Web Novel

Chương 452: Cõi lòng nhẹ nhõm (2)

Chương 452: Cõi lòng nhẹ nhõm (2)

“Em no sắp vỡ bụng rồi.”

Vừa bước ra khỏi quán mì Ý, Hiyori định vén áo thun lên.

Tôi vội vàng nắm lấy cổ tay con bé, nghiêm mặt nói.

“Đừng có làm cái trò đó ở chỗ đông người nữa.”

“Chỗ không có người thì được làm ạ?”

“Bảo đừng làm thì...”

“Thì đừng làm chứ gì?”

“Biết rõ thế cơ à.”

“Để em suy nghĩ đã. Đi ăn tráng miệng thôi.”

“Vừa nãy em bảo no sắp vỡ bụng rồi cơ mà?”

“Vẫn còn chỗ chứa cà phê mà.”

“Nạp quá nhiều caffeine thì...”

“A lại đừng làm, đừng làm... Tiền bối mới là người đừng làm thế ấy.”

“Biết rồi. Đến quán cà phê là được chứ gì?”

“Vâng. Em biết một quán cà phê hay lắm, anh cứ đi theo em.”

Nhìn bóng lưng Hiyori tự tin bước đi phía trước, tôi lại càng muốn ngủ với con bé sớm hơn.

Nhưng cũng không thể hối thúc Miyuki được.

Đó là nước cờ ngu ngốc mà chỉ có Tetsuya mới đi, tôi thì không thể làm thế được.

Cứ thế, chúng tôi bước vào quán cà phê, gọi đồ uống rồi chọn một chỗ ngồi trong góc, Hiyori bảo muốn đi vệ sinh nên vừa đứng dậy thì điện thoại tôi đổ chuông, tôi liền kiểm tra.

Người gọi là Renka. Dạo này tôi có cảm giác mình thường xuyên nói chuyện điện thoại với cô ấy thì phải, hay là do tôi ảo giác nhỉ?

“Alo.”

-Này.

Vừa bước ra ngoài nghe máy, tôi đã nghe thấy giọng điệu hầm hầm.

Có vẻ sức chịu đựng của Renka cũng sắp đến giới hạn rồi... Chắc phải chọc tức cô ấy thêm chút nữa.

“Sao thế.”

-Trả lời kiểu gì đấy?

“Kiểu gì là kiểu gì.”

-Nghe hờ hững thế. Đùa à? Cậu thấy phiền khi tôi gọi điện à?

“Tôi đang bắt chước Đội trưởng đấy.”

-Ha... Thôi bỏ đi. 9 giờ cậu rảnh không? Có ở nhà không?

“9 giờ á? Chắc tầm đó tôi về đến nhà, nhưng có chuyện gì thế?”

-Tôi có chuyện muốn nói nên cậu cứ đợi đi.

Tút.

Renka cúp máy luôn mà không thèm nghe tôi trả lời.

Chắc cô ấy sợ nếu cứ tiếp tục nói chuyện mà không thông báo trước thì tôi sẽ bảo không muốn gặp.

Renka của chúng ta đang sốt ruột lắm rồi đây.

Đến lúc phải vỗ về cô ấy rồi.

Bước vào quán cà phê, tôi thấy Hiyori cũng vừa vặn đi ra.

Con bé nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt ngơ ngác.

Tôi đưa tay búng nhẹ vào cọng tóc ngốc (ahoge) của con bé rồi nói.

“Nhìn cái gì mà nhìn?”

“Sao anh lại ra ngoài?”

“Nghe điện thoại.”

“Với ai?”

“Trẻ con không cần biết.”

“Gì chứ. Bực mình. Em uống thử một ngụm đồ uống của tiền bối được không?”

“Tùy em.”

Hiyori về chỗ trước tôi, cầm ly matcha latte của tôi lên.

Sau đó, con bé ngậm trọn cái ống hút, rồi còn cố tình thè lưỡi ra liếm láp cho tôi xem.

Đang ngớ người trước hành động vô lý đó, con bé bôi đầy nước bọt lên ống hút rồi hút một ngụm latte rõ to, sau đó mỉm cười mãn nguyện.

“Ngon quá.”

“Em đang làm cái trò gì đấy?”

“Đùa thôi mà.”

“Đùa kiểu gì mà bẩn thỉu thế?”

“Em bẩn thỉu á?”

“Trông không được sạch sẽ cho lắm.”

“Rẻ tiền ạ?”

“Tôi chưa nói đến mức đó.”

“Anh thất vọng à?”

Hôm nay Hiyori đùa dai thật đấy.

Nhìn thế này thì có vẻ khoảng cách giữa chúng tôi đã gần lại, nhưng nhìn kỹ thì lại không phải vậy.

Tất nhiên là gần gũi hơn nhiều so với những người bạn khác của Hiyori, nhưng như tôi đã nghĩ trước đây, vì chi phí chìm (sunk cost) thấp nên nếu có chuyện gì không vừa ý, thái độ của con bé có thể thay đổi bất cứ lúc nào.

“Không hề.”

Ngồi xuống ghế, tôi cầm ly latte mà Hiyori vừa đặt xuống, thản nhiên ngậm lấy cái ống hút dính đầy nước bọt của con bé.

Thấy vậy, Hiyori giật mình rồi nhếch mép cười.

“Uống xong rồi đi xem phim nhé.”

“Tùy em.”

“Anh có thời gian không?”

“Bình thường trước khi rủ đi xem phim người ta phải hỏi xem có thời gian không trước chứ?”

“Thì em đang hỏi anh có không đấy.”

“Có.”

“Vậy ạ? Anh cãi nhau với tiền bối Hanazawa à?”

“Rốt cuộc em nghĩ cái gì mà lại đưa ra kết luận đó vậy? Em muốn tôi cãi nhau với Miyuki lắm à?”

“Không ạ. Em chỉ hỏi phòng hờ thôi.”

“Giọng điệu nghe có vẻ tiếc nuối nhỉ?”

“Không hề nhé.”

Vừa thích đùa giỡn, tâm trạng lại có vẻ rất tốt...

Cảm giác như đang nhìn thấy Hiyori của những ngày đầu vậy.

Thấy con bé vui vẻ, tôi cũng thấy vui lây, tôi lại búng vào cọng tóc ngốc của con bé đang cười ngây ngô rồi uống latte.

Kết thúc buổi hẹn hò với Hiyori và trở về nhà, tôi kiểm tra lại thời gian.

Đúng 9 giờ. Tôi về đến nơi vừa đúng giờ nhưng không thấy Renka đâu.

Có nên gọi điện không nhỉ? Không, cứ ghé cửa hàng tiện lợi mua chút bánh kẹo đã, nếu quay lại mà vẫn không thấy thì hẵng gọi.

Trời đã tạnh mưa nên tôi muốn hóng gió một chút, tôi đi bộ đến cửa hàng tiện lợi cách đó 2 phút và mua rất nhiều đồ ăn vặt.

Sau đó, khi quay lại, tôi phát hiện có ai đó đang nhảy nhót lấp ló gần bức tường nhà mình.

‘Gì thế kia?’

Renka đang nhảy tại chỗ trước bức tường.

Cứ như tên trộm đang rình mò trước khi đột nhập vào nhà vậy, tôi rất tò mò không biết cô ấy đang làm gì.

Cùng với tiếng sột soạt của túi nilon là tiếng bước chân tạo ra tiếng động, Renka đang nhảy nhẹ nhàng liền quay đầu về phía tôi.

“Á!? A hưng?”

Đồng thời, cô ấy thốt ra một tiếng cảm thán và có những cử chỉ rất kỳ quặc.

Có vẻ cô ấy vô cùng xấu hổ vì bị phát hiện hành động của mình.

Tôi tiến lại gần Renka, người đang cứng đờ toàn thân, rồi hỏi bằng giọng ôn tồn.

“Đội trưởng đang làm gì đấy?”

“...”

“Tôi hỏi Đội trưởng đang làm gì cơ mà?”

“... Làm gì là làm gì cái tên này...!”

Lời thoại cứ như đang đọc sách quốc ngữ, cộng thêm vẻ mặt cố tình tỏ ra trơ trẽn...

Nhìn hành động đó là tôi có ngay câu trả lời.

“Không lẽ Đội trưởng định nhìn trộm vào bên trong à?”

“K-Không phải...?”

“Hình như là đúng mà.”

“Không phải mà...?”

Dáng vẻ cô ấy vừa đưa tay ra phía trước xua lấy xua để vừa kịch liệt phủ nhận trông thật buồn cười.

Cố gắng kìm nén trận cười sắp sửa bật ra, tôi liếc nhìn ngôi nhà phía sau bức tường.

“Đèn tắt hết rồi, Đội trưởng nhìn vào thì định làm gì?”

“Tôi đã bảo là không hề có ý định nhìn vào mà...!?”

Định chối cãi mấy lời vô lý đó đến bao giờ...

Đừng hòng lấy tay che trời.

“Vậy sao?”

“Ờ...! Đúng vậy...!”

“Vậy sao Đội trưởng lại đứng đây làm trò này? Không lẽ...”

“Gì...! Không lẽ gì!”

Cô ấy ngẩng cao đầu tỏ vẻ đường hoàng, nhưng biểu cảm đã tố cáo sự chột dạ của cô ấy rồi.

Tôi nhìn Renka bằng ánh mắt đầy ẩn ý rồi cất giọng bán tín bán nghi.

“Có phải Đội trưởng nghĩ tôi bơ tin nhắn của Đội trưởng rồi đi ngủ nên định nhìn trộm không?”

“N-Nói cái... Ha... Thật tình... Nực cười thật. Cậu bị hoang tưởng nặng quá rồi đấy?”

Khuôn mặt bị nói trúng tim đen.

Ngay cả giọng điệu cũng khác hẳn với vẻ càu nhàu thường ngày, tông giọng của cô ấy cao vút lên.

Đã thế rồi mà còn bảo không phải... Thật cạn lời.

“Không đúng sao? Xe thì đỗ ở đây, đèn thì tắt... Đổi lại là tôi thì tôi cũng nghi ngờ như thế đấy?”

“Đã bảo là không phải mà...? Đừng có cãi cùn nữa...!”

“Vậy thì thôi... Tôi biết rồi.”

“Gì cơ?”

“Gì là gì?”

“Cái giọng điệu như kiểu bỏ qua cho tôi là sao!? Đừng có sống trong ảo tưởng nữa...!”

Vì đã khá muộn nên trái ngược với bầu không khí yên tĩnh của khu phố, giọng Renka ngày càng lớn hơn.

Nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục thì hàng xóm có thể nghe thấy, tôi vừa mở khóa cổng vừa nói.

“Trước tiên cứ vào nhà đã.”

“Tôi định về đây?”

“Vậy thì về đi.”

“... Dẫn đường đi.”

“Cứ đi theo tôi là được, cần gì phải dẫn đường.”

“Ồn ào quá.”

“Đội trưởng mới là người ồn ào hơn đấy.”

“Đừng có cãi lại! Giết cậu bây giờ!?”

“Không giết được mà cứ nói... Thử đổi bài khác xem nào...”

Nghe tôi nói với giọng điệu phớt lờ, sắc mặt Renka đỏ bừng rồi lại tái mét.

Khuôn mặt như thể chỉ cần chạm nhẹ là gai sẽ đâm tua tủa ra đó trông thật xinh đẹp.

Cạch.

Mở cổng và quay lại, tôi khẽ rùng mình.

Vì Renka đang đứng ngay sát sau lưng tôi.

Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhúc nhích một chút là mũi sẽ chạm nhau.

Hoảng hốt, tôi lùi lại nửa bước.

“Làm g... Sao tự dưng lại làm tôi sợ thế?”

“Mau vào đi. Có người ở nhà bên cạnh vừa bước ra kìa.”

“À... Chắc tại Đội trưởng lớn tiếng quá nên người ta tưởng có chuyện gì mới ra xem đấy.”

“Aish, bảo vào đi cơ mà...!”

“Biết rồi. Đừng có cáu.”

Tôi mỉm cười bước vào trong trước sự thúc giục của Renka, người đang đẩy lưng tôi, cô ấy liền vượt lên trước tôi.

Cô ấy sải bước dài, cởi giày để dưới hiên nhà rồi bước lên.

Trông cô ấy như thể muốn mở toang cửa sổ ra ngay lập tức, nhưng dáng vẻ đứng chôn chân nhìn tôi để xin phép chủ nhà thật đáng yêu.

“Vào đi.”

Được sự cho phép, Renka mới mở cửa sổ, khi tôi bước vào theo, cô ấy khoanh tay lại.

“Ăn cơm chưa?”

“Tôi ăn qua loa rồi... Còn Đội trưởng?”

“Tôi chưa ăn.”

“Vậy, ý là bảo tôi nấu cho ăn à?”

“Được thế thì tốt. Không thì thôi.”

Ý là bảo nấu cho ăn rồi còn gì.

Tôi gật đầu nói.

“Vậy rửa tay đi rồi cùng ăn.”

Nghe vậy, Renka, người đang ngắm nghía những figure được đặt trong chiếc tủ trưng bày mà cô ấy mua, hờ hững đáp.

“Tùy cậu.”

“Đội trưởng vừa đi đâu về thế?”

“Đi chơi với bạn. Bạn học hồi cấp hai.”

“Vậy sao? Làm những gì?”

“Thì chỉ nói chuyện thôi.”

“Đội trưởng có khiếu làm người khác cạn lời thật đấy.”

“Ở đây tôi phải làm thế nào mới được? Tôi trả lời đàng hoàng rồi mà.”

“Đội trưởng cũng có thể hỏi ngược lại xem tôi đã làm gì mà?”

“Tôi không tò mò nên không hỏi, có sao không?”

“Buồn thật đấy.”

“Thì sao.”

Có phải học sinh tiểu học đâu mà cư xử trẻ con thế.

“Thì vậy thôi. Vậy, chuyện muốn nói là gì?”

“... Hôm qua lúc ở cạnh Chinami, sao cậu lại chào tôi?”

“Muốn chào thì chào thôi, sao thế? Đội trưởng không thích à?”

“Ờ.”

“Vậy thì... Xin lỗi nhé.”

“Với lại sao cậu cứ bơ tin nhắn của tôi thế?”

“Tôi đã bảo là nếu bận thì có thể không xem được mà?”

“Cậu đọc rồi mà bơ còn gì.”

“Lúc đó tôi đang bận chút việc.”

“Cứ cho là vậy đi, xong việc rồi thì phải nhắn lại mới là bình thường chứ?”

“Tôi quên mất.”

“Đừng có nói nhảm! Muốn chết thật à!?”

Giọng Renka đột ngột cao vút lên.

Cô ấy đang trút hết nỗi tủi thân cùng với sự tức giận.

Tôi tiến lại gần, vỗ nhẹ vào lưng Renka như để trấn an, cô ấy thở hắt ra một hơi rồi trừng mắt nhìn tôi.

“Cậu không thấy mình quá đáng lắm à?”

Nghe những lời của cô ấy khi giọng điệu đã hạ xuống, có vẻ như đã bình tĩnh lại đôi chút, tôi mở lời với giọng điệu dịu dàng hơn hẳn lúc gặp nhau trước nhà ban nãy.

“Tôi xin lỗi. Đội trưởng tủi thân lắm à?”

“Thế mà cũng hỏi được à cái đồ rác rưởi này!?”

Giờ mới thành thật một chút rồi đấy. Thật bõ công.

Đồng thời, tôi cũng cảm thấy có lỗi. Vì vậy, tôi phải hẹn hò với cô ấy mới được.

Không ở cạnh Renka trong tình trạng này thì đúng là tội ác.

“Đội trưởng mở lòng với tôi thế này tôi vui lắm. Cảm thấy cõi lòng nhẹ nhõm hẳn đúng không?”

“Cậu nói cái gì thế cái đồ...”

“Đừng chửi bậy.”

“Ngậm miệng lại...!”

“Chúng ta ra ngoài nhé?”

“Ngậm... Gì cơ?”

“Ra ngoài đi.”

“Ra ngoài là đi đâu...! Tôi không đi...!”

“Không phải đuổi Đội trưởng đi đâu, trời tạnh mưa rồi nên đi dạo rất hợp, chúng ta đi bộ một lát đi. Hoặc đi xem phim cũng được.”

“...”

Đôi môi xinh đẹp của Renka mím chặt lại.

Chắc cô ấy đang cảm thấy xấu hổ vì đã hiểu nhầm lời tôi nói rồi nổi trận lôi đình.

Khuôn mặt cô ấy bắt đầu đỏ bừng lên vì ngượng, tôi bật cười một tiếng hoàn toàn không có ý mỉa mai rồi nói.

“Đợi tôi một lát. Tôi thay quần áo đã.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!