Web Novel

Chương 2111: Otaku Bị Bại Lộ

Chương 2111: Otaku Bị Bại Lộ

“Đây là tiền công hôm nay.”

Bác cả đưa cho tôi và Renka một phong bì màu trắng.

Tôi nhận lấy bằng hai tay rồi nói.

“Lần này cháu không thể nói là không nhận được rồi.”

“Cháu mà bảo không nhận là bác nhét thẳng vào túi cháu đấy.”

Đừng nói mấy lời đáng sợ thế chứ. Cháu sợ thật đấy.

“Ngại quá nhưng lần sau hai đứa lại đến giúp được không?”

Nghe bác hai nói tiếp, tôi chậm rãi gật đầu thay cho lời đồng ý.

Nhưng tôi sẽ không đến một mình đâu.

Chắc chắn phải đi cùng Renka, và nếu được thì phải đến vào lúc có thể ngủ lại đây một đêm.

“Tôi tắm trước nhé?”

Trong lúc đó, Renka nói vậy rồi bước vào phòng thay đồ và khóa trái cửa lại.

Không có cái event nào kiểu tình cờ nhìn trộm được cơ thể trần truồng của Renka lúc đang tắm sao?

Làm tôi muốn tự mình tạo ra một cái quá.

Tôi trò chuyện vài câu riêng tư với hai bác, đợi đến khi Renka tắm xong, vừa dùng khăn lau mái tóc ướt sũng vừa bước ra, tôi mới đi vào phòng thay đồ.

Sau đó, ngửi mùi hương tim tím thoang thoảng bay ra từ phòng tắm bên trong, tôi mở phong bì ra xem.

Số tiền khá lớn so với tiền công làm thêm.

Nhìn qua là biết hai bác đã tính cả tiền xăng và tiền làm thêm lần trước tôi không nhận vào đây rồi.

Hai bác nhìn mặt mũi bặm trợn thế thôi chứ lương tâm phết.

Phòng tắm chật hẹp nhưng lại rất sạch sẽ so với việc Renka vừa mới sử dụng xong.

Sàn nhà đã được lau khô, chỉ còn hơi ẩm một chút, gương cũng có dấu vết đã được lau chùi.

‘Kỹ tính thật đấy.’

Chắc không phải cô ấy làm thế để chặn trước việc tôi có những suy nghĩ biến thái đâu nhỉ, chỉ là phép lịch sự thôi đúng không?

Cứ nghĩ theo hướng tích cực đi.

Tắm rửa sạch sẽ bằng nước nóng hổi xong, tôi thay quần áo và đeo cặp lên.

Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, tôi đã thấy hai bác đang rôm rả trò chuyện với Renka.

Hai người đàn ông cười ha hả, còn Renka thì lắc đầu quầy quậy như thể hết nói nổi.

Nhìn tình hình này, có vẻ như hai bác đang trêu chọc cô ấy.

“Ra rồi à. Cái này bác gói cho hai đứa, cầm lấy mang về đi.”

Bác cả đưa ra một hộp sushi đắt tiền nhất của quán đã được đóng gói cẩn thận.

Đến nước này mà từ chối thì đúng là bất lịch sự. Phải mang về ăn cùng Miyuki mới được.

Tôi xách túi lên, nhe răng cười.

“Cháu xin nhận ạ. Cảm ơn hai bác.”

“Ừ. Giờ hai đứa về luôn à?”

“Vâng, phải về chứ ạ. Hai bác ở lại mạnh giỏi nhé.”

“Ừa. Cháu cũng đi đường cẩn thận. Hôm nay thực sự cảm ơn hai đứa nhiều.”

“Lúc nào rảnh hai bác nên đi phát tờ rơi đi ạ. Từ cấp hai đến đại học đều đang trong kỳ nghỉ mà? Nhưng nhìn mặt hai bác dữ quá, lúc phát cho người ta thì nên thuê một nhân viên làm thêm đi ạ.”

“Cái thằng này... Biết rồi.”

Tôi chưa từng buôn bán bao giờ, kinh nghiệm bưng bê cũng chỉ có lần trước và hôm nay đến giúp là hết.

Nói trắng ra thì chỉ là một thằng nhãi ranh.

Ngược lại, hai bác là những người đã buôn bán lâu năm.

Nhìn là biết họ rất tự hào về tay nghề của mình, và cũng có triết lý kinh doanh riêng.

Những người như vậy mà lại ngoan ngoãn tiếp thu và làm theo lời khuyên của một thằng nhãi ranh - thứ mà có khi họ coi là lo chuyện bao đồng - thì tâm thế của họ không phải dạng vừa đâu.

Tư duy cởi mở thế này, chắc chắn họ sẽ điều hành quán rất tốt.

Nhưng mà hình như lần trước tôi cũng nghĩ y hệt thế này thì phải?

Nghĩ rằng nên cho Renka thêm thời gian trò chuyện với hai bác, tôi bảo cô ấy là tôi sẽ ra xe trước.

Sau đó, tôi chào tạm biệt hai bác rồi quay lại xe, đặt cẩn thận hộp sushi phần mình ra ghế sau, nổ máy trước và bật lò sưởi.

Không lâu sau, Renka mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Cô ấy giữ vẻ mặt vô cảm thắt dây an toàn.

Đặt phần sushi của mình xuống cạnh phần của tôi ở ghế sau, cô ấy đưa cho tôi một cái chai.

“Uống đi.”

“Gì đây?”

“Nước sắn dây. Dùng lúc bị cảm, nghe bảo cũng tốt cho đau họng nữa.”

Tinh tế gớm. Làm tôi muốn hôn cho một cái.

Nhận lấy chai nước sắn dây vẫn còn vương hơi ấm, tôi mở nắp và tu một hơi cạn sạch.

“Ngọt nhưng mà đắng nhỉ.”

“Thuốc mà ngọt là phải biết ơn rồi. Này, cảm ơn đi chứ.”

“Cảm ơn chuyện gì?”

“Tôi vừa ban phát lòng tốt cho cậu đấy. Cậu phải nói gì nào?”

Renka trả lại y nguyên câu tôi hay nói.

Tôi bật cười phì, vừa cho xe lăn bánh vừa nói lời cảm ơn cô ấy.

“Cảm ơn nhé.”

“Ừ. Tôi cũng cảm ơn.”

“Chuyện gì?”

“Vì đã giúp hai bác.”

“Đó là điều ước mà, có gì đâu.”

Tôi nhún vai tỏ vẻ không có gì to tát,

“Ken! Về cẩn thận nhé! Lúc nào buồn chán thì lại đến chơi!”

Thấy hai bác đang đứng trước quán tiễn tôi, tôi tươi cười vẫy tay với họ.

Rồi tôi nhìn Renka qua gương chiếu hậu và nói.

“Điều ước giờ kết thúc hết rồi nhỉ.”

“... Đúng vậy. Kết thúc rồi.”

“Đội trưởng không thấy tiếc à?”

“Không, chỉ thấy nhẹ nhõm thôi.”

“Vậy chúng ta chốt là vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối nhé?”

“Tôi chẳng thấy tiếc nuối chút nào, tại sao tôi phải chốt thế?”

“Không có chút nào luôn? Thật á? Một chút xíu cũng không?”

“Không. Chỉ thấy cảm giác được giải phóng thôi. Rất là sảng khoái. Đó là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Điều ước của cậu đúng là một sự kinh hoàng.”

“Đội trưởng nói thế làm tôi buồn đấy.”

“Gọi người ta đến rồi bắt đứng im một chỗ, nhốt vào lồng sắt, lại còn bắt cosplay hầu gái nữa, thế mà không kinh hoàng à?”

“Tôi cũng châm chước cho nhiều rồi mà.”

Nghe vậy, Renka khẽ thở dài.

“Đúng là tôi cũng có biết ơn cậu một tí tẹo về chuyện đó.”

“Đội trưởng ghét đến thế cơ à? Tôi thì cực kỳ thích việc Đội trưởng thực hiện điều ước đó đấy. Chúng ta làm thêm lần nữa nhé?”

“Không làm...!”

“Một lần nữa thôi.”

“Đã bảo là không làm.”

“Đúng một lần thôi. Lần cuối cùng thật đấy.”

“Không thích.”

“Sao thế? Làm đi.”

“... Đừng có nói trống không. Muốn chết à?”

Thế này bảo sao tôi không thể ngừng việc cãi cọ trêu chọc Renka được.

Chỉ cần gãi nhẹ một cái là cô ấy đã xù lông lên nhạy cảm như mèo, làm tôi cứ muốn bắt nạt mãi thôi.

“Tôi cứ coi như là Đội trưởng đồng ý rồi nhé. Vốn dĩ chúng ta đã thỏa thuận thế mà. Nhờ tôi làm tốt ở giải đấu.”

“Cậu lại giở trò ép buộc kiểu đó đấy à? Tôi phải nói bao nhiêu lần cậu mới hiểu là tôi chưa từng thỏa thuận chuyện đó?”

Cái kiểu cãi nhem nhẻm lại những lời lẽ ra chỉ cần lờ đi là xong của cô ấy thật sự rất thú vị.

“Vậy chúng ta đi ngoan ngoãn nhé?”

“Làm ơn hãy làm thế giùm.”

“Biết rồi. Đội trưởng ngủ một giấc đi.”

“... Ừ. Lúc nào chán thì gọi tôi dậy.”

Renka buông một câu cộc lốc rồi quay lưng lại với tôi.

Sao cái câu bảo lúc nào chán thì gọi dậy nghe lại đáng yêu thế nhỉ.

Dù đang bực mình nhưng vẫn cảm nhận được ý muốn quan tâm đến tôi - người phải lái xe đường dài, thật là buồn cười.

“Đội trưởng.”

“...”

“Đội trưởng.”

Gọi mấy lần Renka vẫn không dậy.

Miệng còn hơi hé ra nữa. Dù cố tỏ ra không sao nhưng có vẻ cơ thể cô ấy đã rất mệt mỏi.

Mà ngủ hớ hênh thế này có sao không đấy?

Kìm nén xúc động muốn luồn lưỡi vào giữa đôi môi đỏ hồng kia, tôi lấy ngón tay chọc chọc vào tay cô ấy.

“Đội trưởng. Đến nơi rồi.”

“Ưm...”

Lúc này Renka mới rên rỉ mở mắt ra nhìn tôi,

“A...”

Cô ấy thốt lên một tiếng cảm thán mệt mỏi rồi nhìn quanh.

“Đến rồi à...?”

“Vâng. Đến nơi rồi.”

“Thế à...? Tôi trả tiền xe cho. Tiền xăng.”

“Thôi khỏi. Thay vì tiền xe thì trả bằng cosplay đi.”

“Thế cũng đượ... a, không phải... Cậu điên à...?”

Định ngoan ngoãn đồng ý rồi chợt tỉnh táo lại, cô ấy trợn tròn đôi mắt còn đang ngái ngủ.

Tôi chép miệng tiếc rẻ, cầm lấy túi xách và hộp sushi của Renka ở ghế sau đặt lên đùi cô ấy.

“Tiếc thật. Đội trưởng có muốn uống nước không?”

“... Không. Không sao.”

“Tiền xăng thì thôi, Đội trưởng vào nhà nghỉ ngơi đi. Trông mệt mỏi lắm rồi đấy.”

“Vậy để sau tôi đưa cũng được. Cảm ơn vì đã cho đi nhờ.”

“Đã bảo là thôi mà.”

“Đã bảo là sẽ đưa... Dù sao thì tôi cũng vào đây.”

Renka uể oải mở cửa xe, dặn tôi đi đường cẩn thận rồi lê đôi chân dài bước đi.

Renka cứ nhìn thẳng mà bước, nhưng tôi thấy đầu cô ấy hơi ngoái lại lúc đứng trước cổng nhà.

Đang nhìn xe của tôi à? Cô ấy đang nghĩ gì nhỉ?

Thắc mắc tại sao tôi vẫn chưa rời đi?

Hay là cảm thấy một sự tiếc nuối không tên nào đó?

Chắc ngày mai gặp nhau ở Comiket tôi phải hỏi thử mới được.

Ngay khi Renka mở cửa bước vào nhà, tôi nhả phanh và lái xe về.

Bên trong ô cửa sổ lớn, ánh đèn ngủ màu cam đang bật sáng rất rất mờ ảo.

Có vẻ Miyuki đã đến.

Đỗ xe xong, tôi rảo bước nhanh vào nhà rồi cẩn thận đẩy cửa sổ ra.

Ngay lập tức, Miyuki đang trùm chăn nằm trên nệm rên lên một tiếng mệt mỏi rồi ngồi dậy.

Tôi đã cố tình vào thật khẽ nhưng có vẻ cô ấy vẫn nghe thấy tiếng động.

“Cậu về rồi à...?”

Ngồi xuống trước mặt Miyuki đang dụi mắt đón tôi, tôi đặt hộp sushi xuống sàn Tatami rồi nhẹ nhàng ấn ấn bọng mắt cho cô ấy.

“Ừ, tôi về rồi. Ăn sushi đi rồi ngủ tiếp.”

“Sushi...? Cậu lấy ở chỗ làm thêm về à?”

“Ừ. Sushi cá ngừ đấy. Họ bảo tôi vất vả rồi nên cho.”

“A, thật á? Chắc ngon lắm... Đi làm có mệt không?”

“Cũng tàm tạm, chịu được.”

“Hình như giọng cậu hơi khàn đi thì phải...”

Cô ấy nói bằng giọng ngái ngủ rồi xem xét mặt tôi hết góc này đến góc khác.

Cái tình huống cứ như người vợ đang lo lắng cho anh chồng đi làm vất vả về này làm tôi thấy vui vui.

Tận hưởng sự đụng chạm đó một lúc, tôi canh đúng lúc Miyuki vươn vai để kéo áo thun của cô ấy lên.

Sau đó, tôi vùi mặt vào vùng bụng trắng ngần của cô ấy khiến cô ấy giật nảy mình.

Đã cất công dậy rồi thì phải làm một nháy nhanh gọn mới được.

‘Sao mà đông thế này...’

Tối hôm sau, tại địa điểm tổ chức Comic Market - một trong những sự kiện lớn nhất của giới Otaku.

Đến nơi, tôi phải lè lưỡi trước biển người khổng lồ.

Đông, quá đông. Dùng từ biển người để miêu tả cũng không ngoa.

Ở một nơi rộng lớn thế này thì biết tìm Renka kiểu gì đây, thật là mù mịt, nhưng tôi biết gian hàng mà cô ấy thích.

Cứ lảng vảng quanh khu vực đó thì kiểu gì cũng sẽ phát hiện ra Renka cao ráo thôi.

Vì không có vé vào cửa nên tôi chỉ đi dạo vòng ngoài tòa nhà, vận dụng tối đa sự tập trung để quan sát xung quanh.

Trong số những người đang xếp hàng chờ vào gian hàng, tôi thấy người đứng cuối cùng đang cầm một tấm biển.

Người phía sau đến thì truyền lại cho, và người đó nhận lấy như một điều hiển nhiên, đó là một loại văn hóa à? Thật kỳ lạ.

May mắn cho tôi là phần lớn những người ở Comiket đều là nam giới.

Vì vậy, việc tìm kiếm một cô gái không có gì khó khăn.

Vấn đề là chẳng thấy bóng dáng Renka đâu cả.

Một lúc lâu, rồi lại một lúc lâu nữa.

Cứ trèo lên mấy chỗ như bờ tường rồi đảo mắt liên tục làm tôi bắt đầu thấy đau đầu.

Hay là Renka về mất rồi? Vừa nghĩ vậy, tôi vừa vặn vẹo cổ để nới lỏng các cơ đang cứng đờ, thì,

‘Hả...?’

Từ đằng xa, tôi phát hiện ra một người có dáng người mảnh khảnh, mặc áo khoác phao có mũ trùm đầu màu đen, đeo khẩu trang đang đi về phía nào đó.

Khuôn mặt gần như bị che khuất nhưng dáng đi thanh thoát và đôi chân dài miên man kia thì không thể không nhận ra được.

Chắc chắn đó là Renka, tôi hòa vào dòng người và tiến lại gần cô ấy.

Cái balo trên lưng căng phồng thì chớ, cô ấy còn đang ôm một đống túi giấy mua sắm.

Thậm chí khóe mắt còn cong lên, hai vai rung rung, có vẻ như đang rất vui sướng.

Xin được chữ ký của tác giả yêu thích hay sao? Dù đang đeo khẩu trang nhưng tôi có thể thấy rõ khóe miệng cô ấy đang nhếch lên.

Làm otaku ngầm cũng nhiệt huyết gớm.

Nghĩ vậy, tôi vừa đi theo Renka vừa suy nghĩ sâu xa xem nên gọi cô ấy thế nào cho tự nhiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!