Web Novel

Chương 416: Xoa nắn Hiyori đến khi lên đỉnh (2)

Chương 416: Xoa nắn Hiyori đến khi lên đỉnh (2)

“Em cố tình làm thế này à?”

Vừa gặp Hiyori tôi đã hỏi ngay, em ấy đáp lại bằng vẻ mặt thản nhiên.

“Làm gì cơ ạ?”

“Tôi đã bảo em ăn mặc cho đàng hoàng vào rồi cơ mà?”

“Thế này thì có làm sao đâu ạ?”

Hôm nay Hiyori vẫn mặc đồ hở hang.

Tuy không mặc chiếc áo phông bó sát như lần trước nhưng việc hở bụng là điều hiển nhiên, và em ấy còn mặc một chiếc quần đùi bò rách tơi tả.

Dù biết là thời trang nhưng rách đến mức này thì hơi quá rồi.

Vốn dĩ quần đã ngắn, lại còn rách lỗ chỗ để lộ cả da thịt thế này thì đi quá giới hạn rồi.

Cũng may là phần mông vẫn được che kín? Chứng cuồng phô dâm và tính cách bướng bỉnh của Hiyori thật khiến tôi cạn lời.

“Em không thấy quần áo của mình hơi quá đáng à?”

“Hoàn toàn không ạ? Mùa hè thì mặc thế này là bình thường mà.”

“Lúc ra khỏi nhà bố mẹ em không nói gì à?”

“Bố mẹ em đi làm sớm rồi.”

“Nghĩa là em trốn đi chứ gì. Tôi đã bảo em ăn mặc cho đàng hoàng rồi cơ mà?”

“Vâng.”

“Thế sao không nghe lời?”

“Em nghe lời rồi mà? Đối với em thì bộ đồ này là đàng hoàng rồi.”

“Em cứ thích cãi nhem nhẻm nhỉ?”

“Vâng.”

Hôm nay tâm trạng Hiyori có vẻ rất tốt.

Chắc là do kiểu tóc hiện tại của tôi đúng gu em ấy chăng.

“Biết ngay là sẽ thế này nên tôi mang theo rồi.”

“Mang gì cơ ạ?”

“Quần áo cho em thay.”

“... Anh đùa à?”

Ánh mắt đang tươi cười của Hiyori bỗng chốc trở nên hoang mang.

Nếu biết thực chất đây là quần áo dự phòng cho lúc em ấy "ra" thì em ấy sẽ làm vẻ mặt thế nào nhỉ?

Tò mò thật đấy.

“Trông tôi giống đang đùa à?”

“Không... Em không được mặc quần áo mình thích sao?”

“Mặc cũng được. Ở những nơi như ở nhà ấy.”

“Ý anh là chỉ mặc cho một mình anh xem thôi chứ gì...! Anh không thấy mình quá đáng à?”

“Với em thì thế này cũng được. Tìm chỗ nào vào thay đồ đi.”

“Không thích.”

“Đi theo tôi.”

“Đã bảo là không thích mà?”

“Cho kẹo Suichu này.”

“A kẹo Suichu gì chứ...! Bảo em tự mua cơ mà?”

“Tôi mua rồi.”

“Anh nghĩ cho em cái đó là em sẽ đi theo anh chắc?”

“Đây.”

Tôi lấy từ trong túi ra một thanh kẹo hình chữ nhật dài đưa cho em ấy, Hiyori chép miệng một cái rồi lững thững bước lại gần tôi.

Sau đó em ấy định nhận lấy... nhưng tôi canh đúng lúc rụt tay lại, khiến em ấy bực bội làm nũng.

“Sao thế...!”

“Đi theo tôi thì tôi cho.”

“Dạo này bọn bắt cóc cũng chẳng dùng mấy câu thoại kiểu đó đâu. Xưa như diễm rồi.”

“Đi thôi.”

“Đi đâu ạ.”

“Quán cafe phức hợp. Tôi nhắm được một chỗ rồi.”

“Mỗi phòng đều có điều hòa chứ?”

“Có.”

“Được thôi. Nhưng em không thay quần áo đâu đấy.”

“Thế thì khoác tạm vào cũng được.”

“Thế thì được.”

“Bắt cóc em dễ thật đấy.”

“Tại em hơi dễ tin người thôi.”

Trò chuyện dăm ba câu vớ vẩn, chúng tôi di chuyển đến một quán cafe phức hợp gần đó.

Sau đó, chúng tôi thuê một phòng ở góc khuất, gọi đồ ăn rồi mang theo vài cuốn truyện tranh vào trong.

Trên sàn phòng trải một tấm ga màu đen dày cộp, kích thước bằng một nửa tấm nệm.

Không quá mềm nhưng cũng không quá cứng, cảm giác hơi giống giường trong phòng phẫu thuật.

Chất liệu rất thích hợp để làm những chuyện mờ ám, cộng thêm không gian hoàn toàn kín đáo khiến máu dồn hết xuống thân dưới tôi.

Chắc sau này tôi sẽ thường xuyên đến đây.

“Nói trước cho anh biết, hôm nay em không đến nhà tiền bối đâu đấy.”

Hiyori nằm dang tay dang chân trong phòng, đắp chăn lên người rồi nói.

Tôi đặt chiếc túi giấy nhỏ đựng quần áo vào góc phòng, rồi ngồi xuống ngang hông Hiyori.

“Ai bảo em đến?”

“Thì em cứ nói thế thôi.”

Có vẻ câu nói bảo em ấy ngủ lại lần trước của tôi khiến em ấy bận tâm.

Mà nhắc mới nhớ, câu tôi nói với Hiyori, hôm qua Miyuki cũng nói với tôi.

Cảm giác hơi kỳ lạ.

“Anh lấy truyện tranh gì thế?”

“Truyện người lớn.”

“Truyện người lớn gì chứ. Bìa là truyện hành động mà?”

“Đúng rồi.”

“Đúng là đồ đen tối.”

“Em lấy truyện gì đấy? Lãng mạn à?”

“Vâng.”

“Đen tối thật.”

“Đen tối ở chỗ nào cơ?”

“Tất cả.”

“Đừng có cãi cùn nữa được không?”

“Câu này tôi hay nói với em mà.”

“Anh đang trả thù đấy à? Trẻ con thế?”

Sột soạt.

Tôi đặt tay lên bụng Hiyori - người đang cãi nhem nhẻm, cảm nhận được bàn tay tôi qua lớp chăn, em ấy liền ngậm chặt miệng lại.

Có vẻ em ấy nhớ lại chuyện lần trước.

Nhếch mép cười, tôi nhìn xuống em ấy bằng ánh mắt đầy vẻ trịch thượng rồi nói.

“Im lặng mà đọc truyện đi.”

“... Bực mình.”

Đó không phải là sự bực tức dành cho tôi, mà giống như một lời than vãn về chính bản thân em ấy.

Trái ngược với cái miệng lúc nào cũng tấn công dồn dập, cơ thể em ấy lại co rúm lại chỉ vì một cái chạm nhẹ, chắc em ấy cũng thấy bực bội lắm.

Kiểu người này một khi đã khơi thông được dòng chảy thì sẽ tuôn trào không ngừng.

Để chuẩn bị cho cái ngày em ấy không thể quên được những chuyện nóng bỏng với tôi mà lúc nào bên dưới cũng ướt sũng, hôm nay tôi phải cho em ấy cảm nhận thật thỏa mãn mới được.

Nghĩ vậy, khi nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi liền ra mở cửa.

Sau đó, tôi nhận lấy khay thức ăn từ nhân viên và đặt lên chiếc bàn dưới TV.

“Em gọi Frappe à?”

“Vâng.”

“Sao em thích đồ ngọt thế?”

“Vì nó ngon.”

“Lý do hợp lý đấy.”

“Đỡ em dậy với.”

“Tự dậy đi.”

“Nhanh lên.”

Em ấy giơ hai tay về phía tôi rồi run rẩy.

Tặc lưỡi, tôi miễn cưỡng nắm lấy tay em ấy và kéo nửa thân trên của em ấy dậy.

Thấy vậy, một nụ cười quyến rũ nở rộ trên khuôn mặt xinh đẹp của Hiyori.

Nếu em ấy chỉ cười bẽn lẽn thì tôi đã định giảm mức độ xuống một chút, nhưng thấy biểu cảm đó thì tính hiếu thắng trong tôi lại trỗi dậy.

Hôm nay tôi phải làm cho em ấy "ra" liên tục mới được.

Cơ hội để âu yếm Hiyori không dễ dàng xuất hiện.

Vì em ấy cứ liên tục gọi đồ ăn.

Dạ dày thì bé tí mà sao ăn lắm thế không biết?

Hay là em ấy biết mục đích của tôi nên cố tình gọi nhân viên đến liên tục để tôi không thể chạm vào người em ấy?

“Quý khách gọi ạ?”

“Vâng, dọn giúp em mấy thứ này với ạ.”

“Vâng ạ.”

Hiyori đưa khay thức ăn chất đống trên bàn cho nhân viên, người nhân viên nở nụ cười gượng gạo nhận lấy rồi quay đi.

Nhìn quanh căn phòng đã sạch sẽ trở lại, tôi nhìn Hiyori - người đang vừa nhấp ngụm Americano tráng miệng vừa liếc nhìn menu - bằng vẻ mặt hoang mang.

“Em đến đây để ăn à?”

“Mấy chỗ thế này thì ăn uống là chính mà, đúng không ạ? Với lại hôm nay em đói lắm.”

“Em chưa ăn cơm với bạn à?”

“Vâng. Em định để bụng đi ăn với tiền bối mà. Kiểu này thành heo mất thôi.”

“Tự hào gớm nhỉ. Định gọi gì nữa?”

“Set Karaage.”

“Xem nào.”

Tiến sát lại gần Hiyori, tôi thấy ngón tay thon dài của em ấy đang chỉ vào một bức hình trông rất ngon mắt.

“Trông ngon nhỉ?”

Thực ra tôi chẳng để tâm đến mấy bức hình đó.

Hương chanh thoang thoảng xộc vào mũi, cùng với khe ngực của em ấy nhìn từ trên xuống quá đỗi gợi cảm khiến tôi chỉ tập trung vào đó.

“Trông có vẻ thế.”

“Gọi nhé?”

Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất.

Đánh giá như vậy, tôi vòng ra sau lưng Hiyori, tựa lưng vào tường rồi ngồi xuống.

Sau đó, tôi kéo tấm chăn đang đắp nửa thân dưới của Hiyori trên ga trải sàn, lôi tuột em ấy vào lòng mình.

“Á...? Sao tự nhiên lại bắt nạt em...!”

Bị kéo đi không thương tiếc, Hiyori quay sang chất vấn tôi.

Đặt tay lên vùng lõm dưới ngực Hiyori - người đang vùi gáy vào ngực tôi, tôi không nói gì mà bắt đầu ấn mạnh vào khu vực xung quanh đó.

Ngay lập tức, Hiyori có phản ứng.

Toàn thân giật thót, em ấy quay đầu sang một bên.

“A, anh làm gì thế...?”

“Đang massage kiểu ấn huyệt mà em thích đấy thôi.”

“Tự nhiên lại...? Anh bảo em im lặng đọc truyện cơ mà...!”

“Thì cứ đọc đi.”

“Thế này thì đọc kiểu gì...!?”

“Sao lại không đọc được. Tư thế thoải mái thế này cơ mà.”

Thản nhiên gạt bỏ lời Hiyori, tôi dựng đứng ngón tay lên, nhẹ nhàng gãi vào phần dưới bầu ngực mềm mại của em ấy.

“Á...!”

Cùng lúc đó, Hiyori co rúm toàn thân lại, lưng em ấy trượt dài xuống.

Không bỏ lỡ cơ hội, tôi tì cằm lên vai Hiyori, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại của em ấy.

“Chờ, chờ đã... Đừng làm thế...!”

Có vẻ cảm giác ngứa ngáy đã khiến em ấy hưng phấn ngay lập tức nên giọng nói trở nên gấp gáp.

Tôi phớt lờ yêu cầu của em ấy bằng sự im lặng, và bắt đầu vuốt ve bụng Hiyori thật chậm rãi như đang chạm vào từng sợi lông tơ.

Dưới ngực, lõm ngực, xương sườn, rồi đến vòng eo thon gọn và vùng bụng dưới phẳng lỳ.

Di chuyển tay theo thứ tự đó, chẳng mấy chốc, một luồng hơi thở dài thoát ra từ mũi Hiyori, và đôi chân em ấy hơi dang ra.

“Hư ư ư...”

Thấy vậy, tôi thổi một luồng hơi nhẹ vào tai Hiyori.

Sau đó, nhân lúc vai em ấy rụt lại và cơ thể run rẩy dữ dội như động đất, tôi luồn tay xuống sâu hơn nữa.

Cạch.

Đầu ngón giữa dài nhất của tôi chạm vào cúc quần Hiyori.

Thành thạo cởi nó ra, tôi vỗ nhẹ vào bụng Hiyori - người đang giật mình thon thót - như muốn nói không sao đâu, rồi,

Sột soạt...

Tôi từ từ luồn tay qua khe hở của chiếc quần đã được cởi cúc.

“Ti, tiền bối...! Em vẫn chưa...”

Bịch! Bịch! Bịch!

Hai chân Hiyori đan chéo vào nhau liên tục, lòng bàn chân em ấy đập thình thịch xuống tấm ga trải sàn dày cộp.

Một hành động như muốn ngăn cản mục đích của tôi. Nhưng tay tôi đã chạm đến vùng gò mu, cảm nhận được lớp vải quần lót mềm mại của em ấy.

“Á...! Chờ, chờ...”

Tôi áp sát má mình vào má Hiyori - người đang vội vã định nói gì đó.

Ngay lập tức, miệng em ấy ngậm chặt lại như một con trai gặp thiên địch đang cố gắng bảo vệ bản thân.

Ực.

Tiếp theo là tiếng nuốt nước bọt khan.

Cảm thấy âm thanh đó khá rõ ràng, tôi cảm nhận sự run rẩy truyền đến từ toàn thân Hiyori, rồi kéo lệch quần lót của em ấy sang một bên.

“A...!”

Và rồi, tôi ấn nhẹ vào vùng quanh môi âm hộ của Hiyori - người vừa bật ra một tiếng rên rỉ khá lớn.

Tuy có chút phản kháng, nhưng ngón tay tôi vẫn lún sâu vào bên trong như đang chạm vào một miếng pudding mềm mại.

Cảm giác tuyệt vời nhất. Đến mức tôi có ảo giác như cảm nhận được cả những chuyển động vi tế của các bó cơ.

“Hư a a...!”

Cảm thấy tiếng rên rỉ xen lẫn sự thất vọng và một chút hưng phấn khó hiểu của Hiyori nghe rất lọt tai, tôi dựng đứng đầu ngón tay lên, bắt đầu âu yếm vùng nhạy cảm nhất của em ấy như đang cù lét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!