Web Novel

Chương 221: Vật Sở Hữu

Chương 221: Vật Sở Hữu

@@

“Aaaaaa!”

Renka vùi chặt mặt vào gối, gầm lên một tiếng sư tử hống từ tận đáy lòng.

Hai chân bắt chéo đập liên hồi xuống giường, đợi đến khi bình tĩnh lại một chút, cô mới nằm thẳng người.

Dùng nhịp thở đều đặn để xua tan sức nóng trên khuôn mặt đang hầm hập, cô nhớ lại thằng nhóc đã mang đến cho cô sự nhục nhã ngày hôm nay.

Cái khuôn mặt ranh mãnh đó... có chết cô cũng không quên.

‘Điên mất thôi...’

Lúc ở trên xe, thấy Matsuda có vẻ cợt nhả nên trong lúc nóng giận cô đã thú nhận bí mật của mình.

Tất nhiên là Matsuda đã biết cô thích mấy cái văn hóa subculture này rồi... nhưng bực mình thì vẫn hoàn bực mình.

Nhưng nếu hỏi cô có thấy nhẹ nhõm không thì... chắc là có một chút xíu.

Thực sự rất rất ít, còn chẳng bằng một hạt bụi.

Rung-!

Điện thoại đặt trên đầu giường rung lên.

Linh cảm chẳng lành rằng đó là cuộc gọi của Matsuda, Renka cẩn thận kiểm tra điện thoại.

Đúng như dự đoán, cái tên [Tên rác rưởi Matsuda Ken] hiện lên trên màn hình.

Thở dài thườn thượt, Renka phân vân một lúc không biết có nên nghe máy hay không, cuối cùng cô cũng ấn nút nghe.

“Gì.”

-Tôi gọi thử thôi. Đang làm gì đấy? Ngắm mô hình à?

Mới đó đã trêu chọc cô rồi.

Quả nhiên thú nhận là một nước đi sai lầm mà? Giá như lúc đó mình bình tĩnh hơn một chút... Cô muốn quay ngược thời gian quá.

“Im đi.”

-Đội trưởng trước sau như một nhỉ. Đau lòng lắm nên đừng nói mấy lời cay nghiệt đó nữa.

Đau lòng cái nỗi gì.

Nghe giọng là biết thừa cậu ta đang tận hưởng việc bị cô chửi rồi.

Khuôn mặt vừa mới dịu xuống lại đỏ bừng lên vì tức giận, Renka nói.

“Đừng có liên lạc nữa.”

-Không thích. Ngày mai làm ca sáng cho tốt vào. Không có sự cho phép của tôi thì đừng có tự tiện nói chuyện với đàn ông đấy.

Thật cạn lời. Tên này bị điên thật rồi à?

Đang có mối quan hệ tốt đẹp với Chinami, thế mà ăn nói cứ như bạn trai đang giám sát và muốn sở hữu bạn gái vậy.

Và cực kỳ đáng ghét.

Bản thân thì tận hưởng sự quan tâm của khách nữ, thế mà sao lại đặt ra giới hạn cho cô...

Bất bình đẳng đến cùng cực. Đỉnh cao của sự ích kỷ. Thật không thể tin nổi.

“Đúng là đồ tâm thần. Thế khách nam gọi món thì tôi phải ngậm miệng lại à?”

Không, nhưng tại sao cô lại hỏi kiểu này nhỉ.

Đáng lẽ phải chửi cho một trận rồi block luôn mới đúng chứ.

Thế này chẳng khác nào... cô đang phục tùng Matsuda.

-Ý tôi là Đội trưởng liệu mà cư xử cho cẩn thận vào.

“Tại sao tôi phải nghe lời cậu?”

-Lại phải nói lại à? Mỏi miệng lắm.

“Ồn ào quá. Chết đi.”

-Nói kiểu đó một lần nữa là ăn đòn đấy nhé.

“Cỡ cậu mà đòi đánh tôi á? Tôi chẳng sợ chút nào đâu.”

-Thế thì cứ thử tiếp xem.

Sự tự tin đó là từ đâu ra vậy.

Định lấy chuyện cô đu idol ra làm cớ để đe dọa à?

Đừng hòng. Cô sẽ không để tên ác nhân xảo quyệt đó quay như chong chóng nữa đâu.

“Tôi đi ngủ đây.”

Nhưng cô không thể nói một cách tự tin được.

Cứ nghe giọng Matsuda là cô lại thấy mình trở nên nhỏ bé.

Thật là một chuyện kỳ lạ.

-Ngủ ngon nhé.

Giọng nói hay làm gì không biết... Lại thấy bực mình rồi.

Tút.

Cúp máy không nói một lời, Renka nhẩm lại câu ‘Minh kính chỉ thủy’ - một trong những đức tính bắt buộc của Kendo - để xoa dịu cõi lòng đang rối bời,

“Á đù...!”

Nhưng chẳng có tác dụng gì, cô bực bội đá tung chăn lên.

Cứ nhớ mãi. Nhớ cái cảnh Matsuda phát hiện ra cô đang chúc người qua đường đu idol vui vẻ ở Comiket.

Rồi cả chuyện bị lộ mô hình, hay chuyện thằng nhóc ác ôn kia nhận ra cô nữa.

‘Tiêu rồi...’

Cứ dính dáng đến Matsuda là nội tâm tĩnh lặng của cô lại vỡ vụn.

Vốn dĩ không nên giới thiệu cậu ta cho ông chủ... Đó là sai lầm của cô.

Nhưng biết làm sao được. Chuyện đã rồi thì chỉ còn cách đối mặt trực tiếp thôi.

Nghĩ vậy, Renka vào Anyshare kiểm tra thông báo.

Có rất nhiều bình luận cho bài review Nhật ký huấn luyện bạn gái cô vừa viết gần đây.

Có người hỏi cô bắt đầu thích thể loại BDSM rồi à, có người bảo đọc review thấy tò mò nên tìm xem thử và thấy hay, cũng có người chê dở.

Nhìn chung thì phản ứng tiêu cực khá nhiều.

Đặc thù của thể loại này là vậy mà. Những người có sở thích tình dục kiểu này chỉ là thiểu số.

‘Mình thấy cũng hay mà...’

Bản thân cô cũng từng thuộc phe không thích như đa số mọi người, nhưng từ khi xem bộ ‘Chủ nhân và tôi’ do MK giới thiệu đầu tiên, cô bắt đầu thấy hứng thú, và đến bộ ‘Nhật ký huấn luyện bạn gái’ thì cô thực sự thấy rất thú vị.

Dù sao thì đó không phải là điều quan trọng, quan trọng là MK.

Khả năng cao tên này chính là Matsuda.

Tên viết tắt giống nhau, thích thể loại điều giáo, thậm chí cái giọng điệu cợt nhả cũng giống nhau nốt.

Tất nhiên là chưa chắc chắn 100% nhưng cô nghĩ phải đến 7, 8 phần là đúng.

Nếu suy đoán này là sự thật thì cô đã có một công cụ trút giận tuyệt vời.

Cảnh Matsuda bị chửi mà không biết Ino-chan Chạy Đi là ai, tức tối hậm hực...

Mới tưởng tượng thôi đã thấy khóe miệng nhếch lên rồi. Dù hơi... à không, rất là hèn hạ nhưng miễn sao cô thấy vui là được.

Cười khúc khích khi nghĩ đến cảnh Matsuda run rẩy vì tức giận, Renka tắt ứng dụng và nhắm mắt lại.

Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra.

Ngày mai còn phải dậy sớm nữa... Dù còn sớm nhưng ngủ thôi.

‘Đồ tồi...’

Chửi thầm Matsuda trong bụng, Renka cố gắng hết sức để không nghĩ ngợi gì thêm và chìm vào giấc ngủ.

Vừa ngáp dài ngáp ngắn bước xuống xe, tôi đi vào quán cafe.

Trong quán cafe đang vang lên bản nhạc ballad nhẹ nhàng, Renka thấy tôi bước vào liền nhăn mặt.

“T, tôi làm gì sai ạ...?”

Ngay lập tức, vị khách đang gọi đồ uống giật mình.

Nhận ra mình vừa làm gì trước phản ứng của khách, Renka vội vàng cúi đầu.

“A...! T, tôi thành thật xin lỗi... Tự nhiên tôi nhớ ra chuyện không hay... Xin lỗi quý khách...”

Thấy bộ dạng luống cuống của Renka khi vô tình tỏ thái độ khó chịu với khách buồn cười quá, tôi quẹt thẻ chấm công rồi thay quần áo bước ra.

Sau đó, tôi tiến lại gần Renka đang chào vị khách vừa lấy đồ uống và chạy trốn khỏi quán cafe, rồi nói.

“Sao Đội trưởng lại nhăn mặt trước mặt khách thế?”

Thấy tôi mỉa mai ngay từ sáng sớm đáng ghét quá hay sao?

Renka nghiến răng lườm tôi.

“Tại cậu đấy...!”

“Tôi mới bước vào thôi mà Đội trưởng đã làm ầm lên rồi. Đội trưởng có giữ đúng lời hứa không đấy?”

“... Lời hứa gì?”

“Thì là cư xử cho cẩn thận ấy.”

“Vốn dĩ làm gì có lời hứa nào, cậu mới là người đang làm ầm lên đấy...!”

“Thế là không giữ lời hứa à?”

“Ồn ào quá, làm việc đi.”

“Không giữ lời hứa à?”

“Đã bảo là làm việc đi.”

Tính phản nghịch lại trỗi dậy rồi.

Những lúc thế này tôi có cách cả.

Khoanh tay lại, tôi nhìn chằm chằm vào Renka đang đỏ bừng mặt, rồi buông một từ ngắn gọn mà tôi định để dành.

“Hừm.”

Ngay lập tức có phản ứng.

Lông mày cô ấy giật giật, cắn chặt môi dưới.

Nhìn biểu cảm như đang ấp ủ âm mưu mờ ám của tôi, cô ấy khẽ lảng tránh ánh mắt và ngoan ngoãn khai thật.

“Vốn dĩ... làm gì có khách nam nào đến...”

“Nếu có thì sao?”

“Có thì sao là sao...! Khách mà...! Phải nhận order chứ...! Cậu muốn tôi bị đuổi việc à?”

“Thế thì cũng phiền phức thật. Vậy tôi sẽ châm chước cho việc nhận order.”

“Châm chước cái gì mà châm chước, tôi sẽ tự lo liệu. Tôi là vật sở hữu của cậu chắc? Toàn nói mấy lời vô lý...!”

Nhận thức tốt đấy. Tôi sẽ dán sticker khen thưởng lên mông cho nhé.

“Buồn ghê.”

“Kệ cậu. Đừng có làm tôi stress nữa.”

“Đội trưởng.”

“Gì, sao...!”

“Đội trưởng ghét tôi làm thế này à?”

“Cậu hỏi thừa thế?”

“Tôi thì thấy vui vì có thể nói chuyện thoải mái với Đội trưởng - người từng rất ghét tôi - như thế này đấy.”

“Dù là vậy thì nếu cậu cứ ích kỷ chỉ nói những gì mình muốn, người nghe sẽ nghĩ sao?”

Tôi đã ngầm thể hiện sự quan tâm mà cô ấy vẫn không nhận ra.

Đức tính bắt buộc của nô lệ là phải biết ý... Tiếc thật.

Mong là lát nữa về nhà cô ấy sẽ suy ngẫm kỹ lại những lời tôi nói.

“Vậy chúng ta giao dịch nhé?”

“Giao dịch...?”

“Đội trưởng ghét việc tôi cứ ép buộc vô lý thế này đúng không?”

Renka chớp mắt vài cái.

Có vẻ cô ấy bối rối trước thái độ đột nhiên trở nên nghiêm túc của tôi.

“... Đúng vậy? À, và không hẳn là ghét... mà là vì tôi thấy rõ mục đích của cậu là muốn chọc tức tôi...”

Ghét thì bảo là ghét đi, sao phải nói nhiều thế.

Renka đã được huấn luyện đủ độ... Tuyệt quá.

Đến mức này thì ôm một cái chắc cũng được nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi nở nụ cười hiền hòa rồi hỏi.

“Vậy tôi kiềm chế lại một chút nhé?”

“... Cậu định làm thế thật à?”

“Tất nhiên là không rồi. Tôi đã cân nhắc cho lập trường của Đội trưởng thì Đội trưởng cũng phải ban phát chút lòng tốt cho tôi chứ, đúng không?”

Nghe vậy, Renka lườm tôi với biểu cảm kiểu ‘Biết ngay mà...’.

“Có chết cũng không làm.”

“Đội trưởng biết tôi định nhờ gì à?”

“Rõ rành rành ra đấy. Cosplay chứ gì. Chắc chắn cậu định bắt tôi mặc bộ đồ giống cô gái phép thuật lần trước để làm nhục tôi chứ gì.”

“Không phải cô gái phép thuật đâu... Nếu Đội trưởng thực sự muốn thì mặc bộ đó cũng được?”

“Đã bảo là không làm mà? Và cậu... đừng nói là nếu tôi từ chối thế này thì cậu định bắt Chinami cosplay nhé...”

“Tôi là loại rác rưởi chắc? Sao tôi lại làm thế với Sư phụ được?”

“Cậu là rác rưởi còn gì.”

“Cạn lời.”

“Không, khoan đã... Với Chinami thì cậu bảo làm thế là rác rưởi nên cậu kiềm chế, thế sao với tôi lại...”

“Vì tôi thích Đội trưởng làm cho tôi nên mới nói thế. Vốn dĩ tôi cũng chẳng có ý định nhờ người khác mặc.”

Renka ngậm chặt miệng.

Cảm thấy tâm trạng hơi khó tả vì được đối xử đặc biệt chăng?

Hay là thấy hoang đường vì tôi dám nói ra những lời đó một cách đường hoàng?

Mong là vế trước, tôi nói tiếp.

“Chỉ cần làm một lần thôi, tôi sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện cosplay nữa.”

“Tôi chẳng có lý do gì để làm cả...”

“Sao lại không có? Cậu sẽ sửa được cách nói chuyện, lại không bị tôi làm phiền vì mấy chuyện này nữa. Đừng có từ chối thẳng thừng thế, ít nhất cũng suy nghĩ một chút đi chứ.”

“... Cậu biết cậu đáng ghét lắm không?”

“Tôi biết.”

“Đồ biến thái.”

“Cái đó tôi cũng biết.”

Nếu lợi dụng bản tính wibu của Renka thì tôi có thể giải quyết mọi chuyện dễ dàng hơn.

Ví dụ như bảo cô ấy cosplay một lần rồi tôi sẽ giữ bí mật với mọi người chẳng hạn.

Nhưng thế thì gần như là đe dọa rồi, làm vậy độ hảo cảm sẽ tụt dốc không phanh mất.

Tất nhiên bây giờ cũng mang tính ép buộc một nửa, nhưng vì Renka là người nắm quyền quyết định nên vẫn tốt hơn là đe dọa kiểu đó.

“Đội trưởng sẽ suy nghĩ chứ?”

Cảm nhận được sự mờ ám trong giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng của tôi chăng?

Renka dịu mắt xuống, nhìn tôi chằm chằm.

Một lúc sau, cô ấy lên tiếng.

“Cậu có chơi ma túy không đấy...?”

“Đội trưởng nói cái gì thế?”

“Không... Tại nãy giờ thái độ của cậu cứ thay đổi xoành xoạch... Dù sao thì suy nghĩ... cũng có thể... chỉ là suy nghĩ thôi đấy...”

Chỉ cần cô ấy đưa ra câu trả lời tích cực thế này là thành công rồi.

Cảm giác như những nỗ lực từ trước đến nay đã đơm hoa kết trái vậy.

Reo hò trong bụng, tôi nhếch mép cười.

“Thế là được rồi. Giờ chúng ta đổi chủ đề một chút nhé?”

“Chủ đề gì?”

“Mô hình RZ-78 hôm qua Đội trưởng mua là trong anime nào thế?”

“...”

Mắt Renka từ từ nhắm lại rồi mở ra.

Biểu cảm như thể chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Thở hắt ra một hơi như người đang chuẩn bị tinh thần, cô ấy nói.

“Series Kỵ sĩ cơ động...”

“A, tôi biết bộ đó. Series phim robot lâu đời lắm rồi đúng không? Nhân vật đó xuất hiện ở phần mấy?”

“Phần đầu tiên... Cỗ máy của nhân vật chính...”

“Tôi cũng xem thử được không?”

“X, xem cái gì mà xem...? Cậu tự tìm trên điện thoại mà xem...”

“Vậy à? Biết rồi. Nhưng mà Đội trưởng này.”

“A sao nữa...!”

“Đội trưởng còn nhớ câu nói với tôi ở phòng câu lạc bộ trước đây không?”

“Câu gì?”

“Câu bảo tôi đừng có dùng mấy cái hơi thở kỳ lạ để mê hoặc Sư phụ ấy. Thực ra Đội trưởng biết thừa đó là kỹ năng gì nhưng giả vờ không biết đúng không? Để giấu chuyện mình đu idol?”

“...”

Tôi thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương Renka.

Thỉnh thoảng lôi mấy chủ đề wibu này ra trêu Renka chắc sẽ thú vị lắm đây.

Nghiệp chướng tích tụ từ trước đến nay... Phải thanh toán thôi nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!