Web Novel

Chương 504: Dạy Dỗ Lễ Nghi (3)

Chương 504: Dạy Dỗ Lễ Nghi (3)

“Matsuda-kun...! Tớ mệt lắm. Hôm nay dừng ở đây thôi, ngày mai làm tiếp không được sao...?”

Tôi nghe nhầm đấy à?

Mệt á... Thật không thể tin được đây lại là lời thốt ra từ miệng Miyuki, người bình thường luôn vắt kiệt tinh lực của tôi.

“Mệt chỗ nào.”

“Người tớ đau nhức hết cả...”

“Đừng có đùa. Mức độ này cậu dư sức chịu đựng được, làm nũng cái gì?”

“Không phải làm nũng đâu...! Tớ mệt thật mà... Trong xe ô tô bất tiện quá...”

“Không phải vì lý do khác à?”

“Lý do khác...? Làm gì có chuyện đó...! Nếu có thì tớ đã chẳng hẹn ngày mai làm tiếp rồi?”

Nghe cũng có lý.

Tôi lặng lẽ nhìn xuống Miyuki đang khua nước lùi ra xa tôi rồi nói.

“Ngày mai cậu sẽ làm chứ?”

“Tớ sẽ làm... Cho dù Matsuda-kun không muốn thì tớ cũng sẽ bắt cậu làm.”

“Hôm nay chỉ đến đây thôi sao?”

“Ừ.”

“Nhưng tôi không thích.”

“Đừng thế mà, ôm tớ đi...”

Miyuki vươn hai tay về phía tôi từ góc bồn tắm, trông cô ấy thật mỏng manh.

Tôi hờ hững bỏ qua lời thỉnh cầu khơi dậy bản năng che chở mãnh liệt của Miyuki, chậm rãi bước đến ngay trước mặt cô ấy.

“Tôi sẽ ôm cậu, nên hãy nói là cậu sẽ sinh con cho tôi đi.”

“C-cái gì...?”

Miyuki ngẩn người, há hốc miệng.

Cô ấy có vẻ kinh ngạc khi nghe một chuyện mà mình chưa từng tưởng tượng tới.

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô ấy, tiếp tục thúc giục.

“Nói là sau này cậu sẽ sinh con cho tôi đi.”

“Tự dưng cậu nói cái gì thế...?”

“Cậu không định sống cùng tôi à?”

“Không... S-sống thì có sống, nhưng...”

“Vậy thì nói đi.”

“...”

“Không nói à?”

Tôi hạ ánh mắt xuống, nắm lấy một bên chân của Miyuki và khẽ kéo lại. Cô ấy vội vàng lắc đầu nguầy nguậy rồi chộp lấy cánh tay tôi.

“... Tớ, tớ sẽ sinh...”

Cảm giác như đang xem một cảnh trong phim điều giáo vậy.

Cái kiểu bắt cóc giam giữ rồi đe dọa ấy... Cảm giác giống hệt.

Cảm thấy tình huống này khá thú vị, tôi hỏi tiếp.

“Mấy đứa?”

“Phải nói cả số lượng nữa á...?”

“Mấy đứa.”

“Thì... hai...?”

“Cậu thế này là không được rồi.”

Tôi tặc lưỡi, vừa định cử động người thì Miyuki đã cuống cuồng đính chính lại lời nói của mình.

“B-ba...! Không... Bốn...!”

“Bốn đứa?”

“Ừ... Bốn đứa...”

Bốn đứa, nếu nghĩ đến việc ba nữ chính còn lại mỗi người cũng sinh bốn đứa thì đây là một con số hợp lý.

Có vẻ hơi nhiều, nhưng nếu tự tin nuôi nướng được thì cũng chẳng sao.

“Hứa rồi đấy nhé?”

“...”

“Sao lại im lặng? Cậu nói cho có lệ để trốn tránh thôi à?”

“Không phải... Tại tớ chưa chuẩn bị tâm lý mà tự dưng nghe cậu nói thế nên...”

“Vậy là lời hứa vô hiệu lực sao?”

“Kh-không phải thế... Tớ biết rồi, tớ hứa...”

“Được.”

Đến lúc này tôi mới nở nụ cười mãn nguyện, xoa đầu Miyuki rồi kéo cô ấy vào lòng, ôm chặt lấy.

“Cậu nói là sẽ sinh rồi đấy nhé?”

“... C-cái này gần như là đe dọa rồi còn gì...”

“Cậu không thích à?”

“Á, tớ bảo không thích hồi nào...! Tớ...”

“Im lặng đi.”

“...”

Một cảm giác nhói đau truyền đến từ trước ngực.

Miyuki, người đang bực bội vì thái độ áp đặt liên tục của tôi, đã cắn vào ngực tôi.

Không dám cãi lại bằng lời mà lại hành động thế này, trông giống hệt Renka. Nghĩ vậy, tôi chiều theo màn làm nũng pha chút hờn dỗi của Miyuki rồi cùng cô ấy tắm rửa.

Kỳ lạ thay, dù vừa mới trải qua một cuộc ân ái đầy bạo lực, Miyuki lại bám dính lấy tôi hơn cả bình thường.

Lúc tắm, và cả bây giờ khi đang nằm trên nệm, cô ấy cứ dính chặt lấy cơ thể tôi như một con ve sầu.

Có vẻ không phải là sự phản đối ngầm nhằm ngăn tôi đến chỗ Hiyori...

Phải chăng Miyuki đã cảm nhận được một sự chắc chắn nào đó từ việc tôi bảo cô ấy sinh con?

Hay là do những chuyện xảy ra hôm nay khiến tinh thần cô ấy hơi mệt mỏi?

Miyuki cứ nắn bóp cơ thể tôi giết thời gian, rồi chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Nhìn đồng hồ thì thấy vẫn chưa quá muộn.

Thế nên tôi cẩn thận chui ra khỏi nệm, đắp chăn cho Miyuki rồi bước ra ngoài.

Sau đó, tôi gọi điện cho Hiyori.

-Alo ạ...

Giọng nói nghe có vẻ đang rất sợ hãi.

Em ấy cũng biết tôi định làm gì.

Giá như em ấy đáp lại màn diễn sâu tha thiết của tôi thì chuyện này đã chẳng xảy ra, đúng là cứ phải gây chuyện rồi mới hối hận cơ.

“Chuẩn bị ra ngoài đi.”

Tôi dùng giọng điệu ra lệnh để đe dọa, Hiyori liền hạ giọng xuống một tông, từ chối mệnh lệnh của tôi.

-E-em không ra được đâu...

“Đùa tôi đấy à?”

-Không phải, tại giờ giới nghiêm...

“Giờ giới nghiêm?”

-Tiền bối cũng biết là giờ này em không được ra ngoài mà?

Nhắc mới nhớ, vì Hiyori hay đi chơi lêu lổng quá nên bố mẹ em ấy đã đặt ra lệnh cấm.

“Chẳng phải là cấm tiền tiêu vặt sao?”

-Bị cấm túc luôn rồi ạ...

“Thế à?”

-Vâng... Thế nên lần trước em mới phải về sớm đấy ạ.

“Đang cự cãi đấy à? Bây giờ em đang trách móc tôi đấy à?”

-Dạ không? Em hoàn toàn không có ý đó đâu ạ...?

“Lại cãi nhem nhẻm kìa?”

-Không không...! Em chỉ đang giải thích thôi mà...

“Lại cãi.”

-Hay là em không nói gì nữa nhé?

“Bây giờ còn dám chống đối à?”

-Á, sao tiền bối lại thế này thật tình...!

Nghe tiếng cằn nhằn nũng nịu của em ấy, khóe miệng tôi giật giật.

Nhìn Miyuki và Hiyori luống cuống không biết làm sao, tôi bất giác nở nụ cười.

Như tôi đã nghĩ lúc nãy, đáng lẽ tôi phải làm thế này từ sớm mới phải.

“Vậy là hôm nay không gặp được đúng không?”

-Vâng... Trốn ra ngoài là bị phát hiện ngay...

Tôi cũng đâu có mong em làm đến mức đó.

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi cố tình thở dài một tiếng cho Hiyori nghe thấy.

“Ngày mai tôi sẽ liên lạc, đừng có hẹn hò với ai đấy.”

-Ngày mai lúc nào ạ...?

“Không biết. Cứ chuẩn bị sẵn sàng để có thể ra ngoài bất cứ lúc nào đi.”

-Ít ra cũng phải cho em biết khoảng thời gian để em còn chuẩn bị chứ... À, cái này không phải cãi lại đâu nhé.

“Vào tai tôi thì nghe giống như đang cãi lại đấy.”

-Đã bảo là không phải mà...!

“Sáng mai tôi sẽ liên lạc, nên sáng nhớ dậy sớm đi.”

-Vâng... Nh-nhưng mà...

“Gì.”

-Không biết tiền bối định làm gì...

“Tò mò à?”

-Thì... vâng, tò mò chứ ạ...

Hiyori biết chính xác tôi định làm gì.

Lý do em ấy vẫn hỏi là để củng cố thêm niềm tin cho sự nghi ngờ của mình.

Từ đó chuẩn bị tinh thần thật vững vàng.

“Không cần biết đâu.”

-Sao vậy... Nói cho em biết đi...

Giọng nói đáng yêu đến mức tôi muốn chạy ngay đến đó.

Nhưng phải nhịn. Chỉ còn một ngày nữa thôi, nếu không chờ được chừng này thì làm sao xây dựng được hậu cung.

“Tắt máy đây.”

-... Thật là...

“Gì?”

-Không có gì ạ.

Cứ tích tụ nghiệp chướng đi.

Ngày mai em chết chắc rồi.

Kết thúc cuộc gọi với Hiyori, tôi hóng những cơn gió mát mẻ hiếm hoi của mùa hè một lúc, dọn dẹp những dấu vết của cuộc ân ái cuồng nhiệt trong xe rồi quay trở vào nhà.

Sau đó, tôi nằm xuống cạnh Miyuki đang ngủ say.

Cảm nhận được cơ thể quen thuộc bên cạnh, Miyuki dường như thấy an tâm hơn, cô ấy rúc sâu vào ngực tôi.

Cảm nhận trọn vẹn làn da mềm mại và hơi ấm từ Miyuki, tôi ôm lấy cô ấy và nhắm mắt lại.

Đúng vậy, để Miyuki ở lại đây một mình cũng không phải đạo.

Cứ để cô ấy ngủ một giấc thật ngon rồi đưa về nhà vậy.

Cảm thấy sức nặng đè lên ngực, tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt tròn trịa của Miyuki ngay trước mũi.

Cô ấy đang ngồi trên người tôi, chớp chớp mắt, có vẻ như đang thắc mắc điều gì đó.

“Cậu ngồi thế này từ bao giờ đấy?”

“Khoảng 20 phút trước.”

“Thế à?”

“Ừ. Hôm qua cậu không đến chỗ Asahina à?”

“Ừ.”

“Tớ tưởng cậu đi... Sao lại không đi?”

“Thích thế. Ăn cơm thôi.”

Có lẽ chưa kịp thích ứng với bầu không khí khác hẳn hôm qua, Miyuki thoáng bối rối.

Nhưng cũng chỉ một lát thôi. Có vẻ cô ấy thích thái độ ôn hòa trở lại của tôi, cô ấy mỉm cười rạng rỡ, gật đầu đồng ý rồi đi về phía tủ lạnh.

Sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản do Miyuki chuẩn bị, chúng tôi cùng nhau tắm rửa. Đưa cô ấy về nhà xong, tôi lập tức lái xe đến khu phố của Hiyori.

Đỗ xe gần nhà Hiyori, tôi gọi điện thoại.

-Alo.

Một giọng nói pha chút phản nghịch vang lên.

Chưa đầy một ngày trôi qua mà em ấy lại định giở trò xấc xược nữa sao?

Nếu vậy thì hôm nay Hiyori xác định là nhừ tử rồi mới được về.

“Ra đây.”

-Tiền bối đến rồi ạ?

“Ừ.”

-Cho em 10 phút nhé.

“Cho 5 phút thôi.”

-Á đù... Em biết rồi.

“Á đù?”

-Em lỡ lời. Xin lỗi ạ.

Tự rước họa vào thân thế này thì còn gì bằng.

Lúc trừng phạt em ấy, tôi sẽ không cảm thấy tội lỗi gì cả, tâm trạng cũng thoải mái hơn.

Tôi thong thả chờ đợi Hiyori, đúng 6 phút sau mới thấy bóng dáng em ấy xuất hiện.

Khác với hôm qua, hôm nay em ấy mặc một bộ đồ hơi hở hang, trên tay còn xách theo một chiếc túi giấy, có vẻ như là mang theo quần áo dự phòng.

Chuẩn bị kỹ càng gớm nhỉ, chẳng giống em ấy chút nào.

Nhưng em ấy đã chuẩn bị tinh thần rồi thì cũng tốt.

Vấn đề là mức độ mà Hiyori nghĩ và mức độ của tôi hoàn toàn khác nhau, nhưng chuyện đó cứ từ từ dạy cho em ấy biết cũng chẳng sao.

Cạch.

“Em chào tiền bối.”

Hiyori mở cửa ghế phụ, cất tiếng chào khá lễ phép.

Tôi chỉ khẽ gật đầu thay cho câu trả lời rồi nói.

“Lên xe đi.”

“Đừng có giận mà. Em sợ lắm.”

“Này.”

“Dạ?”

“Bố mẹ em có dễ dãi trong chuyện ra ở riêng không?”

“Ở riêng ạ? Kiểu như ra ngoài thuê nhà sống ấy ạ?”

“Đại loại thế.”

“Ưm... Em cũng không rõ nữa.”

“Lúc cả nhà ăn cơm chưa từng nói về chuyện đó sao?”

“Em không nhớ rõ lắm... Hình như cũng từng nói thoáng qua rồi thì phải. Nhưng sao tiền bối lại hỏi chuyện đó?”

“Tôi định để em chuyển đến nhà tôi sau khi tốt nghiệp.”

“Dạ...?”

Hiyori đang thắt dây an toàn bỗng khựng lại.

Em ấy ngạc nhiên đến mức hai mắt mở to hết cỡ.

Nhìn em ấy bất động nhìn chằm chằm vào mình, tôi nhún vai nói tiếp.

“Nếu bố mẹ em hơi khó chịu thì chúng ta phải cùng nhau thuyết phục chứ sao. Thế nên tôi mới hỏi.”

“Không... Không không không... Em không hiểu tiền bối đang nói gì cả...? Thế còn Hanazawa-senpai thì sao...?”

“Miyuki cũng phải sống cùng chứ.”

“Hả...?”

Đầu Hiyori nghiêng sang một bên.

Trông có vẻ như em ấy nhất thời không hiểu được tình hình.

Tôi bật cười thành tiếng, đặt tay lên đùi Hiyori - người đang nắm chặt lấy dây an toàn - rồi nhẹ nhàng luồn tay vào giữa hai chân em ấy.

“Chuyện này lát nữa nói tiếp. Giờ đi đã.”

“Tự dưng nói mấy chuyện mờ ám rồi lại bảo để sau là sao...? Nói luôn bây giờ đi chứ...?”

“Em không có quyền lựa chọn trong chuyện này đâu.”

“Nói gì thế...! Em không chịu đâu!”

“Không chịu cái gì.”

“Em không sống chung với tiền bối đâu...!”

Hừm hừm. Rất phản nghịch.

Xét đến tính cách đầy tính phản kháng của Hiyori, tôi cũng đã đoán trước được câu trả lời này.

Tất nhiên thời điểm cũng hơi nhạy cảm. Nếu tôi hỏi câu này sau khi đã xây dựng được sự gắn kết sâu sắc thông qua quan hệ thể xác thì chắc chắn câu trả lời sẽ nhẹ nhàng hơn thế này.

Ví dụ như em ấy sẽ nói là để suy nghĩ thêm chẳng hạn.

Tôi có thể thuyết phục em ấy một cách nhẹ nhàng, nhưng tôi nghĩ bây giờ không phải lúc làm thế.

Thế nên tôi mới tấn công dồn dập. Đã rút kiếm ra rồi thì phải lao lên như xe tăng, chứ cứ do dự, thiếu quyết đoán rồi để mất quyền chủ động trong thời điểm này là không được.

“Tiền bối làm gì thế...? Sao lại khởi hành rồi? Em còn chưa nói xong mà...!”

Em ấy bắt đầu chất vấn khi thấy tôi lặng lẽ cho xe lăn bánh.

Tôi phớt lờ em ấy, lái xe tiến vào con phố có nhiều nhà nghỉ.

“Sao mới đó đã đến đây rồi!”

Nhìn thấy các tòa nhà xung quanh, Hiyori vội vàng gọi tôi. Tôi khẽ liếc nhìn em ấy, vừa lái xe vào bãi đỗ của Khách sạn Laphia quen thuộc vừa nói bâng quơ.

“Ừ, tôi cũng thích em.”

“C-cái gì...?”

Ngay lập tức, Hiyori ngậm chặt miệng lại.

Cách này rất hiệu quả trong việc khóa miệng em ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!