Web Novel

Chương 279: Trò đùa ấu trĩ và nguy hiểm

Chương 279: Trò đùa ấu trĩ và nguy hiểm

@@

Gấp chiếc ô rẻ tiền lại và bước vào nhà, Renka chạm mắt với mẹ mình đang đắp mặt nạ trong phòng khách.

“Về muộn thế? Mẹ tưởng 9 giờ con về cơ mà?”

“Con còn đi ăn nữa...”

“Với cậu hậu bối làm cùng quán cafe đó hả?”

“Vâng. Mà sao tự dưng mẹ lại đắp mặt nạ thế?”

“Bạn mẹ cho nên mẹ đắp thử xem sao. Con có muốn đắp không?”

“Dạ thôi. Con không thích mấy thứ này lắm...”

“Vậy à. À, mẹ dọn phòng cho con rồi đấy.”

“Mẹ không đụng vào tủ trưng bày mô hình chứ?”

Nghe vậy, mẹ Renka lắc đầu như thể hết cách với cô con gái.

“Mẹ định lau bên ngoài một chút nhưng sợ con dỗi nên thôi.”

“Sao con lại dỗi mẹ chứ...”

“Ngày xưa con toàn thế mà.”

“C, cái đó là hồi con còn bé mà...!”

“Ý con là bây giờ con không dỗi nữa chứ gì? Vậy mẹ lau được không?”

“Không ạ.”

“Đấy, thấy chưa.”

Nói chuyện với mẹ lúc nào cũng có cảm giác bị cuốn theo nhịp độ của bà.

Giống hệt như lúc nói chuyện với Matsuda vậy.

Nhưng có một điểm khác biệt, đó là khi nói chuyện với mẹ, cô biết lúc nào nên lùi bước, còn khi nói chuyện với Matsuda, cô lại cứ thích cãi nhem nhẻm.

Tại sao lại như vậy thì cô cũng không rõ nữa.

Dù sao thì, cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này sẽ chẳng có lợi lộc gì, Renka quyết định không cãi lại nữa và bước đi.

“Con đi rửa tay đây.”

“Rửa tay? Không tắm à?”

“Tắm thì...”

Định trả lời là đã tắm rồi, Renka vội vàng đổi lời.

“À, ý con là con đi tắm...”

“Ừ, đi đi.”

Mẹ cô cứ tưởng cô và Matsuda đi xem phim rồi đi ăn.

Không muốn bị nghi ngờ vô cớ, Renka đành phải tắm thêm một lần nữa, sau đó về phòng thay đồ và nằm ườn ra giường.

Từ phòng CLB lạnh lẽo chui vào chăn, cô cảm thấy ấm áp lạ thường.

Khuôn mặt vô thức giãn ra, cô đỏ mặt khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quan hệ với Matsuda trong phòng CLB.

Dù biết là không có ai, nhưng cô vẫn run bần bật, nhất là lúc bác bảo vệ đi tuần tra, cô tưởng mình sắp ngất đến nơi.

Nhưng mà cũng không sao. Phải nói là khá hồi hộp và kích thích chăng?

Nói là tận hưởng thì hơi quá, nhưng cũng không đến nỗi tệ.

Đánh giá ở mức độ này chắc là hợp lý nhất.

Tất nhiên nếu bắt cô làm lại thì cô sẽ từ chối thẳng thừng.

Khoảng thời gian chỉ có hai người sau đó thật sự rất tuyệt.

Không phải vì cái tư thế nhục nhã kia, mà là vì cái ôm chân thành của cậu ấy sau khi mọi chuyện kết thúc.

Trước khi làm, dù không đau nhưng cô vẫn bị đánh bằng tay không, và trong lúc làm cũng vậy, nên thành thật mà nói cô cảm thấy khá tủi thân.

Cảm giác như mình bị coi là đồ chơi vậy.

Tất nhiên cô biết Matsuda không thực sự nghĩ như vậy, nhưng cảm xúc của con người mà, đâu thể kiểm soát được.

Tư thế đó cũng rất đáng xấu hổ, nên cô suýt chút nữa đã nổi cáu, nhưng khi Matsuda xin lỗi và ôm chặt lấy cô, mọi bực dọc trong lòng đều tan biến hết.

Matsuda thích những trò (play) như thế này, nhưng khi kết thúc lại rất dịu dàng.

Có lẽ cô đã nghĩ như vậy.

‘Nhưng mà cái đó... là Spanking đúng không...?’

Không phải là đúng không, mà chắc chắn là nó rồi...

Cô không biết mình có nên tiếp tục chấp nhận chuyện này hay không nữa.

Với tính cách của Matsuda thì chắc cậu ấy sẽ không đi quá giới hạn đâu, nhưng mà hơi... nhục nhã thì phải?

Nên cô cảm thấy khá lấn cấn.

Tách.

Đang mải suy nghĩ, Renka nhấn nút Home trên điện thoại và mở ứng dụng Anyshare.

Mục đích là để khịa MK - phân thân của Matsuda.

Dù cái ôm hôm nay rất tuyệt, nhưng cô không thể từ bỏ niềm vui to lớn của mình được.

Phải thỉnh thoảng trêu chọc cậu ấy thì cô mới xả được cục tức trong lòng, nên nhắn tin vào lúc này là hợp lý nhất.

Đã khá lâu rồi cô không nhắn tin với MK, nên xác suất Matsuda liên hệ cô với Inoo-chan gần như bằng không.

Đang vui vẻ suy nghĩ xem hôm nay nên bắt đầu thế nào, Renka phớt lờ vô số tin nhắn cá nhân gửi đến và chủ động liên lạc với MK.

[Này, MK.]

Khi nào thì cậu ấy sẽ trả lời nhỉ? Matsuda đã tắm chưa?

Thường thì con trai tắm nhanh hơn con gái... Chắc bây giờ cậu ấy cũng đang nằm ườn ra giống mình nhỉ?

Hay là ngủ mất rồi?

Đang mải tưởng tượng, tin nhắn trả lời của MK đã đến.

[Gì.]

Nhìn câu trả lời xấc xược, một bên mép Renka nhếch lên.

Không hề nhận ra điều đó, Renka thỏa sức tưởng tượng cách trêu chọc Matsuda và gõ phím.

[Vẫn vô lễ như ngày nào nhỉ. Chắc bạn bè hay chửi anh là đồ đáng ghét lắm đúng không? À, tính tình tồi tệ thế này chắc gì đã có bạn?]

[Hôm nay cô uống rượu à? Sao ăn nói xấc xược thế?]

[Đây là gõ phím chứ có phải nói đâu.]

[Hiểu là được rồi, cứ thích bắt bẻ cơ. Người không có bạn bè phải là Inoo-chan mới đúng chứ? Tính tình thì dở dở ương ương.]

[Hạn chế công kích cá nhân đi. Môi trường chat văn minh là do chúng ta cùng nhau xây dựng đấy.]

[Chính cô là người chat vô văn hóa trước mà... Cạn lời.]

[(^∇^) Chúng ta cùng cười nào.]

[Chỉ thấy bực mình thôi.]

Vui thật, chắc chắn là rất vui.

Rõ ràng là một cuộc trò chuyện ấu trĩ, nhưng tại sao lại thế này nhỉ?

Cảm giác như được trở về tuổi thơ vậy.

[Dạo này không thấy hoạt động gì, có chuyện gì à?]

Câu hỏi tiếp theo của MK.

Tại ai mà tôi bận rộn tối tăm mặt mũi không có thời gian lên mạng hả cái thằng khốn này.

Nuốt câu đó vào trong, Renka đáp.

[Ai lại đi hỏi chuyện đời tư của người trên diễn đàn chứ?]

[Thì cứ hỏi thôi. Chúng ta thân nhau mà.]

[Đó chỉ là suy nghĩ của riêng anh thôi.]

[Không thân à?]

[Không hẳn là không thân, nhưng cũng chưa đến mức gọi là thân thiết.]

[Tủi thân ghê.]

[Tôi thì chẳng thấy tủi thân chút nào.]

[Cô đúng là cái đồ thích ăn đòn. Chúng ta gặp nhau nhé?]

[Gặp để đánh tôi à?]

[Không. Để làm thân.]

Đột nhiên cô nảy ra một suy nghĩ.

Nếu cô đồng ý gặp mặt, và Matsuda nhìn thấy Renka bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mình thì sao?

Và nếu cậu ấy biết cô chính là Inoo-chan thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Chắc ban đầu cậu ấy sẽ ngơ ngác với vẻ mặt ngu ngốc, rồi sau đó sẽ vô cùng kinh ngạc nhỉ?

Và... cậu ấy sẽ giáng cho cô một hình phạt cực kỳ khủng khiếp.

Chắc chắn sẽ không dừng lại ở những trận đòn roi mang tính chất yêu thương như hôm nay đâu.

Không chừng cô sẽ bị quất bằng roi da thay vì bị đánh vào mông cũng nên.

Tuyệt đối không được để lộ. Nhưng cô cũng hơi tò mò về phản ứng của cậu ấy.

[Vì không muốn gặp nên tôi sẽ coi như chúng ta thân nhau vậy.]

[Tùy cô. Đúng là đồ kỳ quặc. Nhân tiện nhắn tin, tôi giới thiệu cho cô một bộ truyện tranh điều giáo nhé.]

Tự dưng lại giới thiệu truyện tranh điều giáo...

Cô cũng chẳng muốn đọc lắm, nhưng dù sao thì gu đọc truyện của Matsuda cũng khá tốt...

[Sủa thử xem nào.]

[Ăn nói cho cẩn thận vào nhé?]

Câu này nghe quen quen, hình như cậu ấy hay nói với cô thì phải?

Nhưng tại sao lại nói với Inoo-chan... Dù Inoo-chan cũng là cô, nhưng nghe cứ sai sai.

Đừng nói là cậu ấy biết Inoo-chan là con gái nên định giở trò tán tỉnh đấy nhé?

Không, nội dung tin nhắn thô lỗ thế này thì chắc không phải đâu.

Không phải là những lời lẽ lấy lòng nên cũng coi như là may mắn chăng?

[Không giới thiệu thì tôi đi đây.]

Một chút... chỉ một chút thôi.

Renka - người mang trong mình một chút tủi thân mà chính cô cũng không nhận ra - gửi một tin nhắn đầy bực dọc, MK liền đính kèm một bức ảnh.

Đó là hình ảnh một nữ nhân vật với vô số vết thương nhỏ trên cơ thể, phần dưới đang rỉ ra một chất lỏng trong suốt.

Một nhân vật vô cùng trần trụi. Bên cạnh cô ta là dòng chữ [Shinobi, sa ngã.]

Có vẻ nội dung là về một nữ ninja bị kẻ thù bắt giữ và điều giáo... Khá là gợi dục.

Đừng nói là cậu ấy định để lại những vết thương nghiêm trọng đến mức thành sẹo trên người cô như thế này nhé...?

Dù sao thì đây cũng không phải là truyện dài kỳ, mà là một bộ truyện ngắn... hay còn gọi là Doujinshi 18+ (Ero Doujin).

[Anh bảo tôi đọc cái này á?]

[Ừ. Đọc xong nhớ gửi tin nhắn cá nhân nêu cảm nhận nhé.]

Nhìn bìa truyện có mã số, có vẻ đây là một ấn phẩm thương mại được xuất bản chính thức.

Và nhìn chất lượng hình ảnh thì chắc chắn đây là bản scan lậu được tải về trái phép.

Không đời nào Matsuda lại tải thứ này về.

Cậu ấy là người thuộc tuýp cổ điển, và trái ngược với vẻ bề ngoài, cậu ấy rất trung thực.

Chắc cậu ấy chỉ tìm kiếm trên mạng để lấy ảnh bìa và tên truyện cho cô xem thôi.

Nhưng cô vẫn phải lấy cái này ra để bắt bẻ mới được.

Matsuda lúc nào cũng lấy mấy chuyện cỏn con ra để hành hạ cô, đây gọi là quả báo.

[Tải lậu là bị ban nick đấy.]

[Tôi có tải đâu.]

[Lý do khó tin quá. Tôi sẽ báo cáo anh.]

[Cứ tự nhiên.]

Chẳng xi nhê gì cả.

Ý là bản thân trong sạch nên không sợ chứ gì? Tự dưng thấy tức anh ách.

Vì vốn dĩ không có ý định báo cáo thật, Renka liền chuyển chủ đề.

[Nhân vật trần trụi quá.]

[Truyện 18+ mà.]

[Dù vậy thì cũng hơi quá đáng. Anh không thấy tội nghiệp cho nhân vật à?]

[Đằng nào thì sau khi bị điều giáo cô ta cũng sẽ hạnh phúc thôi, nên không sao.]

[Anh đúng là đồ trơ trẽn. Giống hệt mấy kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội (Sociopath).]

[Không muốn đọc à?]

[Đã cất công giới thiệu thì tôi sẽ đọc, nhưng đừng mong chờ những lời nhận xét tốt đẹp.]

[Nhớ viết cảm nhận dài trên 500 chữ nhé.]

[ ( `-´ ) ]

Gửi một biểu tượng cảm xúc chửi thề cho Matsuda, Renka thoát khỏi Anyshare mà không thèm đợi tin nhắn trả lời.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện ấu trĩ mà ngay cả học sinh tiểu học cũng không thèm nói, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Bây giờ thì ngủ một giấc thật ngon thôi.

Mà này, ngày mai phải làm việc một mình chán chết đi được...

Hay là bảo Matsuda đến làm cùng nhỉ?

Ông chủ đã dặn nếu thấy mệt thì cứ nhờ Matsuda giúp, hoặc tìm người làm thay, hoặc báo lại cho ông ấy... nên cũng chẳng có gì phải ngại...

Không được, nếu làm thế chắc chắn cậu ấy sẽ lấy cớ đó để bắt cô làm mấy trò kỳ quái cho xem.

Nhờ Chinami giúp hoặc gọi điện cho bạn bè cũng được, cứ xem tình hình ngày mai thế nào rồi quyết định vậy.

Kết thúc một ngày như thế, Renka búi gọn mái tóc dài lên cao rồi nhắm mắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!