Web Novel

Chương 152: Cuộc Trò Chuyện Chân Thành

Chương 152: Cuộc Trò Chuyện Chân Thành

“Matsuda-kun, tớ đọc trên mạng thấy bảo... những cuộc trò chuyện chân thật giữa các cặp đôi sẽ giúp ích rất nhiều cho mối quan hệ đấy. Đừng cố tự giải quyết một mình. Biết chưa?”

Đừng tự giải quyết một mình?

Trong tình cảnh vừa bị phát hiện xem phim heo thế này, câu nói đó nghe thật sự mang nhiều tầng ý nghĩa.

Đỗ xe trước nhà Miyuki, tôi quay sang nhìn cô ấy với vẻ mặt không hiểu mô tê gì.

“Tự dưng nói gì thế?”

“Không có gì. Tớ vào đây? Giữ ảnh sticker cẩn thận nhé.”

“Ừ. Vào đi.”

“Về đến nơi là tắm luôn đúng không? 1 tiếng nữa tớ gọi video nhé.”

“Biết rồi.”

Cho đến khi bước vào trong nhà, Miyuki vẫn ngoái lại nhìn tôi mấy lần.

Hành động này cô ấy vẫn thường làm... nhưng nét mặt thì khác hẳn ngày thường.

Có một sự bất an phảng phất đâu đó.

Cứ như thể đang bỏ mặc một đứa con trai nhỏ đang tuổi tò mò giữa một công viên giải trí rộng lớn vậy.

Cô ấy nghĩ tôi vừa về đến nhà là sẽ tự sướng một mình sao?

Có vẻ Miyuki đang bắt đầu thăm dò tôi một cách nghiêm túc rồi đây... Nhân tiện cô ấy bảo sẽ gọi video, tôi phải canh đúng lúc bật một bộ phim heo lên mới được.

Hay là bơ luôn tin nhắn, để Miyuki lo lắng tự mò đến nhà, rồi cho cô ấy xem cảnh tôi đang quay tay nhỉ?

Không, thế này thì đi hơi xa rồi.

Dù sao thì cũng đã được cô ấy quay tay hộ rồi, tình yêu Miyuki dành cho tôi cũng đang rất sâu đậm nên dù có làm gì thì độ hảo cảm cũng không giảm đâu...

Nhưng không cần phải đi xa đến thế, chỉ cần bị bắt quả tang đang xem thôi là đủ để tạo ra một cơ hội trò chuyện cởi mở rồi.

Tôi cũng không muốn làm Miyuki phải khổ sở.

Về đến nhà, tôi tắm rửa xong xuôi rồi đặt laptop lên nệm.

Sau đó, tôi mở bộ phim heo 3P lên, tìm đến cảnh kịch tính nhất rồi bấm tạm dừng.

Cảnh một cô gái đang âu yếm ngực người đàn ông từ phía sau, còn một cô gái khác thì nằm dưới đang bị đâm chọc.

Thế này là đủ rồi. Mọi thứ đã sẵn sàng.

Rung rung-!

Trong lúc tôi đang nghịch điện thoại giết thời gian, cuộc gọi video của Miyuki gọi đến. Tôi kẹp gối vào ngực, nằm sấp xuống rồi bấm nút nghe.

Ngay sau đó, khuôn mặt mộc của Miyuki hiện lên trên màn hình.

Dù không trang điểm nhưng vẫn tỏa sáng rạng ngời, tôi thầm cảm thán trong lòng rồi hỏi thẳng.

“Tắm chưa?”

-Rồi. Nhưng cậu chưa sấy tóc kỹ à?

“Lau qua bằng khăn rồi.”

-Tớ đã bảo phải sấy kỹ cơ mà. Da đầu mà yếu đi là sau này rụng tóc đấy.

“Không rụng đâu.”

-Nghe lời chút đi?

“Đừng cằn nhằn nữa, hạ camera xuống một chút đi.”

-Chi vậy?

“Nhanh lên.”

Biểu cảm khó hiểu của Miyuki bỗng chốc thay đổi.

Có vẻ cô ấy đã nhận ra tôi đang muốn nhìn ngực.

Cô ấy thở dài thườn thượt, định nghiêm mặt mắng tôi nhưng rồi lại khựng lại.

-... Matsuda-kun. Dạo này cậu... dục vọng đang sục sôi lắm à?

“Tự dưng nói gì thế?”

-Thì... tự dưng bảo tớ hạ camera xuống như bây giờ này...

“Tôi thế này đâu phải một hai lần?”

-Thì đúng là vậy... Nhưng ánh mắt cậu dâm đãng hơn bình thường. Đừng có đùa nữa, nói chuyện nghiêm túc đi.

Đến lúc rồi sao?

Tôi rút chiếc gối đang kẹp ở ngực ra rồi xoay người nằm nghiêng.

Điện thoại hướng từ dưới lên trên, sao cho màn hình laptop nằm ngay sau vai tôi lọt vào khoảng 1/3 góc màn hình mà Miyuki đang xem.

“Lúc nào chả thế.”

-Vậy sao...? Ừm...

Miyuki vừa lắng nghe câu trả lời của tôi vừa chìm vào suy nghĩ, ánh mắt cô ấy bắt đầu liếc về một góc màn hình.

Và không lâu sau,

-... Ơ?

Một tiếng thốt lên khe khẽ bật ra từ miệng cô ấy, như thể đã nhận ra sự sắp đặt của tôi.

Nhìn cô ấy nheo mắt lại như muốn nhìn kỹ một thứ gì đó, tôi hỏi.

“Sao thế?”

-À... ừm... đợi chút...

Tôi thấy hai vai Miyuki nhô lên.

Bằng chứng cho thấy cô ấy đã giơ cả hai tay lên. Có vẻ như đang định chụp màn hình.

Tôi lặng lẽ chờ đợi cho đến khi Miyuki làm xong việc, rồi...

-Matsuda-kun. Nãy giờ cậu đang làm gì thế?

Nghe giọng nói hơi trầm xuống của Miyuki, tôi linh cảm rằng cô ấy đã phóng to bức ảnh vừa chụp, và chắc chắn đã nhận ra tôi đang làm gì.

“Đang gọi điện với em chứ làm gì.”

-Không... trước đó cậu làm gì cơ.

Giờ tính sao đây.

Tiếp tục giả vờ không biết và lấp liếm cho qua chuyện?

Hay là mặt dày thừa nhận một cách thành thật?

Giữa hai lựa chọn đó, kết luận tôi đưa ra là thỏa hiệp.

Cứ tỏ ra gượng gạo trong cuộc trò chuyện này. Để ai nhìn vào cũng biết là tôi vừa làm chuyện mờ ám...

Và nếu Miyuki đề cập đến chuyện đó, tôi sẽ ngoan ngoãn thừa nhận.

Tôi đổi tư thế để laptop không lọt vào màn hình nữa rồi trả lời.

“Xem vài thứ thôi.”

-Xem gì cơ?

“Thì cứ xem thôi...”

-Matsuda-kun. Cậu xem phim heo đúng không?

Đến nước này thì thừa nhận cũng được rồi.

Tôi nhíu mày, quay đầu lại mà không nói một lời nào, ra vẻ như đang kiểm tra lại chiếc laptop đang mở.

Sau đó, tôi vung tay gập laptop lại rồi nhìn lại vào màn hình.

“Thấy rồi à?”

-Ừ... thấy rồi.

“Ngại thật...”

-Không sao... Xem cũng được mà... Nhưng mà... Matsuda-kun, cậu thích mấy thể loại đó à?

“Thể loại gì.”

-Có hai người phụ nữ ấy...

“Ồn ào quá.”

Thấy tôi lảng tránh ánh nhìn và chỉ trả lời cộc lốc, Miyuki bật cười khúc khích.

-Không sao đâu, cậu cứ nói thật đi. Hay là không nói qua điện thoại nữa, mai gặp mặt rồi nói chuyện nhé?

Gặp mặt nói chuyện thì còn xấu hổ hơn ấy chứ?

Không phải tôi, mà là em ấy.

“Mới bị bắt quả tang xem phim heo một lần mà đừng có ra vẻ cô giáo thế.”

-Có sao đâu? Hay là tớ nói thế này làm cậu xấu hổ?

“Xấu hổ gì chứ... Bị bắt quả tang nên ngại thôi.”

-Matsuda-kun cũng hay nói mấy chuyện bậy bạ mà. Nên là nói nhanh đi. Cậu thích thể loại đó à? Chỉ là thích thôi đúng không?

‘Chỉ là’ thích thôi à...

Nói kiểu đó thì chẳng khác nào đang hỏi: Cậu không có ý định làm thật đúng không?

Nhìn tình hình diễn biến thế này, có vẻ việc thuyết phục sẽ hơi khó khăn đây... Cũng là chuyện đương nhiên.

Phải dùng cách khác sao?

Không, Miyuki mới phát hiện ra chuyện tôi xem phim heo cách đây không lâu.

Vẫn nên quan sát thêm thì hơn.

Dù sao thì tôi cũng đâu mong đợi chuyện này sẽ được giải quyết dễ dàng.

Việc cô ấy không nổi giận hay tỏ ra khó chịu ngay lập tức, mà bình tĩnh hỏi han sở thích của bạn trai đã là một điềm báo tốt rồi.

Thế nên cứ suy nghĩ tích cực lên.

“Thôi nói nhảm đi, ngủ thôi. Tôi mệt rồi.”

-Trông cậu tỉnh táo lắm mà? Với lại nói nhảm là sao? Phải nói ra những chuyện thế này thì tình cảm mới gắn kết hơn chứ. Đúng không?

“Trước khi tôi sang nhà đè em ra thì im lặng đi.”

-Sang đi.

Miyuki khiêu khích tôi bằng một giọng điệu tinh nghịch.

Lâu lắm rồi mới thấy lại dáng vẻ tinh ranh này của cô ấy.

Tôi cười khẩy, dựng ngang điện thoại lên rồi kéo chăn lên tận cằm.

“Ngủ đây.”

-Cũng được, nhưng đừng tắt máy. Cứ để thế mà ngủ.

“Định giám sát tôi à?”

-Sao cậu đa nghi thế? Tớ muốn nhìn mặt cậu nên mới bảo thế thôi.

“Biết rồi.”

“Matsuda-kun. Cậu không vừa tắm vừa xem cái đó đấy chứ?”

Vừa lên xe đã nói chuyện phim heo rồi.

Mới sáng sớm đã ầm ĩ cả lên. Tất nhiên là Miyuki càng nhắc đến chuyện này thì tôi càng thích.

“Vừa tắm vừa xem kiểu gì? Để nước bắn tung tóe vào laptop à?”

“Matsuda-kun thì kiểu gì chả tìm ra cách xem. Lần này cậu xem bằng gì? Vẫn bộ hôm qua à?”

“Không xem. Thắt dây an toàn vào đi.”

“Ừ.”

Cứ thế, chúng tôi đến Học viện và cùng nhau xuống xe ở bãi đỗ.

Miyuki bảo phải đến phòng Hội học sinh vì chuyện chuyến dã ngoại, nên tôi xách cặp cho cô ấy, định băng qua sân trường để về lớp.

Đang đi, tôi chợt dừng bước khi phát hiện ra một bóng lưng quen thuộc ở băng ghế cuối sân trường.

Tóc đuôi ngựa dài màu xanh đen.

Người để kiểu tóc đó chỉ có thể là Renka.

Trời lạnh thế này cô ấy ngồi đó một mình làm gì nhỉ?

Tôi mỉm cười, rón rén bước tới mà không phát ra tiếng động, rồi ló đầu ra từ góc chéo của cô ấy.

“...”

Cô ấy đang xem gì đó trên điện thoại.

Là truyện tranh, đập vào mắt tôi là cảnh nữ chính bị trói kiểu mai rùa, đang bị nam chính quất roi, bên dưới nước chảy ròng ròng.

‘Đó là...’

Là bộ truyện tôi đã giới thiệu cho Renka lúc nhắn tin ẩn danh với cô ấy.

Tác phẩm mang tên [Bí mật của Chủ nhân]. Cô ấy đang xem bộ đó.

Thậm chí còn không biết có người đang đứng cạnh mình, tập trung cao độ đến mức đó cơ đấy.

Cuốn hút đến thế cơ à? Tôi thì chỉ thấy nứng thôi.

Máu trêu chọc nổi lên, tôi tiến sát ngay sau lưng Renka rồi đứng im bất động.

Nhận ra tầm nhìn của mình bị che khuất, cô ấy quay đầu lại.

“Chào buổi sáng?”

Nhân cơ hội đó, tôi giơ một tay lên chào, và...

“Hyaaaak!?”

Renka giật nảy mình đến mức suýt ngất, toàn thân run bắn lên.

Cô ấy vội vàng đứng bật dậy và hỏi.

“G, gì vậy!? Cậu đến đây làm gì...?”

“Thấy bóng lưng quen quen nên đến chào thôi. Đang xem gì đấy?”

“Kh, không cần biết...!”

Nhìn phản ứng của Renka, không hiểu sao tôi lại thấy giống hệt tình cảnh của tôi và Miyuki.

Chỉ khác là cô ấy không cố tình để lộ, mà là thực sự muốn giấu giếm.

“Xem phim heo à?”

“Phim heo cái gì mà phim heo...! Cậu nghĩ tôi là cậu chắc? Mà sao cậu lại xách tận hai cái cặp thế...?”

“Một cái là của Miyuki. Sư phụ đâu rồi?”

“Ở căng tin...”

“À... Vậy là Đội trưởng đang ngồi đây đợi Sư phụ à?”

“Là vậy đó... Cậu mau đi đường cậu đi...”

“Hẹn gặp lại vào giờ sinh hoạt câu lạc bộ nhé.”

“Ừ... Đi đi.”

“Gặp vào giờ nghỉ trưa cũng được.”

“Tuyệt đối không gặp đâu nên biến nhanh đi.”

Renka xua tay rối rít như đang đuổi một con chó lạc.

Cô có biết cái điện thoại trên tay cô vẫn đang sáng màn hình không hả?

Lại còn phóng to nữa chứ... Chắc do luống cuống không kịp tắt màn hình, cứ thế cầm trên tay nên mới thành ra cớ sự này.

Thấy cả nhũ hoa của nữ chính rồi kìa.

“Giờ ra chơi tôi đến lớp tìm Đội trưởng được không?”

“Không được.”

“Sao vậy?”

“Sao trăng gì? Không được là không được. Giờ thì đi đi...!”

Tôi cứ đứng câu giờ bằng mấy câu chuyện phiếm với Renka, đợi đến khi màn hình điện thoại của cô ấy tắt ngúm mới gật đầu.

“Biết rồi. Làm việc chăm chỉ nhé.”

Đặc biệt chiếu cố cho cô đấy.

Thế nên từ giờ phải ngoan ngoãn nghe lời.

Trước khi tôi dùng biện pháp mạnh để ép cô phải nghe.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!