểu thị sự đồng tình.

Thấy vậy, Miyuki tròn xoe mắt như vừa nhận ra điều gì đó.

“A...! Hình như tớ từng nghe qua rồi...! Cái người là học sinh cá biệt năm 2 ấy... Anh ta làm sao? Anh ta đánh cậu à? Không có lý do gì sao?”

“Lý do thì có chứ. Hôm qua...”

Tôi kể lại không thêm bớt một lời nào về chuyện xảy ra sau khi chia tay hai người họ vào ngày hôm qua.

Giữa chừng Tetsuya định hỏi gì đó, nhưng bị Miyuki lườm một cái đành ngậm miệng lại.

Đã bảo là đừng có xen vào không đúng lúc mà. Đáng đời.

Miyuki lắng nghe toàn bộ câu chuyện của tôi với khuôn mặt nghiêm túc rồi lên tiếng.

“Kết luận lại là... Cậu không muốn gây sự với học sinh Học viện Inagi nên đã từ chối, nhưng Shimoyama Akiro lại dùng bạo lực? Và Matsuda-kun cứ đứng im chịu đòn?”

“Ừ.”

“... Tớ hiểu rồi. Trước tiên tớ muốn khen ngợi cậu.”

“Khen gì cơ.”

“Rõ ràng là một tình huống đáng tức giận nhưng cậu đã nhẫn nhịn. Nếu là Matsuda-kun của ngày trước, chắc chắn cậu đã lao vào đánh trả ngay khi bị đấm rồi. Cậu không đánh trả không phải vì sợ tiền bối cùng băng đảng đấy chứ?”

“Cậu nghĩ tôi lại đi sợ cái thằng gầy như bộ xương khô đó sao? Chỉ là thấy bẩn thỉu nên mới tránh đi thôi.”

“Ừ. Ý tớ là vậy đấy. Matsuda-kun thực sự đang thay đổi. Tớ rất vui.”

Tôi cũng rất vui vì cậu nói như vậy.

Tôi định gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng, nhưng vừa giơ tay lên thì xương sườn lại nhói đau khiến tôi phải nhăn mặt.

“Đau lắm à? Cậu có muốn đến bệnh viện trước không?”

“Bệnh viện gì chứ. Tôi sờ thử rồi, không bị rạn xương đâu, vài ngày là khỏi thôi.”

“Sao Matsuda-kun biết được? Tớ lo lắm, tốt nhất là cứ đi kiểm tra một lần xem sao.”

“Tôi tự biết đường đi.”

“Cậu sẽ không đi chứ gì.”

“À thế nên là, đừng có nói với các giáo sư đấy nhé?”

Tôi cố tình đánh trống lảng, Miyuki khẽ thở dài rồi nói.

“Tớ thì muốn báo cáo ngay bây giờ cơ... Chuyện Matsuda-kun bị đánh cũng vậy... Chuyện gây sự với học sinh Học viện khác để đánh nhau tập thể cũng vậy... Quá đáng lắm rồi.”

“Đã bảo đừng nói thì đừng có nói.”

“Tại sao? Tại sao lại không được nói?”

Câu trả lời cho câu hỏi đó đã được Tetsuya nói thay.

“Matsuda lo chúng ta sẽ bị liên lụy đấy.”

“Thế là sao?”

“Cậu thử nghĩ xem. Nếu chúng ta nói chuyện này với các giáo sư, sau khi xác minh sự thật, họ sẽ đưa ra hình thức kỷ luật nặng đối với tiền bối Shimoyama và những người liên quan. Vậy những học sinh bị kỷ luật đó sẽ nghĩ gì? Bọn họ đã lên kế hoạch bí mật, chắc chắn sẽ tìm cách truy lùng kẻ chỉ điểm.”

Khi đó, hiển nhiên chúng sẽ nghi ngờ và nhắm vào kẻ đã từ chối mệnh lệnh là tôi đầu tiên.

Và nếu tôi không hé răng, chúng sẽ bắt đầu giở trò đồi bại với những người thân thiết của tôi.

Tất nhiên chúng không biết tôi, Miyuki và Tetsuya đang học nhóm và chơi cùng nhau, nhưng vì không biết tình hình sẽ diễn biến ra sao nên tôi mới phải cẩn thận.

Nghe Tetsuya giải thích, Miyuki cắn chặt môi dưới.

“Thực sự vì lý do đó nên cậu mới bảo đừng nói sao?”

“Cái đó thì tùy các cậu nghĩ, còn chuyện liên quan đến băng đảng thì để tôi tự giải quyết. Thế nên đừng bận tâm. Tôi cũng vì tin tưởng các cậu nên mới nói thật, các cậu cũng phải tin tôi chứ. Dù tôi chẳng có chút uy tín nào.”

Đây là lời thật lòng.

Ngay khoảnh khắc Miyuki can thiệp, sự việc có nguy cơ sẽ bị xé ra to.

Mối quan hệ với băng đảng tốt nhất chỉ nên dùng để cày độ hảo cảm rồi chấm dứt, và tôi tự tin mình có thể kết thúc nó một cách êm đẹp.

Bởi vì tên cầm đầu năm 3 thực sự điều hành Supri Circle lại là một kẻ có chút hướng thiện.

Một kẻ xuất hiện với phong thái phản diện sặc mùi học đường, nhưng thực chất lại có tính cách khá ổn và ngầu.

Một kẻ từng quậy phá tưng bừng hồi năm 1, năm 2, nhưng lên năm 3 đã phần nào tỉnh ngộ.

Hắn ta là một người mang motif kinh điển như vậy.

Dù sao thì côn đồ vẫn là côn đồ, nếu tuyên bố rời băng trước mặt hắn, chắc chắn tôi sẽ phải chuẩn bị tinh thần đổ máu đôi chút.

“Cậu sẽ làm vậy chứ?”

Trước lời cầu xin đầy chân thành của tôi, ánh mắt Miyuki dao động.

Lần trước cậu đã thấy vẻ mặt quyết tâm của tôi rồi mà.

Thế nên hãy cứ bỏ qua chuyện này đi.

Mong muốn của tôi đã được đền đáp chăng?

Miyuki gật đầu một cái rất khẽ.

“... Được rồi. Tớ sẽ làm vậy. Và chúng tớ luôn tin tưởng Matsuda-kun. Việc cậu nghĩ mình không có uy tín chỉ là do Matsuda-kun tự tưởng tượng ra thôi.”

Đến mức nói ra những lời như vậy... Hôm nay đúng là phúc lộc tự dưng rơi trúng đầu mà.

Cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Tôi... có khi bị ăn đòn lại là chuyện tốt...

“Vậy là xong nhé. Giờ thì học thôi.”

“Tình trạng cơ thể cậu như thế thì học hành gì nữa... Matsuda-kun cứ nghỉ ngơi ở đây đi. Bọn tớ sẽ dọn dẹp.”

“Dọn dẹp?”

“Máu rơi vãi khắp nơi kìa. Sàn nhà là chiếu Tatami nên phải lau sạch ngay trước khi nó biến thành vết ố lớn hơn.”

Miyuki của tôi có kỹ năng sống tốt quá mức cho phép.

Thế nên cô ấy mới đáng yêu đến vậy.

Mỗi ngày trôi qua, khao khát được vùi mặt vào ngực cô ấy lại càng mãnh liệt hơn.

Miyuki có vẻ rất xót xa và lo lắng khi thấy tôi nằm nghiêng một góc, không nhúc nhích.

“Cậu thực sự không cần đến bệnh viện khám sao?”

Trong lúc dọn dẹp, cô ấy cứ liên tục lặp lại câu hỏi đó.

Tôi cũng muốn đi bệnh viện riêng với Miyuki, nên bắt đầu thả thính thôi.

“Đã bảo không đi mà... Bệnh viện gì chứ, tổn thương lòng tự trọng lắm...”

“Đúng là lòng tự trọng vô bổ mà...? Lỡ cơ thể xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng thì cậu tính sao? Dọn dẹp xong rồi, đừng nằm đó nữa, đi thôi. Tớ sẽ gọi taxi. Tetsuya-kun về nhà trước nhé?”

Tôi biết thừa Miyuki - người không thích làm mất thời gian của người khác - sẽ nói như vậy với Tetsuya.

Dù có là thanh mai trúc mã đi chăng nữa, cô ấy cũng không thể để cậu ta dính líu vào chuyện bao đồng này được.

“Hả? Tớ đi cùng cũng được mà...”

Tetsuya lại định cản trở chuyện giữa tôi và Miyuki.

Chỉ muốn bảo cậu ta cút đi cho khuất mắt.

Dù sao thì cậu ta cũng là một kẻ thụ động, chỉ cần Miyuki đề nghị thêm một lần nữa là cậu ta sẽ ngoan ngoãn đi về thôi.

“Không sao đâu. Có thể sẽ mất nhiều thời gian nên Tetsuya-kun cứ về trước đi.”

“Vậy à...? Tớ biết rồi. Tớ làm nốt chỗ này rồi về.”

Nghe hai người họ nói chuyện, tôi tỏ vẻ bất mãn.

“Tôi đã bảo là đi đâu mà hai người cứ diễn trò thế.”

“Matsuda-kun.”

Giọng nói đanh đá của Miyuki vang lên cùng với tư thế chống tay ngang hông.

Tôi diễn nét mặt cam chịu, đáp lại bằng giọng điệu miễn cưỡng.

“Biết rồi. Đi thì đi. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”

“Matsuda-kun phải thế này mới chịu nghe lời cơ.”

“Lại cằn nhằn...”

Tôi càu nhàu, đợi Tetsuya dọn xong phần việc của cậu ta, tôi buông một câu cộc lốc.

“Cảm ơn nhé, Miura.”

“Không có gì. Giúp đỡ là chuyện đương nhiên mà. Tớ về đây. Miyuki, tớ về nhé?”

Miyuki đang xem vị trí taxi trên điện thoại liền đáp.

“Ừ. Cậu về cẩn thận nhé, tớ sẽ liên lạc sau.”

Đừng có liên lạc. Đừng có liên tục cho Tetsuya cơ hội nữa.

Sau khi tiễn Tetsuya về, chúng tôi nhận được thông báo taxi sắp đến nên chuẩn bị ra ngoài.

Tôi khó nhọc xỏ giày, chống tay lên bục gỗ đứng dậy, Miyuki liền lo lắng hỏi.

“Tớ đỡ cậu nhé?”

“Không cần. Tôi tự đi được.”

“Vừa nãy tớ thấy cậu lảo đảo lắm mà... Nắm lấy tay tớ này.”

Cái gì cơ?

Tôi vểnh tai lên, đứng im bất động, Miyuki bước tới trước mặt tôi và chìa hai tay ra.

“Nắm lấy đi. Lỡ đang đi mà ngã thì sao. Tớ sẽ giữ thăng bằng cho cậu.”

Miyuki chắc chỉ nghĩ đơn thuần là đang giúp đỡ bạn bè, nhưng tùy thuộc vào việc tôi nói gì, bầu không khí có thể sẽ thay đổi hoàn toàn.

Cơ hội đến rồi thì phải nắm bắt thôi.

Tôi cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập thình thịch, từ từ đưa tay ra đặt lên lòng bàn tay Miyuki.

Dù vừa mới rửa tay bằng nước lạnh, bàn tay Miyuki vẫn còn vương lại hơi ấm.

Cơ thể cô ấy tỏa nhiệt nhiều chăng?

Mùa đông mà được ôm cô ấy ngủ trong chăn ấm thì chắc hạnh phúc lắm đây.

Tôi cẩn thận bước đi theo nhịp lùi của Miyuki, cố gắng dùng giọng điệu điềm đạm nhất có thể để nói.

“Ấm thật đấy.”

“Cái gì cơ?”

“Tay cậu, ấm thật đấy.”

“... Thế à...?”

Miyuki khẽ cúi đầu xuống, một cử chỉ rất nhỏ nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nhận ra.

Hình như hai má cô ấy hơi ửng hồng thì phải... Tôi muốn nhìn chằm chằm để xác nhận cho rõ nhưng phải nhịn.

Thay vào đó, hãy thử kiểm tra tâm lý của Miyuki bằng một cách khác.

Vừa nhìn xuống đất và bàn tay Miyuki, vừa bước từng bước về phía cổng chính, tôi hỏi.

“Tay tôi thì sao? Có lạnh không?”

“... Ưm... Hình như hơi lạnh một chút...”

Thấy cô ấy ngập ngừng một lúc rồi mới trả lời bằng giọng lí nhí, có vẻ như ý đồ của tôi đã phát huy tác dụng.

Tôi chỉ muốn nắm chặt tay lại, nhưng làm thế Miyuki sẽ đau mất, nên đành reo hò trong lòng vậy.

Cứ thế, chúng tôi rẽ qua bầu không khí có phần kỳ lạ xung quanh, rời khỏi nhà và lên taxi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!