Web Novel

Chương 325: Chạy đi Ino-chan, Chạy đi Renka (3)

Chương 325: Chạy đi Ino-chan, Chạy đi Renka (3)

Trên đường rời khỏi rạp chiếu phim sau khi bộ phim kết thúc.

Giữa dòng người không quá đông cũng chẳng quá vắng, tôi vòng tay ôm eo Renka, thấy cô ấy liên tục hắng giọng, tôi liền hỏi.

“Sao vậy Đội trưởng?”

“... Không biết.”

Chắc cô ấy thấy xấu hổ khi bị skinship công khai trước mặt bao nhiêu người thế này.

Cứ thế, tôi cùng Renka đi thang máy xuống bãi đỗ xe tầng hầm, lên xe và hướng về nhà cô ấy.

Lặng lẽ lái xe dưới bầu trời đã tối mịt, Renka ngồi bên cạnh cứ liên tục cựa quậy.

Không biết là do cô ấy đang bất an về chuyện của Ino-chan, hay là đang khao khát bàn tay chạm vào của tôi nữa.

Có lẽ là cả hai.

“Đội trưởng.”

“Gì.”

“Đang nghĩ gì thế?”

“Chẳng nghĩ gì cả.”

“Hôm nay đi chơi có vui không?”

“Không.”

“Nếu ghét ở cạnh tôi thì sao lúc tôi rủ đi chơi lại đồng ý?”

“Tôi tưởng cậu hỏi bộ phim có hay không chứ.”

“Thế ở cạnh tôi thì thấy thế nào?”

“Chán ngắt. Tại cậu cứ lải nhải bảo cái người dùng kỳ lạ đó giống tôi.”

Tự nhận mình là người kỳ lạ cơ đấy.

Cái dáng vẻ cố gắng phủ nhận một cách tuyệt vọng trông thật buồn cười.

“Lải nhải á? Đội trưởng không nói chuyện tử tế được à?”

“... Tại cậu cứ nhắc đến người dùng đó hoài nên tôi bực mình.”

“Làm tốt lắm. Cứ nói thế là được mà. Nhưng mà giống thật nên tôi mới nhắc đến đấy chứ.”

“Cách nói chuyện á?”

“Cách nói chuyện cũng giống... mà nickname của người đó là Ino-chan cơ.”

“... Rồi sao?”

“Càng nghĩ càng thấy giống như là viết tắt của Inoo ấy?”

“Cậu đang nói cái chuyện... vô lý gì thế không biết... thật tình...”

Chột dạ rồi. Trong giọng nói có pha lẫn sự căng thẳng.

“Họ của Đội trưởng đâu phải phát âm kéo dài chữ 'no' trong 'Ino', mà chỉ đơn giản là Inoo thôi đúng không? Họ Inoo thực sự rất hiếm đấy? Có lục tung cả nước lên chắc cũng chưa tới mười hộ gia đình đâu? Trong mười hộ đó thì gia đình Đội trưởng chắc cũng chiếm đến bốn, năm hộ rồi.”

“Cậu là điều tra viên hay gì? Sao cậu biết được chuyện đó? Với lại mười hộ cái gì... tìm thử xem, đầy ra đấy...!”

“Chắc không phải đâu?”

“T-Thế nên ý cậu là tôi chính là cái người dùng tên Ino-chan đó hả!? Người đó chắc chỉ có họ là Ino nên mới dùng nickname Ino-chan thôi...! Họ Ino thì nhiều mà.”

“Nghe cũng có lý đấy nhỉ.”

“Đúng không?”

“Vâng. Nhưng sao Đội trưởng lại cuống lên thế?”

“Đó là vì... cậu cứ khăng khăng gọi tôi là Inoo, lại còn nói như thể chắc chắn tôi là người đó... nên tôi mới chỉ trích cái góc nhìn phiến diện của cậu thôi...”

Là cô chứ ai nữa.

Sao cứ tự chuốc lấy nghiệp vào thân thế hả.

Hậu quả đang ngày càng phình to ra rồi đấy, nếu bây giờ ngoan ngoãn thừa nhận thì còn đỡ... nhưng có vẻ Renka vẫn đang nuôi ý định khác.

Hôm nay tôi chỉ định tạo chút áp lực cho Renka rồi thôi, nhưng nói chuyện một hồi thì tôi lại đổi ý.

Phải xác nhận sự thật luôn mới được.

Renka chắc chắn muốn phủ nhận tuyệt đối việc mình là Ino-chan, nhưng thà làm thế này còn tốt hơn cho cô ấy.

Đằng nào chuyện cũng sẽ vỡ lở, nếu kết thúc một cách nửa vời ở đây, cô ấy sẽ phải sống trong căng thẳng, tim đập chân run từng ngày mất.

Thay vì thế, thà làm cho nổ tung mọi chuyện rồi giải quyết luôn thì tốt hơn nhiều.

Lúc đầu thì chắc chắn cô ấy sẽ xấu hổ đến phát điên, nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả.

“Người tên Ino-chan đó cũng thích anime giống Đội trưởng, cách nói chuyện cũng giống Đội trưởng... Tôi nghĩ việc nghi ngờ một cách hợp lý là hoàn toàn có thể. Đúng không?”

Nghe tôi nói với giọng điệu dửng dưng, Renka im lặng suy nghĩ điều gì đó một lúc rồi gật gù.

“Ừ... thì cũng có thể.”

“Nhưng không phải Đội trưởng à?”

“Đã bảo bao nhiêu lần là không phải rồi. Cái đồ mắc bệnh đa nghi này.”

“Giả sử nhé, chỉ là giả sử thôi.”

“Gì.”

“Cái người tên Ino-chan đó chính là Đội trưởng thì sao?”

“A thật tình...!”

Renka tỏ ra bực bội.

Tôi dùng một tay vỗ nhẹ vào đùi cô ấy để dỗ dành rồi nói.

“Chỉ là giả sử thôi nên cứ nghe thử xem.”

“Hà...”

“Nếu Ino-chan là Đội trưởng, tôi sẽ phạt Đội trưởng một hình phạt thật nặng.”

“Hình phạt nặng...?”

“Vâng.”

“... Cậu nghĩ tôi thèm bận tâm đến mấy cái đó chắc?”

Nhìn đôi mắt dao động như đang có động đất và đôi bàn tay cứ bồn chồn không yên kia thì có vẻ Đội trưởng đang bận tâm lắm đấy chứ.

Nếu Renka không phải là Ino-chan, khi tôi nói những lời này, cô ấy đáng lẽ phải phản ứng kiểu "Cậu đang nói nhảm gì thế" hoặc phủ nhận và tỏ ra thản nhiên mới đúng.

Nhưng hiện tại cô ấy lại đang quá để tâm đến Ino-chan.

Chính vì thế, cô ấy đã nghe những lời tôi vừa nói dưới góc độ của Ino-chan và đưa ra câu trả lời.

Theo kiểu không hề sợ hãi việc bị trừng phạt.

Có thể coi đây là bằng chứng, nhưng vẫn hơi mơ hồ...

Chỉ cần vin vào cái giọng điệu vô cùng bối rối đó mà bắt bẻ là được, nhưng cứ thêm một chút nữa... hãy dẫn dắt để cô ấy vô tình tự sập bẫy xem sao.

“Vậy là Đội trưởng không thấy sợ lắm à?”

“Ừ. Mệt mỏi quá. Cậu có muốn xem điện thoại không?”

“Xem điện thoại làm gì?”

“Kiểm tra xem có cài ứng dụng đó không là biết chứ gì.”

Chủ động nói ra điều này trước thì chắc là đã xóa ứng dụng rồi.

Không thể nào cô ấy xóa trước khi gặp tôi được, có lẽ cô ấy đã tranh thủ làm việc đó lúc đi vệ sinh trước khi xem phim.

“Sao Đội trưởng biết có ứng dụng đó?”

“M-Một diễn đàn lớn như vậy thì đương nhiên phải có ứng dụng riêng rồi...! Vốn dĩ tôi đã biết từ trước...!”

“Ra vậy. Nhưng mà ứng dụng thì xóa lúc nào chẳng được.”

“Thế ý cậu là tôi đã xóa nó đi à?”

“Không. Tôi sẽ không nghi ngờ nữa. Xin lỗi nhé.”

“... Ừ.”

Tôi vờ như ngoan ngoãn lùi bước, lặng lẽ lái xe một lúc rồi rẽ khỏi con đường đi thẳng... con đường dẫn đến nhà Renka.

“Gì vậy? Đi đâu thế?”

Renka hỏi khi thấy tôi đánh lái sang trái.

Tôi vẫn nhìn thẳng về phía trước, thả lỏng tay và thản nhiên đáp.

“Đi mua truyện tranh.”

“Để làm gì?”

“Tập 2 của 'Hoàn cảnh gia đình của Asagao-san' ra rồi.”

“... Đồ biến thái.”

“Nói chuyện tử tế xem nào.”

“Đồ rác rưởi không thể tái chế.”

“Bảo nói tử tế mà sao lại nói nặng lời hơn thế.”

“Tôi chỉ truyền đạt sự thật thôi.”

“Vậy à. Bộ đó hay mà đúng không?”

“Hả? Bộ Asagao-san đó á?”

“Vâng. Đội trưởng từng mượn của tôi mà.”

“Bình thường. Chỉ toàn mấy cảnh gợi dục thôi.”

“Thế còn 'Bí mật của Chủ nhân' với 'Nhật ký điều giáo bạn gái' thì sao?”

“Mấy bộ đó thì bất ngờ là khá hợp gu tôi đấy.”

Mắc bẫy rồi.

'Hoàn cảnh gia đình của Asagao-san'. Là một bộ truyện tranh về điều giáo.

Đó cũng là bộ truyện mà tôi và Renka đã cùng nhau mua ở ngoài đời thực.

Nhưng 'Bí mật của Chủ nhân' và 'Nhật ký điều giáo bạn gái' thì khác.

Đây là những bộ truyện tranh mà tôi đã giới thiệu cho Ino-chan trên Anyshare, và chưa từng nhắc đến ở ngoài đời thực.

“Đội trưởng.”

“Gì.”

“Vừa nãy Đội trưởng lỡ lời rồi đấy.”

“Lỡ lời? Lỡ lời gì? A...!?”

Nhận ra sai lầm của mình, Renka thốt lên một tiếng kêu ngắn.

Đúng lúc gặp đèn đỏ, tôi dừng xe lại và nhìn cô ấy.

“Đúng không?”

Chắc hẳn Renka cũng đã rất cẩn thận.

Tự nhủ rằng không được vô tình nhắc đến MK, hay phải giả vờ không biết về những cuốn sách mà hắn ta đã giới thiệu,

Rằng không được mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn như vậy.

Nhưng khi thấy tôi có vẻ như đã bỏ qua, sự căng thẳng của cô ấy đã hơi chùng xuống, và vì có chút an tâm nên cô ấy đã mắc sai lầm.

“...”

Cô ấy chìm trong im lặng.

Với phản ứng đó, thân phận của Ino-chan coi như đã bị lật tẩy.

Nhưng có vẻ Renka hoàn toàn không có ý định thừa nhận.

“Lỡ lời gì cơ...?”

Cô ấy lại giở thái độ vô cùng trơ trẽn đó ra.

Đến nước này thì bỏ cuộc đi là vừa, đúng là cứng đầu thật.

“Đội trưởng tự nói ra đi?”

“Ừ...! Cậu nói thử xem. Tôi đã lỡ lời cái gì?”

“Bí mật của Chủ nhân, Nhật ký điều giáo bạn gái.”

“C-Cái đó thì sao?”

“Là mấy bộ tôi đã giới thiệu trên Anyshare mà.”

“À... Vậy sao? Tôi không biết.”

“Nếu không biết thì sao lúc nãy tôi bảo Đội trưởng lỡ lời, Đội trưởng lại giật mình?”

Tôi có thể thấy đôi mắt Renka đảo một vòng, đôi chân cô ấy run rẩy nhè nhẹ.

Cảm giác như não bộ của cô ấy đang hoạt động hết công suất vậy.

“Đó là... mấy bộ cậu nói tôi cũng từng đọc ngày xưa rồi, nhưng nghe từ miệng cậu nói ra nên tôi mới tiếp nhận một cách tự nhiên thôi.”

“Theo dòng suy nghĩ à?”

“Thì... đại loại vậy...”

“Nhật ký điều giáo bạn gái đâu phải truyện ngày xưa.”

“Hơn 1 năm rồi thì đều là ngày xưa hết...!”

“Tôi có thể cứ thế này mà bỏ qua, nhưng nếu vậy thì Đội trưởng cũng sẽ thấy rất lấn cấn đúng không?”

“Nói gì vậy...”

Cô ấy xua tay trước mặt như thể cạn lời, nhưng cử chỉ quá cứng nhắc khiến sự gượng gạo truyền đến tận chỗ tôi.

Tôi cười khẩy, bất thình lình vươn tay chạm vào phần ngực trên của Renka.

“L-Làm cái...!”

Cô ấy giật mình kinh hãi, toàn thân cứng đờ, nhịp tim đập vô cùng nhanh.

Tôi rướn người tới quan sát khuôn mặt Renka, thấy cô ấy thậm chí còn đang toát mồ hôi lạnh.

Chạm tay vào cổ cô ấy, tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đang tăng lên đột ngột.

Thậm chí còn nghe thấy tiếng hai hàm răng va vào nhau lập cập như thể đang giữa mùa đông giá rét.

Phản ứng của cơ thể quá đỗi chân thực.

Đưa mặt sát rạt vào Renka, tôi nói khẽ.

“Bây giờ mà thành thật khai báo thì tôi sẽ giảm nhẹ mức phạt cho.”

“... N-Nói nhảm cũng vừa phải thôi...”

“Là 'Chạy đi Ino-chan' đúng không?”

“Đã bảo không phải mà...”

“Tôi hỏi lần cuối. Là 'Chạy đi Ino-chan' đúng không?”

“...”

Ực.

Tiếng Renka nuốt nước bọt vang lên rất rõ bên tai tôi.

Sinh khí trong đôi mắt cô ấy đang biến mất một cách nhanh chóng.

Vừa nãy nó còn trợn ngược lên rồi mới trở lại bình thường.

Cảm nhận được hơi thở thô ráp phả ra từ mũi Renka đang mơn trớn trên mặt mình, tôi mở miệng với giọng điệu còn trầm hơn lúc nãy.

“Đúng mà.”

“Cái đó...”

Renka không nói nên lời. Đến mức này thì có thể coi như mọi chuyện đã hoàn toàn kết thúc.

Có lẽ cô ấy cũng có cùng suy nghĩ với tôi, khuôn mặt cô ấy hiện lên vẻ thảm hại... như thể muốn trốn thoát khỏi nơi này ngay lập tức.

“Đúng không?”

Trước sự thúc giục dịu dàng của tôi, cô ấy chần chừ một lúc lâu rồi mới trả lời, đúng lúc đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.

“Đ-Đi chết đi...!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!