Web Novel

Chương 471: Bắt nạt Renka dâm đãng

Chương 471: Bắt nạt Renka dâm đãng

“Con bé cứ ngủ li bì, biết làm sao được... Lần sau cháu lại đến nhé.”

Tôi cúi đầu chào tạm biệt Midori và đáp.

“Vâng. Cháu đã làm phiền cô chú nhiều rồi ạ.”

“Đã bảo đừng nói thế rồi mà?”

“Cháu biết rồi ạ. Lần sau cháu lại đến.”

“Ừ. Lúc đó chúng ta cùng ra ngoài ăn nhé.”

Lần nào tôi cũng nghĩ, Midori thực sự là một người rất ôn hòa.

Cứ đối xử tốt với tôi thế này thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

Dục vọng dành cho Midori trong tôi đã dâng trào đến mức không thể kìm nén được nữa rồi.

Đây là do cô ấy tự chuốc lấy thôi.

“Cháu biết rồi ạ.”

Mỉm cười rạng rỡ chào Midori thêm lần nữa, tôi bước ra ngoài trong sự tiễn đưa của cô ấy.

Sau đó, tôi liếc nhìn qua cửa sổ phòng Miyuki - người đang ngủ say sưa không biết trời đất gì - rồi trở về nhà.

Tắm rửa qua loa xong bước ra thì thấy chán.

Những lúc thế này, bắt nạt Renka là cách giết thời gian tốt nhất.

Phải liên lạc ngay mới được.

[Đang ở đâu đấy?]

Gửi tin nhắn trong phòng chat xong, chưa đầy 1 phút sau đã có hồi âm.

[Không gặp cậu đâu.]

Tự dưng lại làm mình làm mẩy rồi.

Lần nào cũng bị tôi cho ăn hành mà vẫn không chịu khuất phục... Renka của chúng ta...

Thế nên tôi mới thích cô ấy.

[Tôi chỉ hỏi đang ở đâu thôi mà. Muốn ăn đòn thật à?]

[Tôi hiểu lầm.]

[Vậy thì phải nói thế nào?]

[Nói thế nào là nói thế nào.]

[Phải xin lỗi chứ.]

[Tại sao tôi phải làm thế?]

[Lỡ lời làm người khác khó chịu thì phải xin lỗi là chuyện đương nhiên không phải sao?]

[Xin lỗi cậu thì tôi không thích.]

[Đùa à...]

[Đùa hai.]

Trò chơi chữ đột ngột của Renka khiến tôi bất giác bật cười.

Học mấy cái trò này ở đâu ra thế? Cái kiểu mặt dày này đáng yêu thật đấy.

Đồng thời, ánh mắt tôi hướng về chiếc roi da đặt trong góc tủ quần áo.

Đáng yêu thì đáng yêu, giáo dục thì vẫn là giáo dục.

Đã đến lúc phải lôi nó ra rồi.

[Thú vị đấy.]

[Thì sao.]

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Renka đang cười tủm tỉm một mình vì nghĩ rằng đã cho tôi một vố đau.

[Thế, đang ở đâu?]

[Nhà.]

[Chuẩn bị ra ngoài đi.]

[Không thích.]

[1 tiếng nữa tôi đến nơi, chuẩn bị xong thì ra ngoài nhé.]

[Đừng có mất công. Đã bảo là không thích rồi mà.]

Không nhắn tin cho Renka nữa, tôi lập tức thay quần áo.

Nói thì nói vậy thôi chứ tôi biết thừa Renka sẽ ra ngoài.

Không ra thì sao mà gánh hậu quả nổi, đương nhiên là phải ra rồi.

Hôm nay cô ấy sẽ làm tôi rung động bằng cách nào đây.

Mang theo sự kỳ vọng đó, tôi nhanh chóng mặc quần áo vào.

Trước nhà Renka không có ai cả.

Tôi cứ tưởng cô ấy không ra thật, nhưng lại phát hiện cánh cổng đang mở hé một chút.

Và qua khe hở đó, tôi thấy Renka đang dòm ngó xe của tôi.

Cứ thế ra đúng giờ thì lại muốn giữ thể diện, mà không ra thì lại sợ bị ăn đòn nhừ tử...

Nên mới chần chừ mãi rồi mới định ra đây mà.

Đúng như dự đoán, khoảng 1 phút sau, một cánh cổng mở ra, Renka xuất hiện.

Khuôn mặt lộ rõ vẻ phiền phức, nhưng vì vừa mới thấy cô ấy lén lút nhìn qua khe cửa nên giờ hành động của cô ấy chỉ giống như đang cố tỏ ra cứng cỏi, trông thật buồn cười.

Cạch.

“Bảo người ta ra làm gì... Bực mình.”

Vừa mở cửa ghế phụ, Renka đã cằn nhằn bước lên xe.

Hôm nay cô ấy có mặc áo lót nên vòng một được cố định đàng hoàng, lát nữa phải tra hỏi xem tại sao lại làm thế mới được.

“Này...! Cái kia là gì thế...?”

Mắt cô ấy trợn tròn khi nhìn thấy vật thể màu đen chễm chệ trên bảng điều khiển.

Nói quá lên một chút thì mắt cô ấy mở to đến mức thấy cả lòng trắng trên dưới, trước câu hỏi của cô ấy, tôi làm mặt tỉnh bơ đáp.

“Gì cơ.”

“Cái kia là gì...! Cái trên bảng điều khiển ấy...!”

“Nhìn mà không biết à?”

Thái độ thản nhiên của tôi khiến cô ấy hoang mang tột độ sao?

Renka liên tục thốt ra những tiếng cảm thán như thể cạn lời.

“Cậu có ý gì đây!”

“Lại sao nữa.”

“Sao lại cố tình để đó cho tôi thấy! Hôm nay định dùng nó à?”

“Đúng vậy.”

“Điên à!? Chỉ vì tôi trêu cậu qua tin nhắn mà cậu định trả thù tôi, cậu có biết trông cậu nhỏ nhen lắm không? Bây giờ cậu định gây sự với tôi đấy à!?”

La hét ầm ĩ nhưng chẳng có chút đe dọa nào cả.

“Tự biết mình làm sai gì rồi nhỉ. Ngoan ngoãn chấp nhận đi.”

“Nói gì thế...! Tại sao tôi phải chấp nhận cái đó!”

“Ai bảo Đội trưởng cứ thích trèo lên đầu lên cổ tôi.”

“Tr-Trèo lên đầu lên cổ á... Đừng có ăn nói kiểu đó!”

Renka bực tức vớ lấy chiếc roi da, giật mình khi thấy hàng chục sợi dây tua rua rung lên bần bật, rồi ném phăng nó ra ghế sau.

“Tôi tuyệt đối không làm cái đó đâu...!”

“Đội trưởng không có quyền lựa chọn.”

“Không làm! Ép buộc là tôi giết cậu đấy...!”

“Tôi không nói hai lời đâu.”

Nói xong, tôi lập tức khởi động xe.

Cho đến khi chiếc xe tiến vào trung tâm thành phố, Renka vẫn ngồi ở ghế phụ, tuôn ra những lời lẽ thô lỗ để chứng tỏ sự hung dữ của mình.

Nhưng cũng chỉ được một lúc. Phớt lờ cô ấy đang nổi cơn tam bành, tôi lái xe vào con phố tập trung nhiều khách sạn, khí thế của cô ấy liền xẹp lép.

“Này... Cậu không định làm thật đấy chứ...?”

Thấy tôi có vẻ sẽ dùng roi thật nên cô ấy ngoan ngoãn hẳn, buồn cười thật.

“Tôi vốn dễ bị kích động mà... Đội trưởng cũng biết rõ đúng không?”

Cố nhịn cười trước giọng nói thiếu nữ của Renka, tôi lặng lẽ tiến vào bãi đỗ xe của khách sạn Rafia mà tôi thường lui tới.

Ngay lập tức, Renka hít một hơi thật sâu rồi nắm chặt hai tay lại.

“Cứ thử làm xem...! Tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu...?”

Đội trưởng không tha thì làm được gì tôi.

Nuốt câu đó vào trong, tôi đỗ xe vào ô trống, nhét chiếc roi da vào chiếc túi giấy đen đã chuẩn bị sẵn rồi bước xuống xe.

Sau đó, tôi ngoắc ngón tay ra hiệu cho Renka xuống xe, cô ấy liền lắc đầu nguầy nguậy.

Cái dáng vẻ nắm chặt dây an toàn như chiếc phao cứu sinh trông thật đáng yêu, tôi nhíu mày, mở cửa ghế phụ rồi dùng ngón trỏ chỉ xuống đất hai lần một cách dứt khoát.

“A thật là...”

“Xuống xe.”

“... Đừng có nói trống không.”

“Xuống nhanh lên.”

“Không thích...! Mới sáng ngày ra mà khách sạn tình yêu cái gì...!”

Nghe như thể ban đêm thì được ấy nhỉ, không biết có phải tôi ảo tưởng không.

“Không phải sáng ngày ra mà là buổi sáng.”

“Đó là cách nói mỉa mai việc đến đây vào lúc sáng sớm đấy đồ ngốc này...!”

“Đội trưởng cứ định thế này mãi à?”

“Tôi không đi...! Đói rồi. Đi ăn cơm trước đi.”

“Gọi phục vụ phòng là được, xuống xe đi.”

“Không thích ăn đồ của phục vụ phòng.”

“Bao nhiêu tuổi rồi mà còn kén ăn thế?”

“Im đi. Ra ngoài ăn.”

“Biết rồi. Ăn xong rồi vào nhé.”

“A thật là...”

Renka thở dài thườn thượt đầy vẻ thất vọng, miễn cưỡng bước xuống khỏi ghế phụ.

Tôi xòe lòng bàn tay ra dưới ngực cô ấy và nói.

“Tay.”

“Gì? Cái...”

Renka định chửi thề vì tức giận nhưng lại thôi, khuôn mặt lộ vẻ đắn đo suy nghĩ, rồi cô ấy cẩn thận đặt tay lên tay tôi.

Và tự mình đan các ngón tay vào nhau.

Chắc cô ấy nghĩ từ bây giờ cứ ngoan ngoãn thì tôi sẽ tha cho đây mà.

Định kéo Renka vào trong tòa nhà thì cô ấy bỗng đứng khựng lại, gồng cứng người.

“Bảo đi ăn cơm cơ mà... Sao lại đi vào sảnh...!? Sao lại nói dối?”

“Tôi đổi ý rồi.”

“Đừng có đùa...! Chưa đầy 5 giây mà đã thế là sao...! Tôi đã ngoan ngoãn nghe lời rồi mà...”

Chỉ mới nắm tay thôi mà đã làm như nghe lời lắm ấy, thật cạn lời nhưng cũng rất buồn cười.

“Từ lúc nào cơ?”

“Thì... Bảo đưa tay tôi cũng đưa rồi, sao cậu còn làm ầm lên...”

“Chỉ vì cái đó mà Đội trưởng kể công đấy à?”

“Đưa là tốt rồi còn gì...! A không biết đâu! Tôi tuyệt đối không làm đâu.”

“Vậy à?”

“Ừ. Không làm.”

“Tôi sẽ ép Đội trưởng làm đấy?”

“Cứ thử xem. Xem chuyện gì sẽ xảy ra.”

Câu đó chỉ có tác dụng khi cô ấy ở thế thượng phong thôi...

Renka của chúng ta không biết điều đó rồi.

“Biết rồi. Đi làm thôi.”

“Khoan đã... Không...! Khoan đã...! Từ từ...!”

Nhìn Renka đẩy hông ra sau, cố gắng kéo cánh tay đang đan vào nhau lại, tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cô ấy.

“Sao.”

“Việc cậu định làm là không coi tôi ra con người đấy...! Tôi là chó chắc? Hơi tí là đánh!?”

“Sao lại đánh chó. Thú cưng đáng yêu mà.”

“Ý tôi là ví von như thế...! A bực mình quá...!”

“Bực mình à?”

“Ừ! Bực mình muốn chết đi được...!”

“Ai bảo Đội trưởng làm chuyện đáng đòn. Đây là do Đội trưởng tự chuốc lấy thôi.”

“Tôi tự chuốc lấy cái gì chứ...! Tôi chỉ làm như bình thường thôi mà...!”

“Vậy à.”

Tỏ vẻ không quan tâm, tôi quay mặt lại nhìn Renka và hơi dang hai tay ra.

Ngay lập tức, Renka giậm chân bình bịch như thể sắp phát điên, rồi rón rén bước tới ôm lấy eo tôi.

Thậm chí cô ấy còn cọ đầu vào ngực tôi nữa.

Không phải vì sợ SM play đến mức tuyệt vọng, mà là vì nhìn thấy tôi yêu cầu một cái ôm với vẻ mặt ôn hòa, trái tim cô ấy đã tan chảy và đó là hành động bộc phát theo bản năng.

Vuốt ve mái tóc của cô ấy, tôi nói.

“Lúc nãy Đội trưởng cũng thế này có phải tốt không?”

“...”

“Vậy tôi chỉ làm một chút thôi nhé.”

“A không thích...! Một chút cũng không thích...”

Giọng điệu hờn dỗi của Renka cao vút lên.

Vừa nói, cô ấy vừa siết chặt vòng tay đang ôm eo tôi, làm nũng đủ kiểu.

Lúc cô ấy chống đối thì tôi muốn hành hạ cô ấy không thương tiếc, nhưng bây giờ lại muốn nâng niu, chiều chuộng... Sự đồng cảm trỗi dậy trong tôi.

Lúc ra khỏi nhà tôi đã tự nhủ nhất định phải dùng roi, nhưng sự đáng yêu của Renka giống như một mã gian lận đối với tôi, khiến quyết tâm sắt đá của tôi cũng phải mềm lòng.

“Tôi đã tha cho Đội trưởng mấy lần rồi còn gì.”

“Vốn dĩ nói chuyện bình đẳng giữa người với người mà lại dùng từ 'tha cho' là sai rồi...!”

“Lúc nào cũng tự xưng là Đội trưởng câu lạc bộ Kendo, là tiền bối để ra oai, giờ lại viện cớ đó à?”

“A thì cậu cứ tha cho tôi đi...!”

“Cách nói chuyện không lọt tai chút nào.”

“Tính tôi thế rồi biết làm sao...”

Tôi đang vỗ lưng Renka - người đang lầm bầm cằn nhằn - thì trượt tay xuống dưới, rồi khẽ mở to mắt.

'Gì đây?'

Chiếc quần cô ấy đang mặc là loại quần âu vải mềm.

Dù khá mỏng, đáng lẽ phải sờ thấy đường viền quần lót, nhưng lại chẳng có cảm giác đó chút nào.

“Đội trưởng không mặc quần lót à?”

“...”

Tôi hỏi thử xem sao nhưng không thấy Renka trả lời.

Nghĩa là đúng rồi.

Lần trước chỉ dán mỗi miếng dán nhũ hoa đến gặp tôi, nên hôm nay cô ấy nghĩ phải không mặc quần lót mới được sao?

Nếu đúng là vậy thì Renka đã làm một việc vô cùng đáng khen ngợi.

“Đi thôi.”

Nghĩ rằng không cần phải kéo dài thời gian ở đây thêm nữa, tôi kéo tay Renka định đi vào cửa.

Lúc đó, Renka lại gồng cứng người, đứng chôn chân tại chỗ như lúc nãy và nói.

“Cậu không dùng cái đó chứ...? Vậy thì tôi đi.”

“Biết rồi.”

“Nói rõ ràng đi...! Nói là không dùng cái đó đi...!”

“Đã bảo là biết rồi mà?”

“Tôi bảo cậu tự miệng nói ra cơ mà...? Nói là không dùng roi đi...!”

“Tôi sẽ không dùng.”

“Nói rõ ràng là roi đi...! Nếu không tôi không đi đâu...!”

Renka tiếp xúc với tôi nhiều nên chắc cũng biết rõ nếu cứ để mọi chuyện mập mờ thế này thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Thế này thì phải đổi kịch bản sao? Phải suy nghĩ xem nên làm gì mới được.

“Nhìn xem...! Bảo là không nói rồi mà đi vào thì... Á...! Này!”

Khi tôi bắt đầu dùng sức, Renka bị kéo đi xềnh xệch, vừa đi vừa mắng mỏ tôi như thể đã biết trước sẽ thế này.

Nửa ép buộc Renka vào sảnh, tôi bỏ ngoài tai những lời lải nhải của cô ấy, dùng máy tự động để lấy phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!