Web Novel

Chương 313: Đồng Loại

Chương 313: Đồng Loại

“Sao hôm nay mệt thế nhỉ?”

Tiếng thở dài của Miyuki đang nằm ườn trên nệm.

Có vẻ công việc ở Hội học sinh rất bận rộn.

Tôi vừa vuốt ve vòng eo thon gọn của cô ấy vừa hỏi.

“Cậu làm gì ở Hội học sinh thế?”

“Làm đủ thứ. Xem xét các vấn đề xảy ra trong kỳ nghỉ, rồi kiểm tra danh sách học sinh cá biệt...”

Miyuki bỏ lửng câu nói, ánh mắt hướng về phía tôi.

Ánh mắt cô ấy trở nên xa xăm như đang hồi tưởng lại quá khứ.

Có vẻ cô ấy đang so sánh tôi của ngày xưa và tôi của hiện tại.

“Tôi cũng là học sinh cá biệt à?”

“Không. Chỉ kiểm tra trong số học sinh năm nhất thôi.”

“Thật á?”

“Dạo này không ai nhắc đến cậu nữa đâu.”

Thế thì hơi thất vọng đấy. Tôi muốn được chú ý cơ.

Tên Hội trưởng Hội học sinh bốn mắt vẫn khỏe chứ?

Dạo này hắn ta hay buộc tóc hai bên giống mấy nhân vật phụ trong truyện Love Comedy, tóm lấy hắn mà làm tư thế doggy chắc tuyệt lắm.

Có nên báo trước chuyện Hiyori mặc váy ngắn không nhỉ?

Không, đừng làm thế, cứ giả vờ như không biết đi.

Tự dưng lo chuyện bao đồng, nhỡ Hiyori biết được thì độ hảo cảm sẽ giảm mất.

“Hôm nay trời mưa nên tôi định rủ cậu đến quán đó, nhưng cậu mệt thế này thì chắc không đi được rồi.”

“Nói gì thế... Phải đến đó tôi mới có sức chứ.”

“Thế à?”

“Thế đấy.”

“Khi nào đi?”

“Bây giờ cũng được... Lát nữa cũng được.”

“Có vẻ cậu định ngủ lại đây nhỉ.”

“Ưm...”

Miyuki nghiêng đầu sang một bên, vẻ mặt đắn đo suy nghĩ trông xinh đẹp vô cùng.

Muốn làm ngay lập tức nhưng cô ấy bảo mệt nên đành nhịn vậy.

Chìm trong suy nghĩ một lát, Miyuki lên tiếng.

“Chắc vậy?”

“Chắc vậy cái gì. Cứ ngủ lại đi.”

“Sao? Lười lái xe à?”

“Ừ. Lười chết đi được.”

Thấy thái độ thờ ơ của tôi, Miyuki cười bẽn lẽn.

Cô ấy đã sớm nhận ra lời nói lười biếng đó hoàn toàn không phải là thật lòng.

“Tôi muốn về nhà. Chở tôi về đi.”

“Ừ.”

“Thật ra tôi không về đâu.”

“Tôi biết.”

Mấy trò đùa nhạt nhẽo này sao lại thú vị đến thế nhỉ.

Miyuki có nghĩ giống tôi không? Nhìn biểu cảm thì có vẻ là có.

Tôi nằm xuống sát cạnh cô ấy và hỏi.

“Thế, trong số học sinh năm nhất có nhân vật cá biệt nào không?”

“Ưm... Cũng có vài người. Có tin đồn không hay...”

Tin đồn không hay sao? Vậy thì Hiyori chắc chắn không nằm trong số đó rồi.

Dù có thể là vấn đề thời gian thôi.

“Mấy đứa bất hảo ở trường cũ à?”

“Ừ. Tiền bối Hội trưởng bảo có một đứa là học sinh cá biệt cực kỳ nguy hiểm.”

“Chắc đánh nhau dữ lắm nhỉ. Đứa đó chắc vào trường bằng hình thức bốc thăm rồi?”

“Đúng vậy. Nhưng tôi sẽ cố gắng không có thành kiến với em ấy.”

Là vì tôi đây mà.

Nhìn thấy tôi đã cải tà quy chính đến mức khác biệt hoàn toàn so với trước kia nên cô ấy không muốn nhìn người khác qua lăng kính định kiến... Thật đáng khen.

Nhưng cái tên cá biệt đó chắc chắn không phải là kẻ dễ dàng thay đổi đâu.

Bản tính con người khó dời lắm. Tôi là do linh hồn và thể xác đều thay đổi, chứ tên đó thì không.

Không biết tên đó gây ra rắc rối ở mức độ nào, nhưng nếu giống tôi ngày xưa thì chắc chắn họ sẽ tìm cách đuổi học hắn cho rảnh nợ.

“Đi thôi.”

Nghe Miyuki nói vậy, tôi nghiêng đầu hỏi.

“Đi đâu? Quán ramen à?”

“Ừ. Hôm nay tôi mệt nên...”

“Cõng ra xe là được chứ gì?”

Tôi nói thay phần còn lại, cô ấy liền mỉm cười rạng rỡ.

Cô ấy vươn hai tay ra không trung, khẽ vẫy vẫy những ngón tay hối thúc tôi mau đỡ cô ấy dậy, trông thật đáng yêu.

Tôi nắm lấy cổ tay mỏng manh của Miyuki, cẩn thận dùng sức kéo cô ấy dậy, rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô ấy, chỉ vào lưng mình.

“Lên lưng đi.”

Miyuki ngọ nguậy như một con giun, đặt tay lên vai tôi rồi áp nửa thân trên vào lưng tôi.

Chân cô ấy vẫn để trên nệm, tôi lên tiếng.

“Thế này thì cõng kiểu gì?”

“Cậu tự tìm cách cõng đi.”

“Ít nhất cũng phải nhích lại gần để tôi với tới tay chứ. Vòng tay qua cổ tôi đi.”

“Mệt lắm.”

Cái kiểu bắt người ta tự lo liệu này giống hệt một đứa trẻ, tôi từ từ duỗi thẳng đầu gối, nâng người Miyuki lên.

Miyuki tự động đứng dậy, đặt chân xuống sàn rồi nhảy phốc lên người tôi.

Miyuki quặp chặt hai chân vào eo tôi như một con ếch, miệng lầm bầm phàn nàn gì đó nhưng tôi mặc kệ, cõng cô ấy mở cửa lùa phòng khách bước ra ngoài.

“Tôi phải đi đây. Hôm nay cậu tự học một mình được chứ?”

Ngày hôm sau, Miyuki hỏi tôi lúc xuống xe.

Giọng điệu dịu dàng đến mức tôi có cảm giác như mình đang được đưa đến trường mẫu giáo vậy.

Khác với Chinami giống một cô giáo năng động, nhí nhảnh, Miyuki lại giống một cô giáo có chút nghiêm nghị nhưng tính tình rất tốt...

“Tôi là trẻ con chắc? Tôi tự biết lo.”

“Nói chuyện như trẻ con thế kia mà...”

Miyuki cười khúc khích, vỗ vỗ vào lưng tôi rồi bảo phải đi trước, rảo bước nhanh hơn.

Hôm qua trời mưa rả rích, chúng tôi đã ăn ramen trong một bầu không khí ấm cúng nên chắc cô ấy đang rất vui.

Hôm nay có vẻ là một ngày tốt lành, tôi vừa nghĩ vừa chào hỏi bạn bè trong lớp rồi một mình đi về phía tòa nhà.

Chợt tôi thấy Hiyori đang bước vào từ cổng trường ở đằng xa.

Khác với ngày đầu tiên hôm qua, Hiyori có vẻ đã tạo được một nhóm bạn chỉ trong một ngày, em ấy không chỉ đi cùng Miho mà còn có vài người khác nữa.

Không, nói là nhóm bạn thì không đúng, phải nói là học sinh tự động bám lấy Hiyori thì đúng hơn.

Không có nam sinh nào cả.

Chắc do mới khai giảng chưa được bao lâu, nhưng từ giờ em cũng nên tránh xa đàn ông lạ ra nhé.

Váy của Hiyori dài hơn hôm qua.

Chắc em ấy định chỉ mặc thế lúc đến trường, rồi thay váy khác trước khi vào lớp hoặc vào giờ nghỉ trưa.

Thà mang theo quần áo thường ngày rồi thay sau khi tan học còn hơn.

Em ấy thích bộ đồng phục đó à? Nếu vậy thì tôi không còn gì để nói.

Phải ra bắt chuyện mới được.

Nghĩ vậy, tôi định tiến lại gần Hiyori thì em ấy phát hiện ra tôi, nở nụ cười tươi rói và vẫy tay chào.

Em ấy đang lẩm bẩm gì đó, nhìn kỹ khẩu hình miệng thì có vẻ là đang nói "Chào anh".

Giữa bao nhiêu học sinh mà em ấy lại nhận ra tôi một cách chính xác, thật đáng mừng.

Ánh mắt em ấy lộ rõ vẻ vui mừng khi thấy tôi.

Chắc hẳn em ấy rất biết ơn chuyện hôm qua.

Thấy hành động đó của Hiyori, những người đi cùng em ấy cũng nhìn theo và đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Họ đang thì thầm to nhỏ gì đó với nhau, nhưng vì khoảng cách khá xa nên tôi không nghe rõ.

Tôi không thích nhóm bạn mới này của em ấy. Trông cũng xinh đấy nhưng lại toát ra vẻ bất hảo.

Không hợp với một Hiyori tươi tắn, hoạt bát chút nào. Phải dùng cặc để dạy dỗ chúng mới được.

“Đợi đã! Đừng đi!”

Tôi định chào qua loa rồi đi, nhưng Hiyori bất ngờ chạy đến, cao giọng gọi khiến tôi phải dừng bước.

Em ấy nói trống không một cách ngấm ngầm. Dù rất vui vì điều đó chứng tỏ chúng tôi đã thân thiết hơn, nhưng không hiểu sao tôi lại có chút đồng cảm với Renka.

Không phải là tức giận hay có cảm xúc gì khó hiểu, chỉ là thấy vậy thôi.

Phải đối xử tốt với Renka một chút mới được. Nhưng plug đuôi thì vẫn phải dùng.

“Sao.”

Tôi hất cằm hỏi Hiyori khi em ấy đến gần, em ấy nhe răng cười tươi rói, chỉ tay về phía căn tin.

“Hôm qua em bảo sẽ khao tiền bối món gì ngon ngon mà. Đi căn tin thôi.”

“Định khao hôm nay luôn à?”

“Vậy để lần sau em khao nhé~?”

“Không, hôm nay cũng được, nhưng anh không thích chỗ đông người...”

“Người á? À...”

Hiyori nghiêng đầu, quay lại nhìn phía sau rồi thốt lên.

“Tất nhiên là chỉ có hai chúng ta đi thôi. Tiền bối đâu có quen bạn em. À không, rủ cả Miho đi cùng nhé? Tiền bối cũng biết cậu ấy mà.”

“Nếu chỉ bỏ lại mỗi Mitsushima thì các bạn khác sẽ buồn đấy.”

“A, vậy ạ?”

Hiyori gãi gãi mái tóc mềm mại của mình.

Em ấy gật gù như thể lời tôi nói có lý, rồi tiếp tục.

“Vậy em ra nói với Miho một tiếng, tiền bối đợi ở đây nhé?”

“Tùy em.”

“Nhưng mà... Ưm...”

Hiyori bỏ lửng câu nói, nheo mắt quan sát tôi.

Có vẻ em ấy cảm nhận được điều gì đó.

“Lại sao nữa.”

“Dạ không. Em thấy tính cách tiền bối hôm nay hơi khác hôm qua...”

“Ai? Anh á?”

“Vâng ạ~.”

“Em thấy khác ở chỗ nào?”

“Cảm giác... cảm giác như tiền bối đang rất vui... và cũng rất tự tin nữa.”

Tôi nghĩ mình cần phải chủ động hơn nên đã hành động, vậy mà em ấy nhận ra ngay sao.

Quả nhiên Hiyori rất nhạy bén.

Liệu em ấy có giữ được sự nhạy bén đó khi lần đầu tiên lên giường với tôi đang đến gần không?

Cứ chờ xem sao.

“Hôm qua trời mưa nên tiền bối bị tụt mood ạ?”

Trước câu hỏi của Hiyori, tôi lắc đầu đáp.

“Không. Anh thích những ngày mưa.”

“Vậy ạ?”

Hiyori khẽ chép miệng, trên mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Chắc là vì mất đi cơ hội trêu chọc tôi nên thấy tiếc chứ gì?

“Không ra nói với Mitsushima à?”

“A, đúng rồi. Em đi một lát rồi quay lại ngay ạ~.”

Được nhắc nhở, Hiyori liền chạy đến chỗ Miho, rồi vừa nhìn tôi vừa nói gì đó.

Đi căn tin thôi mà cũng phải nhìn tôi sao?

Lại làm người ta bối rối rồi. Thế là không được đâu nhé.

Một lát sau, Hiyori nói to với Miho và nhóm bạn rằng lát nữa gặp lại rồi quay lại chỗ tôi.

Sau đó, em ấy lấy chiếc áo cardigan từ trong chiếc cặp màu đỏ ra, rồi đưa quai cặp cho tôi.

“Tiền bối cầm giúp em cái cặp một lát được không? Để em mặc áo.”

Hành động và lời nói của Hiyori tự nhiên đến mức tôi bất giác nhận lấy chiếc cặp rồi mới giật mình nhận ra.

Tôi vừa bị Hiyori xoay vòng vòng. Dù đối với em ấy đó chỉ là hành động vô thức, tự nhiên... nhưng nếu không cẩn thận thì nguy to.

Nếu lơ là, tôi sẽ đánh mất quyền chủ động trong nháy mắt.

“Cảm ơn tiền bối ạ~.”

Em ấy cảm ơn bằng cái giọng điệu cao vút đặc trưng rồi nhận lại chiếc cặp.

Tôi bừng tỉnh, nói.

“Giờ đi được chưa?”

“Vâng, tiền bối muốn ăn gì ạ?”

“Em là người khao nên em chọn gì anh ăn nấy.”

“Vậy ăn Suichu nhé?”

Suichu là loại kẹo dẻo vị chua ngọt mới được nhập về căn tin trong học kỳ này.

Hôm qua tôi thấy Miyuki cầm nó sau khi làm xong việc ở Hội học sinh nên có ăn thử một miếng, cũng khá ngon.

Đúng là hương vị mà con gái sẽ rất thích.

Hơn nữa nó lại có vị chanh, chắc chắn Hiyori sẽ rất thích.

Dù không đến mức cuồng nhiệt như sự ám ảnh của Chinami với đào.

“Cũng được.”

“Em mua cho tiền bối hai cái luôn nhé~.”

Tôi muốn nói lời cảm ơn, nhưng nhìn vẻ mặt tinh nghịch của Hiyori khi xòe hai ngón trỏ và ngón giữa ra trước mặt tôi, tôi lại không muốn nói nữa.

Bật cười, cuối cùng tôi cũng cảm ơn Hiyori rồi cùng em ấy đi đến căn tin.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!