Web Novel

Chương 303: Khách sạn Laphia (2)

Chương 303: Khách sạn Laphia (2)

“Nâng đầu gối cao lên nữa. Cậu không dồn lực được kìa.”

“Vâng!”

Bịch-!

“Lại thế nữa rồi. Chắc là thói quen từ hồi thi đấu, nếu không sửa thì chắc chắn sẽ tạo ra sơ hở đấy.”

“Tôi hiểu rồi!”

Nghe giọng điệu của Renka khi dạy Tetsuya, tự dưng tôi thấy buồn cười.

Khi nghiêm túc dạy Kendo, cô nàng rất lạnh lùng, nhưng trước mặt tôi thì cô nàng chẳng khác nào một con Chihuahua bị suy nhược thần kinh.

“Tôi đã bảo là không được cầm lỏng chuôi kiếm rồi mà? Cầm cho chắc vào.”

“Vâng, thưa Đội trưởng!”

Rõ ràng lúc giới thiệu câu lạc bộ bảo đây không phải là nơi cứng nhắc cơ mà?

Nhìn những gì cô nàng đang làm thì thấy cô nàng còn cứng nhắc hơn cả đá tảng.

À không, Renka chỉ đang đưa ra lời khuyên bình thường, nhưng Tetsuya lại tự làm quá lên vì bị áp lực chăng.

Đứng cách Renka - người đang kèm cặp riêng cho Tetsuya - vài bước chân, tôi gọi cô nàng.

“Đội trưởng.”

“Hí!?”

Thái độ lạnh như băng lúc nãy biến mất tăm, Renka giật nảy vai rồi ngoắt đầu lại.

“Gì...!”

Chắc cô nàng thấy xấu hổ vì vừa nghe giọng tôi đã giật mình nên cố tình làm giọng lạnh lùng.

Tôi cười thầm trong bụng rồi hỏi.

“Đội trưởng ra phòng sấy một lát được không?”

“... Để làm gì?”

“Tôi giặt võ phục thì thấy có vài chỗ bị bung chỉ. Tôi muốn hỏi xem nên xử lý thế nào.”

“Vậy sao...?”

“Vâng.”

“Cậu làm quản lý bao lâu rồi mà chuyện đó cũng không biết?”

Có vẻ như cô nàng không muốn cho người khác biết mối quan hệ đặc biệt giữa chúng tôi nên cố tình nói móc mỉa mạnh mẽ hơn.

Lại muốn bị phạt nên mới làm loạn lên đây mà, nếu không làm theo ý cô nàng thì thật là thất lễ.

“Không phải là không biết, mà là tình trạng hơi khó xử lý nên tôi mới muốn hỏi.”

“Chinami đâu?”

“Chị ấy đang tra dầu cho kiếm tre rồi.”

“... Cậu ra đó trước đi. Tôi dạy xong cái này rồi sẽ ra.”

“Hừm.”

Tôi buông một tiếng cảm thán mà mình thường dùng ở quán cafe, đôi mắt Renka rung lên dữ dội.

Nhưng cũng chỉ được một chốc. Như không muốn cho tôi thấy bộ dạng cụp đuôi khi chỉ có hai người, cô nàng trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt nảy lửa.

“Cậu đứng đực ra đó làm gì? Đã bảo lát nữa tôi ra mà? Không thấy tôi đang dạy cho thành viên à?”

Chắc cô nàng nghĩ ở đây tôi không làm gì được nên mới xấc xược hơn bình thường đây mà.

Bằng chứng là vài thành viên xung quanh Renka, và cả Tetsuya cũng đang ngơ ngác.

Chắc họ đang nghĩ tôi đã làm sai chuyện gì đó nhỉ?

Cái đồ đanh đá này. Ở đây tôi sẽ tạm tha cho cô.

“Tôi hiểu rồi.”

Trở lại phòng sấy, tôi vừa làm nốt việc đang dở vừa đợi Renka, chẳng bao lâu sau cô nàng bước vào.

“Gì.”

Renka khoanh tay, hỏi mục đích của tôi bằng giọng điệu cộc lốc.

Tôi cười khẩy, chậm rãi tiến lại gần Renka, rồi khóa trái cửa phòng sấy sau lưng cô nàng.

Thấy vậy, Renka run rẩy cả người.

“C, cậu đang làm gì vậy...?”

“Thấy Đội trưởng hư quá nên tôi định giáo huấn một chút.”

“Hư là sao...! Chẳng lẽ tôi phải nịnh nọt cậu ở đó à...!?”

“Ít nhất thì Đội trưởng cũng có thể đối xử nhẹ nhàng với tôi như cách Đội trưởng đối xử với người khác bình thường mà.”

“Tại sao tôi phải làm thế...”

Bốp-!

“Hí...!”

Vừa bị đánh vào hông, cô nàng đã phản xạ cắn chặt răng lại.

Mới lúc nãy còn tỏa ra luồng khí lạnh lùng khiến người khác khó lại gần, giờ lại bị tước vũ khí ngay lập tức, buồn cười thật.

“Nghe nói hôm nay Đội trưởng định đi quán cafe với Sư phụ.”

“... Đúng vậy.”

“Nhưng sao Đội trưởng không nói gì với tôi?”

“Cần thiết phải nói sao...?”

“Phải nói chứ. Đừng bảo là Đội trưởng định đi mà bỏ tôi lại nhé? Cố tình tránh mặt tôi à?”

“Tôi không có ý đó... Bình thường tôi và Chinami cũng hay đi riêng...”

“Ồn ào quá, cho tôi đi cùng với.”

“C, cậu nói gì vậy... Không thích...!”

Bốốp-!

“Hya ưm...!”

Định rên rỉ nhưng lại vội vàng bịt miệng lại... Trông đáng yêu phết.

“Cho tôi đi cùng.”

“...”

Renka rụt cổ lại, giấu nhẹm chiếc cổ của mình rồi lắc đầu quầy quậy.

Cả địa điểm lẫn phản ứng của Renka... Cứ như thể tôi đang quấy rối một học sinh lương thiện vậy.

“Sư phụ đã đồng ý rồi.”

“T, thì sao chứ. Tôi không thích.”

Từ sau giải đấu, cái vẻ ngoan ngoãn phục tùng trước kia đã biến mất phần lớn rồi.

Bản năng của một tiểu thư quý tộc đã trỗi dậy, cảm giác như cô nàng đang bước vào thời kỳ nổi loạn vậy.

Tôi nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, dùng lực khá mạnh bóp lấy eo của cô nô lệ dám cãi lệnh tôi.

“Hí...! Cậu làm cái trò gì vậy...! Đau...!”

“Đừng có làm nũng.”

“Làm nũng gì chứ...”

“Rõ ràng là làm nũng mà. Biểu cảm đó đâu phải là biểu cảm đau đớn.”

“V, vốn dĩ da tôi mỏng mà!”

Khuôn mặt Renka đỏ bừng lên trong tích tắc.

Chắc cô nàng thấy xấu hổ vì đưa ra cái lý do chẳng buồn cười chút nào.

Tôi cười khúc khích rồi vỗ một cái vào đùi ngoài của cô nàng.

Bốốốp-!

Quần võ phục của Renka bay phấp phới cùng với tiếng không khí thoát ra.

Cô nàng cố nhịn tiếng hét, thở hắt ra một hơi "Hộc!" rồi nói với vẻ ấm ức.

“Á sao cậu cứ đánh tôi thế...! Tại chuyện lúc nãy à?”

“Chuyện lúc nãy?”

“Chuyện tôi lạnh nhạt với cậu ấy...!”

Tự miệng nói ra những lời đó, chứng tỏ cô nàng nhận thức rất rõ việc mình đã lạnh nhạt với tôi.

Chắc đó là cách trả thù của cô nàng, nhưng mà vụng về quá.

“Vì Đội trưởng chưa ngoan nên tôi mới phải giáo huấn chứ.”

“Ngoan gì chứ... Tôi...”

Bốp-!

“Hí...! Đã bảo là dừng lại đi mà...!”

“Vậy tôi phải làm sao đây?”

“Sao tôi biết đượ...”

Tôi đưa tay ra như định cởi phăng chiếc quần võ phục của Renka - người vẫn đang cố giữ lòng tự trọng, cô nàng hoảng hốt vội vàng xin lỗi.

“X, xin lỗi... Tôi sai rồi...”

Giờ thì tâm thế của một nô lệ mới quay trở lại được một chút.

“Sai ở đâu.”

“T, thái độ của tôi với cậu... xấc xược quá...”

“Còn nữa.”

“... Còn nữa?”

Vẻ mặt của Renka cho thấy cô nàng thực sự không biết.

Tôi tặc lưỡi, vươn tay ra sau lưng cô nàng, tháo chiếc móc cố định quần nằm bên trong dải rút.

Thấy vậy, Renka nuốt nước bọt cái ực, nắm lấy cổ tay tôi và nói.

“T, tôi thực sự không biết nên nếu cậu giải thích thì tôi sẽ... suy nghĩ kỹ rồi xin lỗi...!”

“Thôi khỏi. Khỏi cần xin lỗi, cứ chịu phạt đi.”

“Á xin cậu đấy... Đừng làm ở đây...!”

“Vậy ăn bánh kem ở quán cafe xong, chúng ta cùng...”

“Khoan đã... Cậu nói gì vậy. Tôi chưa từng nói là sẽ ăn bánh kem cùng... Á a...! Ăn cùng...! Ăn cùng là được chứ gì...!”

Thấy tôi định cởi cả áo trên, Renka vội vàng đồng ý.

Tôi nở nụ cười mãn nguyện rồi hỏi lại.

“Ăn xong chúng ta cùng đi đến một nơi nhé?”

“Nơi nào...?”

“Có đi không? Hay là không đi?”

“K, không đi.”

Cứ từ chối trước đã, tôi đoán trước được rồi.

Nhìn đôi mắt màu xanh lam của Renka đang run rẩy vì bất an, tôi gật đầu ngay khi nghe cô nàng trả lời.

Và rồi tôi bắt đầu tháo nốt dải rút quần võ phục đang tuột dở của Renka.

“Này! Này...! Lát nữa tôi phải ra ngoài đấy...! Phải dạy cho các thành viên nữa...!”

“Chuyện đó đâu liên quan gì đến tôi.”

“Sao cậu lại nói thế... D, dừng lại...!”

Dù cô nàng có vùng vẫy thế nào để ngăn tôi lại, nhưng dải rút quần võ phục của Renka đã gần như được tháo tung và chực chờ tuột xuống.

Có lẽ khi nhìn thấy ánh mắt chứa đựng sự chân thành của tôi, cô nàng cảm thấy mình chắc chắn sẽ phải quan hệ ở đây chăng?

Renka hét lên nho nhỏ bằng giọng điệu vô cùng gấp gáp.

“Tôi đi...!”

Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, tôi dừng hẳn tay đang định cởi quần võ phục của cô nàng.

Chắc cô nàng nghĩ thà nghe lời một thằng điên còn hơn nhỉ?

Thái độ rất tốt.

“Đội trưởng bảo sẽ đi đúng không?”

“Đã bảo là đi... Đi...!”

“Tốt lắm. Đã hứa rồi đấy nhé.”

“... Đồ trẻ con...”

Việc luôn chửi thề vào phút cuối chính là một trong những nét quyến rũ của Renka.

Chinami thì ngây thơ tin vào bất cứ điều gì tôi nói, còn Renka thì luôn nghi ngờ...

Hai người có tính cách trái ngược nhau nhưng lại rất hợp nhau, không biết họ sẽ có phản ứng thế nào khi ở khách sạn nhỉ?

Mang theo sự kỳ vọng đó, tôi buộc lại quần võ phục cho Renka một cách cẩn thận.

“G, giờ tôi đi được chưa?”

“Đi đi.”

Renka kiểm tra đi kiểm tra lại xem quần đã được buộc chặt chưa, rồi mở khóa cửa và liên tục liếc nhìn ra sau.

Có vẻ cô nàng sợ tôi sẽ nhào tới vồ lấy cô nàng.

Giống như một đứa con gái hư hỏng lén lút trốn nhà đi chơi, cô nàng cẩn thận mở cửa, thấy tôi đứng im, cô nàng liền nhanh chóng chuồn khỏi phòng sấy như chạy trốn.

Và rồi cô nàng cố tình đi chậm lại, tỏ vẻ thản nhiên trước khi bị các thành viên khác chú ý.

Tôi phì cười trước diễn xuất vụng về của Renka, định bước ra khỏi phòng sấy thì đúng lúc thấy Chinami bước ra từ phòng bảo quản.

Tôi thò đầu qua khe cửa, chạm mắt với Chinami rồi lặng lẽ vẫy tay.

“Sư phụ. Lại đây một lát...”

Nghe vậy, Chinami lạch bạch chạy đến và hỏi với vẻ hoạt bát như mọi khi.

“Cậu phơi đồ xong hết rồi à?”

“Vâng.”

Tôi ân cần dẫn Chinami vào hang ổ bí mật, hình như Renka đang lườm tôi thì phải, hay là tôi ảo tưởng nhỉ?

Phớt lờ ánh mắt sắc lẹm từ phía sau, tôi đóng cửa phòng sấy lại, rồi chọc chọc vào vai Chinami - người đang kiểm tra tình trạng quần áo.

“Sư phụ, Đội trưởng bảo sẽ đi quán cafe cùng chúng ta đấy.”

“Á, vậy sao? Tốt quá rồi nhỉ?”

“Đúng vậy. À, và Đội trưởng cũng đồng ý massage cho tôi rồi.”

“Nư ếtt...? V, vậy sao...?”

Không phải massage bình thường đâu, mà là massage côn thịt cho tôi đấy.

Tôi nuốt câu đó vào trong và đáp.

“Vâng.”

“Renka sao...?”

Có vẻ như cô nàng ngạc nhiên vì Renka đồng ý hơn là việc cùng Renka đến khách sạn.

Thực ra nói chính xác thì tôi hoàn toàn chưa nói rõ địa điểm hay chúng tôi sẽ làm gì ở đó, nhưng chuyện này cứ tùy cơ ứng biến vậy.

Chuyện tốt thì cứ coi là tốt, kiểu gì chẳng xong.

“Vâng.”

“V, vậy thì tôi sẽ được massage cùng với Renka sao...?”

“Tất nhiên là phải làm riêng rồi.”

“À há... Tuyệt quá...”

Chinami thở phào nhẹ nhõm rồi nở một nụ cười gượng gạo.

Chắc cô nàng đang nghĩ nếu được massage thì chắc chắn sẽ lên đỉnh, và cô nàng thấy xấu hổ vì bộ dạng đó của mình, đó cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng mà cô nàng ít có cảm giác bài xích với việc đến khách sạn cùng Renka sao?

Có vẻ như việc tôi thỉnh thoảng nhắc đến chuyện massage cùng Renka đã phát huy tác dụng.

Hoặc cũng có thể là do cô nàng đã từng trải qua chuyện 3P với Miyuki nên mới vậy.

“Vậy chuyện này xong rồi... Bánh kem đào có ngon không?”

“Vâng...! Chúng ta còn dự định ăn cả kem nữa nên cậu cứ mong chờ đi nhé.”

“Là loại kem lần trước chị nói đúng không?”

“Đúng vậy. Nhân dịp năm mới, họ đã làm lại công thức mới, ngon hơn trước nhiều lắm.”

“Tôi hiểu rồi.”

Dạo này tôi hơi bỏ bê Chinami nhỉ.

Để bù đắp lại, tôi sẽ sờ soạng cô nàng thật nhiều, nhiều đến mức cô nàng phải thích mê mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!