Web Novel

Chương 536: Cơn Sốt Socola Giữa Mùa Hè (2)

Chương 536: Cơn Sốt Socola Giữa Mùa Hè (2)

“Miura vắng mặt à? Cậu ấy có việc gì sao?”

Renka tiến lại gần tôi - người đang bận rộn với công việc quản lý trong phòng câu lạc bộ - và hỏi.

Đến cả Đội trưởng - người phải quản lý các thành viên - mà cũng không nhận ra sự vắng mặt của cậu ta... Đúng là phong cách của Tetsuya.

“Ai biết? Tôi không thân nên không rõ.”

“Nhưng hai người học cùng lớp mà. Cậu phải biết chứ?”

“Cần thiết sao?”

“Vậy à...? Biết rồi. Để tôi liên lạc thử xem sao.”

Ái chà. Cô ấy định làm chuyện khiến tôi không vừa mắt đây.

Nô lệ thì không được có ý chí tự do. Phải xin phép Chủ nhân trước chứ?

Ngay lúc tôi định nói vậy thì điện thoại của Renka rung lên.

“Cậu ấy vừa nhắn tin này. Bảo là người hơi mệt nên xin nghỉ.”

Renka kiểm tra màn hình rồi nói, sau đó bắt đầu gõ phím.

Tôi chạm nhẹ vào tay cô ấy rồi hỏi.

“Đội trưởng đang làm gì thế?”

“Làm gì là làm gì. Trả lời tin nhắn chứ sao.”

“Đừng nhắn nữa được không?”

“Tại sao? Đừng bảo là vết thương đó... cậu đánh nhau với Miura nhé?”

“Không phải chuyện đó, mà là tại sao Đội trưởng lại liên lạc với con trai?”

“... Hả? Cậu nói gì...”

“Người con trai duy nhất mà Đội trưởng được phép liên lạc là bố của Đội trưởng và tôi, chỉ hai người thôi. Nhớ kỹ đấy. Tôi sẽ ngoại lệ cho cả mấy ông chú nữa.”

Trước thái độ trơ trẽn của tôi, Renka hơi hé miệng.

“C-Cậu đang đùa đấy à...?”

“Trông tôi giống đang đùa sao? Vậy Đội trưởng cứ thử gửi tin nhắn xem. Để xem chuyện gì sẽ xảy ra.”

“Cái đồ điên này... Đầu óc cậu có vấn đề thật rồi à...? Cậu định trẻ con thế này thật sao?”

“Vâng.”

“C-Còn cậu thì sao...! Cậu cũng nhắn tin với mấy đứa con gái khác còn gì...!”

“Tôi là Chủ nhân của cô nên tôi có quyền làm thế, còn cô là nô lệ thì phải bị kiểm soát danh bạ chứ.”

“Này... Cậu điên rồi à...? C-Chuyện này là quá đáng lắm rồi đấy...! Vừa phải thôi...!”

“Ồn ào quá, cô cứ thử gửi tin nhắn đi rồi biết.”

“Á chết tiệt...”

Nhìn Renka giậm chân trần xuống sàn phòng câu lạc bộ tạo ra tiếng "thịch!" rõ to, tôi bất giác nở nụ cười.

Cảm giác giống hệt một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi rồi hờn dỗi vậy.

Sau một hồi phản kháng vô ngôn với tôi, Renka ngoan ngoãn đặt điện thoại lên giá đỡ ở góc phòng.

Lúc nào cũng tỏ vẻ như tuyệt đối không nghe lời tôi, nhưng cuối cùng lại làm thế này, đáng yêu thật.

Hôm nay tôi phải yêu thương cô ấy thật nhiều mới được.

“Giờ thì ra chỗ khác đi.”

“Tại sao. Tôi muốn ở cạnh Đội trưởng cơ.”

“Cái gì...! Đừng có nói mấy lời đó lớn tiếng thế...!”

“Người lớn tiếng là Đội trưởng mới đúng.”

“T-Tôi á...? Này...! Cậu muốn chết à? Cậu định giở thói vô lễ đó đến bao giờ...!?”

“Hơ hơ.”

“Cậu cười cái điệu ông già gì thế...! Này, cậu ra đây.”

Renka cười khẩy liên tục, mở cửa phòng giặt rồi vẫy tay bảo tôi vào.

Nhìn nét mặt cô ấy, giống hệt như đang định mắng một thành viên hay gây rắc rối vậy.

Nhìn Renka lấm lét ngó nghiêng xung quanh buồn cười thật, nhưng tôi vẫn chiều theo ý cô ấy, làm vẻ mặt thờ ơ, đóng vai một thành viên không nghe lời.

Khi tôi bước vào phòng giặt, Renka đi theo sau rồi đóng cửa lại.

Cô ấy kiễng chân lên, ngó nghiêng khắp phòng giặt và phòng sấy xem có ai không, rồi khẽ gọi tôi.

“Này.”

“Gì.”

“Cái đồ vô lễ này...”

“Đội trưởng gọi tôi ra đây riêng chỉ để nói câu đó thôi à?”

“... Này.”

“Gì.”

“Thì... này.”

“Sao cứ gọi mãi thế?”

“Hà... Đúng là cái đồ vô lễ... Này...!”

Cô ấy cứ ấp úng rồi chửi rủa tôi, nhưng tôi thừa biết Renka muốn nói gì.

“Vâng. Đội trưởng cứ nói đi.”

“Cậu có biết cậu vô lý lắm không? Cứ bắt nạt người ta như thế...”

Cô ấy đang mong chờ tôi chủ động làm gì đó với cô ấy.

Vì nếu cô ấy tự nói ra thì sẽ rất xấu hổ, rất ngượng ngùng.

Nên cô ấy mới cằn nhằn như vậy.

“Nên Đội trưởng thấy bất mãn à?”

“Cậu cư xử như thế thì ai mà chẳng bất mãn...! Cứ coi người ta như đồ vật...”

Thấy Renka cứ lúng túng mãi, tôi quyết định giúp cô ấy một tay.

“Lại đây nào.”

Tôi dang rộng hai tay ra hai bên, khóe môi Renka giật giật, rồi cô ấy rón rén bước tới và sà vào lòng tôi.

Tôi vòng tay ôm trọn lấy cơ thể cô ấy, đung đưa sang hai bên như đang cho trẻ con chơi bập bênh, Renka thở hắt ra một hơi dài trên ngực tôi.

Sau đó, cô ấy nói một câu trái ngược hoàn toàn với cõi lòng mình, khiến tôi bật cười nghiêng ngả.

“Bực mình thật...”

Đó là một câu nói phản ngữ cho thấy cô ấy thích tôi đến nhường nào.

Mong sao Renka - người luôn thể hiện tình cảm theo cách đó - sẽ không bao giờ thay đổi.

Thỉnh thoảng nói thẳng ra thì càng tốt.

“... Này.”

“Sao vậy.”

“Cậu có thích socola không...?”

“Có thì ăn thôi. Nhưng sao tự dưng Đội trưởng lại hỏi thế? Đội trưởng đang có à?”

“Lát nữa tôi cho...”

“Tôi biết rồi. Chúng ta cứ ôm nhau thế này một lát nhé?”

“T-Thì... tùy cậu...”

Tất nhiên là vậy rồi.

Và thế là trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi đã tận hưởng những giây phút bình yên chỉ có hai người bên cạnh một Renka bỗng dưng làm nũng nhiều một cách đáng yêu.

Sột soạt, sột soạt.

Bộp, bộp.

Bàn tay tôi lúc thì vuốt ve, lúc thì vỗ nhẹ lên bờ mông cô ấy.

Chắc là do cảm nhận được chút khoái cảm từ những cái chạm đó?

Một chân của Chinami lùi lại nửa bước.

“Hậu bối đang làm gì vậy...”

“Kiểm tra đấy.”

“Kiểm tra gì cơ...?”

“Chỉ là kiểm tra thôi.”

“A ha...”

Chinami gật gù đồng ý với vẻ mặt như thể chẳng hiểu gì sất.

Tôi nắn bóp mông cô ấy cho đến khi nạp đầy năng lượng, rồi đứng dậy cầm lấy chiếc khăn lau.

“Giờ chúng ta lau kiếm tre nhé?”

“Tôi vừa lau xong rồi mà...”

“Vậy tôi sờ tiếp nhé?”

“K-Không phải tôi có ý đó đâu...”

“Vậy sao? Vậy chúng ta nghỉ một lát nhé?”

“Vâng...”

Tôi ngồi tựa lưng vào tường phòng bảo quản, vỗ vỗ lên một bên đầu gối.

Chinami đảo mắt liên hồi, rồi rón rén bước tới, gối đầu lên đùi tôi và nằm xuống.

Giờ thì chúng tôi đã có thể làm những hành động này một cách tự nhiên rồi sao?

Thấy cô ấy có vẻ thoải mái hơn nhiều, tôi cũng mừng.

Tôi vừa nhẹ nhàng nắn bóp đôi má mềm mại, mịn màng của Chinami vừa giết thời gian, thì cửa phòng bảo quản mở ra và Renka bước vào.

“A...”

Giật mình hoảng hốt, cô ấy đóng sầm cửa lại, rồi lại hé ra một khe nhỏ, thò đầu vào nhìn.

“H-Hai người đang làm gì thế?”

“Chúng tôi đang nghỉ ngơi một chút.”

“Vậy à...?”

“Đội trưởng vào đi.”

“... Vậy thì... cậu đã bảo vào thì tôi vào...”

Cái điệu bộ giả vờ miễn cưỡng bước vào phòng bảo quản của cô ấy trông thật đáng yêu.

Tôi kéo tay Renka - người vừa tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi, cơ thể cô ấy liền ngã nhào xuống, đầu gối lên bên đùi còn lại của tôi, đối diện với Chinami.

Renka vẫn hay cằn nhằn nhưng có vẻ cô ấy cũng thích ứng rất tốt với những hành động đụng chạm thế này...

Miyuki thì vốn dĩ đã vậy rồi, Hiyori thì ngay từ đầu đã rất bám người...

Đúng là một ngày thật bình yên.

Tôi đã loại bỏ được cả Tetsuya rồi.

Chẳng còn gì có thể cản bước tôi nữa.

Như tôi đã từng nghĩ trước đây, giờ thì chỉ còn những chuỗi ngày hạnh phúc đang chờ đón tôi thôi.

Sột soạt.

“Á... Đừng có sờ tóc mái của tôi...!”

Vừa chạm tay lên trán, Renka đã hét toáng lên cằn nhằn.

Tôi bật cười khúc khích rồi nói.

“Đội trưởng đang làm nũng đấy à?”

“Ai...! Ai làm nũng chứ...! Muốn chết... Muốn ăn đòn à...?”

Cố nhịn chửi thề trước mặt Chinami, trông bộ dạng đó thật nực cười.

Sau này sống chung chắc cô ấy sẽ mệt mỏi lắm vì phải che giấu bản chất thật của mình, nhưng được chứng kiến cảnh đó chắc chắn sẽ rất thú vị.

“Hửm? Môi anh bị sao thế? Anh không sao chứ?”

Gặp Hiyori đầu tiên ở bãi đỗ xe, nghe giọng điệu ngạc nhiên của cô ấy, tôi nhún vai.

Cảm giác được các nữ chính thật lòng lo lắng cho vết thương trên môi mình thật tuyệt.

“Anh vô tình va đập ở đâu đó thôi.”

“Anh xạo vừa thôi. Vết thương này làm sao mà do va đập được? Rõ ràng là bị đánh vào mặt mà. Anh đánh nhau với ai đúng không?”

Tinh ý thật đấy. Chắc do mấy đứa bạn khác giới của Hiyori cũng thuộc dạng dân chơi nên cô ấy hay xem đánh nhau à?

“Sao em dám chắc thế?”

“Nhìn là biết ngay. Muốn lừa thì cũng phải tìm đúng người mà lừa chứ... Nực cười thật. Có cần em đi xử lý cho không?”

“Đừng có nói linh tinh nữa, đeo cặp cẩn thận vào đi.”

“Người ta đang lo lắng cho mà anh lại bảo là nói linh tinh...! Anh quá đáng thật đấy...?”

“Ừ, cảm ơn em. Cặp kìa.”

“Em đeo cẩn thận rồi mà...! Em bôi nước bọt cho anh nhé?”

“Thế thì càng nặng thêm chứ sao?”

“Em vừa đánh răng xong nên sạch lắm.”

“Vậy em thử xem.”

“Vâng. Đau thì anh bảo nhé.”

Hiyori vui vẻ gật đầu, rồi đưa mặt lại gần thay vì dùng tay.

Hóa ra bôi nước bọt bằng cách hôn sao. Thật cạn lời.

Đồng thời tôi cũng thấy hơi tổn thương lòng tự trọng. Vì tôi không lường trước được hành động này của Hiyori.

“Này, này...! Đợi đã...”

“Sao thế?”

“Em định bôi nước bọt thật à?”

“Vâng.”

“Để lúc khác bôi không được à? Anh vừa mới bôi thuốc mỡ xong.”

“Thì bôi lại là được mà.”

“Vậy thì em sẽ ăn phải thuốc mỡ đấy?”

“À, thế thì đắng lắm nhỉ.”

“Đắng chứ.”

“Vậy để lúc khác em bôi cho. Nhưng sao em cứ có cảm giác anh đang tránh né em nhỉ?”

“Do em tưởng tượng thôi.”

“Thật vậy không?”

“Tất nhiên.”

Tôi có lý do gì để tránh né Hiyori chứ.

Trong khi Miyuki, Renka và Chinami đều biết mối quan hệ giữa tôi và cô ấy.

Là do tôi mới bôi thuốc mỡ thật mà.

“Anh không đau à?”

“Không hẳn.”

“Bên trong miệng có bị rách không? Hay không rách?”

“Rách rồi nhưng đang lành lại.”

“Đúng là bị đánh rồi còn gì.”

“Sao em tò mò nhiều thứ thế? Không im lặng được à?”

“Thì em hỏi cũng được mà? Tiền bối Hanazawa nói sao?”

“Em tự đi mà hỏi.”

“Cách đó cũng không tồi. Lát nữa em sẽ gọi điện hỏi chị ấy.”

“Miyuki có chịu nghe điện thoại của em không đấy?”

“Làm như em với Tiền bối Hanazawa là kẻ thù không bằng? Đến mức không thèm nghe điện thoại á?”

Trong lúc đang trò chuyện với Hiyori, tôi thấy Renka và Chinami đang đi tới từ đằng xa.

Giờ không phải để hai người họ đi phương tiện công cộng nữa, thật tốt.

Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa nhận được socola từ Renka.

Bảo lát nữa cho mà, hay là cô ấy quên rồi tự ăn một mình rồi?

Nếu vậy thì tôi phải bắt Renka mặc bộ đồ cao su bó sát toàn thân rồi đánh cho sưng mông mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!