Web Novel

Chương 331: Nghiện

Chương 331: Nghiện

“Tôi vào nhé?”

-Kh-Không được! Bây giờ không được!

“Đội trưởng đã nói câu này năm lần rồi đấy.”

-Đã bảo là không được mà!

“Tôi vào đây.”

Cạch.

“Tên khốn nạn! Đã bảo là không được rồi cơ mà!”

Ngay khi tôi vặn tay nắm cửa bước vào, tiếng chửi rủa của Renka đã vang vọng khắp phòng tắm, tôi cạn lời đến mức bật cười thành tiếng.

Bởi vì đèn trong phòng tắm đang tắt ngấm.

Rốt cuộc cô ấy đã ở trong bóng tối bao lâu rồi?

Dù có xấu hổ đến mấy thì cũng... thật hết nói nổi, hết nói nổi luôn.

“Đừng có bật đèn! Bật đèn là tôi giết cậu đấy!?”

Phớt lờ lời cảnh báo của Renka một cách sảng khoái, tôi bật công tắc đèn phòng tắm lên.

Ngay lập tức, tiếng nước bì bõm vang lên từ trong bồn tắm.

Tò mò không biết có chuyện gì, tôi nhìn về phía đó và thấy Renka đang co gối ép sát vào ngực, trừng mắt nhìn tôi.

Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng bừng.

Nhưng cô ấy không hề khỏa thân.

Không biết cô ấy lấy ở đâu ra bộ đồ lót dùng một lần đang mặc trên người.

Chính là bộ đồ mà tôi đã dùng khi massage cho Chinami.

Chắc là nó được để sẵn trong phòng, cô ấy cũng giỏi tìm ra phết nhỉ.

Đâu có khỏa thân đâu mà sao lại làm ầm lên thế không biết?

“Aaaaa...! Í-Ít ra cũng phải mặc quần lót vào rồi hẵng vào chứ!”

Renka liếc nhìn tôi rồi nhắm tịt mắt lại.

Có vẻ cô ấy vô cùng xấu hổ khi phải nhìn thẳng vào cơ thể trần truồng của tôi.

Hôm nay Renka có vẻ đặc biệt muốn giữ gìn phong kỷ hơn mọi ngày, tôi cười khẩy với cô ấy, rồi nhân lúc cô ấy đang luống cuống, tôi xoa xoa nước lên người qua loa rồi bước vào bồn tắm.

“Hya...! Í-Ít ra cũng phải tắm rửa sạch sẽ chứ...!”

“Tôi tắm rồi.”

“Chỉ xoa nước lên người thôi mà tắm rửa cái gì...!”

Trên cơ thể của Renka đang càu nhàu vẫn còn in hằn vết lưới.

Vì mặc bộ đồ quá chật nên da cô ấy bị cọ xát đôi chút.

May mắn là chỉ cần xoa bóp kỹ một chút là vết hằn sẽ biến mất ngay, tôi yên tâm tiến sát lại gần Renka đang co rúm người.

“Đ-Đừng có lại gần...!”

“Lại sao nữa.”

“Sao trăng gì...! Tránh ra đi...!”

Renka đẩy cánh tay tôi đang gác lên thành bồn tắm.

Nhìn cô ấy nhăn nhó dùng hết sức bình sinh để đẩy, tôi chẳng thấy đáng thương chút nào mà chỉ thấy buồn cười.

Tôi cố tình gồng tay lên, nhìn thấy cơ bắp nổi cuồn cuộn, khuôn mặt Renka càng đỏ hơn nữa.

Trong tình huống này mà cô ấy vẫn có dục vọng sao?

Nếu vậy thì tôi không thể làm cô ấy thất vọng được.

Ngồi trong làn nước bốc khói nghi ngút, tôi hơi dang rộng hai chân ra, nắm lấy cổ tay Renka và kéo về phía mình.

“Hoek!?”

Cô ấy giật mình kinh hãi, bầu không khí mờ ám dường như đang được khơi dậy.

Tôi chậm rãi xoa bóp bờ vai mỏng manh của Renka - người vừa thốt ra một tiếng kêu kỳ lạ giống hệt nữ chính ngây thơ trong truyện tranh thiếu nữ.

“Đội trưởng không sao chứ?”

Nghe tôi hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, cơ thể đang run rẩy của Renka dường như đã bình tĩnh lại.

“Không biết... Đồ ngốc.”

“Sao Đội trưởng cứ chửi tôi hoài vậy. Tôi làm gì sai à?”

“Cậu còn hỏi câu đó được à? Đã bảo là tắm chung mà cậu lại...”

“Tôi làm gì Đội trưởng nào.”

“... Im đi.”

Có vẻ cô ấy thấy xấu hổ khi phải nói ra từ "đè ra".

Tôi cười khẩy và nói.

“Mỗi khi gặp bất lợi là miệng lưỡi Đội trưởng lại trở nên thô lỗ nhỉ.”

“Bất lợi cái gì...! Tôi rất đường hoàng. Cậu mới là đồ rác rưởi.”

Nhìn cô ấy hừ lạnh, máu trêu chọc trong tôi lại nổi lên, đồng thời tôi cũng nghĩ đã đến lúc bắt đầu rồi.

Tôi giả vờ đan mười ngón tay vào tay Renka, rồi kéo tay cô ấy xuống dưới mặt nước.

Sau đó, tôi luồn tay cô ấy vào giữa hai chân đang dang rộng của mình.

“Huaaa!?”

Khi ngón tay chạm vào vật thể chưa kịp cương cứng, cô ấy giật nảy mình.

Cô ấy vùng vẫy làm nước bắn tung tóe cao đến tận ngực, khuôn mặt nhăn nhó tột độ.

“L-Làm cái trò gì vậy!”

Hôm nay cô ấy lên giọng ở cuối câu nhiều thật đấy.

Chứng tỏ cô ấy đang rất xấu hổ.

“Sao vậy.”

“Sao là sao...! Cái tay này...!”

Renka cố gắng rút tay lại, nhưng với sức lực của cô ấy thì làm sao thoát khỏi tay tôi được.

Cô ấy nhăn nhó cố gắng hết sức để không chạm vào thứ đó của tôi, nhưng cuối cùng đành bất lực buông xuôi trước sức mạnh của tôi.

“Cái đồ biến thái này... Thật sự rất bực mình.”

“Vậy sao? Bực mình lắm à?”

“Ừ. Bực đến phát điên lên được. Dơ bẩn.”

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên cô ấy trực tiếp chạm vào thứ này đúng không?

Dù đang xù lông nhím nhưng trong ánh mắt cô ấy dường như vẫn ẩn chứa sự tò mò và mong đợi.

“Tôi thích lời chửi rủa đó đấy. Thấy thế nào?”

“Cái gì...!”

“Cảm giác chạm vào ấy.”

“A thật tình...! Có cần thiết phải hỏi cái đó...”

“Hức...!”

Renka đang cáu kỉnh thì chợt giật thót mình.

Vì quy đầu bị kích thích nên tôi đã vô thức rụt hông lại.

Có lẽ việc tôi thể hiện sự hưng phấn trước cái chạm của cô ấy bằng cả cơ thể đã khiến cô ấy ngấm ngầm cảm thấy vui vẻ chăng?

Khuôn mặt đang giận dữ của Renka dịu đi đôi chút, sự tò mò ẩn sâu trong lòng cô ấy bắt đầu bộc lộ ra ngoài.

“Th-Thích không...?”

Câu hỏi dè dặt của Renka.

Tôi thả lỏng phần thân dưới đang gồng cứng và đáp.

“Thích.”

“Đồ háo sắc...”

Lời chửi rủa đã nhẹ nhàng hơn một chút.

Dùng từ "háo sắc", một từ khá cổ lỗ sĩ, khiến tôi suýt nữa thì bật cười lớn.

Tôi kéo tay Renka lại gần hơn để cô ấy có thể nắm lấy thứ đó của tôi.

Nhận ra tôi muốn gì, cô ấy hắng giọng vài tiếng rồi,

Sột soạt.

Cô ấy dùng tay nắm lấy côn thịt đang dần cương cứng của tôi một cách vô cùng cẩn thận.

“Uwaa...”

Nắm trọn trong tay rồi mà vẫn còn thừa một khúc dài, cô ấy vô thức thốt lên một tiếng cảm thán trông thật đáng yêu.

Chắc chắn Renka đang nghĩ thế này.

Thứ này đã đi vào bên trong mình sao? Đại loại vậy.

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý với Renka và hỏi.

“Đội trưởng định chỉ cầm thế thôi à?”

“B-Bảo tôi phải làm sao...”

“Đội trưởng tự nghĩ xem. Đội trưởng biết rõ mà.”

“Biết rõ cái gì...! Tôi đã làm mấy chuyện này bao giờ đâu...”

“Tôi biết Đội trưởng xem nhiều phim người lớn với truyện tranh rồi mà.”

“N-Nếu cậu định nói mấy lời điên rồ đó thì...”

“Biết rồi. Xin lỗi nhé.”

“...”

Thái độ ngoan ngoãn lùi bước của tôi đã phát huy tác dụng sao?

Renka hơi cúi đầu suy nghĩ điều gì đó, rồi bắt đầu di chuyển tay lên xuống một cách rất, rất chậm chạp.

Mỗi lần tiếng nước róc rách vang lên do chuyển động của cánh tay mơn trớn bên tai, phần thân dưới của tôi lại đón nhận một kích thích mạnh mẽ.

Dù động tác vẫn còn vụng về và lực ép rất yếu... gần như chỉ là làm bộ nắm lấy, nhưng cái cảm giác ngứa ngáy đó thực sự rất tuyệt.

Renka liên tục đảo mắt nhìn khuôn mặt tôi rồi lại nhìn xuống dưới, hơi thở dài và ấm nóng phả ra từ mũi cô ấy.

Có vẻ như việc nhìn thấy rõ mồn một côn thịt trong làn nước trong vắt, cùng với cơ thể thỉnh thoảng lại giật thót của tôi đã khiến cô ấy càng thêm hưng phấn.

Tôi lặng lẽ tận hưởng sự phục vụ, nhìn phản ứng đó của Renka, tôi gỡ tay cô ấy ra.

Sau đó, tôi nở một nụ cười tinh nghịch với cô ấy - người đang làm vẻ mặt ngơ ngác - rồi đứng dậy khỏi bồn tắm.

“Hiyaaa!?”

Cùng lúc đó, Renka thốt lên một tiếng hét chói tai như thể vừa nhìn thấy ma, rồi quay ngoắt đầu đi.

Có vẻ cô ấy rất xấu hổ khi phải nhìn thấy côn thịt đang sừng sững ngay trước mắt.

Bây giờ cô ấy có biết là mình đang dùng chính bàn tay vừa chạm vào côn thịt để che mặt không nhỉ?

Không, chắc là không biết nên mới làm vậy.

“L-Làm gì vậy đồ điên! Sao tự nhiên lại đứng lên! Tại sao!”

Tại sao cứ nói chuyện với Renka là tôi lại muốn cười nhỉ?

Chắc là vì cái kiểu... rõ ràng biết tôi định làm gì nhưng vẫn giả vờ không biết và chối bay chối biến của cô ấy quá đáng yêu chăng.

“Ngồi đau mông quá.”

“Đừng có nực cười...! Đau cái gì mà đau!”

“Làm bằng miệng cho tôi đi.”

“C-Cái này...! Cuối cùng cũng lộ bản chất rồi...! Tên rác rưởi...!”

Cách dùng từ "bản chất" nghe buồn cười thật.

Cứ như lời thoại trong truyện tranh vậy.

“Đội trưởng sẽ làm chứ?”

“Điên à...? Không ngậm đâu...!”

Không phải là tuyệt đối không làm như lúc nãy, mà đổi thành không ngậm rồi à.

Có hy vọng rồi, có hy vọng rồi.

Nhưng tôi đâu có bảo cô ấy ngậm, tự nhiên lại nghĩ đến chuyện đó thật là cạn lời.

Lần nào cũng vậy, tôi luôn cảm thấy Renka còn biến thái hơn cả tôi.

Tôi nhìn thẳng vào Renka - người đang hé những ngón tay đang che mặt ra để lén lút nhìn trộm côn thịt - và nói.

“Bằng lưỡi.”

“... Hả?”

“Đội trưởng nghe rồi mà.”

“...”

Ực.

Tiếng Renka nuốt nước bọt vang lên rất rõ.

Chắc cô ấy nghĩ nếu chỉ liếm nhẹ bằng lưỡi thì cũng được chăng?

Bình thường thì yêu cầu dùng lưỡi nghe còn dâm đãng hơn cả ngậm nữa...

Ít nhất là tôi thấy vậy, nhưng có vẻ Renka thì không.

“L-Làm cái này thì cậu sẽ cho tôi cái gì...?”

Câu hỏi run rẩy của Renka vang lên.

Tôi nở một nụ cười yếu ớt và hỏi ngược lại.

“Đây là cách thể hiện tình cảm giữa hai người thích nhau mà, cái đó cũng phải ra điều kiện sao?”

“Nói gì vậy...! Cậu là người ra điều kiện trước mà...! Với lại cái này đâu phải là thể hiện tình cảm, là đe dọa thì có...!”

Tôi không nghĩ đây là đe dọa, nhưng nghĩ lại thì kiểu play đó cũng không tồi.

Hơn nữa, tôi rất vui vì Renka không phủ nhận việc hai đứa thích nhau.

“Đội trưởng muốn gì nào? Chỉ việc không nhắc đến Ino-chan thôi là chưa đủ sao?”

“S-Sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện đó! Vừa nãy đã hứa rồi mà bây giờ lại nhắc đến à...? Quả nhiên cậu là tên rác rưởi tồi tệ nhất trong những tên rác rưởi...! Người ta không được nuốt lời như ăn cơm bữa thế đâu...!”

Hôm nay không biết tôi đã nghe từ "rác rưởi" bao nhiêu lần rồi nữa.

Nhưng tôi không thấy khó chịu. Vì đó là sự thật mà.

“Tôi nhờ Đội trưởng không được sao?”

“Không được...! Nực cười...!”

“Xin Đội trưởng đấy.”

Tôi nhẹ nhàng xoa bóp gáy Renka và nói với giọng điệu ân cần, cô ấy thốt lên một tiếng "Ưm...!" rồi làm vẻ mặt như đang do dự.

Sau một hồi chìm trong suy nghĩ sâu xa,

“V-Vậy thì ngậm miệng lại đi...”

Cô ấy nói vậy, vẫn quay mặt đi nhưng lại nắm lấy đùi tôi và kéo người lại gần.

Sau đó, cô ấy nhắm tịt mắt lại, thè lưỡi ra và dùng đầu lưỡi chạm nhẹ... rất nhẹ vào quy đầu của tôi.

Giật mình.

Hơi ấm vẫn chưa phai từ chiếc lưỡi của Renka.

Cảm nhận được xúc cảm đó, tôi trải qua một khoái cảm tột độ, đồng thời hai chân cũng trở nên cứng đờ.

Renka đang nắm lấy đùi tôi dường như cũng cảm nhận được điều đó, cô ấy hé đôi mắt đang nhắm nghiền ra và ngước nhìn tôi.

Trông cô ấy giống hệt một chú mèo con đang tò mò. Sự thỏa mãn về mặt thị giác thực sự rất tuyệt vời.

“Làm thêm đi.”

“...”

Cô ấy không hề hỏi xem có thích không, hay cảm giác thế nào.

Tại sao ư? Vì cô ấy đã cảm nhận và nhìn thấy toàn bộ cơ thể tôi phản ứng vừa nãy rồi.

Chắc chắn rằng tôi đang vô cùng hưng phấn, bản thân cô ấy dường như cũng bắt đầu nóng ran lên, cô ấy thở hắt ra một hơi.

“Hà...”

Và hơi thở nóng hổi đó hòa quyện cùng với côn thịt đã ráo nước của tôi, khoái cảm dâm đãng dâng lên từ đó khiến cơ thể tôi run rẩy.

Nhìn thấy phản ứng này của tôi, Renka cũng giật mình theo.

Đôi mắt cô ấy lúc này đã mở to thao láo.

“...”

Có phải cô ấy thấy hoang mang, hay là thấy thú vị khi tôi còn cảm thấy hưng phấn hơn cả lúc quan hệ không?

Renka không càu nhàu thêm lời nào nữa, cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm rồi đưa đầu lại gần.

Sau đó, cô ấy thè lưỡi ra, vừa nhìn sắc mặt tôi vừa bắt đầu liếm láp dọc theo thân gậy.

Như thể bản năng mách bảo cô ấy làm thế nào để tôi hưng phấn hơn, cô ấy vừa uốn lượn chiếc lưỡi vừa phả hơi thở nóng hổi từ mũi ra làm côn thịt của tôi ngứa ngáy.

Dù chuyển động và cách dùng lưỡi vẫn còn vụng về giống như lúc dùng tay, nhưng hình ảnh Renka lúc này lại dâm đãng hơn bất kỳ ai.

Ít nhất là trong mắt tôi.

Chưa đầy 2 phút trôi qua mà tôi đã có cảm giác sắp bắn đến nơi, tôi nghiến răng chịu đựng và ngoan ngoãn nhận sự phục vụ từ đôi môi đang mím chặt của cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!