Web Novel

Chương 262: Otaku Đào trở lại (2)

Chương 262: Otaku Đào trở lại (2)

“Phù...”

Chinami thở hắt ra một hơi kìm nén, nhìn tôi bằng đôi mắt lờ đờ.

Trông cô ấy như đang say sẩm, không tỉnh táo.

Dùng ngón cái lau đi vết son tint hơi lem quanh miệng Chinami, lần này tôi bắt đầu nắn bóp bờ mông của cô ấy một cách cuồng nhiệt.

“Ưm... H, Hậu bối... Cậu phải làm việc chứ...?”

“Không sao đâu. Đội trưởng sẽ châm chước cho một chút.”

“Nh, nhưng mà... Cậu đã nói chuyện với Renka đâu... Tớ cũng muốn uống một ly trà đá... Để kiểm tra tỷ lệ pha chế...”

Kiểm tra tỷ lệ pha chế... Đúng là phong cách của Chinami.

“Trà đá pha sẵn rồi nên không kiểm tra tỷ lệ được đâu?”

“Vậy thì tớ phải nếm thử xem họ dùng bột của thương hiệu nào mới được...”

“Sư phụ biết cả cái đó cơ à?”

“Tất nhiên rồi... Á...! Chỗ đó không được đâu...”

Đang nắn bóp mông, tôi lén lút trượt tay xuống dưới, khiến Chinami kiễng chân lên, gồng cứng hai chân.

Vẫn đang tận hưởng xúc cảm tuyệt vời từ cặp đùi của cô ấy, tôi nghe thấy,

“Hậu bối...! Dừng lại...! Để sau hẵng sờ...! Đây là bên ngoài đấy...!”

Giọng điệu nghiêm khắc của Chinami vang lên, tôi chép miệng tiếc nuối rồi rút tay lại.

“Vậy để sau... lúc chỉ có hai người tôi sẽ sờ nhé.”

“Vâng... Chúng ta vào thôi...”

“Tôi biết rồi. Sư phụ gọi trà đá đúng không?”

“Vâng...”

Cùng Chinami đang vô cùng xấu hổ bước vào quán, tôi nhún vai khi thấy Renka - người vừa quan sát nét mặt của bạn mình - trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Trong lúc đó, Chinami vỗ vỗ vào má để làm dịu cơn hưng phấn, tiến lại gần Renka và chỉ vào chiếc choker cô ấy đang đeo.

“Thứ Bạn thân đang đeo trên cổ tay là gì vậy...? Vòng tay à?”

Nghe vậy, Renka giật mình, định mở miệng thì tôi đã xen vào cuộc trò chuyện của hai người.

“Là ấn ký của tình bạn đấy.”

“Ấn ký của tình bạn?”

“Vâng. Là món quà tôi tặng nhân dịp hai chúng tôi trở nên thân thiết.”

“Ồ...! Ra là vậy...! Đúng như mong đợi, mối quan hệ của hai người có vẻ đã trở nên rất tốt đẹp...!”

Chinami vỗ tay vui sướng.

Nhìn cô ấy, môi Renka giật giật nhưng không nói gì.

Có vẻ vì bạn mình đang vui nên cô ấy ngại phủ nhận thẳng thừng.

Nhưng câu nói tiếp theo của Chinami khiến cô ấy hoảng hốt và vội vàng ngăn cản.

“Tớ cũng muốn có chiếc vòng tay đó. Cậu còn cái nào nữa không?”

“Kh, không được...!”

Nghe vậy, Chinami nghiêng đầu thắc mắc.

“Hửm? Cậu muốn độc chiếm sao?”

“Tớ chẳng quan tâm đến chuyện độc chiếm...! Không phải thế, mà là cái này... ừm... thiết kế của nó hơi...”

“Thiết kế thì sao? Đơn giản và đẹp mà?”

“...”

Renka mím chặt môi.

Nhìn cô ấy vắt óc suy nghĩ xem phải giải thích thế nào với một Chinami ngây thơ, sao mà buồn cười thế không biết.

Tôi cười khúc khích, nhẹ nhàng vỗ lưng Chinami và trêu chọc Renka.

“Chắc là vì đây là món quà đặc biệt đầu tiên nhận được từ tôi nên Đội trưởng mới trân trọng nó đến vậy.”

“Ai thèm nói mấy lời vô lý đó chứ...! Thứ này tôi muốn vứt đi ngay lập tức...”

Bực tức vì câu nói của tôi, Renka định tháo chiếc choker ra, nhưng vì đang ở trước mặt Chinami và cũng e dè ánh mắt của tôi nên cô ấy khựng tay lại.

“Ấy chết...! Bạn thân. Sao cậu lại gọi món quà là 'thứ này' chứ...!”

Chinami nghiêm mặt trách móc.

Renka cắn chặt môi, lùi lại một bước.

“Xin lỗi... Tớ không cố ý đâu.”

Hôm nay Renka gặp hạn lớn rồi. Thú vị thật.

Đã đánh người thì cũng phải xoa dịu chứ.

Nghĩ vậy, tôi chuyển chủ đề để giải vây cho Renka.

“Sư phụ cứ ngồi đợi đi, tôi sẽ pha trà đá mang ra cho.”

“Á, tuyệt quá. Tớ nên ngồi đâu nhỉ?”

“Sư phụ cứ ngồi chỗ nào thoải mái ấy.”

“Vậy thì tớ muốn xem Bạn thân và Hậu bối làm việc, nên tớ sẽ ngồi ở đây.”

Cô ấy ngồi xuống chiếc bàn đối diện trực tiếp với quầy thu ngân.

Dáng ngồi đoan trang, chằm chằm nhìn về phía chúng tôi trông thật đáng yêu.

Lâu lắm mới gặp lại Chinami, tôi cảm thấy như được tiếp thêm sinh lực.

Huých nhẹ vào hông Renka dưới quầy thu ngân, tôi thì thầm với cô ấy đang giật mình.

“Cho một nửa đá thôi nhé.”

“... Im đi. Tôi tự biết phải làm gì. Và đừng có làm tôi khó xử trước mặt Chinami... Ưm...! Đừng có sờ vào đó...! Tôi giết cậu thật đấy...!?”

Renka hất mạnh bàn tay đang định trườn vào giữa hai chân cô ấy.

Vuốt ve chỗ vừa bị đánh, tôi nói.

“Chỗ này tôi sờ suốt rồi mà.”

“Cậu không làm việc à...?”

“Biết rồi.”

Kích thích thêm chút nữa chắc cô ấy đánh thật mất.

Tôi ngoan ngoãn lùi lại, lấy chiếc ly to nhất trong quán ra và đặt trước mặt Renka.

“Hừm hừm. Điểm số cho ly trà đá này, theo tiêu chuẩn của tớ là 5/10.”

Chinami hiền lành là thế, nhưng liên quan đến đào thì không có sự khoan nhượng nào cả.

Một đánh giá sắc bén. Quả không hổ danh là chuyên gia nếm đào.

Cùng Chinami đang mang vẻ mặt không hài lòng bước ra khỏi quán, tôi hỏi.

“Sao lại là 5 điểm? Vì hương vị quá bình thường à?”

“Vâng. Chắc chắn là sản phẩm của Lipton, nếu tớ là chủ quán, tớ sẽ tăng tỷ lệ bột lên.”

“Tôi sẽ kiến nghị thử xem sao.”

“Á, không cần đâu. Thực ra nếu là người bình thường nếm thử thì sẽ thấy giống nhau thôi. Chỉ những người có khẩu vị nhạy cảm như tớ mới nhận ra sự khác biệt đó.”

“Vậy sao?”

“Là vậy đó. Thôi, tớ phải về nhà cất đồ đây.”

Chinami dùng khăn giấy lau miệng một cách từ tốn rồi đứng dậy.

Nhìn cô ấy cứ như một nhà phê bình ẩm thực vậy. Chắc hợp với việc viết blog cá nhân lắm đây.

Tất nhiên, với tính cách không dám chê bai thẳng thừng của Chinami, dù có viết blog thì chắc cũng chỉ toàn lời khen ngợi quán ăn thôi.

“Sư phụ chưa cất đồ mà đã đến đây luôn à?”

“Vâng. Vì tớ nhớ Bạn thân Renka và Hậu bối mà.”

“Quả nhiên Sư phụ của chúng ta nói chuyện dễ thương thật đấy.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Đội trưởng thì lúc nào cũng chửi bới, càu nhàu thôi.”

“Đó là vì Renka thích Hậu bối đấy. Renka không bao giờ bắt chuyện với người mình ghét đâu.”

“Vậy thái độ khó chịu với tôi lúc đầu cũng là do quan tâm sao?”

“Renka không hề khó chịu với Hậu bối đâu, chỉ là sợ một người có tài năng như Hậu bối sẽ đi chệch hướng nên mới cố tình khiêu khích nhẹ nhàng thôi. Để giữ cậu lại câu lạc bộ Kendo ấy mà.”

Dù sự thật hoàn toàn khác, nhưng vì là lời Chinami nói nên cứ coi như là vậy đi.

“Tôi hiểu rồi.”

“Vâng.”

Chinami vỗ nhẹ vào lưng tôi như để khích lệ, rồi tiến lại gần Renka, nói lời tạm biệt và bước ra khỏi cửa.

Tôi lập tức đi theo Chinami, đáp lại lời giục giã mau vào làm việc của cô ấy bằng một nụ cười.

Thấy vậy, Chinami lắc đầu bó tay rồi cúi gập người chào.

“Vậy tớ xin phép về trước. Hậu bối làm việc chăm chỉ nhé.”

“Sư phụ tự về một mình được không?”

“Tớ có phải trẻ con đâu? Hơn nữa nhà cũng không xa lắm...”

“Tôi chở Sư phụ về nhé?”

“Ấy chết! Đang trong giờ làm việc không được làm thế đâu. Tớ xin nhận tấm lòng của cậu.”

“Tôi biết rồi. Sư phụ đi đường cẩn thận nhé.”

“Vâng.”

Cô ấy vẫy vẫy hai tay rồi khuất dần.

Tôi vẫy tay đáp lại, đợi đến khi không còn nhìn thấy cô ấy nữa mới định quay vào trong.

Đúng lúc đó, xuyên qua mùi hôi hám của dòng người qua lại chốn đô thị, một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi khiến mắt tôi giật giật.

Mùi hương chanh ngọt ngào và the mát mà tôi từng ngửi thấy khi đi khu vui chơi cùng Miyuki lần trước.

Chủ nhân của mùi hương định mệnh này chắc chắn là Hiyori.

‘Ở gần đây sao?’

Đông người thế này chắc khó tìm lắm.

Cứ lúc nào sắp quên thì lại xuất hiện để khẳng định sự tồn tại, cảm giác như đang trêu ngươi tôi vậy.

Thôi vào trong đi. Đằng nào thì tôi cũng sẽ chạm mặt Hiyori ở Học viện thôi.

Hơn nữa cô ấy cũng đã đi ngang qua đây, biết đâu trước khi tôi tan làm cô ấy sẽ ghé quán cà phê một lần thì sao.

Giống như lúc đến nhà thi đấu Kendo, tôi thấy khả năng gặp nhau là hoàn toàn có thể.

Cuộc gặp gỡ định mệnh là motif quen thuộc của Love Comedy mà.

Ôm ấp niềm hy vọng đó, tôi quay trở lại quán cà phê.

“Đang trong giờ làm việc mà hay nhỉ.”

Tôi tiến đến bên cạnh Renka đang mỉa mai mình, đặt tay lên eo cô ấy.

“Làm thế này thì có sao đâu? Tại ai mà tối nay tôi không được gặp Sư phụ chứ.”

“... Chuyện đó thì chịu thôi. Nếu bất mãn thì cậu phải hẹn với Chinami trước tôi chứ. Và bỏ tay ra đi.”

“Đội trưởng định nói chuyện gì với Sư phụ thế?”

“Cậu không cần biết.”

“Hay để tôi nói nhé?”

“Nói gì?”

“Chuyện đó ấy. Chuyện lần trước chúng ta vào khách sạn.”

“... Ch, chuyện đó thì tạm thời cậu cứ im lặng đi...”

“Nếu Đội trưởng thấy khó xử thì tôi có thể giúp một tay.”

“Không khó xử chút nào nên cậu cứ im lặng đi...! Ngậm miệng lại...!”

Khuôn mặt Renka đỏ bừng lên trong tích tắc.

Vuốt ve chiếc choker trên cổ tay cô ấy, tôi nói.

“Tôi biết rồi. Cái này thế nào? Đội trưởng thích không?”

“Không thích chút nào. Bực mình lắm. Chỉ muốn tháo ra vứt đi ngay lập tức thôi.”

“Quá đáng thật.”

“Lo mà đón khách đi.”

“Có khách đâu mà đón?”

“Đang vào kìa... À không phải...”

Một vị khách ngó nghiêng như định vào quán rồi lại bỏ đi.

Renka đang nhìn cảnh đó qua cửa sổ liền lảng tránh ánh mắt của tôi.

“Không phải nhỉ.”

“... Ừ.”

“Nhưng sao Đội trưởng lại nói dối?”

“Không phải nói dối... Cái này là... nhìn nhầm thôi...”

“Tôi tha cho một lần đấy.”

“... Biết rồi.”

Sao không cãi lại mà lại ngoan ngoãn chấp nhận thế?

Sợ tôi trả thù vụ lớn tiếng trước mặt Chinami à?

Đúng là lo bò trắng răng. Cứ bỏ cuộc rồi ngoan ngoãn phục tùng có phải tốt hơn không.

Kéo tay Renka ra trước mặt, tôi nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô ấy và nói.

“Hôm nay về đến nhà Đội trưởng sẽ liên lạc cho tôi chứ?”

“C, cũng không nhất thiết phải làm thế nhưng... tôi sẽ để lại một tin nhắn...”

“Chỉ cần nói biết rồi là được, sao phải thêm thắt vào làm gì? Đội trưởng định ban ơn cho tôi đấy à?”

“...”

“Chuyện này tôi cũng bỏ qua cho đấy.”

“Ừ, ừ...”

Tôi có thể ép cô ấy nói lời cảm ơn, nhưng chắc trong lòng Renka đang rối bời lắm nên thôi không trêu nữa.

Kích thích để điều giáo hôm nay đến đây là đủ rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!