Web Novel

Chương 492: Đồng tâm hiệp lực

Chương 492: Đồng tâm hiệp lực

Chìm vào giấc ngủ nông rồi lại tỉnh giấc ngay... Cứ thế, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?

Không biết nữa. Hay là do tôi đã chuyển hóa cả cơn buồn ngủ thành ham muốn tình dục rồi giải tỏa hết sạch nên mới thế này?

Tôi không tài nào ngủ được.

Ngược lại, Renka và Chinami có vẻ đã kiệt sức sau nhiều lần quan hệ, cả hai đều nhắm nghiền mắt, nằm im bất động.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hàng mi dài khép chặt của hai người trông thật bình yên.

Đến từ sớm và làm liên tục không ngừng nghỉ cho đến tận nửa đêm, chắc sáng mai tỉnh dậy kiểu gì cũng có người rên rỉ đau nhức cho xem.

“Mưưng...”

Đang mải suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng thở dài uể oải của Chinami, đôi mắt cô ấy lờ đờ mở ra.

Cô ấy quờ quạng tay dưới gối, có vẻ như đang tìm điện thoại.

Tôi ôm chặt lấy Chinami đang mềm nhũn và đặt cô ấy lên người mình, đôi mắt đang lờ đờ của cô ấy bỗng mở to.

“Á...”

Nhiệt độ cơ thể ấm áp và làn da mềm mại của Chinami khi vừa mới ngủ dậy mang lại sự thỏa mãn tuyệt đối.

Bây giờ phải tranh thủ sờ soạng thật nhiều mới được.

Nghĩ vậy, tôi vừa ấn mạnh vào mông Chinami, vừa vuốt ve, cô ấy chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Chào buổi sáng, hậu bối...”

“Chào buổi sáng.”

“Nhưng mà hậu bối đang làm gì vậy ạ...?”

“Tại sờ thích quá.”

“À... ra vậy...”

“Sao Sư phụ không ngủ thêm mà lại dậy rồi?”

“Tôi định ngủ thêm nhưng mà...”

“Tôi làm phiền Sư phụ à?”

“Không phải đâu ạ...”

“Sư phụ ngủ ở đây cũng được.”

“Nh, như thế này ạ...?”

“Ừ.”

“Vậy... xin phép hậu bối...”

Chinami chẳng thèm từ chối lấy lệ, vùi mặt vào ngực tôi.

Chẳng mấy chốc, cô ấy đã bắt đầu thở đều đều.

Vừa nhẹ nhàng vuốt ve mông cô ấy vừa giết thời gian, lần này đến lượt Renka cựa quậy người và mở mắt, tôi bật cười.

“Đội trưởng cũng dậy rồi à?”

“... Gì...”

Giọng nói ngái ngủ đặc sệt.

Chắc là cảm nhận được có người cựa quậy bên cạnh nên cô ấy mới tỉnh giấc.

“Mệt quá... Vừa mở mắt ra đã thấy mặt cậu là tôi ghét rồi...”

Nghe giọng nói yếu ớt của Renka, tôi nhíu mày trách móc.

“Nói năng quá đáng thế. Muốn bị đòn à?”

“Với cái tư thế đó thì cậu định đánh tôi kiểu gì...?”

“Vì thế nên Đội trưởng mới làm càn à? Vì Sư phụ đang nằm trên người tôi nên tôi không cử động được chứ gì?”

“Làm càn gì chứ... Đừng có nói kiểu đó.”

“Đội trưởng cũng thế mà.”

“Tôi là tiền bối của cậu đấy...! Hơn cậu một tuổi lận...!”

“Nhiều tuổi hơn thì được quyền ăn nói hàm hồ à? Đội trưởng là bà cô già khó tính đấy à?”

“Ăn cứt đi...! Với lại đừng có sờ soạng Chinami nữa... Người ta đang ngủ sao cứ đụng chạm mãi thế...!”

“Tôi vuốt ve nên Sư phụ mới ngủ ngon đấy chứ.”

“Đừng có ảo tưởng. Chinami ngủ say nên mới không biết thôi, chứ chẳng có chuyện nhờ tay cậu mà ngủ ngon hơn đâu...”

“Đội trưởng nhất thiết phải nói mấy lời khó nghe thế à?”

“Tôi chỉ bảo cậu nhìn thẳng vào hiện thực thôi.”

“Đội trưởng mới là người cần nhìn thẳng vào hiện thực đấy chứ?”

“Tôi thì sao...!”

“Thân làm nô lệ mà dám cãi lại chủ nhân, thật nực cười.”

“Cái tên này...”

Renka vẫn giữ nguyên tư thế nằm, uể oải giơ tay lên.

Nhìn kiểu gì cũng giống như một người đang ngái ngủ làm nũng, chẳng có chút uy hiếp nào nên tôi chỉ biết mỉm cười hiền từ.

“Cười cái gì...!”

Thấy Renka nhắm mắt, hơi chu môi ra hờn dỗi, bên tai tôi vang lên tiếng thở hắt ra "Ưik...".

Ngay sau đó, tôi cảm nhận được một sự đụng chạm hơi khô nhưng mềm mại trên môi mình.

Vui sướng vì Renka chủ động hôn, tôi thò lưỡi ra liếm môi cô ấy, Renka giật mình nói.

“Làm gì thế...! Đừng có làm mấy trò đó...!”

“Thì sao nào.”

“Haa... Bực mình thật...”

Renka trước đây là người luôn nói thẳng cảm xúc của mình khi trò chuyện với người khác.

Nhưng khi nói chuyện với tôi, cô ấy lại có thói quen nói ngược lại cảm xúc thật.

Đó là bằng chứng cho thấy quá trình giáo dục tùy chỉnh đã diễn ra vô cùng suôn sẻ, tôi rất vui.

“Ưmưm...”

Chinami chép miệng nhóp nhép trong giấc ngủ say như thể cơ thể đang rất thoải mái.

Vén áo choàng tắm lên và vỗ nhẹ vào lưng cô ấy, tôi nhắm mắt lại khi cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến.

Thì ra là do thiếu những cuộc trò chuyện sau khi ân ái thế này nên tôi mới không ngủ được. Giờ thì tôi đã thấy thỏa mãn phần nào rồi.

Sáng sớm, Chinami ăn rất ít.

Renka cũng vậy, không chỉ hai người họ mà cả Hiyori cũng thế.

Miyuki thì vào những ngày trời mưa hoặc khi tâm trạng cực kỳ tốt sẽ ăn rất nhiều, nhưng bình thường vào buổi sáng, cô ấy cũng ăn ít như các nữ chính khác.

Có lẽ đây là điểm chung của những cô gái biết chăm chút cho bản thân.

Sột soạt.

Chinami mở nắp hộp nhựa để trong tủ lạnh từ hôm qua, lấy đào ra và xếp vào đĩa thức ăn sáng đơn giản do phục vụ phòng mang lên.

Cô ấy chia cho tôi và Renka mỗi người ba miếng, còn mình thì chỉ định ăn một miếng, trông thật đáng thương.

“Sư phụ ăn ba miếng đi.”

“Không ạ. Hậu bối ăn ba miếng đi ạ.”

“Vậy chia mỗi người hai miếng nhé?”

“Tôi không sao đâu ạ.”

“Đừng thế, chia đôi đi. Cho có vẻ hòa thuận.”

“À, vâng.”

Việc chúng tôi chia nhau mỗi người hai miếng đào làm cô ấy chướng mắt sao?

Renka đang ngồi cạnh Chinami bĩu môi.

“Chia đôi cái gì... Đào của tôi để làm cảnh à? Tôi cũng định cho Chinami mà...!”

“Thế à?”

“Ừ...!”

“Tôi cứ tưởng Đội trưởng tham lam định ăn một mình hết chứ.”

“Gì cơ thằng ranh này? Hai người cứ ăn ba miếng đi...! Tôi chỉ ăn một miếng thôi...!”

“Tôi đùa thôi. Giận à?”

“Gì chứ...! Á đừng có đụng vào...!”

Renka giãy nảy lên khi tôi vừa dỗ dành "U chu chu" vừa gãi nhẹ dưới cằm cô ấy, trông thật đáng yêu.

Cả Chinami đang toát mồ hôi hột cố gắng can ngăn chúng tôi nữa.

Đúng là một buổi sáng hạnh phúc.

Sau khi ăn sáng trong bầu không khí sôi nổi cùng hai người họ, tôi trả phòng rồi ra xe.

Đưa hai người về nhà xong, tôi cũng về nhà thay quần áo rồi hướng đến khu phố nhà Miyuki.

Đỗ xe ở chỗ quen thuộc và bước xuống, tôi thấy cửa sổ tầng 2 đang mở.

Và ở đó, Miyuki đang chống cằm lên bậu cửa sổ nhìn xuống tôi.

“Chào buổi sáng, Matsuda-kun.”

Cô ấy vẫy tay và mỉm cười rạng rỡ.

Tôi cũng nhe răng cười đáp lại.

“Chào buổi sáng. Cậu đứng đó từ bao giờ thế?”

“Từ lúc Matsuda-kun liên lạc.”

“Không mỏi tay à?”

“Bình thường?”

“Biết rồi. Mở cửa cho tôi đi?”

“Không thích.”

“Chắc là cửa mở sẵn rồi nhỉ.”

“Ừ.”

“Tôi vào được chứ?”

Miyuki không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt chứa chan tình cảm, có vẻ như tôi vừa làm một hành động khiến cô ấy hài lòng.

Chắc là... câu hỏi "Tôi vào được chứ" chăng.

Dù là nhà thường xuyên lui tới nhưng tôi không coi việc bước vào là điều hiển nhiên, mà vẫn giữ phép lịch sự hỏi trước, điều đó làm cô ấy vui.

“Nhìn gì thế?”

“Hôm nay cậu mặc đồ đẹp đấy.”

“Bộ tôi đang mặc á?”

“Ừ.”

Chiếc áo sơ mi trắng chất liệu linen kết hợp với quần tây màu be gọn gàng làm cô ấy thích sao?

Chỉ là cách phối đồ phổ biến, trước đây tôi cũng hay mặc, nhưng chắc vì tôi vừa làm một hành động đáng yêu nên cô ấy mới thích hơn chăng.

“Thế à? Vậy thì cứ nhìn đi.”

Tôi đứng tại chỗ xoay một vòng chậm rãi, Miyuki cười khúc khích, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên.

“Vào đi, đồ ngốc.”

“Biết rồi.”

Mở cửa bước vào, trong nhà Miyuki rất yên tĩnh.

Có vẻ Midori và Wataru đã ra ngoài.

Tôi thấy một đôi giày lớn hơn size của Miyuki một cỡ, chắc là Kana đang ở nhà.

“Chào buổi sáng.”

Đúng như dự đoán, vừa cởi giày bước lên tầng 2, tôi tình cờ gặp Kana đang từ trong phòng bước ra.

Nhưng trang phục của chị ấy hơi hở hang.

Chị ấy đang mặc một chiếc áo hai dây cùng với chiếc quần đùi thể thao ngắn đến mức lộ cả một phần vòng ba.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kana ăn mặc hở hang đến vậy.

Thân hình chị ấy khá giống Miyuki nên trông vô cùng gợi cảm.

Việc chị ấy thản nhiên đối mặt với tôi trong bộ đồ hở hang thế này... Có vẻ như tôi đã trở nên rất thân thiết với chị ấy rồi.

“Chào chị. Đang kỳ nghỉ mà chị không đi chơi đâu ạ?”

“Chị cũng đang định đi gặp bạn đây. Nghe nói ngày mai thời tiết đẹp nên định đi biển. Chị sẽ tắm nắng tự nhiên.”

“Chắc không hợp đâu.”

“Tại sao?”

“Không hợp với hình tượng của chị.”

“Thế à?”

“Em nghĩ vậy.”

“Ừm... Chắc phải suy nghĩ lại xem sao.”

Có gì đâu mà phải suy nghĩ. Phải nghe theo ý kiến của em chứ.

Nuốt lại câu nói đó, tôi hỏi.

“Cô chú đi đâu rồi ạ?”

“Đi siêu thị một lát rồi. Sao em lại hỏi? Định làm trò mờ ám với Miyuki à?”

Đầu óc Kana cũng toàn chứa chấp mấy thứ đen tối.

Thế này mà không tán tỉnh thì chẳng phải là tội ác sao?

Nghĩ vậy, tôi trêu đùa Kana thêm vài câu rồi vào phòng tắm rửa tay.

Sau đó, tôi gõ cửa phòng Miyuki và cẩn thận bước vào.

“Cậu nói chuyện với chị tớ à?”

Miyuki đã ngồi vào bàn học từ lúc nào, lên tiếng hỏi.

Tôi gật đầu đáp.

“Ừ. Chị ấy bảo đi biển, cậu không đi à?”

“Chị ấy đi với bạn nên tôi không muốn xen vào.”

“Sao thế? Không thân à?”

“Mới gặp vài lần thôi.”

“Thế đi với tôi không?”

“Ngày mai trời mưa nên tôi không đi đâu.”

“Nghe bảo thời tiết sẽ đẹp mà.”

“Không đâu. Sẽ xấu đấy.”

“Chắc chắn không?”

“Ừ.”

“Sao cậu biết?”

“Thì cứ biết thế thôi.”

Từ ngày quen tôi, Miyuki cũng trở nên lập dị hơn nhiều.

Nhưng cũng vì thế mà cô ấy càng đáng yêu hơn.

Tôi nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc con lỉa chỉa của Miyuki, rồi đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô ấy khi cô ấy đang ngồi im.

Miyuki liền nắm chặt lấy bàn tay tôi đang đặt trên vai cô ấy và hỏi.

“Cậu đi chơi vui chứ?”

Cô ấy đang nhắc đến Renka và Chinami.

Tôi biết ngay là cô ấy sẽ hỏi mà... Cứ thành thật trả lời thôi.

“Ừ.”

“Thế nào?”

“Rất tuyệt. Tôi rất muốn đi cùng cậu.”

“Th, thế à...?”

Cô ấy bối rối vì không ngờ tôi lại nói như vậy.

Bật cười thành tiếng, tôi luồn tay xuống dưới nách Miyuki và cù vào giữa mạn sườn và phần dưới ngực cô ấy.

“Á cậu làm gì thế...!”

Miyuki cười khanh khách, vặn vẹo cơ thể và trách móc.

Nghe giọng điệu thì có vẻ tâm trạng cô ấy không hề tệ đi.

Dù sao thì hôm nay tôi cũng sẽ ở bên Miyuki cả ngày.

Sẽ dính lấy nhau suốt đêm và trao cho nhau thật nhiều tình yêu.

“Ăn cơm chưa?”

“Rồi...”

“Ra ngoài ăn tiếp đi.”

“Cũng được... nhưng tôi phải tắm đã...?”

“Đánh răng chưa?”

“Rồi.”

“Thế thì được rồi. Đội mũ vào thôi.”

“Hôm nay sao cậu hăng hái thế?”

“Trông thế à?”

“Ừ. Giống như một người rất năng động ấy. Nhưng hôm nay chúng ta định học cùng nhau mà...”

“Để sau đi.”

“Cậu toàn viện cớ để không học thôi.”

“Lần này tôi sẽ học.”

“Thật chứ?”

“Ừ.”

“Hứa rồi đấy nhé?”

“Hứa.”

“Tốt.”

Miyuki cười "Hi hi", đứng dậy lấy mũ.

Cảm giác như tôi đang hành động theo đúng ý đồ của Miyuki vậy.

Nhưng dù có thế thì cũng đâu sao? Đã qua cái thời kỳ kéo đẩy từ lâu rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều làm gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!