Web Novel

Chương 244: Mơn trớn nô lệ (2)

Chương 244: Mơn trớn nô lệ (2)

@@

“Cái tên này...”

Đang lục lọi tủ quần áo, Renka thốt lên một tiếng than vãn đầy bực dọc.

Vì nghĩ đến việc hôm nay phải mặc váy ngắn đi làm, cô thấy trước mắt tối sầm lại.

Việc đã lâu không mặc váy thì không nói làm gì, nhưng cô ghét cái lý do là vì Matsuda.

Thực ra không phải là ghét mà là xấu hổ. Việc để lộ đôi chân trần trước mặt Matsuda.

Lòng tự trọng cũng bị tổn thương một chút nữa.

Dù Matsuda có ép buộc hay đụng chạm thế nào đi chăng nữa, nếu cô kiên quyết từ chối thì đã không đến nông nỗi này...

Nhưng mọi chuyện lại không dễ dàng như cô nghĩ... Thật muốn phát điên.

‘Nhưng mà cảnh này trông quen quen...’

Rõ ràng là... trong tác phẩm thứ hai mà MK đã giới thiệu, [Nhật ký điều giáo bạn gái], có một cảnh tương tự như thế này.

Cảnh nữ chính vốn không bao giờ mặc váy, bị bạn trai ép phải mặc một chiếc váy mini ngắn cũn cỡn.

Ban đầu thì xấu hổ khi để lộ đôi chân, nhưng thời gian trôi qua, nữ chính dần dần trở nên bài xích việc mặc quần, hình ảnh đó hiện lên trong tâm trí cô.

“Đ, đồ điên...!”

Đừng bảo là cậu ta cũng định điều giáo mình theo cách đó nhé?

Nếu Matsuda thực sự có ý định đó thì cậu ta đã nhầm to rồi.

Cô sẽ tuyệt đối không để cậu ta đạt được mục đích. Việc mặc váy chỉ diễn ra một lần duy nhất vào ngày hôm nay thôi.

Nếu hôm nay Matsuda làm quá đáng, cô sẽ lại chửi MK như hôm qua.

Nghĩ đến cảnh Matsuda không biết thân phận của Inoo-chan, tức giận gửi tin nhắn đáp trả lại lời khiêu khích của mình, cô cảm thấy như mọi uất ức được gột rửa, bất giác mỉm cười.

Dù sao thì Matsuda cũng sắp đến rồi, cô nên mặc chiếc váy nào đây?

Chiếc váy bó sát tôn lên đường cong hông thì Matsuda vừa nhìn thấy chắc chắn sẽ lao vào ngay, vớ lại cử động cũng bất tiện nên hơi...

Váy quấn (wrap skirt) thì cũng được nhưng độ linh hoạt hơi kém nên loại.

Chắc váy xòe (flare) hoặc váy xếp ly (pleats) bồng bềnh sẽ tốt hơn.

Dù có vẻ không hợp với hình ảnh sắc sảo của cô lắm, nhưng chỉ cần giữ đúng lời hứa mặc váy ngắn thì mặc gì chẳng được.

‘Nhưng tại sao mình lại phải giữ lời hứa chứ...’

Cô ghét bản thân mình vì đã ngoan ngoãn làm theo dù biết tỏng ý đồ của Matsuda.

Thở dài thườn thượt với khuôn mặt tự giễu, Renka vẫn chọn một chiếc váy có vẻ hợp với đồng phục.

Sau đó, cô đi một đôi tất da chân có độ denier cao.

Một phần vì trời lạnh, phần khác là vì cô nghĩ mặc thế này còn hơn là để lộ đôi chân trần trước mặt Matsuda.

Cô biết Matsuda thích tất da chân, nhưng mức độ này thì... phụ nữ thường mặc vào mùa đông nên chắc không sao đâu.

Nghĩ vậy, Renka chuẩn bị xong xuôi và bước ra khỏi phòng.

Lúc đó, mẹ cô đang chuẩn bị nấu ăn trong phòng khách liền tròn xoe mắt.

“Sao tự dưng lại mặc váy thế này? Đi hẹn hò à?”

“Kh, không phải đâu ạ...!”

“Không phải thì thôi sao con phải nổi đóa lên thế? Thế này mẹ lại càng nghi ngờ hơn đấy?”

“... Con xin lỗi. Dù sao thì cũng không phải hẹn hò đâu ạ. Con chỉ mặc thử để thay đổi tâm trạng thôi.”

“Vậy sao? Nhưng sắc mặt con có vẻ không tốt lắm nhỉ? Đi làm thêm vất vả lắm à?”

Không phải vất vả về thể xác mà là vất vả về tinh thần.

Không, thế này có gọi là vất vả không nhỉ? Cô cũng không biết nữa.

“Tại con ngủ không ngon giấc thôi ạ...”

“Sao thế? Lại thức đêm để đặt trước mô hình phiên bản giới hạn à?”

“Không ạ... Chỉ là xem một bộ phim... Bố đi làm rồi ạ?”

“Ừ. Con cũng mang sandwich đi đi. Mang hai cái đi rồi cho cả cậu bạn đó nữa.”

“Không phải bạn mà là hậu bối ạ.”

“Làm thêm cùng nhau thì coi như bạn bè cũng được mà con?”

“Không được đâu ạ. Rõ ràng là quan hệ tiền bối - hậu bối mà. Đối xử như bạn bè thì cậu ta sẽ sinh hư mất.”

“Con không thấy mình quá khắt khe sao?”

“Không hề ạ.”

Miệng thì nói cứng như vậy nhưng người bị Matsuda quay như chong chóng lại chính là Renka.

Hơn nữa còn bị cuốn vào rất sâu.

Vấn đề là cô lại không hề ghét điều đó.

Thế nên cô mới càng thấy bực mình.

“Con mang cái này đi là được đúng không ạ?”

“Ừ. À, mẹ sẽ làm sandwich đào cho Chinami, khi nào con bé ở quê lên thì bảo nó ghé qua nhé.”

Khi nhắc đến Chinami, vai Renka khẽ run lên.

Nếu Chinami biết được mối quan hệ có phần bất thường giữa cô và Matsuda thì em ấy sẽ phản ứng thế nào?

Đó là điều cô lo lắng nhất.

“... Vâng.”

Renka mặc chiếc áo khoác đang cầm trên tay, cầm lấy phần sandwich mẹ đưa rồi bước ra ngoài.

Cùng lúc đó, một cơn gió lạnh lùa vào giữa hai chân cô.

Cảm thấy cảm giác đó thật xa lạ, Renka mở cổng.

‘Vẫn chưa đến à...?’

Nhìn đồng hồ, có vẻ phải đợi khoảng 5 phút nữa Matsuda mới đến.

Đang phân vân không biết có nên gọi điện hỏi xem cậu ta đang ở đâu không, Renka liền lắc đầu.

Nếu gọi điện trước thì chẳng khác nào cô đang mong ngóng Matsuda.

Cô cũng đâu phải là đứa trẻ khoe khoang với bố mẹ rằng "Con mặc váy rồi này!"... Cứ để cậu ta tự đến.

Nghĩ vậy, Renka cứ mân mê vạt váy một cách vô cớ trong lúc chờ Matsuda.

Sau đó, khi thấy chiếc xe quen thuộc xuất hiện từ góc đường đằng xa, cô hắng giọng một tiếng rồi kéo vạt áo khoác lại.

Chiếc áo len cardigan dáng rộng màu trắng kết hợp với váy đen, tất da chân và giày thể thao trông rất hợp.

Vẫn là bầu không khí lạnh lùng nhưng được điểm xuyết thêm một chút tươi tắn.

Chiếc áo khoác kiêu kỳ cô ấy đang mặc hơi lạc quẻ một chút.

Chắc cô ấy định dùng nó để che váy nếu có chuyện gì xảy ra, nhưng cái bộ dạng cố gắng phòng thủ bằng cách phối đồ như vậy trong khi sở hữu một cơ thể yếu ớt chỉ cần chạm vào là co giật thật nực cười.

Mới nhìn thôi đã thấy rạo rực rồi.

Phải nhanh chóng đến quán để sờ soạng mới được.

Tôi đỗ xe trước nhà cô ấy,

Cạch.

Renka mở cửa ghế phụ, định giơ ngón giữa về phía tôi nhưng rồi khựng lại khiến tôi bật cười.

“Chào.”

Có phải vì ánh mắt tôi cứ chằm chằm quan sát cơ thể cô ấy khiến cô ấy thấy áp lực không?

Renka cài khuy áo khoác lại rồi lẳng lặng lên xe.

Không hài lòng với hành động đó, tôi lên tiếng.

“Cởi khuy ra.”

“...”

“Cởi ra. Đừng làm tôi bực mình.”

“Không thích.”

“Vậy sao? Vậy thì...”

Tôi bỏ lửng câu nói, làm tư thế như chuẩn bị nhoài người sang ghế phụ,

“Dừng lại...! Tôi cởi...! Cởi là được chứ gì đồ rác rưởi điên khùng này!”

Renka hoảng hốt tuôn ra một tràng chửi rủa rồi nhanh chóng cởi khuy áo khoác.

Đã thế này rồi mà sao còn phản kháng làm gì... Nhưng mà như vậy mới đúng là Renka, cũng tốt.

Tôi nhìn từ trên xuống dưới Renka đang hậm hực lấy thứ gì đó ra khỏi túi xách, rồi hỏi.

“Cái gì đấy?”

“Nhìn mà không biết à? Sandwich đấy. Tôi sẽ ăn ở quán.”

“Làm cho tôi à?”

“Không phải tôi làm. Với lại cho cái gì mà cho? Chỗ này tôi ăn hết nên đừng có mà thèm thuồng.”

“Hai cái mà Đội trưởng định ăn một mình à?”

“Sao lại không ăn được?”

“Làm người ta buồn đấy.”

“... Tôi sẽ cho cậu một cái nên hôm nay cứ ngồi yên đi.”

“Đội trưởng cứ ăn cả hai cái đi.”

Tôi nói bóng gió tuyên bố sẽ làm những chuyện mờ ám, Renka nhìn tôi với ánh mắt căng thẳng.

“C, cậu nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn chịu trận sao?”

Lời thoại vừa rồi... nghe hơi kỳ kỳ thì phải?

Cảm giác như lời thoại trong mấy bộ doujinshi về nữ hiệp sĩ Elf bị Orc bắt giữ ấy.

Ừm ừm... Lời thoại hay đấy.

Cảm giác như một nữ hiệp sĩ Elf bị Orc bắt giữ và nhìn thấy "của quý" khổng lồ của hắn vậy.

“Tôi chưa nói gì cả.”

“Chưa nói gì là sao...! Vừa nãy...”

“Sandwich lát nữa chúng ta cùng ăn, giờ xuất phát nhé.”

“Đã bảo là không ăn cùng mà...?”

“Ừ.”

Nói dối mà lộ liễu quá, giả vờ cái gì chứ.

Tôi mặc kệ cô ấy càu nhàu, lái xe hướng đến quán cà phê.

Vừa xuống bãi đỗ xe, Renka đã rảo bước thật nhanh.

Tôi đi theo Renka vào trong quán, khi cô ấy quẹt thẻ chấm công rồi bước vào phòng thay đồ định khóa cửa lại, tôi liền thò tay qua khe cửa.

Renka giật mình hoảng hốt vội vàng mở toang cửa ra.

“Này...! Lỡ bị thương thì sao...!”

Nói gì thì nói, tâm địa cô ấy vẫn rất tốt.

Thế nên tôi mới thích Renka.

“Không bị thương là được rồi. Tránh ra đi. Để tôi vào.”

“Đ, điên à...? Tôi phải thay quần áo...”

“Tôi sẽ cho Đội trưởng kẹo của ngày hôm nay.”

“Lát nữa ăn cũng được mà...!”

“Tôi muốn cho bây giờ cơ.”

“Tại sao...? Nói lý do xem nào...!”

Tôi không trả lời câu hỏi của Renka mà đưa mắt nhìn dọc theo đôi chân dài miên man đang đi tất da chân của cô ấy.

Ngay lập tức, Renka giật mình trước ánh mắt của tôi, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt cái ực từ cổ họng cô ấy.

Nhìn chằm chằm vào chân cô ấy một cách trắng trợn khiến cô ấy căng thẳng rồi.

“N, nhìn cái gì...!”

Cô ấy vẫn cãi lại như mọi khi, nhưng tông giọng đã cao lên đáng kể.

Lúc nãy tôi phản ứng khá nhạt nhẽo khi thấy cô ấy mặc váy đến, giờ tự dưng lại tỏ ra hưng phấn thế này, có vẻ cô ấy đang ngầm tự hào.

Nếu thấy ánh mắt tôi áp lực thì cô ấy đã dùng áo khoác che lại rồi, nhưng cô ấy lại không làm vậy.

Tôi thở hắt ra một hơi dài qua mũi, nhìn chằm chằm vào Renka đang mở to mắt, rồi ôm lấy eo cô ấy đang chắn trước cửa và đẩy thẳng vào sâu trong phòng thay đồ.

“Hư iik...! Đừng làm thế...!”

Tôi ép Renka, người đang nói những lời không thật lòng, sát vào tủ đồ giống như hôm qua, rồi nhấc một bên nhượng chân của cô ấy lên.

Ngay lập tức, chân Renka bị kéo lên một cách yếu ớt và dừng lại ở ngang hông tôi.

Nhờ vậy mà chiếc váy tự nhiên bị vén lên, tôi cảm nhận được sự mềm mại đặc trưng của tất da chân và đặt tay còn lại lên mông Renka.

“Này...! Này!”

Bị chạm vào vùng nhạy cảm một cách trắng trợn, cô ấy giật nảy mình.

Tôi vuốt ve mông và đùi Renka đang căng cứng toàn thân hai ba lần, rồi nhìn cô ấy đắm đuối và nói nhỏ.

“Đặt tay lên vai tôi đi.”

“G, gì...”

Renka nhăn mặt như không hiểu tôi đang nói gì,

Xoẹt.

Khi tôi kéo căng lớp tất da chân đang bao bọc đùi cô ấy, cô ấy hoảng hốt nhìn xuống.

“Này! Cái thằng chó này...! Cậu điên thật rồi à...!?”

Tại sao mỗi lần nghe cùng một kiểu chửi rủa mà tôi lại không thấy chán nhỉ.

Ngược lại còn thấy lọt tai nữa chứ.

“Dừng lại đi...! Tôi giết cậu đấy...!”

Phớt lờ lời cảnh báo hung dữ của Renka, tôi dựng đứng những ngón tay đang kéo tất da chân lên và dùng sức.

Roẹt-!

Cùng với một âm thanh nhỏ như có thứ gì đó bị xé rách,

“Hộc!”

Renka hít một hơi thật sâu rồi đặt tay lên vai tôi.

Vì chân bị mất lực nên cô ấy theo bản năng muốn tìm lại thăng bằng.

Tôi rất thích phản ứng muốn tìm nơi nương tựa đó.

Phần vai của chiếc áo len dáng rộng mà cô ấy đang mặc trễ xuống để lộ làn da trắng ngần, tôi kề môi lên đó, báo hiệu phần mở màn cho một màn mơn trớn thực sự.

Không biết trong túi xách của Renka nhà ta có quần lót dự phòng không nhỉ?

Bình thường thì cô ấy chuẩn bị khá kỹ lưỡng, nhưng chắc chắn cô ấy không thể ngờ mức độ lại tăng vọt thế này nên chắc là không có rồi?

Nếu không muốn bị ướt thì phải cố gắng nhịn cho bằng được.

Dù không biết cô ấy có làm được không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!