Web Novel

Chương 50: Ngực Của Miyuki

Chương 50: Ngực Của Miyuki

Trên xe trở về sau khi xem phim và ăn trưa.

Miyuki, người vẫn giữ khuôn mặt ửng hồng từ sau khi xem bộ phim tình cảm có xen chút cảnh ân ái, áp điện thoại lên tai khi nhận được cuộc gọi từ mẹ cô, bà Midori.

“Vâng, mẹ. À... hôm nay ạ...? Ừm...”

Miyuki bất chợt liếc nhìn tôi rồi ấp úng.

Đoán được đại khái cuộc trò chuyện, nhân lúc dừng đèn đỏ, tôi quay sang nhìn Miyuki.

Rồi tôi chắp hai tay áp vào một bên má, nghiêng đầu làm bộ dạng đang ngủ.

Hiểu ý tôi muốn cô nàng ngủ lại nhà tôi hôm nay, Miyuki nói tiếp:

“Hôm nay con cũng ngủ lại nhà bạn... Quà ạ...? Vâng, con sẽ tự mua rồi đến. Trước bữa trưa ạ? Vâng... À, với lại bảo chị...”

Sau khi nói chuyện riêng tư xong, Miyuki kết thúc cuộc gọi bằng lời xin lỗi rồi cất điện thoại đi.

“Tôi bảo là sẽ ngủ lại rồi. Phải về trước bữa trưa.”

“Tôi nghe rồi.”

“Sao cậu lại nghe lén người khác nói chuyện điện thoại? Bất lịch sự lắm đấy.”

Tôi nghẹn họng một lúc, quay sang nhìn Miyuki.

Chắc vẻ mặt cạn lời của tôi trông buồn cười lắm?

Cô nàng che miệng cười khúc khích.

“Lúc tôi nghiêm túc thì cậu cằn nhằn... Giờ Matsuda-kun cũng phản ứng y hệt tôi còn gì?”

“Công nhận. Nhưng quà đâu?”

“Quà?”

“Chẳng phải cô bảo cậu mua quà cho tôi vì đã làm phiền tôi sao? Chắc chắn là thế mà?”

“Chuyện đó... Lúc nói chuyện với mẹ, tôi nhắc đến người bạn khác chứ không phải Matsuda-kun...”

“Nên cậu không định tặng à?”

“Không phải là không tặng...”

Tôi luồn tay vào mặt trong đùi Miyuki, mỉm cười đắc ý nhìn cô nàng đang luống cuống không biết làm sao.

“Cậu hay tôi thì phản ứng với trò đùa cũng giống nhau thôi.”

“Cậu đùa à...?”

“Không biết sao?”

“Ma, Matsuda-kun lúc nào đùa cũng nghiêm mặt trước mà...”

“Cậu cũng thế còn gì. Nên mới thấy chúng ta hợp nhau đấy?”

Nghe tôi bóng gió bày tỏ tình cảm, Miyuki ngoắt đầu nhìn ra cửa sổ bên cạnh.

Nhìn đôi tai đang dần đỏ ửng lên, có vẻ cô nàng đang xấu hổ vô cùng.

Tôi phì cười nhìn cô nàng, hỏi:

“Hôm nay cậu muốn làm gì? Về nghỉ ngơi một lát rồi đi dạo nhé?”

“... Trời đang mưa mà...”

“Cũng đâu đến mức tầm tã khó chịu. Đi dạo quanh xóm một lát chắc không sao đâu.”

“Tôi... sao cũng được... nhưng trước tiên...”

“Trước tiên làm sao.”

“Học...”

“Hả?”

“Học đi... Tôi dạy cho...”

Thứ Bảy mà lại đòi học... Đúng là Miyuki.

Nhưng liệu cậu có tập trung học được không?

“Vậy thì học.”

“Ừm... Học đi... Không tập trung là tôi phạt đấy, nên hãy học hành chăm chỉ vào...”

“Lại điệp khúc đó. Mà nãy giờ cậu cứ đưa tay lên đó mãi, càng làm thế càng dễ bị lộ đấy.”

Nghe vậy, Miyuki đang vô thức xoa xoa miếng băng cá nhân hình vuông dán đè lên dấu hôn liền giật mình thon thót.

“A, nãy giờ tôi cứ làm thế à...?”

“Ừ. Lúc xem phim cũng thế.”

“Vậy sao...?”

Miyuki ngoan ngoãn hạ tay xuống.

Nhưng khi tôi hướng mắt về phía trước để chuyển chủ đề, cô nàng lại đưa tay lên miếng băng cá nhân.

Chắc cô nàng sẽ cứ như vậy cho đến khi dấu vết biến mất, nhưng với tôi thì đó lại là chuyện tốt.

Đúng như tôi dự đoán, Miyuki không thể tập trung vào bài học.

Lý do không đâu khác chính là vì tôi.

“Nên chỗ này phải điền động từ tri giác này vào... Á thật tình...! Đã bảo đừng sờ eo tôi nữa mà...!”

Tôi cứ dính sát vào bên cạnh cô nàng, liên tục đụng chạm, với một Miyuki mới bắt đầu nếm trải mùi vị nhục dục thì làm sao mà chịu đựng nổi.

“Cậu ghét thế này à?”

“Khô, không phải là ghét, nhưng giờ đang học mà. Học xong rồi hẵng làm...”

Không bảo dừng lại, mà bảo học xong rồi hẵng làm.

Tôi cười toe toét nhìn Miyuki, người dù chết cũng không thể từ bỏ những cử chỉ thân mật, cô nàng liền lắc đầu nguầy nguậy.

“Tóm lại là giờ đừng sờ eo tôi nữa...”

“Vậy sờ chỗ khác nhé?”

“Matsuda-kun! Làm ơn tập trung giùm cái...!”

Cứ tỏa ra mị lực ngùn ngụt thế này thì làm sao mà tập trung được.

Tôi giơ hai tay lên tỏ ý lùi bước, rồi chuyển chủ đề.

“Tôi mang nệm lên nhé?”

“Mang lên á? Lên đâu?”

“Hôm qua cậu nói còn gì? Rằng ngủ trên gác xép vào ngày mưa chắc sẽ thích lắm. Đúng lúc trời đang mưa, hôm nay chúng ta ngủ trên tầng 2 đi.”

“À... Chuyện đó... Học xong rồi làm.”

“Tôi không muốn học nữa.”

Vẻ mặt chán nản, hai tay chống ra sau lưng chạm xuống chiếu Tatami, hai chân duỗi thẳng dưới gầm bàn.

Nhìn bộ dạng cợt nhả của tôi, Miyuki khẽ mỉm cười.

“Thật tình... Không hiểu sao lúc ăn cơm ở nhà tôi, cậu lại có thể lễ phép đến thế được...”

“Thôi bỏ đi, hôm nay học đến đây thôi.”

Nói như ra lệnh xong, tôi mang nệm và gối lên gác xép.

Thực ra chỗ này thấp và chật chội đến mức không thể gọi là gác xép, chỉ có thể dùng làm nhà kho, nhưng bề ngang cũng khá rộng nên chắc vẫn ngủ được.

Ánh đèn màu cam mờ ảo cũng tạo nên bầu không khí khá lãng mạn.

Khòm lưng trải nệm xong, tôi thò đầu ra khỏi cầu thang vẫy tay gọi Miyuki.

“Lên đây xem nào.”

Miyuki nãy giờ vẫn chắp tay sau lưng đứng nhìn ngơ ngác, liền bước những bước ngắn lên cầu thang.

Mỗi bước lên, nửa thân trên của cô nàng lại càng cúi thấp.

Cổ áo thun cổ tròn trễ xuống theo trọng lực, để lộ lấp ló vòng một của cô nàng.

Cô nàng đang mặc một chiếc Bralette che kín mọi phần ngoại trừ phần ngực trên.

Một bộ đồ lót đơn điệu, nhưng Miyuki mặc vào lại gợi cảm đến lạ lùng.

Lên hết cầu thang, cô nàng rất tự nhiên nằm xuống cạnh tôi, ngước nhìn trần nhà.

Ngắm những giọt nước rơi tí tách trên ô cửa sổ nhỏ xíu ở góc mái nhà, cô nàng có vẻ hơi mệt mỏi, thở ra một hơi dài qua mũi.

“Thích thật... Ấm cúng quá...”

“Buồn ngủ à?”

“Không biết nữa... Đi dạo không...?”

“Tắm rửa sạch sẽ rồi còn đi dạo gì nữa... Ngủ một lát đi.”

“Ừm...”

Miyuki nhích lại gần tôi, rồi bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Ánh mắt như đang mong chờ điều gì đó. Có vẻ cô nàng đang ngầm mong tôi chạm vào.

Miyuki của chúng ta... bị nhuốm màu nhiều rồi đấy.

Cạch.

Tôi kéo sợi dây của chiếc đèn kiểu cũ để tắt đèn.

Vì đang là ban ngày nên gác xép khá sáng.

Tuy nhiên, vì là ngày mưa nên có một sự u ám đặc trưng, cộng thêm không gian không mở như phòng khách nên bầu không khí càng trở nên mờ ám hơn hôm qua.

“Matsuda-kun.”

Miyuki nhìn tôi chằm chằm rồi cất tiếng gọi.

Tôi chạm mắt với cô nàng, đáp:

“Sao.”

“Chỉ gọi thử thôi...”

“Vậy à?”

“Ừm. Nhưng mà Matsuda-kun.”

“Sao.”

“Chỉ là...”

Giọng nói run rẩy e thẹn ngập ngừng, chắc là đang muốn được ôm đây mà.

Hôm qua cũng hỏi tôi có lạnh không rồi dùng câu trả lời giả tạo để đạt được điều mình muốn... Ranh ma hệt như một con cáo vậy.

Tôi cười khẩy như thể cạn lời, kéo chăn đắp lên người cả hai.

Sau đó đặt tay lên đùi Miyuki, vuốt ve từ trên xuống dưới.

“Trêu tôi vui lắm à?”

“Ừm, vui lắm... Muốn làm tiếp cơ...”

Trong lúc trò chuyện, tay tôi lướt qua làn da mềm mại của Miyuki, trượt qua gấu quần đùi.

Rồi dừng lại ngay trên đầu gối.

Tôi cứ nắm chặt rồi lại buông lỏng tay ở vị trí đó, Miyuki liền trách móc.

“Đừng sờ đùi tôi... Giống biến thái quá...”

“Tôi đang massage cho cậu đấy. Hôm nay đi bộ nhiều vất vả rồi.”

“Có đi bộ nhiều đâu... Cứ nói thẳng là muốn sờ đi...”

“Nói thế này nghe bớt nham hiểm hơn mà.”

“Không. Nghe còn nham hiểm hơn ấy.”

“Thế thì càng tốt.”

Có vẻ thích thú với câu trả lời thản nhiên của tôi, Miyuki cười khúc khích, khẽ đẩy vào ngực tôi.

Thấy thái độ của cô nàng trở nên bạo dạn hơn nhiều, tôi cảm nhận được ngày mà tôi vĩnh viễn ngự trị trong trái tim Miyuki đang đến rất gần.

Rè rè-!

Tiếng rung mờ nhạt vang lên từ phòng khách.

Điện thoại của ai nhỉ?

Không biết. Và cũng chẳng quan tâm.

Tôi ấn mạnh vào vai Miyuki đang cựa quậy định chui ra khỏi nệm.

Miyuki chớp chớp đôi mắt to tròn vài cái, rồi,

“...”

Nhìn ánh mắt của tôi, cô nàng dường như linh cảm được chuyện gì sắp xảy ra nên ngoan ngoãn nằm im.

Tôi âu yếm nhìn Miyuki, khi đôi mắt cô nàng từ từ nhắm lại, tôi lập tức áp môi mình vào.

“... Ưm...!”

Miyuki phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào rồi tự nhiên hé môi.

Tôi luồn lưỡi vào trong, dịu dàng nhưng sâu hơn bình thường, vừa đảo lưỡi vừa gieo vào lòng Miyuki những cảm xúc khó tả.

Kế hoạch này của tôi đã thành công chưa nhỉ?

Một chân của Miyuki, người đang hoàn toàn tập trung vào nụ hôn, đã gác lên chân tôi đang hướng ra ngoài.

Từ mũi Miyuki phả ra những luồng hơi thở gấp gáp, cơ thể cô nàng dính sát vào tôi, đôi tay không để yên mà túm chặt lấy vạt áo thun phía trước.

Trông có vẻ như không thể cưỡng lại được dục vọng bản năng, chắc cô nàng cũng không nhận ra phía dưới của tôi đã cứng ngắc rồi.

Tôi luồn tay vào trong áo Miyuki giống như hôm qua.

Dù vậy, Miyuki chỉ hơi khựng lại một chút, vẫn say sưa với nụ hôn.

Nhân cơ hội đó, tôi di chuyển tay.

Lướt qua xương sườn Miyuki, nhẹ nhàng sờ soạng phần dưới của chiếc Bralette có viền thun,

Men theo đường cong bầu ngực nhô cao, tôi đặt tay bao trọn lấy một bên ngực cô nàng.

Ngay lập tức, Miyuki có phản ứng.

“... Haa...”

Cô nàng rời môi, thở hắt ra một hơi nhọc nhằn, rồi nhìn tôi bằng đôi mắt đờ đẫn, rung động.

Chắc là sợ lắm. Đặc biệt là vì đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này.

Nhưng vì đã thức tỉnh dục vọng nên sự mong đợi cũng lớn không kém.

Dù có ý nghĩ muốn ngăn cản,

Nhưng sự tò mò không biết nếu cứ để yên thì sẽ ra sao,

Cảm giác sẽ thế nào, cứ thế nảy nở và lấn át đi nỗi sợ hãi.

Hơn nữa, suy nghĩ rằng nếu là người yêu thì đây là những đụng chạm hết sức bình thường,

Rằng từ trước đến nay đã có nhiều cử chỉ thân mật rồi, tiến thêm một bước nữa cũng chẳng sao, sẽ khiến cô nàng chần chừ trong việc đưa ra quyết định.

“...”

Đúng như dự đoán, Miyuki không biết phải làm sao, chỉ biết nhìn tôi chằm chằm.

Khuôn mặt lộ rõ vẻ bất an, nhưng khi tôi nở nụ cười ấm áp, sắc mặt cô nàng đã tươi tỉnh hơn đôi chút.

Đúng lúc đó, tôi siết nhẹ bàn tay đang bao trọn bầu ngực Miyuki.

Bóp nhẹ.

Vượt qua một chút sức cản, năm ngón tay ấn xuống cảm nhận được sự mềm mại.

Cảm giác tê dại lan truyền từ đầu ngón tay ra toàn thân.

Mới chạm bên ngoài đồ lót mà đã thế này, nếu luồn tay vào trong thì sẽ ra sao?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng muốn nổ tung rồi.

“Ke, Ken-kun...! Đợi đã... Tôi...”

Miyuki vội vã gọi tên tôi.

Tôi khựng lại, tay vẫn đặt trên ngực cô nàng, thì thầm:

“Sao vậy?”

Có lẽ giọng nói dịu dàng đã khiến cô nàng an tâm,

“Haa...”

Miyuki thở dài một hơi, không biết là do hưng phấn hay căng thẳng, rồi kéo đầu tôi ôm vào lòng.

Tư thế trở nên hơi buồn cười, nhưng không sao.

Miyuki lúc này chắc chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến tư thế của tôi.

Cứ thế, tôi kìm nén dục vọng đến mức tối đa, nằm gọn trong vòng tay Miyuki và nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực cô nàng.

“Ưm...”

Cho đến khi một tiếng rên rỉ ngắn thoát ra từ miệng Miyuki,

Và cho đến khi cô nàng nhận ra âm thanh mờ ám mình vừa phát ra rồi bảo tôi dừng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!