Web Novel

Chương 473: Bắt nạt Renka dâm đãng (3)

Chương 473: Bắt nạt Renka dâm đãng (3)

Vì tư thế như vậy, cộng thêm việc không bật điều hòa nên khá nóng bức, áo thun của Renka đã ướt đẫm mồ hôi.

Và tôi cũng vậy, chúng tôi bôi trét thể dịch lên cửa và khao khát lẫn nhau.

Dâm thủy rỉ ra từ cơ thể Renka khi đạt cực khoái đọng lại bên ngoài nơi giao hợp.

Nó chảy dài thành sợi làm ướt sàn nhà, và khi đôi chân Renka bắt đầu run rẩy,

“Haa... Haa...”

Tiếng thở dốc bật ra từ miệng cô ấy.

Vì phải tiếp nhận vật thể của tôi trong tư thế kiễng một chân nên cô ấy mất sức hơn hẳn so với những lần quan hệ bình thường.

“Quắp chân vào đi.”

Vỗ nhẹ vào mông Renka và nói vậy, cô ấy liền hừm... một tiếng đỏng đảnh rồi quắp một chân vào bắp chân tôi và thả lỏng cơ thể.

Ý tôi là quắp vào eo cơ mà... Thật cạn lời.

“Đừng thả lỏng hết, giữ lại chút sức đi.”

“T-Tùy tôi chứ...!”

“Làm cùng nhau mà cứ ích kỷ thế là không được đâu.”

“Cậu muốn làm thì tự mà lo đi...!”

“Đồ nô lệ.”

“Cái gì...? Đừng có nói quá đáng thế...!”

“Tôi không chửi thề là may rồi đấy.”

“Cái đồ ch... Hya...!?”

Đang định chửi thề thì lại thốt ra tiếng rên rỉ nũng nịu.

Đâm mạnh côn thịt vào bên trong cô ấy đang xù lông nhím, tôi nói.

“Đứng thẳng lên.”

“... Một chân đang bị treo thế này thì đứng thẳng kiểu gì...!”

“Làm như lúc nãy ấy.”

“Không thích...! Với lại đừng có nói trống không...!”

“Không đứng là tôi làm mạnh đấy nhé?”

“Cậu thì làm được gì...!”

“Treo lên cửa rồi tra tấn chứ sao.”

“Tr-Tra tấn...?”

“Không tin thì cứ ở nguyên tư thế đó xem.”

“...”

Renka đang phó mặc toàn bộ cơ thể cho tôi bỗng giật mình, dùng một chân chống xuống đất như lúc nãy.

Dù đang thở hổn hển nhưng vẫn sợ bị treo lên thật nên vội vàng chấn chỉnh lại tư thế, trông thật buồn cười.

Vừa liên tục đâm rút nửa thân dưới vừa vuốt lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Renka, tôi nở nụ cười ôn hòa và nói tiếp.

“Tôi đùa thôi.”

“Đùa...? Hưt...! Đùa thật không...?”

“Đương nhiên rồi.”

“Tôi mệt lắm...”

“Thì sao.”

“Đ-Đấy thấy chưa...! Không phải đùa mà...! Định lừa tôi... Á...! Đừng đâm mạnh thế...! Với lại mệt thật mà...! Tê chân quá...! Thả tôi xuống đi...”

“Nói chuyện lịch sự vào.”

“A mệt quá...! Mệt quá đi mất!”

Nhìn cô ấy lắc đầu nguầy nguậy và la hét, sao tôi lại thấy kích thích hơn nhỉ.

Cảm giác như Renka đang thổi bùng lên ngọn lửa khao khát chinh phục trong tôi vậy.

Phập-!

“Á á...!”

Bị đâm mạnh từ dưới lên, Renka ngửa cổ ra sau và hét lớn.

Tôi thô bạo bóp lấy một bên ngực của cô ấy và nói nhỏ.

“Nói chuyện lịch sự vào.”

“Kh-Không thích...!”

“Vậy thì đành chịu thôi.”

“Đừng có nói trống không...! Đã bảo là đừng mà...! Hát...!”

Những ngón chân của Renka - người vừa thở hổn hển vừa bảo vệ quan điểm của mình - cào xuống sàn nhà và quắp chặt lại.

Có vẻ như cô ấy vừa cảm nhận được một khoái cảm tột độ trong khoảnh khắc.

Đồng thời, chất dịch trong suốt chầm chậm chảy dọc theo mặt trong đùi đang run rẩy dữ dội của cô ấy.

Xác nhận dấu hiệu cho thấy Renka đã lên đỉnh nhẹ, tôi nở một nụ cười ranh mãnh.

“Có vẻ Đội trưởng thích kiểu này nhỉ.”

“... Kh-Không phải đâu...!”

Nhìn Renka kịch liệt phủ nhận với đôi mắt ngấn lệ, cảm giác muốn xuất tinh ập đến.

Dù vẫn đang liên tục đâm rút nhưng chỉ cần nghe giọng nói thôi cũng đủ khiến tôi hưng phấn tột độ mà không hề báo trước, chuyện này có vô lý quá không nhỉ.

Hơi nhíu mày, tôi rút côn thịt ra khỏi cơ thể Renka - người đang hoang mang trước biểu cảm của tôi.

Sau đó, tôi nhanh chóng tháo dây đai trói trên chân Renka và ấn vai cô ấy xuống.

“Á...? Đ-Đang làm gì thế...? A không thích...! Tôi không dùng miệng đâu...”

Cô ấy đang hiểu lầm rồi. Chắc tưởng tôi bắt cô ấy dùng miệng để phục vụ đây mà.

“Nhanh lên.”

“Đã bảo là không thích mà...?”

Miệng thì nói vậy nhưng Renka vẫn từ từ hạ thấp cơ thể xuống.

Từ ngực xuống bụng, từ bụng xuống háng.

Và khi ánh mắt Renka hướng về phía vật thể đang cương cứng, bàn tay mất phương hướng của cô ấy vuốt dọc bắp chân tôi và chạm vào mặt sau đùi, thì tín hiệu ập đến.

“Hả...?”

Tưởng rằng mình sẽ phải bú liếm nên đang chuẩn bị tinh thần, cô ấy mở to mắt khi thấy chất lỏng màu trắng đục bất ngờ rỉ ra ở giữa quy đầu.

“Này...! Khoan...”

Cô ấy vội vàng cấu vào mặt sau đùi tôi, nhưng trong lúc đó tinh dịch đã bắn ra tung tóe.

“Á!”

Bắt đầu từ phản ứng giật nảy vai và nhắm nghiền mắt của Renka khi chất dịch đặc sệt xẹt qua một bên má, tinh dịch tiếp tục bắn lên quanh miệng đang mím chặt, sống mũi và cả trán cô ấy.

Không kịp né tránh, hay là vốn dĩ không có ý định né tránh, cái dáng vẻ nhăn nhó hứng trọn những hạt giống lên mặt của cô ấy thật đáng khen ngợi.

“Ưm! Hưm!”

Chỉ dùng giọng mũi để bày tỏ ý kiến trong khi đập thùm thụp vào mặt sau đùi tôi, tôi xả hết những gì đã kìm nén bấy lâu nay vào Renka đang quỳ gối, rồi thở hắt ra một hơi dài và trầm để báo hiệu đã xong.

Lúc này, Renka dùng tay lau đi tinh dịch dính trên khóe mắt và định mở mắt ra.

“Cứ nhắm mắt đi. Tôi lau cho.”

“... Tôi sẽ giết cậu...”

Cái dáng vẻ không thể mở miệng đàng hoàng mà vẫn buông lời oán hận tôi thật đáng yêu.

Bật cười thành tiếng, tôi nghe tiếng nghiến răng ken két, lấy khăn ướt cẩn thận lau mặt cho Renka.

“Xong rồi.”

“...”

Nghe vậy, Renka lờ đờ mở mắt ra.

Dùng mu bàn tay vỗ vỗ khắp mặt xem đã sạch chưa, cô ấy bám vào hông tôi đứng dậy, nhìn quanh rồi đi vào phòng tắm.

Định tắm luôn à?

Nghe tiếng chốt cửa vang lên, có vẻ như cô ấy muốn nói tuyệt đối không được vào.

Tiếc thật nhưng biết làm sao được. Nhún vai, tôi mở cửa phòng ngủ và cởi phăng chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi ném đi.

Khi tôi thong thả tắm xong bước ra, Renka đã ngồi trước bàn trang điểm sấy tóc.

Mặc áo choàng tắm, tôi mở tủ lạnh lấy nước, Renka trừng mắt nhìn tôi qua gương như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi đặt máy sấy xuống và quay người lại.

“Này.”

“Sao.”

“Ngồi xuống đây.”

“Chỗ đó làm gì có chỗ nào mà ngồi?”

“A ngồi lên giường ấy...! Hiểu lời tôi nói khó thế à!?”

“Đội trưởng cũng chậm tiêu mà.”

“Thế nên cậu định trả thù tôi hay gì!? Ngồi xuống cái đồ rác rưởi biến thái này!”

“Biến thái là Đội trưởng mới đúng chứ.”

“Ngồi xuống! Đã bảo là ngồi xuống! Ngồi xuống!”

“Biết rồi, bình tĩnh đi.”

“Hù...”

Ngồi đối diện với Renka đang thở hổn hển để kìm nén cơn giận, cô ấy trừng mắt nhìn tôi và hỏi.

“Tôi là món đồ chơi để cậu giải quyết nhu cầu à?”

“Sao Đội trưởng lại nói thế?”

“Chẳng phải sao...! Vừa ra xong là kết thúc luôn... Không nói một lời mà bắn đầy mặt tôi rồi bảo tôi tự đi mà rửa... Thật khiến người ta phát điên...”

Cố gắng che giấu sự tủi thân nhưng giọng điệu và khuôn mặt đã tố cáo tất cả.

Dùng khăn bông vỗ nhẹ lên khuôn mặt đã được lau khô, cô ấy thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào mình thì có vẻ ngượng ngùng, nói tiếp.

“Thôi bỏ đi... Chỉ là nói vậy thôi, đừng bận tâm.”

Cứ cằn nhằn với thái độ cộc lốc thế này thì làm sao tôi không ôm cô ấy cho được.

Tôi tiến lại gần Renka đang bĩu môi, nhẹ nhàng ôm lấy đầu cô ấy và kéo vào ngực mình.

“Tôi đâu có bảo Đội trưởng tự đi mà rửa, cũng đâu có ý định kết thúc... Người chạy tót vào phòng tắm rồi khóa cửa trước là Đội trưởng mà?”

“Im đi.”

“Với lại sao tôi lại coi Đội trưởng là đồ chơi được. Tôi thích Đội trưởng lắm mà.”

“... Lại chỉ được cái miệng...”

“Vậy tôi phải làm sao Đội trưởng mới tin?”

“Không tin. Định dùng roi đánh tôi... Lại còn định treo tôi lên cửa nữa, làm sao mà tin được?”

“Đó là thể hiện tình cảm mà. Đội trưởng cũng biết rõ còn gì.”

“Đừng có đùa...! Tôi đã nói Quýt bao nhiêu lần rồi...”

“Làm gì có Chủ nhân nào lại nương tay với nô lệ chứ?”

“Có đầy Chủ nhân tốt bụng nhé...! Tuyệt đối không phải nói cậu là Chủ nhân của tôi đâu...”

Cô ấy đang nói những lời giống hệt lúc chúng tôi cùng đi cửa hàng đồ chơi người lớn dạo trước.

Renka của chúng ta, không có điểm nào là không đáng yêu... Trong tình trạng ướt át thế này mà làm 3P với Chinami thì không biết cô ấy sẽ có phản ứng thế nào, tôi thực sự rất tò mò.

“Sao Đội trưởng biết có nhiều Chủ nhân như thế? Không lẽ Đội trưởng vào mấy trang web của những người có sở thích đó rồi tìm hiểu đủ thứ à?”

“Kh-Không phải...!”

Cơ thể Renka run lên thấy rõ.

Đánh trúng tim đen rồi.

Thấy Renka tự mình bước vào con đường biến thái thật buồn cười, tôi nhẹ nhàng xoa bóp phần gáy trắng ngần lấm tấm những sợi lông tơ màu xanh đen của cô ấy, rồi kéo cô ấy lên giường.

Sau đó, tôi ôm chặt lấy cô ấy một lần nữa và nói.

“Đúng rồi còn gì.”

“Đã bảo không phải mà sao không tin người ta thế...!”

“Đội trưởng cũng có tin tôi đâu.”

“Đó là vì cậu không có uy tín...”

“Thế Đội trưởng có à?”

“Có chứ sao không...!”

“Dựa vào đâu?”

“Đi hỏi người khác xem...! Xem tôi... À thôi, cút đi. Bực mình.”

“Tôi không muốn cút thì sao?”

“Vậy thì thôi...”

Trái ngược với giọng điệu bất mãn, tay Renka đã đặt lên tay tôi.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang tận hưởng cái ôm này.

Cười thầm trước hành động trái ngược với suy nghĩ của Renka, tôi cùng cô ấy - người đang cáu kỉnh bảo tôi đừng có cười khẩy - ngã xuống giường.

Sau đó, tôi nâng mông cô ấy - người đang nằm đè lên tôi một cách gượng gạo - lên để cô ấy có tư thế thoải mái hơn.

“Quần áo ướt hết rồi tính sao đây?”

“Tôi giặt rồi. Lát nữa lấy máy sấy sấy khô là được.”

“Chơi bẩn thế, giặt mỗi đồ của mình.”

“Tại cậu ngốc thôi. Đúng là đồ rác rưởi. Có thế mà cũng không chuẩn bị được.”

“Tôi đã bảo Đội trưởng bớt chửi thề đi rồi cơ mà? Muốn bị treo lên cửa à?”

“Mức độ này là câu tôi hay nói mà...!”

“Không được rồi.”

Tôi khẽ chạm vào người Renka và định đứng dậy, cô ấy liền kêu lên một tiếng "Hí!" hoảng hốt, luồn tay xuống dưới nách tôi và ôm chặt lấy thân mình tôi.

Cái dáng vẻ giống hệt con ve sầu bám trên cây khiến tôi suýt bật cười, tôi vỗ nhẹ vào lưng Renka và tìm chiếc điều khiển.

Hôm nay tôi phải ngủ lại với Renka một đêm mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!