Web Novel

Chương 399: Cách cô ấy tận hưởng Love Comedy (3)

Chương 399: Cách cô ấy tận hưởng Love Comedy (3)

Rầm!

Định chạy ra cửa sau nhưng Hiyori lại va tay vào cửa.

Thấy vậy, tôi giật mình vội vàng định giữ cô nhóc lại.

“Này, có sao...”

Nhưng Hiyori đã lao ra khỏi lớp mất rồi.

Lúc chủ động hôn thì mạnh bạo lắm cơ mà... đang làm dở lại xấu hổ bỏ chạy là sao.

Trước khi chạy còn thè lưỡi ra như thể nụ hôn vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì đến mình, đúng là làm trò con bò.

Cô nhóc có nhớ là tôi đã vòng tay qua eo mình không nhỉ?

Nhìn bộ dạng đó thì chắc chỉ nhớ mỗi việc mình chủ động hôn thôi, còn lại thì quên sạch rồi.

Hiyori lúc nãy đúng là chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xung quanh.

Cười nhạt, tôi đẩy chiếc ghế Hiyori vừa ngồi vào gầm bàn, rồi cầm lấy chiếc giẻ lau trên bệ cửa sổ.

Sau đó, tôi bắt đầu lau tấm gương bị vẽ bậy.

Nếu ngày mai tấm gương vẫn y nguyên thế này, Hiyori - người trực nhật - chắc chắn sẽ bị giáo viên mắng.

Mai đến sớm lau cũng được, nhưng Hiyori đời nào chịu làm thế, nên tôi giúp luôn cho xong.

Vừa thấm nước vừa cẩn thận lau vết son môi cứng đầu, tôi bất giác nhếch mép cười khi nhớ lại chuyện vừa rồi.

Một nụ hôn mà cả hai chỉ mím chặt môi, đúng hơn thì chỉ có thể gọi là chạm môi.

Nhưng lại vô cùng rung động. Ngay cả tôi còn thấy thế này thì cảm xúc của Hiyori lúc đó ra sao nhỉ?

Nhìn cái cách cô nhóc vội vàng bỏ chạy, có vẻ như cô nhóc không đủ can đảm để nhìn mặt tôi.

Lau sạch sẽ tấm gương, vào nhà vệ sinh giặt giẻ rồi phơi trong lớp, tôi để lại tin nhắn cho Hiyori.

[Nhớ thay váy đấy.]

Đã hiện chữ "Đã xem" nhưng không thấy hồi âm.

Chắc là xấu hổ quá nên không còn sức mà trả lời "Vâng" nữa rồi.

Đối với cô nhóc, chuyện xảy ra trong lớp học chắc chắn đòi hỏi một sự can đảm rất lớn.

Bây giờ chắc đang sinh hoạt câu lạc bộ nhỉ? Không biết có đang thẫn thờ không.

Không, có khi cúp luôn buổi sinh hoạt cũng nên.

Cảm giác rạo rực vẫn chưa tan biến.

Tôi tò mò không biết Hiyori đang nghĩ gì.

Chưa bao giờ tôi lại muốn chui vào đầu cô nhóc như hôm nay.

Vừa hồi tưởng lại sự kiện bất ngờ đó vừa bước đến phòng câu lạc bộ, tôi nhìn thấy Chinami đang mặc võ phục lạch bạch leo lên ngọn đồi nhỏ ở đằng xa.

Đang đi đến nhà kho à? Cái dáng vẻ lạch bạch như đang bước trên những hòn đá nhô lên ở bờ suối trông đáng yêu vô cùng.

Cố tình giấu tiếng bước chân, đồng thời rảo bước nhanh về phía Chinami, tôi mỉm cười rạng rỡ khi cô ấy cảm nhận được có người và quay đầu lại.

“Xin chào, Sư phụ.”

“Hậu bối! Cậu đến rồi à!”

Ừm ừm. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ chào đón tôi của cô ấy, trái tim tôi lại thấy ấm áp.

“Vâng. Mới không gặp có ba bốn ngày mà cứ như đã lâu lắm rồi ấy.”

“Đúng vậy nhỉ. Chuyến du lịch của cậu vui chứ?”

“Vâng. Còn Sư phụ thì sao?”

“Tôi cũng đã có một khoảng thời gian rất tuyệt vời.”

“Vậy thì tốt quá. Chị định đến nhà kho à?”

“Đúng vậy. Cần nhiều dụng cụ dọn dẹp lắm. Hôm nay tôi định vệ sinh toàn bộ trang thiết bị.”

“Thế thì làm gì còn thời gian tập luyện nữa? Giải đấu cũng sắp đến nơi rồi mà.”

“Dù vậy thì đây vẫn là việc nên làm mà.”

Chinami của chúng ta có tinh thần trách nhiệm cao thật đấy...

Nếu cô ấy không làm quản lý, thành tích của câu lạc bộ Kendo Học viện Yeboni có khi đã tụt vài hạng rồi cũng nên.

“Vậy để tôi đi cùng chị.”

“Vâng.”

Vào trong nhà kho, Chinami ngồi xổm xuống và lướt nhìn tủ đựng đồ ở phía dưới.

Sao hôm nay chiếc cổ trắng ngần của cô ấy lại trông gợi cảm đến thế nhỉ.

Cảm giác như dục vọng mà tôi không cảm nhận được khi hôn Hiyori giờ đang trào dâng vậy.

Không kìm nén được sự cám dỗ đó, tôi tiến sát ngay phía sau Chinami.

Sau đó, tôi ôm chầm lấy cô ấy và vùi mặt vào gáy cô ấy.

“Ưm!?”

Gáy là một trong những điểm nhạy cảm tiêu biểu của Chinami.

Bị kích thích vào vùng đó, từ miệng cô ấy phát ra một âm thanh đặc trưng.

Ấn mạnh vào vùng bụng dưới của Chinami - người đang co rúm lại, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mái tóc mềm mại của cô ấy lướt qua má mình.

“Ưm...! Hậu, Hậu bối...!”

Chinami nắm chặt lấy cánh tay tôi đang vòng qua eo cô ấy.

Từ bàn tay cô ấy truyền đến một hơi ấm đáng kể, khác hẳn với Hiyori.

“Sao thế?”

“Chuyện, chuyện đó... Bây giờ không phải lúc để làm thế này đâu...!”

“Tôi chỉ ôm thôi mà?”

“Vậy sao...?”

“Vâng.”

“Nhưng sao cậu lại ấn vào bụng tôi...?”

“Vì tôi thích thế.”

“A... Vâng. Vậy thì xin cậu làm nhanh một chút nhé...”

“Nghe có vẻ miễn cưỡng quá nhỉ.”

“Làm gì có chuyện đó...! Chỉ là hôm nay phải hoạt động nhiều nên...”

“Tôi hiểu rồi.”

Lâu lắm mới được chạm vào làn da mũm mĩm của Chinami... Quả nhiên là vô cùng thỏa mãn.

Giải đấu kết thúc nhất định phải ôm cô ấy ngủ ở nhà mình mới được.

Hạ quyết tâm, tôi dành một khoảng thời gian ngắn để chữa lành tâm hồn rồi cùng Chinami - người đang đỏ bừng mặt - trở về phòng câu lạc bộ.

Thay võ phục và chào hỏi các thành viên đã vài ngày không gặp, Renka tiến lại gần tôi.

Vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt khó chịu thường ngày, cô ấy hất cằm về phía phòng giặt.

“Theo tôi.”

Mỗi lần muốn nói chuyện gì đó xấu hổ khó nói trước mặt người khác, Renka luôn bảo tôi ra đó.

Biết tỏng hôm nay cô ấy cũng định nói chuyện kiểu đó, tôi vui vẻ đi theo Renka.

Vào trong phòng giặt, tôi đóng cửa lại.

“Sao thế?”

Thấy tôi dựa lưng vào cánh cửa đã đóng, Renka đảo mắt như thể lo sợ không biết tôi sẽ làm gì, rồi lên tiếng.

“Vừa đến đã lại bắt nạt Chinami rồi chứ gì?”

Biết ngay là sẽ nói chuyện của Chinami mà.

“Bắt nạt gì chứ. Chị nói nặng lời quá đấy. Cả hai đều thích nên mới làm chuyện này chuyện kia thôi.”

“Bớt nực cười đi.”

“Sư phụ đích thân nói với chị là tôi bắt nạt chị ấy à?”

“Thì không phải thế nhưng...”

“Vậy thì đừng có biến tôi thành kẻ xấu chứ?”

“Cậu là kẻ xấu thật còn gì.”

“Cũng đúng. Nhưng chúng ta có chuyện cần thanh toán với nhau đúng không?”

“... Nói gì thế.”

Có vẻ nhớ lại việc mình đã làm càn trong chuyến du lịch ngoại khóa, khí thế của Renka giảm đi hẳn.

Thái độ đó cho thấy cô ấy rất rõ tội lỗi của mình.

Thực ra gọi là tội thì cũng hơi quá, nhưng dám hỗn xược với Chủ nhân thì phải bị phạt là đúng rồi.

Tôi cười khẩy nhìn Renka đang bắt đầu dò xét thái độ của mình và hỏi.

“Chuyến đi vui chứ?”

“Nếu không có cuộc gọi của cậu thì chắc là vui rồi, tiếc thật đấy.”

“Cuộc gọi á? Cuộc gọi video lúc đó á?”

“Kh, không phải chuyện đó...!? Tránh ra! Để tôi ra ngoài...!”

Khuôn mặt Renka đỏ bừng lên giống hệt Chinami, cô ấy hậm hực vung tay.

Cái thái độ hùng hổ gọi tôi ra rồi lại trở nên rụt rè khi nghe mấy lời đầy tính sắc dục của Renka... Dù chỉ có một bài nhưng lần nào xem cũng thấy thú vị.

“Gọi người ta ra rồi lại đòi đi luôn á? Ăn kẹo rồi hẵng đi.”

“...”

Dù đang tức giận nhưng có vẻ vẫn muốn ăn kẹo nên Renka mím chặt môi, trông buồn cười thật.

Dù chuyến du lịch ngoại khóa rất vui, nhưng tôi cũng nhớ cuộc sống ở Học viện thế này.

Phải tận hưởng cho thỏa thích cho đến kỳ nghỉ mới được.

@@

“...”

Nằm trên giường, trùm kín chiếc chăn màu xanh da trời và lặng lẽ lướt điện thoại, ánh mắt Hiyori dừng lại ở một bài báo.

Đoạn viết về một diễn viên quay cảnh hôn lãng mạn trong phim truyền hình.

Đọc xong, cơ thể Hiyori giật nảy lên như người đang ngủ say chợt tỉnh giấc.

“Á!”

Một tiếng kêu kỳ quái phát ra từ miệng, khuôn mặt cô nhóc lập tức nóng bừng.

Bởi vì cô nhóc nhớ lại hành động của mình với Matsuda-senpai hôm nay.

Thú thực là cô nhóc cũng từng tưởng tượng sẽ làm thế.

Nhưng chỉ là ‘tưởng tượng’ thôi.

Thế mà khi nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng khác thường của Matsuda-senpai hôm đó, cô nhóc vô thức bồn chồn và biến tưởng tượng thành hành động.

Sải bước tiến lại gần anh, mạnh dạn áp môi mình vào môi anh...

Rõ ràng lúc tưởng tượng thì thấy rung động lắm, nhưng thực tế thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy sự xấu hổ lấp đầy tâm trí.

Tất cả là tại Matsuda-senpai.

Ngay từ đầu, vì anh có khuôn mặt và tính cách đúng gu của Hiyori nên mới xảy ra chuyện này.

Thế nên cô nhóc chẳng có lỗi gì sất.

Đang mải mê với những suy nghĩ ích kỷ để tự huyễn hoặc bản thân, Hiyori bỗng,

“Á á á á...!”

Sự xấu hổ và ngượng ngùng dâng trào trong lòng khiến cô nhóc trùm chăn kín đầu, hét lên và vung vẩy tay chân loạn xạ.

Một lúc sau, cửa mở ra và cậu em trai nhỏ thò đầu vào.

“Chị.”

Hiyori tung chăn ra và lớn tiếng.

“Này! Không biết gõ cửa à!?”

“Lần sau em gõ. Mẹ bảo chị trật tự đi.”

“Không thích!”

“Chị nói thế được à?”

“Muốn chết không?”

“Mẹ ơi! Chị chửi bậy!”

Cái bài cũ rích này bao giờ mới chịu đổi đây... Giờ chắc bố mẹ cũng chẳng tin nữa đâu, cố gắng vô ích.

Tặc lưỡi trước thái độ xấc xược của cậu em trai nhỏ tuổi chưa hiểu sự đời, Hiyori thầm nghĩ lát ra ngoài sẽ cho nó một trận nhừ tử rồi lại cầm điện thoại lên.

“Hửm?”

Rồi cô nhóc mở to mắt khi thấy tin nhắn của Matsuda-senpai.

Tim đập thình thịch vì vui sướng.

Cảm nhận được điều đó, cô nhóc mở điện thoại ra xem.

[Tay không sao chứ?]

Tay? Tự nhiên nhắc đến tay làm gì?

Nhắc mới nhớ, lúc tập câu lạc bộ cho đến khi về nhà, cánh tay phải có cảm giác hơi nhức nhức...

Không biết nguyên nhân là gì.

Kiểm tra lại thì không thấy vết bầm nào.

Chắc là lúc luống cuống đã va vào đâu đó rồi.

Nhưng... Matsuda-senpai đã nhìn thấy cảnh đó sao?

Rõ ràng lúc dừng hôn, mình đã thè lưỡi ra như không có chuyện gì mà... Nếu anh ấy nhìn thấy thì có thể đã đoán được tâm lý hoảng loạn của mình rồi.

Sự xấu hổ lại ập đến.

Nhưng không sao. Bây giờ mình đang ở trong không gian riêng tư không ai nhìn thấy mà.

Quyết định phải tỏ ra thản nhiên, Hiyori lướt những ngón tay thon thả trên màn hình.

[Vâng. Không đau chút nào ạ.]

[Thế à? Thấy tiếng kêu to lắm, may quá.]

Tiếng kêu to? Đến mức đó cơ à?

Hay là Matsuda-senpai đang cố tình làm quá lên để trêu chọc mình?

Không biết ý đồ là gì. Nhưng tốt nhất là không nên cắn câu.

[Kệ em.]

[Sao tự nhiên lại kiếm chuyện thế?]

[Thích thế.]

[Ừ. Mai tôi đưa túi cho.]

[Biết rồi ạ.]

[Có đi tập câu lạc bộ không đấy?]

[Có chứ. Sao ạ? Sợ em cúp tập à?]

[Không. Chỉ hỏi xem tập tành thế nào thôi.]

[Thế thì được rồi.]

[Đã thay váy rồi mới đi đúng không?]

Vừa đến nơi là cô nhóc đã thay ngay.

Nhưng nếu ngoan ngoãn trả lời là đã thay thì có cảm giác như mình thua cuộc, nên cô nhóc vô thức nói dối.

[Không ạ.]

[Làm tốt lắm.]

Làm tốt lắm?

Một câu nói quá đỗi cởi mở so với một Matsuda-senpai luôn nhạy cảm với chuyện váy vóc.

Anh ấy biết mình đã thay đồ nên mới nói thế.

Thế thì còn hỏi làm gì cho mệt? Tự nhiên muốn búng cho Matsuda-senpai thích trêu chọc một cái vào trán.

[Em đi ngủ đây.]

[Sao nay ngủ sớm thế?]

Không trả lời câu hỏi của Matsuda, Hiyori cứ để mở khung chat và nhìn chằm chằm vào màn hình.

[Ngủ ngon.]

Rồi khi tin nhắn tiếp theo của anh bay đến, cô nhóc giật mình nhấn nút Home.

“Điên mất thôing...?”

Chắc chắn là đã hiện chữ "Đã xem" rồi...

Thế này thì lộ rõ là mình đang sốt ruột chờ tin nhắn còn gì.

Phải giả vờ như đang mở khung chat rồi làm việc khác, đợi một lúc rồi hẵng trả lời mới được.

Đếm nhẩm 10 giây trong lòng, Hiyori cho rằng thế này là đủ rồi, liền chu môi ra và gõ màn hình.

[Tiền bối cũng ngủ ngon nhé.]

Sau đó, cô nhóc đặt điện thoại cạnh gối và nhắm đôi mắt chẳng có chút buồn ngủ nào lại.

“Hức...!”

Định ngủ nhưng khi tầm nhìn tối lại, hình ảnh bản thân chủ động hôn Matsuda lại hiện lên rõ mồn một, khiến cô nhóc bất giác phát ra âm thanh kỳ lạ.

Cứ thế này khéo lát nữa lại tự chửi thề một mình mất thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!