Web Novel

Chương 386: Xấu hổ mà còn ra vẻ

Chương 386: Xấu hổ mà còn ra vẻ

Tóp.

Một giọt nước sốt rơi xuống phần ngực trên của Hiyori khi cô nhóc đang đưa xiên Yakitori lên miệng.

Cô nhóc tự nhiên dùng ngón tay quệt đi, định lấy giấy ăn lau thì thấy tôi đang nhìn chằm chằm bèn nhếch mép cười.

Sau đó, cô nhóc chìa ngón trỏ dính nước sốt ra.

“A đi anh.”

Hành động táo bạo gớm nhỉ. Nếu tôi mút thật thì chắc chắn mặt sẽ đỏ lựng lên cho xem.

Cảm giác như đang nhìn một cô gái còn trinh giả vờ làm dâm nữ vậy.

Cái này dùng thuật ngữ chuyên môn thì gọi là gì nhỉ? Tôi không nhớ rõ lắm.

“Đừng có làm trò kỳ cục.”

“Thế này thì có gì mà kỳ cục? Tiếc nước sốt nên em mới định đút cho anh ăn mà.”

“Khép cái áo choàng lại đàng hoàng đi. Đừng có cố tình khoe ngực nữa.”

“Thời trang đấy.”

“Khoác áo choàng tắm thì thời trang cái nỗi gì? Không che lại à?”

“Không che.”

“Không nghe lời đúng không?”

“Không nghe. Á đau...! Đau...! Đừng đánh em...!”

Tôi vừa sải bước lại gần Hiyori đang vênh váo, cô nhóc liền diễn trò ăn vạ giả trân.

Nhìn xuống cô nhóc thoắt cái đã trở nên thảm thương bằng ánh mắt cạn lời, tôi cẩn thận khép lại chiếc áo choàng đang hơi bung ra của cô nhóc.

“Làm ơn đừng có hở hang mọi lúc mọi nơi nữa. Cứ thế này có ngày lại bị mấy gã Host kỳ quặc tóm được như lần trước đấy.”

“Ở đây làm gì có Host?”

“Ý tôi là ví dụ thế. Tóm lại là nhớ kỹ lời tôi nói. Rõ chưa?”

“Hổng biết.”

“Biết ngay là sẽ trả lời thế mà. Ăn nhanh đi kẻo xiên nguội mất.”

“Sao Tiền bối không ăn?”

“Tôi sẽ ăn ở nhà hàng của khách sạn.”

“Thì cứ ăn xiên nướng rồi về nhà hàng ăn cơm cũng được mà.”

“Dạ dày tôi không to đến thế đâu.”

“Anh nói gì vậy. Thì giảm lượng thức ăn ở khách sạn xuống là được chứ gì. Đừng thế nữa, ăn thử một miếng của em đi.”

Hiyori đưa xiên nướng đến sát miệng tôi.

Tạo dáng tự tin một cách thừa thãi, nhưng ngấm ngầm lại thấy đáng yêu.

Bật cười trước hành động như một cô nàng tomboy của cô nhóc, tôi cắn một miếng thịt đùi gà ở phần trên cùng của xiên nướng.

Nước thịt tứa ra trong miệng làm tăng thêm hương vị, khá là ngon.

Có bí quyết gì chăng? Thảo nào đông khách thế... Lần sau phải dẫn Miyuki đến đây mới được.

“Ngon đúng không?”

“Ừ. Ngon đấy.”

“Ăn thêm miếng nữa không?”

“Đừng có ép nữa.”

“Thế này mà gọi là ép à! Người ta nghĩ cho Tiền bối nên mới cho ăn mà!”

“Biết rồi. Đừng có hét lên.”

“Bực mình.”

Hiyori cắn một miếng xiên nướng rõ to.

Thấy dáng vẻ ăn uống ngon lành, không thèm giả vờ thùy mị của cô nhóc thật xinh đẹp, tôi cùng Hiyori - người vừa ăn xiên nướng vừa càu nhàu - quay trở lại bãi biển.

Đúng lúc đó,

“Asahina!”

Từ phía sau vang lên giọng nói của một nam sinh chứa đầy sự vui mừng.

Tự hỏi là chuyện gì, tôi quay lại nhìn thì thấy một nam sinh đang rảo bước tiến về phía chúng tôi.

Học sinh lớp Hiyori à? Trông quen quen, hình như đúng rồi.

“Chào cậu, Kobayashi.”

Cô nhóc vẫy vẫy bàn tay không cầm xiên nướng.

Cậu ta vẫy tay đáp lại cô nhóc, rồi liếc nhìn mặt tôi một lượt và hỏi.

“Cậu làm gì ở đây thế? Bọn tớ đang đợi, cậu không ra chơi cùng à?”

Nhìn qua là biết đang đi chơi với tôi rồi mà còn thốt ra mấy lời vô duyên không chút do dự.

Đi cùng Hiyori thỉnh thoảng lại gặp phải chuyện này.

Cái ánh mắt ghen tị của bọn con trai ấy.

Cảm giác hơi giống lúc nhìn Tetsuya ghen tị với tôi và Miyuki nên thấy buồn nôn kinh khủng.

“Tớ đã bảo hôm nay tớ đi chơi với Tiền bối rồi mà. Mà cậu không chào à?”

“Chào gì cơ?”

“Phải chào Tiền bối chứ.”

“À, tớ không biết là Tiền bối. Em chào anh.”

Nam sinh tên Kobayashi gật đầu chào.

Có vẻ không phải học sinh cá biệt nhưng hơi chướng mắt.

Hành động và giọng điệu cứ như đang ngấm ngầm coi thường tôi vậy.

Rất muốn phản ứng lại y hệt thái độ của tên đó, nhưng tôi cho rằng cư xử hòa nhã sẽ giúp tăng độ hảo cảm của Hiyori dành cho tôi hơn.

Đánh giá xong, tôi mỉm cười nói với tên đó.

“Ừ, chào em.”

Ngay sau đó, Hiyori cất giọng trêu đùa với nam sinh tên Kobayashi.

“Tớ đã bảo là đi chơi với Tiền bối rồi, người đi cạnh tớ đương nhiên phải là Tiền bối chứ. Kobayashi, cậu ngốc à?”

“Vậy sao?”

“Nói chung là tớ phải giúp Tiền bối và Hội học sinh nên các cậu cứ chơi với nhau đi.”

“Hội học sinh á?”

Kobayashi nghiêng đầu khó hiểu.

Có vẻ sự mâu thuẫn giữa việc Hiyori - người luôn lảng tránh Hội học sinh - lại đi giúp đỡ họ là khá lớn.

Hiyori đang nói dối để dành thời gian ở bên tôi, nhưng cái cớ này hơi không khớp cho lắm.

Cười thầm trong bụng, tôi vỗ nhẹ vào lưng Hiyori khi Kobayashi - người vừa nói chuyện vài câu với cô nhóc - rời đi với vẻ mặt tiếc nuối.

“Sao em lại nói dối kiểu đó?”

“Không bị lộ là được rồi. Dù sao thì cũng quay lại biển thôi.”

“Trước tiên em đi thay đồ bơi đã.”

“Em mang mỗi bộ này thôi mà?”

“Chắc chắn là em có mang theo áo thun và quần đùi chứ.”

“Anh bảo em mặc cái đó xuống biển á?”

“Ừ.”

“Không thích đâu? Quần áo thiết kế để bơi thì sao phải thay?”

“Nếu muốn bơi thì em phải mang theo đồ bơi toàn thân như đồ bơi học sinh ấy.”

“Không biết. Em cứ mặc thế này đi đấy. Với lại tại Tiền bối cằn nhằn nhiều quá làm em đau chân rồi, cõng em đi.”

Ánh mắt Hiyori hướng về phía cánh tay tôi.

Chắc là nhớ lại chuyện tôi đỡ mông cô nhóc dưới nước lúc nãy.

Nhìn khuôn mặt đang dần ửng hồng của cô nhóc, tôi cười khẩy nói.

“Đừng có đòi hỏi vô lý nữa. Ăn hết xiên nướng đi đã.”

“Vậy là không phải thay đồ bơi nữa đúng không?”

“Cứ mặc thế cũng được, nhưng chơi xong là phải về thay ngay đấy. Đừng có lấy cớ khoe thân mà đi lung tung.”

“Em biết rồi.”

Hiyori ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi siết chặt lại sợi dây áo choàng đang buộc lỏng lẻo quanh eo cô nhóc.

Sau đó, bỏ ngoài tai lời cằn nhằn của Hiyori rằng sao lại buộc chặt thế, định làm cô nhóc nghẹt thở à, tôi cùng cô nhóc quay trở lại biển.

Thời gian chơi đùa cùng Hiyori chẳng đáng là bao.

Cùng lắm là hai tiếng. Nhưng tôi lại kiệt sức như thể đã chơi hết mình suốt năm tiếng đồng hồ vậy.

Thật là một chuyện kỳ lạ.

Thể xác và tinh thần đều bình thường nhưng đầu óc lại cảm thấy mệt mỏi.

Biết đâu Hiyori lại là dâm ma cũng nên? Nên chỉ cần ở gần thôi cũng bị hút cạn sinh lực.

Liếc nhìn Hiyori đang há to miệng ngáp, tôi cùng cô nhóc bước ra khỏi thang máy vừa lúc mở cửa.

Phòng của Hiyori ở dưới phòng tôi 3 tầng.

Nếu ở cùng tầng thì chẳng còn gì mong đợi hơn, nhưng số phòng thì cũng chẳng quan trọng lắm.

Nhìn Hiyori - người cũng đang mềm nhũn ra dù không bằng tôi - ngáp một cái rõ dài, tôi nói.

“Về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

“Em định đi gặp bạn mà.”

“Thế à? Thừa năng lượng gớm nhỉ. Nhớ thay đồ bơi ra đấy.”

“Nhưng sao anh cứ bắt em thay đồ hoài vậy? Tại hở hang quá à?”

“Biết rõ thế còn gì.”

“Nên em càng không muốn thay đấy.”

Hiyori nhà ta mà sinh ra vào thời xưa chắc chắn sẽ rất giỏi làm phản.

Cái máu phản nghịch ngấm vào trong máu thế này, vị vua nào mà có thần dân như cô nhóc chắc mất ăn mất ngủ vì lo sợ mất.

Đặt tay lên đầu Hiyori, tôi nhìn thẳng xuống cô nhóc.

Bắt gặp vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc của tôi, bầu không khí của cô nhóc hơi chùng xuống.

“Sao vậy anh?”

Tôi dùng năm ngón tay ấn mạnh xuống cái đầu nhỏ nhắn của Hiyori, rồi di chuyển tay tới lui.

Đầu Hiyori lắc lư theo hướng tay tôi.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu đó, tôi bật cười, buông lời bày tỏ tình cảm với cô nhóc bằng một giọng điệu bâng quơ.

“Cứng đầu cứng cổ. Đáng yêu chết đi được.”

Ngay lập tức, đôi môi dày dặn của Hiyori - người đang phát ra những âm thanh ngớ ngẩn "Ư ơ..." - mím chặt lại.

Đó là bằng chứng cho thấy cô nhóc đang vô cùng xấu hổ.

Đã có chút sức đề kháng với những đụng chạm cơ thể, nhưng để quen với những lời bày tỏ tình cảm thì vẫn còn xa lắm.

Thế mà vẫn cứ làm càn không biết điểm dừng, chẳng biết nên gọi là kém cỏi hay là dễ thương nữa.

Buông đầu cô nhóc ra, tôi tiếp tục bằng một giọng nghiêm túc.

“Thay đồ đi. Rõ chưa?”

“...”

“Không trả lời à?”

“Không... Em định trả lời đây. Thì thay là được chứ gì.”

“Ừ. Ngoan.”

“Em chụp ảnh lúc thay đồ xong gửi cho anh được không?”

Cứ muốn làm khó tôi bằng mọi giá nên trong hoàn cảnh này mà vẫn còn đùa được, thật nực cười.

Nhún vai, tôi thản nhiên gạt đi lời khiêu khích của Hiyori.

“Đằng nào tối nay chẳng gặp. Lúc đó kiểm tra là được.”

“...”

“Đúng không?”

“À, vâng... Đúng rồi ạ...”

Tự nhiên và chủ động chốt luôn cuộc hẹn, khiến cô nhóc chẳng xơ múi được gì mà lại còn xấu hổ thêm, trông đáng yêu vô cùng.

Thấy chiếc túi đựng đồ trang điểm trong vòng tay Hiyori sắp rơi, tôi chỉnh lại vị trí cho cô nhóc rồi cười toe toét.

“Đi chơi với bạn vui vẻ nhé. Hẹn gặp lại sau.”

“Em biết rồi...”

Búng nhẹ một cái lên trán Hiyori đang bẽn lẽn trả lời, tôi lắng nghe tiếng dép lê lẹt quẹt rồi quay trở về phòng.

Sau khi tắm rửa xong và gọi điện cho Miyuki, tôi xuống sảnh để gặp cô ấy vừa mới làm xong việc.

Rung-!

Một tin nhắn gửi đến khi tôi đang trên đường tới chỗ Miyuki hẹn.

Mở ra xem, tôi bất giác bật cười thành tiếng.

Bởi vì Hiyori đã gửi cho tôi một bức ảnh selfie trước gương sau khi thay đồ.

Cô nhóc đang tạo một dáng khá gợi cảm, giống như để đăng lên mạng xã hội vậy.

Mặc một chiếc áo thun bó sát và chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn lấp ló phần mông dưới, vừa thấy cạn lời nhưng cũng cảm nhận được sự khiêu khích trẻ con nên khóe miệng tôi cứ giật giật.

Không thèm nhắn lại, để sau này gặp trực tiếp rồi dạy cho một bài học mới được.

Nghĩ vậy, tôi rảo bước nhanh hơn khi thấy Miyuki đang ăn bánh kem cùng Đội phó và nhỏ Bánh Mì ở quán cà phê cạnh sảnh.

Tối nay có nên cho ba người gặp nhau không nhỉ?

Dù hiện tại Miyuki và Hiyori như nước với lửa, nhưng để cải thiện mối quan hệ thì cho họ chạm mặt nhau vẫn tốt hơn là tách họ ra.

Tuy hơi lo không biết Hiyori sẽ nói gì... nhưng tôi có thể khuyên nhủ được nên cứ thử hướng theo cách đó xem sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!