Web Novel

Chương 219: Đúng Vậy! Tôi Là Wibu Đấy!

Chương 219: Đúng Vậy! Tôi Là Wibu Đấy!

“Đừng dùng đá cafe ở ngăn thứ 2 trong tủ đông nhé. Tôi đang làm đông dở. Ngoài ra thì hết rồi.”

“Vâng, tôi biết rồi.”

Bàn giao công việc cho nhân viên ca sau - người đang tỏ rõ vẻ lười biếng - xong, tôi thay quần áo bước ra thì thấy Renka đã khoanh tay đứng cạnh xe tôi từ lúc nào.

“Đội trưởng đến lúc nào thế?”

“Vừa mới đến.”

“Đội trưởng ghé cửa hàng mô hình tôi bảo rồi à?”

“Không có.”

Không có cái gì mà không có. Vừa trả lời vừa kéo áo khoác lại kìa.

Nhìn là biết vừa mua một cái mô hình nhỏ rồi giấu vào trong đó rồi.

“Vậy à. Lên xe nhanh đi.”

Có vẻ không thích giọng điệu cợt nhả của tôi, Renka nhếch mép khó chịu rồi lên ngồi ghế phụ.

Nhìn cô ấy cẩn thận thắt dây an toàn, tôi bật cười phì rồi hỏi.

“Đang chán, Đội trưởng có muốn đi xem phim không?”

“Không.”

“Thế ăn tối thì sao?”

“Không thích.”

“Dứt khoát ghê. Biết rồi.”

Chiếc xe chạy thẳng về nhà Renka trong bầu không khí vô cùng tĩnh lặng.

Sự ngượng ngùng đó khiến cô ấy hơi bận tâm chăng?

Renka đổi tư thế ngồi rồi nhìn tôi.

“Này.”

“Sao thế.”

“Cậu nghe chuyện ngày mai có 10 khách đặt bàn trước chưa?”

“Nghe rồi. Bảo là đến trước giờ ăn trưa.”

“Đúng rồi. Phải đặt biển báo bàn đã đặt ở góc trong cùng. Mai cậu đến làm thì làm việc đó đầu tiên nhé. Nhỡ khách đến học bài lại ngồi vào đó thì phiền.”

“Biết rồi.”

“Sáng ra nhớ làm nhiều đá vào.”

“Vâng. Đội trưởng đừng lo.”

“Không lo không được.”

“Đội trưởng là bà cô già khó tính à?”

“Chỉ với cậu thôi.”

“Chỉ làm bà cô già khó tính với mình tôi thôi á?”

“Ừ.”

Renka cãi nhem nhẻm không chớp mắt.

Làm cho cô gái không chịu lùi bước này phải bối rối là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đúng lúc xe dừng đèn đỏ, tôi đạp phanh rồi quay sang nhìn Renka.

Và nói.

“Vui ghê.”

“Vui gì?”

“Thì là Đội trưởng chỉ dành sự ưu ái đặc biệt đó cho mình tôi thôi mà.”

“Hoàn toàn không nhé?”

“Tôi chỉ thử thay đổi góc nhìn một chút thôi.”

“Cậu lạc quan ghê nhỉ.”

“Đúng không?”

“Không phải khen đâu. Đang mỉa mai đấy.”

“Tôi cứ coi như là lời khen là được.”

Trong lúc trò chuyện dăm ba câu vớ vẩn, xe đã về đến nhà Renka.

Nhìn cô ấy kéo áo khoác lại giống hệt lúc ở quán cafe rồi tháo dây an toàn, tôi lên tiếng.

“Vào nhà đi.”

“Ừ.”

“Cảm ơn đi chứ.”

“Hôm nay tôi đợi cậu nên chắc không cần cảm ơn đâu.”

“Vậy sao?”

“Nhưng tôi vẫn sẽ nói cảm ơn.”

“Nói cảm ơn với cái bản mặt lộ rõ vẻ chán ghét thế kia thì tôi phải nhận thế nào đây?”

“Làm thế cũng ý kiến... Cậu cứ lạc quan đón nhận như lúc nãy là được mà. Tôi về đây. Mai gặp.”

“Ừ.”

Renka đóng cửa ghế phụ rồi rảo bước nhanh ra xa khỏi xe.

Nhìn bóng lưng cô ấy, tôi bật cười phì, nhả phanh xe với hy vọng cô ấy sẽ gửi tin nhắn trên Anyshare.

[Bạn MK, tôi để lại review rồi đấy, bạn vào xem đi.]

Tắm xong bước ra, tôi thấy tin nhắn của Ino-chan Chạy Đi gửi đến.

Vào mục review của Anyshare, tôi tìm nickname của Renka rồi chạm vào bài review mới nhất.

[Nhật ký huấn luyện bạn gái]

[Bộ BDSM thứ hai tôi xem sau Bí mật của chủ nhân. Cốt truyện huấn luyện diễn ra trong trạng thái hai người yêu nhau thuần khiết, không có mấy trò như NTR hay Netorase nên tôi xem khá vui vẻ. Nặng đô hơn Bí mật của chủ nhân một chút. Nếu ai có hứng thú với thể loại này chắc sẽ thấy rất thú vị.]

[Đánh giá: ★★★☆☆]

Một bài review ngắn gọn và súc tích.

Nhưng điểm đánh giá hơi keo kiệt. Đúng là chấm điểm khách quan thật.

Quy ra điểm thì là 6 điểm, qua được mức 5 điểm là may rồi, không biết có nên vui không nữa.

[Bảo là xem vui vẻ mà sao lại cho 3 sao? Lần trước cũng thế, lần này bạn lại làm trò y hệt à?]

Tôi gửi tin nhắn tỏ vẻ tức giận, Renka liền trả lời ngay lập tức.

[Theo tiêu chuẩn của tôi thì 3 sao là điểm cao nhất rồi. Thế này là tôi còn nương tay cho bạn rồi đấy.]

[Tôi ấn dislike bài review của bạn rồi.]

[(Ծ‸Ծ,,)]

Lúc nào tôi cũng thấy Renka trên mạng đáng yêu thật đấy.

Cái icon chứa đầy sự thảm hại và thất vọng đó cô ấy lấy ở đâu ra vậy?

Cảm giác rất hợp với hoàn cảnh.

[Mắt nhìn truyện của bạn kém quá. Không hợp với tôi rồi.]

[Mắt nhìn của tôi chắc chắn tốt hơn bạn đấy? Giờ bạn giới thiệu bộ điều giáo khác cho tôi đi.]

[Cách biến góa phụ nhà bên thành của riêng mình.]

[Đó là tên truyện à?]

[Vâng.]

[Bạn MK đúng là rác rưởi thật. Rác không thể tái chế luôn.]

[Không, bảo giới thiệu cho rồi lại làm ầm lên là sao?]

[Không có bộ nào khác à? Bộ manga bạn xem gần đây thấy hay nhất là bộ nào?]

Đang mong chờ tôi nhắc đến cuốn Hoàn cảnh gia đình của cô Asagao à?

Chơi trò 20 câu hỏi chắc... Cạn lời.

[Cứ xem bộ đó trước đi. Rồi tôi giới thiệu bộ khác cho.]

[Biết rồi. Bộ góa phụ nhà bên này mức độ thế nào?]

[Nặng hơn Nhật ký huấn luyện bạn gái.]

[Có cảnh máu me không?]

[Không có. Muốn xem mấy cái đó thì đi tìm thể loại Gore ấy.]

[May quá.]

Hôm nay không ăn vạ đòi biết họ của tôi nữa à.

Chắc đổi chiến thuật sang tiếp cận từ từ rồi.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Renka, đúng lúc tôi nghe thấy tiếng cổng mở, không lâu sau Miyuki bước vào, tôi liền ra đón.

“Đến rồi à?”

“Ừ.”

Cô ấy đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa tay, rửa mặt tự nhiên như ở nhà mình.

Lau mặt cẩn thận bằng khăn xong, cô ấy rúc vào lòng tôi đang nằm trên nệm rồi hỏi.

“Matsuda-kun, tớ đến quán cafe cậu làm thêm được không?”

“Đến đi.”

“Cậu tự tay pha đồ uống cho tớ luôn à?”

“Phải pha chứ.”

“Cậu tự tin món nào nhất?”

“Món nào cũng tự tin, nhưng cậu uống Caramel Honey Latte đi.”

“Gì vậy...? Bảo món nào cũng tự tin mà sao cậu lại chọn món cho tớ?”

“Vì món đó ngon nhất.”

“A thật á? Ở đó có bán đồ ăn không?”

“Không có bánh kem, chỉ có bánh quy với bánh waffle thôi.”

“Thế là đủ rồi? Vậy hôm nào tớ dẫn Honoka với Masako đến nhé?”

“Ai cơ.”

“...”

Mắt Miyuki nheo lại.

Vẻ mặt cạn lời.

Nhìn khuôn mặt cô ấy, tôi cười khúc khích rồi nói.

“Đùa thôi. Dẫn đến đi.”

“Đùa thật không đấy?”

“Lẽ nào tôi lại không nhớ tên lớp phó với con nhỏ bánh mì?”

“Tại từ trước đến giờ cậu hay quên mà...”

“Hai đứa đó thì tôi nhớ rồi.”

“Không biết nên bảo là may mắn hay là ngốc nghếch nữa... Cậu làm thêm cùng tiền bối Inoo thấy thế nào? Có hợp không?”

“Đến giờ thì có vẻ không hợp lắm.”

“Vậy à? Lại cãi nhau chí chóe như ở học viện à?”

“Không phải thế.”

Tôi ôm trọn lấy cơ thể Miyuki bằng cả tay và chân, vùi mặt vào đỉnh đầu đang tỏa ra hương mận thoang thoảng của cô ấy.

Sau khoảng thời gian cãi cọ tưng bừng với Renka, gặp Miyuki làm tôi thấy lòng mình bình yên lạ thường.

Giá mà có cả Chinami ở đây nữa thì tuyệt... Tiếc thật.

Sáng hôm sau.

Chuẩn bị xong xuôi, tôi đến quán cafe làm việc, đặt tấm biển báo bàn đã đặt lên giữa chiếc bàn ở góc trong cùng.

Sau đó, tôi hoàn thành nốt những việc mà nhân viên ca tối qua chưa làm xong rồi đón vài vị khách.

Vừa pha cafe, bán bánh quy do ông chủ làm, vừa thăm dò mấy vị khách nữ có ý để ý đến tôi, tôi liếc nhìn đồng hồ.

Mới trôi qua có 30 phút. Không có Renka ở đây chán đến mức tôi muốn ngáp ngắn ngáp dài.

Nhất thiết phải xếp lịch cách nhau 1 tiếng thế này sao?

Cứ cho đi làm cùng nhau có phải tốt không... Tự nhiên tôi thấy oán trách ông chủ ghê.

Cứ thế làm việc một cách uể oải trong khi cảm nhận thời gian trôi qua chậm chạp, tôi,

“Chào.”

Cửa sau mở ra, Renka bước vào, tôi liền nở nụ cười tươi rói.

“Đội trưởng đến rồi à?”

“G, gì thế...? Biểu cảm đó là sao...?”

Cảm thấy bất an trước khuôn mặt mừng rỡ chân thành của tôi, Renka lùi lại nửa bước.

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng nghi ngờ rồi nói tiếp.

“Cậu gây họa gì rồi à?”

“Họa gì cơ?”

“Không... tự nhiên cậu làm cái trò không hay làm... Hay là đông khách quá nên mệt?”

“Đội trưởng không thấy quán vắng tanh à?”

“Thế sao cậu cứ cười mãi thế?”

“Tôi không được cười à?”

“Đừng có cười kiểu đó. Bực mình lắm.”

Có vẻ nụ cười vừa rồi đã đánh trúng gu của Renka.

Thỉnh thoảng lôi ra xài chắc cũng ổn.

“Đội trưởng mau thay quần áo đi.”

“Rốt cuộc là bị sao thế...?”

Renka cứ liên tục nghiêng đầu lẩm bẩm câu đó rồi bước vào phòng thay đồ, lát sau bước ra với bộ đồng phục.

Thời gian thay quần áo khá nhanh đấy. Nhớ tôi đến thế cơ à?

Tự ảo tưởng một cách tích cực, tôi đưa cuốn sổ ghi chú cho Renka đang ngập ngừng bước tới.

“Khách đặt bàn hôm nay đã trả tiền cọc từ hôm qua rồi đấy.”

“... Cậu nói cái đó làm gì? Tôi tự xem cũng được mà...”

“Tôi chỉ nói thử thôi.”

“Cậu biết hôm nay cậu lạ lắm không?”

“Không. Tôi không biết.”

Biểu cảm cứ cười tủm tỉm mãi của tôi làm cô ấy thấy áp lực chăng?

Renka khẽ lảng tránh ánh mắt tôi, hắng giọng rồi vờ nghịch mấy chai siro, sau đó nhìn màn hình laptop đang đen ngòm vì chế độ tiết kiệm pin và hỏi.

“Sao cậu không bật nhạc?”

“Tôi đợi bàn bạc với Đội trưởng rồi mới bật.”

“Bàn bạc...? Chuyện bật nhạc á?”

“Đội trưởng không thích à?”

“Không... không phải là không thích nhưng tôi nghĩ có cần thiết phải làm thế không...”

“Làm gì cùng nhau chẳng tốt hơn. Đừng nói nhiều nữa, lại đây đi. Chọn nhạc trước khi quán đông khách nào.”

“... Tùy cậu...”

Renka gãi gãi má như thấy tình huống này thật gượng gạo rồi bước đến cạnh tôi.

Đồng thời, một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi tôi.

Mùi hương giống như kẹo cao su vị việt quất khiến tôi bất giác chép miệng, quay sang nhìn Renka.

“Đội trưởng.”

“Sao.”

“Mùi thơm đấy.”

“Gì...!? T, tên này bị điên thật rồi à...?”

Cô ấy chửi tôi với khuôn mặt đỏ bừng lên trong tích tắc.

Chắc là bối rối vì lời khen bất ngờ, nhưng có vẻ sự xấu hổ còn lớn hơn.

“Đội trưởng dùng dầu gội gì thế? Không phải dầu gội mà là mùi dầu xả à?”

“Liên quan gì đến cậu...!”

“Mặt đỏ hết lên rồi kìa.”

“Ồn ào quá...! Ngậm miệng lại rồi chọn nhạc đi...!”

Phản ứng dữ dội hơn tôi tưởng. Đang tiến bộ từng ngày đây mà.

Nhưng cứ cẩn thận chơi trò kéo co thế này mãi cũng hơi chán.

Cần phải refresh lại. Tôi nghĩ đây là thời điểm thích hợp để trải qua một sự kiện lớn nhằm gieo vào tâm trí cô ấy một kỷ niệm khó phai.

“... Cậu nhìn chằm chằm cái gì thế? Mở mắt cho đàng hoàng xem nào...?”

Không chịu nổi ánh mắt tôi cứ nhìn chằm chằm vào mình mà không nói tiếng nào, Renka đảo mắt liên hồi rồi lảng đi chỗ khác.

Thấy vậy, tôi bật cười phì, chậm rãi gật đầu rồi thẳng lưng lên.

“Biết rồi. Đội trưởng chọn được nhạc chưa?”

“Cậu cứ thế này thì tôi chọn kiểu gì...!”

“Cứ thoải mái bật nhạc anime cũng được mà.”

“... Mấy bài đó đâu có hợp với không khí quán cafe.”

Giờ cô ấy đang gián tiếp thừa nhận mình là wibu đấy à?

Không, cái này hơi mập mờ.

“Cậu không chọn nhạc đúng không? Thế tôi cứ bật bừa bài nào trong TOP100 nhé? Xong...! Mau làm việc đi.”

Renka cưỡng chế kết thúc tình huống rồi bắt đầu rửa cốc ở bồn rửa.

Định rửa bằng tay trần như hôm qua nhưng chắc nhớ ra lời khuyên của tôi nên vội vàng đeo găng tay cao su vào, trông ngoan ngoãn phết.

Renka của chúng ta có tố chất làm nô lệ đấy, nhưng đồng thời cũng có vẻ là một kẻ phản nghịch đáng gờm.

Cái tôi quá lớn. Thế nên tôi mới càng muốn chinh phục cô ấy hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!