Web Novel

Chương 206: Trở Thành Kẻ Mù Tịt Vận Động

Chương 206: Trở Thành Kẻ Mù Tịt Vận Động

“Hà... Hà...”

Vừa thưởng thức dáng vẻ chủ động của Miyuki, tôi vừa nghe thấy tiếng thở dốc khó nhọc phát ra từ miệng cô ấy.

Có vẻ cô ấy đã thấm mệt vì phải vận động trong trạng thái gồng cứng toàn thân.

Tôi vỗ nhẹ vào phần xương chậu của Miyuki như một lời khen ngợi vì cô ấy đã làm rất tốt, rồi nâng nửa thân trên lên khi cô ấy dừng chuyển động.

“Cậu nằm xuống được không?”

“... Tớ mệt lắmm...”

“Vậy thì thả lỏng đi. Để tớ lo.”

Nói rồi, cảm nhận được cơ thể Miyuki nhẹ bẫng đi, tôi vòng tay qua eo cô ấy và từ từ đẩy cô ấy nằm xuống.

Sau đó, tôi áp cự vật vừa rút ra lên gò mu của cô ấy, gõ nhẹ vài cái, rồi nhân lúc bụng dưới của cô ấy co giật, tôi thử đưa vào.

Phập...

Cự vật xuyên qua lực cản truyền đến từ đầu nấm và tiến vào trong.

Nhớ lại cảm giác vách âm đạo của Miyuki siết chặt lấy thân cự vật, tôi bắt đầu điên cuồng khám phá da thịt cô ấy trong tư thế truyền thống.

“Haaang...!”

Thỉnh thoảng, tôi không quên cắn nhẹ vào nụ hoa nhỏ nhắn nằm giữa bầu ngực nhô cao để tận hưởng phản ứng của Miyuki.

“Hưm...! Hưt...!”

Mỗi khi đạt cực khoái, Miyuki lại phát ra những âm thanh rên rỉ bằng mũi đầy gợi tình khiến tai người nghe như bị kích thích.

Bây giờ cũng vậy. Cô ấy thậm chí không màng đến việc lau khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, hoàn toàn buông thả bản thân, phát ra những tiếng rên rỉ đặc trưng và đón nhận cự vật của tôi.

Có lẽ cô ấy nghĩ bản thân mình phát ra những tiếng rên rỉ đó thật dâm đãng nên đã cắn chặt môi dưới như muốn ngăn âm thanh lọt ra... Không có điểm nào là không khiến tôi thỏa mãn.

Không thể kìm nén cảm giác muốn xuất tinh đang dâng trào từ nãy đến giờ thêm được nữa, tôi gọi Miyuki bằng giọng trầm đục.

“Miyuki.”

Nhận ra tôi sắp xuất tinh, Miyuki khẽ quay đầu đi và nói bằng giọng lí nhí.

“... Bên trong... Bắn vào bên trong tớ đi...”

Đây là lần thứ hai cô ấy chủ động yêu cầu xuất tinh trong nhỉ?

Nếu không tính lần tôi hỏi trước thì đây là lần đầu tiên.

Vô cùng sung sướng trước câu trả lời của Miyuki, tôi không ngần ngại thả lỏng nửa thân dưới.

“Aaa...!”

Cùng lúc đó, Miyuki thốt lên một tiếng cảm thán ngắn gọn và vòng tay ôm lấy cổ tôi.

Cô ấy vừa đón nhận tinh dịch vừa run rẩy đôi chân, nhìn cái đầu ngửa hẳn ra sau, có vẻ như cảm giác được lấp đầy bên trong đã truyền đến cô ấy một cách trọn vẹn.

Tôi trút một lượng tinh dịch nhiều hơn bình thường vào bên trong Miyuki, đồng thời bắt đầu để lại những nụ hôn trên khắp khuôn mặt cô ấy.

Hành động này của tôi khiến cô ấy cảm thấy vui sướng vì được yêu thương sao?

Miyuki, người đang nhiệt tình đón nhận tinh dịch, phát ra tiếng rên rỉ bằng mũi đặc trưng như vừa nãy rồi ôm chặt lấy tôi bằng tất cả sức lực.

Và khi tôi vừa xuất tinh xong, cô ấy kéo chăn bên cạnh lên che kín mặt.

Đây cũng là một trong những thói quen của Miyuki.

Nhìn cảnh đó, tôi mỉm cười sảng khoái, vừa xoa bóp cho Miyuki - người đang gồng cứng toàn thân như không muốn buông tôi ra dù đã kiệt sức - vừa nói.

“Lát nữa tắm chung nhé.”

“... Ừm... Tắm chung... phải tắm thật lâu đấy...”

“Biết rồi. Tớ xoa bóp cho cậu nhé?”

“Không chịu... Cứ ôm tớ thế này một lát đi...”

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy, có vẻ vẫn còn say men tình.

Nói là một lát nhưng chắc tôi sẽ phải ôm cô ấy rất lâu đây.

Tôi nhẹ nhàng xoa bóp gáy cho Miyuki đang làm nũng, và ôm cô ấy cho đến khi mồ hôi khô hẳn.

Sáng hôm sau.

Tôi ngáp một cái đầy mệt mỏi, vươn vai đi xuống sảnh và chạm mặt Miyuki.

“Ngủ ngon không?”

“...”

Cô ấy không đáp lại lời chào mà giật mình.

Có vẻ sự xấu hổ từ tư thế cưỡi ngựa đêm qua vẫn còn đọng lại.

Tôi cười khẩy, tiến lại gần và dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt lại phần tóc mái hơi rối của cô ấy.

“Tớ hỏi cậu ngủ ngon không.”

“... Ừm. Matsuda-kun ngủ ngon không?”

“Tớ thì không ngủ được mấy. Hôm qua chúng ta chia tay nhau lúc rạng sáng mà.”

“Thật ra tớ cũng không ngủ được...”

“Vậy thì ngay từ đầu cậu phải nói thế chứ.”

“Đ-Đừng nói mấy lời kỳ lạ nữa, ăn sáng đi... Đây là phiếu ăn, cậu đưa cho nhà ăn rồi...”

“Ăn cùng nhau đi.”

“Ăn cùng á...? Tớ ăn từ ba mươi phút trước rồi mà...?”

“Tại sao?”

“Phải ăn trước thì mới phát phiếu ăn được chứ... Không biết mọi người sẽ xuống lúc nào...”

“Vậy sao? Vậy tớ đi ăn nhanh rồi về.”

Nghe vậy, khóe môi Miyuki khẽ nhếch lên.

“Cứ ăn từ từ thôi... Kẻo nghẹn đấy.”

Miệng thì nói vậy nhưng ánh mắt cô ấy lại đang hối thúc tôi phải ăn xong trong vòng 10 phút.

Cảm giác như quay lại thời kỳ đang tán tỉnh nhau vậy, liệu cô ấy có nghĩ thế không?

Cảm giác tươi mới này... không tệ chút nào.

Sau bữa sáng, chúng tôi có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn rồi lên đường đến khu trượt tuyết.

Hơn một nửa số học sinh đang vật vờ, có vẻ hôm qua ai cũng uống quá chén.

Tetsuya cũng vậy. Cậu ta đang nằm vật ra ở ghế cạnh cửa sổ hàng ghế sau với tư thế vô cùng khó coi.

Nhìn cái bản mặt của thằng chó đó là tâm trạng tôi lại tụt dốc.

Nếu hôm qua không có cuộc ân ái đặc biệt với Miyuki thì chắc hôm nay tôi sẽ thấy u ám lắm.

Xe buýt chẳng mấy chốc đã đến khu trượt tuyết.

Bước xuống xe, nhìn lối vào khu trượt tuyết đông nghịt người, tôi có cảm giác như nghẹt thở.

Đông, quá đông. Lối vào đã thế này thì bên trong còn chen chúc đến mức nào? Ước gì bọn họ biến hết đi cho khuất mắt.

Đám học sinh vừa nãy còn vật vờ, giờ đứng trước lịch trình du lịch chính thức thì ánh mắt đã ánh lên sự phấn khích.

Nhận ra tâm lý đó của học sinh, giáo viên chủ nhiệm tập hợp chúng tôi lại sau khi vào cổng và nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại về vấn đề an toàn.

Sau đó, thầy bảo Miyuki đi nhận dụng cụ, rồi bắt đầu nói chuyện với huấn luyện viên được phân công cho lớp chúng tôi.

“Các cậu! Ai mang mũ len thì cất vào tủ đồ rồi đội mũ bảo hiểm vào! An toàn là trên hết nên tuyệt đối không được đội mũ len đâu đấy!”

Tiếng hét của Miyuki khi đang đứng trước đống dụng cụ được phân cho lớp chúng tôi.

Thật tốt khi thấy cô ấy trở lại với dáng vẻ thường ngày.

Quả nhiên Miyuki phải hoạt bát mới được.

“Matsuda-kun cứ đứng đây nhé. Lát nữa vào cùng tớ là được.”

Tôi gật đầu trước lời nói của Miyuki khi cô ấy đang phân phát dụng cụ, rồi thấy Tetsuya cầm ván trượt tuyết tiến lại gần Miyuki với vẻ mặt ngơ ngác.

“Miyuki. Cậu định trượt ván à?”

“Ừm. Tớ định dạy cho Matsuda-kun.”

“Có huấn luyện viên mà.”

Lại định phá đám nữa à. Mày đúng là hết thuốc chữa.

Tôi lén thở dài để Miyuki không nhận ra, rồi xen vào cuộc trò chuyện của hai người họ.

“Là tôi nhờ cậu ấy dạy đấy.”

“Lâu lắm mới đến khu trượt tuyết, Miyuki cũng phải tận hưởng chứ?”

Hôm nay mày giỏi cãi gàn nhỉ? Cồn vẫn còn trong máu nên gan to ra à?

Tự nhiên muốn bẻ gãy vài cái răng của nó ghê.

“Tớ không sao đâu? Tớ đã hứa sẽ dạy cho Matsuda-kun trước rồi mà.”

Miyuki trả lời thay tôi.

Tetsuya bối rối chớp chớp mắt.

“Vậy sao...?”

“Ừm. Tetsuya-kun sẽ ở khu trung cấp đúng không?”

“À, tạm thời là vậy nhưng...”

“Lát nữa có thời gian thì qua khu sơ cấp nhé? Chúng ta cùng trượt.”

“Vậy sao...? Vậy cậu liên lạc cho tớ nhé?”

“Ừm. Cậu chơi vui vẻ nhé.”

Không biết Miyuki có hiểu được tâm trạng đang nóng như lửa đốt của Tetsuya hay không, cô ấy nở nụ cười ngây thơ và vẫy tay.

Kỹ năng âm thầm chọc tức Tetsuya của cô ấy khá đấy. Rất xuất sắc.

Tất nhiên là Miyuki hoàn toàn không có ý định đó.

“Ừ, ừ...”

Nghe lệnh đuổi khách không cố ý của Miyuki, Tetsuya dặn dò vài câu rồi quay bước.

Ngay cả khi đang đi vào khu trượt tuyết, cậu ta vẫn ngoái lại nhìn mấy lần, có vẻ việc tôi và Miyuki ở riêng với nhau khiến cậu ta rất bận tâm.

Tao sẽ hẹn hò lãng mạn với Miyuki, nên thằng kỳ đà cản mũi như mày biến đi cho khuất mắt.

Hoặc là cứ đứng từ xa mà nhìn.

Tôi thầm chửi rủa Tetsuya trong bụng, rồi giúp Miyuki và lớp phó phân phát dụng cụ cho các bạn trong lớp.

Tại dốc sơ cấp có độ dốc thoai thoải nhất, Miyuki đặt tấm ván trượt trước mặt tôi.

“Cậu cố định giày vào binding đi.”

“Để làm gì.”

“Để tớ chỉnh góc độ cho. Cậu cho chân trái vào là được.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo lời Miyuki, cô ấy ngồi xổm xuống, nhìn vào khoảng trống giữa hai chân đang dang rộng của tôi và điều chỉnh góc độ của binding.

Sau đó, cô ấy đứng thẳng dậy và nói.

“Trước khi lên cáp treo, cậu cứ cố định chân trái vào binding như thế này, rồi dùng chân phải đẩy để di chuyển. Như thế này này...”

Miyuki di chuyển với tấm ván trượt gắn ở chân trái.

Cô ấy di chuyển rất tự nhiên, không hề bị vấp váp, trông ngầu phết.

Cô ấy trượt một vòng ngắn rồi quay lại trước mặt tôi và nói tiếp.

“Khi ngã, cậu phải ngã bằng mông và đầu gối. Khi ngã ngửa thì mông chạm đất trước, khi ngã sấp thì đầu gối chạm đất trước... Và khi đứng dậy, cậu nắm lấy ván trượt như thế này, rồi dùng tay sau đẩy mặt đất. Cậu hiểu chưa?”

Tôi chăm chú lắng nghe lời giải thích kèm theo hành động làm mẫu rất nhiệt tình của Miyuki rồi trả lời.

“Ừ.”

“Vậy chúng ta thử nhé? Bắt đầu từ việc đứng dậy.”

“Thử thì thử.”

Tôi nhún vai như thể chuyện này chẳng có gì to tát, rồi cố định nốt chân phải vào binding.

Sau đó, làm theo lời Miyuki, tôi nắm lấy ván trượt và dùng tay đang chống dưới đất đẩy mạnh một cái.

“Á á á...!”

Cùng lúc đó, cơ thể tôi lao mạnh về phía trước.

Dù không có độ dốc, nhưng vừa đứng dậy là tôi đã chực ngã sấp mặt.

Miyuki dường như đã đoán trước được điều này, cô ấy không hề hoảng hốt mà đẩy người tôi lại để giúp tôi lấy lại thăng bằng.

“Đẩy mạnh quá là sẽ bị ngã về phía trước đấy, nên cậu phải cẩn thận khi đứng dậy. Đừng có cúi gập lưng. Cũng đừng dồn quá nhiều lực vào chân. Trong tư thế này, cậu chỉ cần hơi khuỵu gối xuống thôi.”

Làm theo lời Miyuki, tôi tạo ra một tư thế trông rất buồn cười.

Hơi giống tư thế chuẩn bị ngồi xổm trong nhà vệ sinh kiểu cũ.

Có vẻ Miyuki cũng nghĩ giống tôi, cô ấy bật cười "Phụt" một tiếng rồi trêu chọc tôi.

“Tớ bảo hơi khuỵu thôi chứ ai bảo cậu khuỵu hẳn xuống thế? Bảo là hiểu rồi cơ mà?”

“Đáng lẽ cậu phải giải thích trước chứ.”

“Tớ biết cậu sẽ thế này nên mới để dành đấy.”

Giọng điệu của Miyuki giống hệt cô giáo mầm non.

Cô gái hay xấu hổ hồi sáng nay đâu rồi?

Dáng vẻ cô ấy mặc bộ đồ trượt tuyết dày cộm, nhiệt tình dạy tôi trượt ván trông thật đáng yêu.

“Cậu cứ từ từ, nhớ lại những gì tớ đã dạy rồi đứng dậy xem nào. Trước tiên cậu cứ ngã lại đi đã.”

Tôi vâng lời, định ngã xuống nhưng vì dùng lực quá mạnh nên tôi đập mông xuống đất khá đau.

Cùng với tiếng "Bịch!", một cơn đau điếng truyền đến từ mông.

Tôi nhăn mặt đau đớn, còn Miyuki thì vỗ tay cười phá lên.

Có vẻ việc một đứa giỏi vận động như tôi lại lóng ngóng thế này khiến cô ấy thấy rất buồn cười.

Lúc đầu tôi cứ tưởng sẽ học nhanh lắm, nhưng cứ đà này không khéo tôi sẽ bị bẽ mặt mất.

Biết đâu tôi... vừa tìm ra lĩnh vực mà mình dở tệ rồi chăng...?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!