Web Novel

Chương 42: Buổi Hẹn Hò Gợi Tình

Chương 42: Buổi Hẹn Hò Gợi Tình

Kéttt-! Két két-!

Tiếng ma sát giữa đôi giày có độ bám tốt và mặt sân thể dục.

Ngồi trên chiếc bục nhảy thấp ở một góc nhà thi đấu, tôi quan sát đám nữ sinh đang chơi bóng chuyền.

“Phòng thủ!”

“Ừ!”

Tiếng hét gấp gáp của một nữ sinh vang lên, Miyuki trong vai trò Libero đã cứu được quả bóng bay về phía mình.

Bốp-!

Quả bóng chuyền nảy lên từ từ.

Tốc độ và độ cao hoàn hảo để chuyền hai kiến tạo.

Học giỏi... thể thao cũng cừ...

Miyuki của chúng ta có gì là không làm được nhỉ?

Đúng là phiên bản hoàn hảo của nữ chính thanh mai trúc mã.

“Phòng thủ hay lắm!”

Nghe tiếng cổ vũ của Tetsuya ngồi cạnh tôi, Miyuki nở nụ cười rạng rỡ, giơ một tay lên vẫy vẫy.

Thoạt nhìn thì có vẻ như đang đáp lại Tetsuya...

Nhưng chắc chắn đó là lời chào dành cho tôi.

“Matsuda, hôm nay trạng thái của Miyuki có vẻ tốt nhỉ?”

Tetsuya hỏi với nụ cười tươi rói trên môi.

Tôi hờ hững đáp:

“Ai biết. Tôi không rõ lắm.”

“Hôm nay trên xe cậu ấy cũng nói nhiều mà. Chắc là có chuyện gì vui rồi?”

Cứ chốc chốc lại sờ trán, đúng là hôm nay cô nàng lo chuyện bao đồng hơn hẳn bình thường.

“Tôi không biết, tôi chuẩn bị ngủ đây, cậu ra chơi bóng rổ đi.”

“Thời tiết nhớp nháp quá...”

Dù tôi thực sự ghét Tetsuya, nhưng câu nói vừa rồi của cậu ta thì không thể không đồng tình.

Trời đang mưa tầm tã, ẩm ướt thế này chẳng ai muốn đổ mồ hôi cả.

Mùa mưa đến muộn à?

Cũng không đến nỗi bực mình, nhưng có Tetsuya ở cạnh thì thật đáng ghét.

Tôi bước xuống khỏi bục nhảy, nằm đại ra một góc nhà thi đấu.

Thường thì trong mấy cái nhà thi đấu kiểu này, mô-típ quen thuộc là sẽ có một quả bóng lạc bay tới đập vào người tôi...

Đám bạn cùng lớp mặt mày tái mét lén nhìn sắc mặt tôi...

Miyuki hớt hải chạy tới kiểm tra tình trạng của tôi, bảo tôi đừng nổi giận...

Dù không vui nhưng nghe lời Miyuki, tôi kìm nén cơn giận...

Thế là xong một sự kiện cảm hóa kiểu Love Comedy.

Tiếng bóng đập vang lên khắp nơi trong nhà thi đấu dần mờ nhạt, tiếng ồn ào của đám học sinh cũng lắng xuống,

Giữa những dòng suy nghĩ miên man, tôi chìm vào giấc ngủ.

“Matsuda-kun.”

Giọng nói trong trẻo mơn trớn bên tai.

Lạ thật.

Tôi vốn là đứa ngủ say, thế mà chỉ nghe tiếng Miyuki gọi đã tỉnh hẳn.

Cốc. Cốc.

Cảm nhận được vật gì đó nhọn nhọn chọc vào vai, tôi vờ như chưa tỉnh, cựa mình.

Nằm nghiêng quay lưng lại hướng phát ra giọng nói, tôi,

Phù...

Một luồng hơi ấm áp phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên.

Tôi lắc mạnh đầu rồi bật dậy.

Và nhìn Miyuki đang cười tươi rói với vẻ mặt cạn lời.

“Cậu làm cái trò gì đấy?”

“Thổi vào tai Matsuda-kun. Để gọi cậu dậy.”

Cái vẻ mặt tỉnh bơ mặt dày đó... tiến bộ nhiều rồi đấy.

Đang dần giống tôi rồi sao?

Tôi dùng ngón tay ngoáy ngoáy tai, nói:

“Giờ nghỉ trưa gọi tôi dậy làm gì.”

“Giờ nghỉ trưa nên mới gọi chứ. Phải dọn trống nhà thi đấu. Mau dậy đi ăn cơm thôi.”

Tại cậu mà tôi sắp cương lên rồi đây này.

Thế này thì đứng dậy kiểu gì?

Nhìn quanh thì chẳng còn ai.

Chắc là hết tiết mọi người đã kéo nhau đi hết rồi.

Tôi thở hắt ra một hơi dài xua tan cơn buồn ngủ, càu nhàu:

“Đúng là lũ vô tình. Bỏ tôi lại một mình rồi đi mất...”

“Sợ gọi dậy cậu sẽ nổi cáu nên mới để cậu lại đấy. Vừa nãy cậu cũng định nổi cáu với tôi còn gì.”

“Đó là do cậu làm trò kỳ quặc.”

“Tôi cố tình gọi kiểu đó đấy. Để xem Matsuda-kun, người luôn vung nắm đấm trước tiên, đã thay đổi thế nào.”

Cái cớ nghe tiện lợi thật đấy.

“Miura đi đâu rồi mà cậu ở đây một mình?”

“Tetsuya-kun bị giáo sư gọi, đến phòng giáo viên một lát rồi.”

“Giáo sư nào?”

“Cậu quên chữ ‘thầy’ rồi kìa.”

Tôi bật cười nhạt, ngả đầu vào tường nhà thi đấu.

Miyuki cười bẽn lẽn ngồi xuống cạnh tôi, bắt đầu vuốt phẳng những nếp gấp trên chiếc váy đồng phục.

Hương mận đặc trưng của Miyuki vừa tắm xong xua tan đi mùi ẩm mốc, ngột ngạt của nhà thi đấu.

Mái tóc chưa khô hẳn của cô nàng thoang thoảng hương bạc hà, làm mát lạnh cả khoang mũi lẫn tâm hồn.

Lộp bộp. Lộp bộp.

Tiếng mưa rơi đập vào cửa kính nhà thi đấu càng làm cho bầu không khí vốn đã trầm lắng thêm phần tĩnh mịch.

“Mưa to thật... nhỉ?”

“Ừ. To thật.”

Lúc này mà ở nhà, lấy tiếng mưa làm khúc hát ru rồi ngủ thì tuyệt biết mấy.

Mây đen che khuất mặt trời làm trời đất tối sầm lại cũng thích nữa...

“Cậu định đợi à...?”

Miyuki ôm gọn hai chân vào lòng, hỏi.

Tôi quay sang nhìn cô nàng, hỏi ngược lại:

“Chắc mưa không tạnh đâu, hôm nay cậu muốn làm gì?”

Có lẽ cách diễn đạt câu hỏi mang hàm ý câu trả lời khiến Miyuki thích thú?

Khuôn mặt cô nàng rạng rỡ hẳn lên.

“Tôi cũng không biết nữa. Đi khu vui chơi không...?”

“Không.”

“Đi quán cà phê như hôm qua nhé?”

“Không.”

“... Đi xem phim đi.”

Trong đầu cậu chỉ nghĩ ra được mấy địa điểm hẹn hò kiểu đó thôi à?

Suốt ngày đi chơi với Tetsuya nên não bị tẩy não rồi.

Ở trong nhà thì tốt đấy, nhưng chẳng có gì mờ ám cả.

Phải nhanh chóng cải tạo lại sở thích của cậu mới được.

“Không thích.”

“Gì chứ... Vậy Matsuda-kun tự quyết định đi.”

Giọng điệu Miyuki có vẻ hơi dỗi.

Tôi phì cười, kéo đôi chân đang khép chặt của Miyuki dựng lên, nắm lấy cổ tay cô nàng đặt lên đầu gối.

Rồi nhẹ nhàng mân mê những chiếc móng tay nhẵn nhụi của cô nàng.

“A, làm gì vậy...”

Tiếng nũng nịu pha chút hờn dỗi.

Hoàn toàn không có ý định rút tay lại.

Tôi im lặng vuốt ve móng tay Miyuki, khiến bầu không khí thêm phần mờ ám, rồi khi cô nàng vô thức định đưa tay lên trán, tôi mới lên tiếng.

“Tan học muộn chắc sẽ đói bụng... Phải ăn tối trước mới đúng chứ nhỉ?”

“... Ừm... Cậu muốn ăn gì...?”

“Ăn cơm ở nhà đi.”

“Ở nhà...?”

Miyuki tròn mắt ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ.

“Ăn cơm ở nhà tôi, rồi nghĩ xem nên đi đâu chơi. Thấy sao?”

“...”

Khuôn mặt Miyuki đỏ bừng.

Cô nàng thường xuyên đến nhà tôi một mình.

Kỳ nghỉ hè còn mang cơm hộp đến, hay đến sớm để hưởng ké điều hòa trước khi trời nóng.

Một cách rất tự nhiên.

Tôi cũng từng chủ động đề nghị hai đứa bắt đầu học sớm, và lần nào Miyuki cũng vui vẻ nhận lời.

Nhưng Miyuki hiện tại lại đang vô cùng ngượng ngùng và chần chừ.

Đó là kết quả của việc mối quan hệ đã tiến triển.

Miyuki và tôi đã có nhiều cử chỉ thân mật.

Mới hôm qua thôi, chúng tôi đã hôn nhau trong một không gian kín, và trên đường về nhà trong xe cũng tạo ra bầu không khí nóng bỏng.

Đã trải qua những chuyện như vậy, giờ lại rủ về nhà chỉ có hai người, dù là cùng một câu nói nhưng cảm giác đón nhận sẽ hoàn toàn khác.

Thời tiết khiến cảm xúc dâng trào cũng góp một phần.

Lúc này chỉ cần đẩy nhẹ một cái là được.

Nghĩ vậy, tôi lật ngửa bàn tay Miyuki lại và đan mười ngón tay vào nhau.

“Bảo tôi phải lo cho sức khỏe mà. Tôi không biết nấu ăn đâu.”

“... Cậu đang bảo tôi nấu cơm cho cậu đấy à...?”

“Không phải ép buộc, chỉ là hỏi ý kiến cậu thôi. Không thích thì ăn ngoài.”

“Khô, không phải là không thích...”

“Ở nhà không có nguyên liệu, ghé siêu thị mua đồ rồi về nhé.”

“Không... Tôi còn chưa quyết định là có đi hay không cơ mà...? Để tôi suy nghĩ rồi trả lời sau...”

Cứ suy nghĩ tích cực lên.

Tôi đâu có nói là sẽ làm chuyện mờ ám gì đâu?

Chỉ mới nghĩ trong đầu thôi.

Tôi chậm rãi gật đầu thay cho câu trả lời, rồi đứng dậy nói:

“Đi ăn cơm thôi. Đói rồi.”

“À, ừm...”

“Ưm...!”

Chinami kiểm tra chiếc Kote đang phơi với vẻ mặt không mấy hài lòng.

Cô nàng đút tay vào trong Kote rồi rút ra, đưa lên mũi ngửi.

Sau đó xòe bàn tay ra, đưa sát vào mũi tôi.

“Hậu bối ngửi thử xem.”

Tôi ghé mũi vào lòng bàn tay nhỏ nhắn đó, hít hít vài cái rồi nói:

“Hơi có mùi cồn. Lau lại nhé?”

“Không ạ. Thế này là đạt rồi. Tôi đang khen ngợi cậu làm tốt đấy. Sau này cứ bảo quản theo cách này là được.”

Thế sao vừa nãy còn nhăn mặt?

Thật không thể hiểu nổi thế giới tinh thần của Chinami.

Tôi mặc kệ, định bước ra khỏi phòng bảo quản Bogu.

Nhưng Chinami bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi khiến tôi phải khựng lại.

“Sao vậy?”

“Hậu bối Matsuda, tôi đã dặn cậu phải làm gì khi lau Bogu vào ngày mưa nhỉ?”

“À... Tôi quên mất máy hút ẩm.”

“Đúng rồi, đúng rồi. Những ngày ẩm ướt thế này nhất định phải bật máy hút ẩm.”

Chinami cười hì hì, bật chiếc máy hút ẩm đặt ở góc phòng bảo quản.

Sau đó cô nàng quay người định bước đi,

Bịch-!

“Ái da!”

Cô nàng đập đầu vào ngực tôi khi tôi vừa bước tới gần.

Nhưng tiếng kêu "Ái da!" nghe buồn cười thật.

Đúng là kiểu phản ứng thái quá đặc trưng của Nhật Bản, nhưng chắc do đã quen nên giờ tôi lại thấy đáng yêu.

Tự dưng tò mò tiếng rên rỉ của cô nàng quá.

Chinami ôm mũi, nhăn mặt trách móc tôi.

“Hậu bối Matsuda...! Sao cậu lại đứng chắn đường thế?”

“Tôi đang định đi bật máy hút ẩm mà.”

“Cậu không thấy tôi đang bật sao?”

“Vâng, không thấy. Tôi đang mải kiểm tra tình trạng Bogu.”

“Nghĩa là cậu đã lơ đễnh...! Ở trong phòng bảo quản mà như vậy thì nguy hiểm lắm, lần sau...”

Chinami đang nói dở thì im bặt.

Vì tôi đã đặt tay lên gáy cô nàng.

“Xin lỗi Sư phụ. Sư phụ có sao không?”

Tôi vờ hỏi han tình trạng của Chinami với giọng lo lắng, đồng thời dùng lực vừa phải xoa bóp nhẹ nhàng gáy cô nàng,

“Haaa...”

Ánh mắt Chinami dại đi, từ miệng cô nàng thốt ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.

Thích được massage à?

Sau này phải thường xuyên làm cho cô nàng mới được.

Tận hưởng bàn tay tôi một lúc, ánh mắt Chinami mới lấy lại tiêu cự.

Cô nàng vùng vằng hất tay tôi ra, chống tay ngang hông mắng mỏ.

“Hậu bối Matsuda...! Sao cậu lại tùy tiện chạm vào cơ thể người khác như vậy?”

“Không phải... Tại cổ Sư phụ bị ngửa hẳn ra sau, tôi lo quá nên mới làm vậy.”

“Tấm lòng thì đáng khen... Nhưng cậu không biết phép lịch sự là phải hỏi trước sao?”

“Hình như tôi còn nghe thấy tiếng rắc... Lần sau tôi sẽ chú ý.”

“Va, va đập mạnh đến thế cơ à? Dù sao thì cậu cũng phải chú ý đấy. Đây là phòng câu lạc bộ Kendo. Nếu Huấn luyện viên hay Đội trưởng thấy cậu không giữ đúng lễ tiết... Cậu sẽ bị mắng cho một trận ra trò đấy. Rõ chưa?”

Lễ tiết cái gì chứ.

Sau này không chỉ phòng bảo quản này, mà cả phòng thay đồ nữ, rồi phòng tắm, tôi sẽ vờn cả Renka và cô đấy.

Cái ghế trong phòng Huấn luyện viên có vẻ êm... Lúc nào ông ta đi vắng, làm ở đó chắc cũng ổn.

“Vâng.”

“Tốt lắm. Vậy thì...”

Chinami định nói gì đó thì,

-Cảm ơn Huấn luyện viên đã vất vả!

Tiếng chào dõng dạc của các thành viên vang lên từ bên ngoài phòng bảo quản.

Có vẻ buổi sinh hoạt câu lạc bộ đã kết thúc.

Chinami nhìn cánh cửa đóng kín, chép miệng nói:

“Sinh hoạt câu lạc bộ kết thúc rồi. Giờ chúng ta phải làm gì nhỉ?”

“Phải thu gom võ phục chứ sao.”

“Chính xác. Nào, chúng ta ra ngoài thôi?”

“Đi thôi.”

“À, với lại Hậu bối Matsuda này.”

“Vâng.”

“Thu gom xong cậu có thể ở lại một lát được không? Hôm nay trời mưa không tập luyện được, nên tôi định tập trong phòng câu lạc bộ. Tất nhiên nếu cậu bận thì cứ về trước cũng được.”

Có thể tận dụng khoảng thời gian chờ Miyuki một cách hữu ích thế này sao?

Tôi hoan nghênh còn không kịp.

Tôi nhe răng cười với Chinami.

“Tôi không bận. Tôi sẽ ở lại.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!