Web Novel

Chương 33: Phòng Của Miyuki

Chương 33: Phòng Của Miyuki

“Matsuda-kun ngồi cạnh tớ này.”

Theo sự hướng dẫn của Miyuki, tôi rụt rè ngồi xuống và nhìn lên bàn ăn.

Một bàn tiệc thịnh soạn đang được bày ra. Món chính là Sukiyaki à?

Nhìn nồi lẩu bắt đầu sôi sùng sục, có vẻ như họ đã bật bếp từ ngay khi tôi vừa đến nhà.

Có cả món Saba Misoni (Cá thu Nhật sấu miso) nữa.

Các món ăn kèm phần lớn là món ăn gia đình như rau chân vịt và củ sen, nhưng được bày biện rất đẹp mắt, nhìn qua là biết họ đã đặt rất nhiều tâm huyết.

Chắc Miyuki đã kể rồi.

Rằng tôi ăn uống không đàng hoàng.

Nên họ mới chuẩn bị thế này đây mà.

Khi mọi người đã an tọa, Wataru ngồi ở vị trí chủ tọa lên tiếng.

“Bác muốn gửi lời cảm ơn cháu vì đã đến đây, ân nhân cứu mạng của Miyuki nhà bác.”

Bầu không khí bỗng trở nên nghiêm túc.

Lúc này không nên tỏ vẻ bối rối rồi nói ‘Dạ không có gì đâu ạ.’.

Tôi nhìn Wataru, chỉ hơi cúi người xuống.

“Cháu mới là người phải cảm ơn hai bác vì đã mời cháu đến ạ.”

Trong văn hóa cúi chào Ojigi của Nhật Bản, đây là kiểu chào nhẹ nhàng nhất - Eshaku.

Tôi đã chào hỏi mấy lần ở ngoài cửa rồi, nên bây giờ làm thế này là họ sẽ hài lòng.

Đúng như dự đoán, nụ cười nở trên môi Wataru và các thành viên trong gia đình Miyuki.

Đã cất công đến đây rồi thì phải ghi điểm tuyệt đối mới được.

“Nói dông dài thì chán lắm, chúng ta ăn thôi nhỉ?”

Nghe Wataru nói vậy, Midori, Miyuki và Kana đồng thanh nói lời cảm ơn trước bữa ăn.

Tôi cũng canh đúng lúc họ nói xong, cất giọng điềm đạm, không hề có chút thái quá nào.

“Cháu xin phép dùng bữa ạ.”

“Oa... Giọng cậu ấy hay thật đấy...”

Kana bất giác thốt lên.

Wataru lườm cô ấy một cái nghiêm khắc, rồi quay sang nhìn tôi cười hiền từ.

“Cháu ăn nhiều vào nhé.”

“Vâng, thưa bác.”

Phép tắc trên bàn ăn của nhà Miyuki như thế nào nhỉ.

Dù đã biết đại khái qua việc chơi DokiAka, nhưng đây là lần đầu tiên ăn Sukiyaki nên phải quan sát mới được.

Đương nhiên là phải bưng bát cơm lên ăn rồi.

Khi gắp Sukiyaki thì mỗi người tự gắp vào bát của mình.

Thịt bò trong Sukiyaki vớt ra không chấm ngay vào trứng sống mà phải để ráo nước đã.

Khi ăn món ăn kèm, phải gắp một chút đồ trang trí như hành tây lên ăn cùng.

Nước cứ vơi đi là Midori lại rót thêm.

Nếu tôi chủ động cầm ly nước lên thì lại thành ra bao đồng, và có thể khiến Midori thấy áp lực, nên cứ làm tròn vai khách, người ta cho gì thì ăn nấy.

Tôi dùng biểu cảm và việc liên tục gắp thức ăn để thay cho lời khen ngon.

Thấy vậy, khóe môi Midori giật giật.

“Đồ ăn có hợp khẩu vị cháu không?”

Tôi lặng lẽ nhai nuốt thức ăn trong miệng rồi trả lời.

“Dạ có ạ. Cháu muốn dọn đến đây sống luôn ấy chứ.”

Midori và gia đình Miyuki bật cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự chân thành.

Có lẽ nhờ được đánh giá tốt ở những bữa ăn trước nên họ đón nhận lời khen ngợi pha chút nói đùa của tôi rất tự nhiên.

“Lúc nào đói cháu cứ đến nhé. À, da cá thì cháu bóc ra rồi hẵng ăn. Nó mềm nên sẽ hơi ngấy đấy.”

Một pha kiến tạo tuyệt vời của Midori.

Tôi lập tức dùng đũa bóc lớp da cá thu ra.

“Vâng, thưa bác.”

Lấy câu nói đó làm điểm tựa, cuộc trò chuyện bắt đầu cởi mở hơn.

“Matsuda, cháu có uống rượu không?”

Trước câu hỏi của Wataru, tôi lịch sự gật đầu.

“Dạ có ạ.”

“Cháu có thích uống không?”

“Thú thật là cháu khá thích ạ. Dù dạo này cháu ít uống.”

Miệng Miyuki nhóp nhép.

Trong miệng không có thức ăn mà lại làm thế, chắc là ngứa miệng muốn kể chuyện ngày xưa của tôi lắm đây.

Tôi giả vờ chỉnh lại quần áo, hạ tay xuống dưới bàn rồi lén chọc vào hông Miyuki.

Miyuki giật mình, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười tinh nghịch rồi khẽ gật đầu với tôi.

Cô ấy đã hiểu ám hiệu bảo đừng nói của tôi.

Không nhận ra hành động của chúng tôi, Wataru hỏi tiếp.

“Vậy hôm nay cháu có muốn làm một ly rồi về không?”

“Mình này, hôm nay Matsuda-kun lái xe đến mà.”

Bị Midori nhắc nhở, Wataru giật mình nói.

“À, đúng rồi...”

Đến mức mời cả rượu thế này thì có vẻ ông ấy rất có thiện cảm với tôi.

Dù phải liên tục để ý sắc mặt mà không để lộ ra ngoài khiến tinh thần hơi mệt mỏi, nhưng bù lại rất đáng giá.

Sau này tôi có thể thường xuyên đến đây rồi.

“Hừm... Matsuda-kun. Ăn hoa quả đi.”

Đang ngồi trên ghế sofa phòng khách trò chuyện với Wataru, nghe thấy giọng Miyuki vang lên từ phía sau, tôi quay đầu lại.

“Hoa quả à? Tôi sẽ ăn thậ...”

Nhưng rồi tôi giật nảy mình.

Vì Kana đang nở nụ cười tươi rói, đưa đĩa hoa quả cho tôi.

Cô ấy lại bắt chước giọng Miyuki giống như ở bãi biển Isshiki.

Trêu chọc tôi vui đến thế cơ à?

Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tôi đứng dậy khỏi ghế sofa và nhận lấy chiếc đĩa.

“Em cảm ơn chị Hanazawa.”

“Cậu hoảng hốt à?”

“Một chút ạ. Nhưng sao chị lại làm thế...?”

“Vì vui mà. Trêu Matsuda-kun cũng thú vị đấy chứ?”

Chị thì có hương vị khiến người ta muốn đè ra chịch đấy.

Hai chị em có giọng nói giống hệt nhau... Thế này thì sao mà nhịn được.

“Kana. Con lúc nào cũng chơi cái trò đó à? Với Tetsuya cũng thế...”

Bị Wataru mắng, Kana vẫn cười rạng rỡ.

“Phản ứng của Tetsuya-kun chán lắm. Cậu ấy nhát gan quá nên chẳng biết làm sao.”

“Vậy thì phản ứng của Tetsuya phải tốt hơn Matsuda nhiều chứ?”

“Nhưng trêu Matsuda-kun vui hơn.”

“Sao con lại nghĩ thế?”

Hai bố con tự dưng lại lôi tôi ra làm chủ đề tranh luận ngay trước mặt.

Tôi vừa ăn cam tráng miệng vừa nghe hai người họ nói chuyện, Miyuki không biết đã đến từ lúc nào, kéo tay áo tôi, tôi liền lặng lẽ rời khỏi ghế sofa.

Miyuki dẫn tôi ra bồn hoa nhỏ ngoài vườn, hỏi.

“Nhà tớ ồn ào lắm đúng không?”

“Không, hoạt bát thế này tốt mà.”

“May quá. Tớ muốn đi dạo cho tiêu cơm nhưng...”

Miyuki bỏ lửng câu nói.

Có vẻ cô ấy sợ Tetsuya sống cùng khu phố sẽ phát hiện ra chúng tôi.

Nếu lo lắng đến thế thì đáng lẽ cậu phải bảo tôi giấu xe đi chứ.

Hoặc ngay từ đầu bảo tôi đi bộ đến.

Cứ định lừa dối Tetsuya thế này, sau này cậu ta biết được sẽ tổn thương nặng nề hơn đấy?

Tất nhiên là tôi rất thích cậu làm thế.

“Tôi không sao.”

“Cậu không no à? Tớ thấy cậu ăn nhiều lắm mà...”

“Bụng tôi vẫn còn chỗ chứa đấy? Cậu khinh thường tôi à?”

Nghe câu nói đùa nhẹ nhàng của tôi, Miyuki bật cười rồi chuyển chủ đề.

“Cậu định về luôn à?”

“Ở lại lâu thì thất lễ lắm... Hay là đi gặp Takashi nhỉ?”

“Cậu ta thì tuyệt đối không được.”

Dứt khoát thật đấy.

“Tại sao? Cậu ta đang hối lỗi mà.”

“Cách nói chuyện của cậu ta còn rẻ tiền hơn cả Matsuda-kun ngày xưa. Nên tớ ghét lắm.”

“Vậy thì đi gặp mấy đứa bạn khác...”

“Cũng không được. Bạn bè của Matsuda-kun toàn những người không tốt thôi.”

“Sao cậu cấm đoán nhiều thế? Cậu là người giám hộ của tôi à? Hay là mẹ tôi?”

“Ở bệnh viện cậu viết tên tớ vào mục người giám hộ mà. Với lại lần trước cậu gọi tớ là mẹ, không nhớ à?”

Hóa ra cậu vẫn để ý chuyện đó.

Lúc đó mối quan hệ của chúng ta chưa chính thức phát triển nên tôi cứ tưởng cậu sẽ cho qua... Bất ngờ thật.

Hoặc cũng có thể do giờ đã thân thiết hơn nên cậu mới trở nên nhạy cảm với chuyện đó.

Dù sao thì phản ứng đó của Miyuki cũng là một tín hiệu tốt.

Nhưng cậu nói thế làm tôi cứng họng luôn.

Tôi gãi gáy vẻ ngượng ngùng, nhìn ra ngoài bức tường rào rồi vặn vẹo hỏi Miyuki.

“Vậy cậu bảo tôi phải làm gì? Ngồi thiền chắc?”

“Ở lại đây đi. Ở lâu cũng được.”

Tôi từ từ quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Miyuki.

Bởi vì trong giọng điệu của cô ấy có pha chút ngại ngùng.

Ánh mắt của tôi làm cậu thấy áp lực sao?

Cô ấy cụp mắt xuống, lí nhí nói.

“Không có ý gì khác đâu... Chỉ là cậu cứ ở đây rồi đi chơi với tớ...”

Đây là lần đầu tiên Miyuki chủ động rủ tôi đi hẹn hò.

Hơn nữa cô ấy chỉ nói là ‘tớ’.

Cô ấy đã gạt Tetsuya - người mà cô ấy luôn muốn kéo theo - ra rìa.

Mà không hề có chút do dự nào.

Sao tự dưng lại chủ động thế nhỉ?

Vừa thấy lạ lẫm, tim lại vừa đập thình thịch.

Tôi quan sát cô ấy một lúc rồi hỏi.

“Cậu định đi đâu?”

“Chỉ là... đi đâu cũng được... Matsuda-kun quyết định đi...”

Vậy thì đi khách sạn tình yêu nhé.

“Vậy vào nhà suy nghĩ nhé?”

“Ừ...”

Nhìn tình hình này, có vẻ Miyuki sẽ không chủ động mời tôi vào phòng cô ấy đâu.

Vậy thì tôi sẽ ra tay trước theo phong cách của mình.

“Tôi vào phòng cậu suy nghĩ được không?”

“Phòng tớ...?”

Miyuki đảo đôi mắt to tròn.

Trông cô ấy như đang suy nghĩ rất nhiều điều.

Sau một hồi đắn đo, câu trả lời của cô ấy là...

“Sẽ nóng lắm đấy...”

Không tệ.

Tiếp tục tấn công thôi.

“Nhưng tôi muốn xem thử.”

“Có gì đâu mà xem...”

Ngón tay cô ấy cứ ngọ nguậy trông thật đáng yêu.

“Dù vậy tôi vẫn muốn vào.”

Thấy tôi nói với vẻ mặt trơ trẽn, Miyuki bật cười như thể cạn lời.

Cô ấy lắc đầu bó tay, rồi buông lời đồng ý.

“Vậy thì... Cậu đợi ở tầng 2 một lát nhé...”

“Sao? Để gấp chăn à?”

“A, không phải...? Tớ gấp ngay lúc vừa ngủ dậy rồi mà...?”

Tôi thấy vai cậu giật nảy lên rồi kìa, không phải cái gì.

Bị nói trúng tim đen rồi chứ gì?

Được Miyuki dẫn lên nhà vệ sinh tầng 2, tôi lấy viên nước súc miệng dạng nhai từ trong túi ra và cho vào miệng.

Ngậm chặt môi và nhai kỹ, viên nước súc miệng dạng rắn biến thành chất lỏng, cay xè đầu lưỡi.

Sau khi súc miệng thật sạch sẽ, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Tiến đến trước cửa phòng Miyuki, tôi gõ cửa hai tiếng rồi nắm lấy tay nắm cửa đẩy vào.

Cạch...

Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng.

Miyuki đang chỉnh lại ga trải giường nhìn về phía tôi, giật mình hoảng hốt.

“Ma, Matsuda-kun...! Phải đợi tớ bảo vào thì mới được mở cửa chứ, cậu làm cái gì thế...!”

“Xin lỗi. Hay tôi đóng lại rồi hỏi nhé?”

“... Thôi bỏ đi. Đúng là đồ ngốc... Cậu mau vào đi.”

Tôi bước vào với dáng vẻ chậm rãi, rồi lặng lẽ đóng cửa lại.

Cộc. Cộc.

Lúc này, có tiếng vật gì đó va vào giữa cánh cửa.

Chắc chắn là chiếc vòng cổ mèo thần tài (Maneki-neko) mà Tetsuya đã tặng.

Sau này tôi sẽ bắt cô ấy vứt nó đi, và treo một cái mới lên.

Cả những miếng dán hình ngôi sao dán trên trần nhà kia... những thứ mà Miyuki đã cùng Tetsuya dán hồi nhỏ, tôi cũng sẽ thay mới toàn bộ.

Không chỉ vậy, tôi sẽ thay đổi tất cả những thứ chứa đựng kỷ niệm với Tetsuya trong căn phòng này.

Với ý chí hừng hực, tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng.

Mùi hương mận thoang thoảng.

Chắc cô ấy đã xịt nước hoa xịt phòng trong lúc tôi đang súc miệng trong nhà vệ sinh, mùi hơi nồng.

Trên giá sách của chiếc bàn học liền giá sách có xếp đầy các loại sách khác nhau,

trên bàn học là một cuốn vở và một hộp bút được đặt ngay ngắn.

Khung cảnh hoàn toàn giống với những gì tôi dự đoán. Rất đúng chất Miyuki.

“Đừng đứng đó nữa... Tr, trước tiên cậu ngồi đằng kia đi...”

Nghe Miyuki chỉ vào bàn học, tôi bước qua giữa phòng, lặng lẽ kéo ghế ra và ngồi xuống.

Miyuki ngồi khép nép trên giường, hỏi.

“Chật lắm đúng không...?”

Tuy chật nhưng tôi thích căn phòng này.

Giường cũng là giường đơn, nên tôi chỉ cần ôm chặt lấy cậu ngủ là được.

“Ấm cúng và tuyệt lắm. Cậu gấp chăn rồi à?”

“Đ, đã bảo là tớ gấp ngay lúc vừa ngủ dậy rồi mà...?”

“Thế vừa nãy cậu chỉnh lại ga giường làm gì?”

“Cái đó... chỉ là nó bị lệch thôi...”

“Ừ, cứ cho là vậy đi. Hôm nay cậu dậy lúc mấy giờ.”

“M, mười một giờ...”

“Ngủ nướng nhỉ?”

“Cuối tuần thì không được thế à? Cũng có lúc phải thế chứ...!”

“Tôi có trách móc gì đâu mà cậu lại nổi cáu thế?”

Miyuki bĩu môi.

Có vẻ cô ấy dỗi trước thái độ cợt nhả của tôi, đang lườm tôi và lầm bầm gì đó trong miệng.

Nhìn hai má phúng phính kia, tôi chỉ muốn véo một cái rồi kéo ra thật dài.

Phớt lờ ánh mắt của cô ấy, tôi nhìn cuốn vở đặt trên bàn học, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, tôi gọi Miyuki.

“Này, Miyuki.”

“Sao...!”

“Lần trước ở trường cậu làm trò gì thú vị lắm đúng không?”

“Trò thú vị?”

“Cậu vẽ bậy lên vở ấy. Bằng tranh.”

“... Cái đó là g... A...!”

Cô ấy đang ngơ ngác thì bỗng mở to mắt.

Khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai, cô ấy chối bay chối biến bằng giọng như sắp khóc.

“Tớ không biết cậu đang nói gì...?”

“Không biết á? Thế tiếng kêu vừa nãy là sao? Mà cậu vẽ đẹp đấy. Đó có phải là tôi và cậu không?”

“Không biết... Tớ không hiểu cậu đang nói gì... Cậu lén xem trộm vở của người khác à...? Không được làm thế đâu... Hành động xấu lắm đấy...”

Cô ấy bắt đầu lấy tay quạt phành phạch, ánh mắt đảo liên tục, có vẻ cô ấy thực sự không muốn nhắc đến chuyện này.

Thôi bỏ qua ở đây vậy. Lần sau trêu tiếp cũng được.

Hiện tại, không khí trong phòng hơi trầm xuống.

Trạng thái của Miyuki hôm nay cũng khác với ngày thường.

Cô ấy cũng lờ mờ nhận ra rồi sao?

Rằng hôm nay sẽ có một chuyện quan trọng xảy ra?

‘Tốt.’

Từ giờ trở đi không được tỏ ra quá thản nhiên nữa.

Làm thế Miyuki có thể sẽ hiểu lầm.

Rằng tôi làm vậy vì coi cô ấy như một người bạn.

Tất nhiên, với những gì tôi đã làm từ trước đến nay, Miyuki sẽ không nghĩ đến mức cực đoan như vậy.

Nhưng cứ duy trì sự căng thẳng vừa phải, và cho Miyuki thấy bộ dạng này của tôi.

Hôm nay dù không hôn được thì ít nhất cũng phải thơm một cái.

Chỉ vì ý nghĩ đó mà tôi đã cất công súc miệng, rồi đòi vào xem phòng...

Nếu cứ thế này mà đi về thì tôi sẽ ức đến mất ngủ mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!