Web Novel

Chương 349: Cuộc truy đuổi bất ngờ (2)

Chương 349: Cuộc truy đuổi bất ngờ (2)

“Á Tiền bối...! Buông em ra đi...! Áo thể dục siết cổ em đau quá này? Lỡ để lại sẹo thì anh có chịu trách nhiệm không hả?”

“Tôi nới lỏng ra một chút là được chứ gì. Thế này thì hết đau rồi nhé?”

“Không đau nhưng áo bị giãn ra mất...!”

Hiyori vùng vẫy khi bị tôi túm gáy áo.

Tôi kéo Hiyori vào một góc khuất không ai nhìn thấy rồi mới buông em ấy ra.

“Em mà bỏ chạy là tôi chạy ngay đi mách Miyuki người bỏ trốn lúc nãy là em đấy nhé?”

“... Đồ mách lẻo.”

Cái điệu bộ bĩu môi lườm tôi trông đáng yêu vô cùng.

Cố kìm nén khao khát muốn hôn em ấy ngay lập tức, tôi nói.

“Thử viện cớ xem nào. Biết đâu tôi lại tha cho.”

Nghe vậy, khuôn mặt Hiyori bừng sáng.

Chắc em ấy tin rằng tôi sẽ tha thứ cho mình?

Em ấy huých huých vào tay tôi, làm quá lên rồi bắt đầu viện ra một cái cớ chẳng ra đâu vào đâu.

“Không phải... Vốn dĩ em đã chuẩn bị tinh thần nhận điểm phạt rồi mới vào trường cơ...”

“Nhưng mà?”

“Nhưng đúng lúc đó em lại thấy một cái lỗ hổng vừa đủ một người chui lọt...! Bản tính của em là cứ thấy lỗ hổng là không thể kìm lòng được mà...”

Tôi hiểu.

Thấy lỗ hổng thì phải nhét cái gì đó vào mới đúng chứ.

Dù là cơ thể, hay là thứ gì khác.

“Cơ hội để không bị phạt bày ra trước mắt, không nắm lấy thì đúng là đồ ngốc. Đúng không anh?”

Nghe Hiyori thản nhiên nói vậy, tôi cười khẩy rồi chỉ xuống dưới chân em ấy.

“Chà... Bảo là đã chuẩn bị tinh thần nhận điểm phạt mà tình trạng đôi giày của em trông lạ thế?”

“Lạ chỗ nào ạ?”

“Giày chạy bộ kìa. Bình thường em toàn đi giày khác đến trường mà.”

“Mắt anh tinh một cách không cần thiết đấy nhỉ...?”

“Em thừa nhận là ngay từ đầu đã có ý định bỏ trốn rồi đúng không?”

“Không phải đâu...”

“Được rồi, cứ cho là vậy đi... Lý do của em lỏng lẻo quá nên bây giờ tôi sẽ...”

“Khoan đã...! Anh tha cho em một lần không được sao? Đi mà? Mẹ em bảo nếu bị điểm phạt sẽ cắt tiền tiêu vặt đấy...”

Chắc tại em hay gây rắc rối quá nên mẹ mới phải dùng đến biện pháp đó chứ gì.

Tôi hoàn toàn đồng cảm với nỗi lòng của bà mẹ vợ thứ tư.

Tôi phải dùng tư thế giao phối ép chặt để an ủi tấm lòng của mẹ vợ mới được.

“Tiền bối có phải là người của Hội học sinh đâu? Không phải anh cũng không ưa Hội học sinh sao, nể tình đồng minh tha cho em đi?”

“Em nhìn đâu mà bảo tôi không ưa Hội học sinh thế? Tôi thích Hội học sinh lắm đấy.”

“Á...! Hóa ra anh là tay sai của Hội học sinh à?”

“Tay sai là sao? Em ăn nói cho cẩn thận đấy nhé?”

“... Xin lỗi. Em biết anh thân với Tiền bối Hanazawa nhưng anh tha cho em không được sao...?”

“Vậy em nợ tôi một ân tình nhé?”

“Dạ...? Nghe bất an quá...”

“Thế thì tôi cứ nói thẳng với Miyuki cho xong chuyện vậy.”

“Á không chịu đâu...!”

“Đừng có ăn nói trống không nữa.”

“Em biết rồi...! Nhưng bắt nợ ân tình thì hơi quá đáng đấy.”

Thấy bất lợi là lập tức dùng kính ngữ ngay, buồn cười thật.

“Thấy ấm ức thì đáng lẽ đừng để tôi bắt được.”

“Bình thường anh có đến trường giờ này đâu? Không giống mọi ngày chút nào... Có phải anh cố tình rình em không đấy?”

“Tôi có lý do gì để làm thế chứ? Chỉ là hôm nay tôi ngủ quên thôi. Chắc định mệnh sắp đặt thế rồi.”

“Định mệnh sắp đặt để Tiền bối tha cho em thì có?”

“Đừng có nói linh tinh nữa...”

Đang định đắc ý trêu chọc Hiyori, tôi bỗng bỏ lửng câu nói.

Bởi vì ánh mắt tôi đã va phải chiếc áo sơ mi của Hiyori.

Phần dưới ngực áo hơi ướt đẫm mồ hôi do chạy bộ, nếu cứ để thế này thì mấy thằng khác sẽ nhìn thấy mất.

Tôi tặc lưỡi trong lòng, ho khan một tiếng rồi nói tiếp.

“Em có quần áo để thay không?”

“Anh hỏi làm gì ạ?”

“Đổ mồ hôi rồi kìa.”

“Ở đâu cơ? Chỗ này á?”

Em ấy định đưa tay lên sờ phần dưới ngực mình.

Trước hành động hoàn toàn thiếu cảnh giác đó, tôi vội vàng quay mặt đi và mắng em ấy.

“Đừng có làm mấy trò kỳ quái trước mặt người khác.”

“Tiền bối bảo em đổ mồ hôi nên em mới kiểm tra xem ở đâu thôi mà?”

Vừa nghe tôi nói xong là em ấy đã nhận ra ngay là ở ngực rồi, thế mà còn giả vờ ngây ngô.

Để xem cái thái độ phóng khoáng này của em có còn giữ được khi nhìn thấy cự vật của tôi không nhé, tôi nhất định sẽ kiểm chứng điều đó.

“Nói thì hay lắm. Dù sao thì em cũng nợ tôi rồi đấy, khi nào tôi gọi thì phải ra.”

“Gọi là phải ra ạ? Để làm gì cơ?”

“Tôi chưa quyết định.”

“Em biết rồi... Giờ em đi được chưa?”

“Ừ.”

“Em định ghé qua căn tin, anh đi cùng không?”

“Bây giờ vào lớp là vừa kịp giờ đấy, căn tin cái nỗi gì? Hết tiết 1 rồi hẵng đi.”

“Xin anh đừng áp bức em nữa.”

“Bớt nói mấy câu như thiếu nữ mới lớn đi rồi vào lớp nhanh lên. À không. Chắc em lại tạt vào căn tin mất, tôi phải đi cùng em đến tận tòa nhà mới được.”

Hiyori giật thót mình như bị nói trúng tim đen.

Thấy phản ứng thành thật của Hiyori, tôi khẽ cười, đẩy lưng em ấy - người cứ chực chờ đổi hướng về phía căn tin - đi vào tòa nhà.

Cơ hội để đòi lại món nợ từ Hiyori đã đến vào một ngày cuối tuần không lâu sau đó.

Miyuki đi họp lớp, còn Renka và Chinami thì rủ nhau đi chơi riêng.

Sáng sớm rảnh rỗi sinh nông nổi, tôi liền gọi điện cho Hiyori,

-Chào anh, Matsu-Ken.

Tôi nghe thấy giọng nói sảng khoái của em ấy chào đón tôi, có vẻ em ấy đã dậy từ sớm.

“Thiếu chữ Tiền bối rồi.”

-Có nên thêm vào không nhỉ? Hay thôi?

“Thôi bỏ đi. Ra ngoài đi.”

-Dạ? Bây giờ á?

“Ừ, nhà em ở đâu?”

-Anh định đến đón em ạ?

“Ừ. Em không ở ngoài đường đấy chứ?”

-Em đang ở ngoài đường nè?

Mới đó mà đã ra ngoài rồi á? Cái đứa mới hôm qua còn than vãn mệt mỏi cơ mà?

Cuối tuần thì cứ ngủ nướng đi chứ... Thật cạn lời.

“Em có hẹn à?”

-Dạ không. Bây giờ thì chưa có.

“Thế em ra ngoài làm gì?”

-Đi vứt rác.

“Hà...”

Chắc nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt từ tận đáy lòng của tôi nên em ấy thấy vui lắm nhỉ?

Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khanh khách.

Được rồi, em thích thì tôi cũng thích.

Cái đứa cứ thả ra là làm đủ trò như em, tôi nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống em trong thời gian sắp tới.

Hoặc là tôi sẽ bị em ăn thịt.

“Bây giờ em chưa có hẹn đúng không?”

-Vâng.

“Chiều mới có à?”

-Vâng.

“Vậy đi xem phim đi.”

-Em không có quyền lựa chọn sao?

“Không. Phải trả nợ chứ.”

-Em biết rồi. Em gửi địa chỉ nhà cho anh nhé.

Vừa cúp máy, Hiyori đã gửi địa chỉ nhà cho tôi.

Trong số các nữ chính thì nhà em ấy xa nhà tôi nhất. Phải tắm rửa rồi đi ngay mới được.

Tôi nhắn tin cho Hiyori hẹn 1 tiếng nữa gặp, rồi đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.

Nên mặc đồ gì để đánh trúng sở thích của Hiyori đây?

Trời nóng và trong xanh thế này, chắc kết hợp áo sơ mi màu xanh nhạt với quần màu be để tạo cảm giác mát mẻ là hợp lý nhất.

Nhắc mới nhớ, dạo này tôi chưa đi mua quần áo.

Đi riêng với Miyuki cũng được, nhưng nếu rủ cả Renka và Chinami đi mua sắm cùng thì chắc sẽ tuyệt lắm đây...

Sắp tới tôi phải thử gợi ý chuyện này xem sao.

Vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa ôm kỳ vọng về buổi hẹn hò, tôi đã đến khu phố nhà Hiyori, bước xuống xe và quan sát ngôi nhà em ấy đang sống.

Ngôi nhà có kiểu dáng làm tôi liên tưởng đến nhà của Miyuki.

Một ngôi nhà biệt lập nhỏ nhắn cao 2 tầng. Kích thước vừa đủ cho 3 người... à không, tính cả cậu em trai nhỏ của Hiyori nữa là 4 người sinh sống.

Mái nhà màu xám bạc rất phổ biến, dù có vẻ đã được xây từ lâu nhưng vẫn được bảo quản rất tốt.

Nhưng mà sao tôi lại đi quan sát kỹ nhà Hiyori làm gì nhỉ?

Đằng nào thì Hiyori cũng sẽ chuyển đến nhà tôi thôi mà.

Cả mẹ em ấy là Rion nữa... Không được. Phải dẹp ngay mấy suy nghĩ đen tối này đi.

Vì tôi đến sớm hơn giờ hẹn khoảng 15 phút nên cứ tưởng sẽ phải đợi một lúc, ai ngờ mới 5 phút trôi qua, cửa nhà Hiyori đã mở và em ấy bước ra.

“Matsu-Ken!”

Phát hiện ra tôi đang đứng cạnh chiếc xe đỗ gần nhà, em ấy vẫy tay rối rít rồi rảo bước tiến lại gần.

Nhìn cô nàng ngỗ ngược tươi cười chào hỏi, tâm trạng tôi cũng sảng khoái hẳn lên.

Nhưng bộ quần áo em ấy đang mặc thì... tôi không ưng chút nào.

Hiyori đang mặc một chiếc áo hai dây màu trắng rất casual.

Một chiếc áo hai dây khoe trọn từ xương quai xanh, đường nét bờ vai cho đến cả vùng nách.

Kết hợp với chiếc quần đùi bò sáng màu cạp cao đến tận rốn, đôi chân của em ấy trông càng dài miên man.

Một cách phối đồ cực kỳ hợp với Hiyori.

Nhưng mà hở hang quá.

Phần cổ áo thiết kế theo kiểu cổ vuông nên che được phần ngực trên thì cũng tốt đấy, nhưng chất liệu mỏng manh khiến chiếc áo lót màu đen em ấy đang mặc bên trong cứ lấp ló ẩn hiện.

Ít ra cũng phải khoác thêm cái gì đó chứ... Cái kiểu thời trang phóng túng này chỉ được mặc khi hẹn hò bí mật với tôi, hoặc khi đi biển thôi.

Vốn dĩ khi mặc bộ đồ này ra đường thì người ta thường khoác thêm cardigan hoặc áo sơ mi bên ngoài cơ mà?

Táo bạo quá mức cho phép rồi đấy.

Tôi cau mày nhìn em ấy đang tung tăng mái tóc dài bước tới, lên tiếng.

“Vào nhà lấy áo cardigan khoác vào đi.”

“Tại sao ạ?”

“Hở hang quá.”

“Anh lại giở thói bảo thủ ra đấy à? Hôm nay trời nóng lắm.”

“Vào lấy đi.”

“Lần trước cũng thế, anh cứ áp bức em...”

“Không được.”

Hiyori bĩu môi trước lời nói kiên quyết và bảo thủ của tôi.

Dù vậy, có vẻ em ấy cũng ngầm thích thú nên khóe miệng khẽ nhếch lên, ngoan ngoãn đáp.

“Em biết rồi.”

Hiyori lầm bầm gì đó nhỏ đến mức không nghe thấy, rồi nhanh nhẹn chạy vào nhà và quay trở ra.

Nhìn chiếc áo sơ mi oversize vắt trên tay em ấy, tôi mới hài lòng hất cằm về phía ô tô.

Thấy vậy, Hiyori lạch bạch chạy lên ghế phụ, khịt khịt mũi rồi quay sang nhìn tôi đang ngồi ở ghế lái thắt dây an toàn.

“Xe Tiền bối có mùi ông chú.”

“... Thật á?”

“Không ạ. Chỉ có mùi mận thôi.”

“Cái con bé này... Muốn chết hả?”

“Em chưa muốn chết đâu. Nhưng mà từ 'ông chú' gây sốc đến thế cơ ạ?”

“Không phải là gây sốc, mà là vì em định lừa tôi.”

“Nói thế mà mắt anh mở to thế kia á?”

Nếu chỉ bảo là ông chú thì không sao, đằng này lại bảo có mùi ông chú cơ mà.

Nói câu đó với một thằng con trai đầu 20 tuổi thì ai mà chẳng giật mình.

Tôi ghim chuyện này rồi đấy.

“Ồn ào quá, có thể loại phim nào em không xem được không?”

“Không ạ. Nhưng mà không xem phim mà làm việc khác được không anh?”

“Em định làm gì.”

“Đi mua sắm.”

Lúc nãy tôi cũng có nghĩ đến chuyện đi mua quần áo, Hiyori nắm bắt tâm lý tôi giỏi thật đấy.

Nhưng mua sắm là để dành cho việc gắn kết tình cảm của các nữ chính cơ.

Sau này em cũng tham gia cùng nhé.

“Chuyện đó để lúc nào đi với bạn thì làm.”

“Gặp Tiền bối rồi thì bây giờ đi luôn cũng được mà.”

Hừm hừm. Thái độ coi tôi như bạn bè của Hiyori khiến tôi không biết nên vui hay nên thấy khó xử nữa.

Cố kìm nén sự cám dỗ muốn nhìn vùng nách mịn màng lộ ra khi Hiyori giơ tay mặc áo sơ mi, tôi nói.

“Đến rạp chiếu phim thôi.”

“Vâng. Nhưng mà em đói rồi.”

“Đến gần đó rồi kiếm gì ăn tạm vậy.”

“Đi ăn sushi băng chuyền đi anh. Ngay cạnh rạp chiếu phim có một quán đấy.”

Đúng là người thích chạy lăng xăng khắp nơi có khác, rành đường xá ghê.

Nhưng sao tôi lại có cảm giác mệt mỏi thế này nhỉ? Chắc do từ sáng đã phải nghe cái giọng lanh lảnh của em ấy rồi.

Có nên nhét cái giẻ bịt miệng có lỗ thủng ở giữa vào miệng em ấy không nhỉ?

Không được, cái đó phải để dành dùng cho Renka mới đúng.

“Anh bật điều hòa nhẹ thôi nhé. Da em mỏng nên dễ bị lạnh lắm. Đi lên phía trước một chút có cửa hàng tiện lợi đấy anh? Mình vào đó mua sữa dưa lưới với Sweechu đi.”

Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn Hiyori đang cầm điện thoại và bắt đầu tuôn ra một tràng yêu cầu, rồi cho xe lăn bánh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!