Web Novel

Chương 532: Để Cắt Đứt Cảm Giác Khó Chịu (2)

Chương 532: Để Cắt Đứt Cảm Giác Khó Chịu (2)

Rào-!

Miyuki đang ngồi đối diện, áp sát vào tôi trong bồn tắm, hất nước vào mặt tôi.

Thấy âm thanh đó nghe cũng khá gợi tình, tôi dùng tay vuốt lớp bọt xà phòng trên mặt rồi nhìn xuống dưới.

Viên sủi bồn tắm đã tan hết nên không nhìn thấy cơ thể Miyuki đâu cả.

Thật là một hành động tàn nhẫn. Biết tôi thích gì mà lại thả cái thứ có màu đậm thế này vào.

“Mặt cậu sao thế?”

“Sao là sao.”

“Ánh mắt đầy vẻ bất mãn kìa?”

“Không có.”

“Trông không giống không có chút nào.”

“Bảo không có thì cứ biết thế đi.”

“Bồn tắm hẹp lắm đúng không?”

“Không hẹp.”

Thực ra Miyuki nói đúng.

Bồn tắm rất hẹp, đúng chuẩn Nhật Bản. Với phụ nữ như Miyuki hay Kana thì chắc không vấn đề gì, nhưng với một người to con như tôi thì nói hơi quá, đến cử động cũng khó khăn.

Vì bồn tắm nhỏ nên chân hai đứa đan vào nhau, và khoảng cách gần đến mức chẳng cần cử động tay cũng có thể chạm vào da thịt đối phương.

Riêng điểm này thì tôi vô cùng ưng ý.

Chắc sau này tôi phải cải tạo lại bồn tắm trong phòng tắm nhỏ để dành thời gian ân ái riêng tư với các nữ chính mới được.

“Cậu đừng sờ nữa được không? Nhột lắm.”

Miyuki uốn éo eo, tỏ ý cho biết cô ấy đang bị kích thích.

Tôi vừa mân mê làn da mềm mại, mịn màng và vòng eo thon gọn của cô ấy vừa nói.

“Cậu cũng sờ đi.”

“Không thích. Cậu cử động thế không đau lưng à?”

“Lưng làm sao?”

“Tớ sợ cậu khom lưng quá thôi.”

“Không sao. Ổn mà.”

Cánh tay Miyuki rẽ nước tiến về phía đùi tôi.

Bàn tay cô ấy cẩn thận nắn bóp mặt trong đùi. Lúc bảo sờ thì làm cao bảo không thích, giờ thì lại thế này, thật nực cười.

Bàn tay cô ấy dần di chuyển lên trên, bắt đầu vuốt ve vùng giữa háng và đùi... tức là vùng bẹn.

Cảm nhận được sự kích thích đang tăng dần, tôi giả vờ như không biết gì, nở nụ cười khẩy với Miyuki - người đang cong ngón tay dùng móng gãi nhẹ lên da tôi.

“Cậu làm gì thế?”

“Im lặng đi đồ ngốc.”

“Sao cậu cứ chửi thề thế.”

“Không phải chửi thề. Giờ thì im lặng thật đi.”

“Cần phải tập trung à?”

“Ừ.”

“Biết rồi.”

Vật đó dần trở nên cứng cáp và ngóc đầu lên.

Khuôn mặt Miyuki đỏ bừng khi đầu ngón tay cô ấy lướt qua nó.

Ngay khoảnh khắc Miyuki định nắm trọn lấy vật của tôi,

Rè rè-!

Chiếc điện thoại của Miyuki đặt trên giá đỡ nhỏ ở góc bồn tắm rung lên.

Nhìn kỹ thì Miyuki cũng có tâm hồn thiếu nữ mộng mơ phết.

Đến mức dùng cả giá đỡ để không phải rời xa điện thoại cơ mà.

Sột soạt, sột soạt.

Miyuki đặt tay lên đầu tôi rồi vuốt lên vuốt xuống.

Cứ dùng khăn lau là được rồi, cớ sao lại phải lau tay vào mái tóc ướt của tôi chứ, chắc là muốn thể hiện tình cảm với tôi đây mà.

Trong lúc tôi đang bật cười trước trò đùa trẻ con của Miyuki và xoa dịu sự tiếc nuối vì bị mất hứng, Miyuki áp điện thoại lên tai.

“Alo?”

Vì khoảng cách rất gần nên tôi có thể nghe thấy giọng nói của người gọi cho Miyuki.

-Miyuki? Cậu đang làm gì thế?

Không ai khác chính là Tetsuya.

Thằng khốn này đúng là hết thuốc chữa.

Tất nhiên, với tư cách là bạn thanh mai trúc mã thì cậu ta có thể gọi điện bất cứ lúc nào, nhưng tôi cứ thấy gai mắt.

Cảm giác khó chịu lúc nãy là do chuyện này sao?

Chắc là vậy rồi. Vì người duy nhất khiến tôi có cảm giác bài xích theo bản năng chỉ có mình Tetsuya thôi.

-Giọng cậu nghe vang thế?

Nghe Tetsuya hỏi, Miyuki vuốt ngược tóc mái lên rồi đáp.

“Tớ đang tắm.”

-A, a... Thật á...? Xin lỗi nhé.

Giọng nói hoảng hốt của cậu ta vọng đến tận đây.

Tôi tặc lưỡi, ngay lúc Miyuki định nói gì đó, tôi đã lên tiếng trước.

“Cúp máy nhanh đi.”

Đây không phải là lời nói để Tetsuya nghe thấy nhằm trêu tức cậu ta, mà là vì tôi thực sự ghét việc cậu ta cướp đi khoảng thời gian quý báu của tôi và Miyuki, dù là vô tình hay cố ý.

Hơn nữa, cuộc gọi lại đến đúng lúc Miyuki chuẩn bị mơn trớn tôi một cách nghiêm túc khiến tôi đang bực mình, nên giọng điệu của tôi chẳng thể nào tử tế được.

-M-Miyuki? Tắm... Cậu bảo đang tắm cơ mà...?

Tôi nghe thấy tiếng Tetsuya lắp bắp.

Có vẻ cậu ta rất sốc khi biết tôi và Miyuki đang ở chung trong phòng tắm, nhưng tôi chẳng thấy hả hê chút nào, chỉ thấy bực mình thôi.

“Ừ. Chúng ta nói chuyện sau nhé.”

-Không... Đợi...

“Lát nữa tớ gọi lại. Xin lỗi nhé.”

Miyuki cúp máy với giọng điệu dịu dàng nhưng kiên quyết, rồi hất nước vào tôi.

“Sao cậu lại cáu gắt thế. Không nhịn được một chút à?”

“Đang lúc quan trọng mà.”

“Lúc quan trọng gì chứ? Cái này á?”

Cô ấy nói với giọng điệu pha chút trêu chọc rồi đặt tay lên bụng dưới của tôi.

Nhìn cô ấy gãi nhẹ phần dưới rốn để kích thích tôi, tôi lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng rồi nói.

“Thấp xuống chút nữa.”

“Đây á?”

“Nữa.”

“Tớ không biết đâu.”

“Đừng có nói dối.”

“Đây á?”

“Được rồi.”

Thấy tôi tỏ vẻ thờ ơ với sự chần chừ của mình, Miyuki cười khúc khích rồi cúi người ôm chầm lấy tôi.

Thái độ của Miyuki như thể chẳng thèm bận tâm đến một kẻ như Tetsuya khiến tôi rất vui.

Nghĩ vậy, tôi ôm lấy Miyuki, cảm nhận xúc cảm mềm mại từ bầu ngực cô ấy.

Khi tôi sấy tóc xong và bước vào phòng Miyuki, cô ấy đang nằm trên giường nói chuyện điện thoại với Tetsuya.

“Đó không phải là cáu gắt... Không, nhưng tại sao tớ lại phải nghe Tetsuya-kun tư vấn tình cảm chứ?”

Chỉ nghe câu đó thôi cũng đủ biết Tetsuya đã làm phiền Miyuki đến mức nào.

“Hả? Ý cậu là sao? À...”

Miyuki bỏ lửng câu nói, liếc nhìn tôi một cái rồi lại nhìn lên tường.

Có vẻ Tetsuya đã đề cập đến chuyện gì đó bất lợi cho tôi, chắc là cậu ta đã mách lẻo chuyện tôi và Renka đứng sát rạt vào nhau.

Thằng khốn Tetsuya này lúc nào cũng khiến tôi phải kinh ngạc.

Sao trên đời lại có kẻ không thể trưởng thành nổi như vậy chứ?

Có thể cậu ta nói ra vì lo lắng cho người bạn thanh mai trúc mã kiêm mối tình đầu của mình, nhưng nếu chỉ có mục đích đó thì tôi đã không ghê tởm cậu ta đến vậy.

Tetsuya lôi chuyện của tôi và Renka ra là muốn chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Miyuki.

Tất nhiên đó chỉ là suy đoán, nhưng với bản tính âm u của Tetsuya thì khả năng đó rất cao.

Có thể nói đó là một sự nghi ngờ gần như chắc chắn.

“Hà... Tớ không biết Tetsuya-kun đã nhìn thấy gì, nhưng tớ không có gì là không biết về Matsuda-kun cả. Tớ nghĩ cậu đang can thiệp quá sâu rồi đấy.”

Giọng nói kiên quyết của Miyuki với khuôn mặt đanh lại.

Một lúc sau, sau khi nói thêm vài câu, cô ấy vừa nói sẽ cúp máy là tắt luôn cuộc gọi mà không cho Tetsuya cơ hội chào tạm biệt.

Có vẻ cô ấy đang tức giận vì sự can thiệp thái quá của Tetsuya, đây là một dấu hiệu tốt.

Sau sự việc ở sân chơi lần trước, Miyuki cũng đang dần nhận ra tính cách rác rưởi của Tetsuya.

Chỉ cần Tetsuya tự mình đâm đầu vào chỗ chết thêm chút nữa thôi, Miyuki sẽ có thể dứt khoát cắt đứt mối quan hệ với cậu ta.

“Cậu đứng đó làm gì? Kéo tớ dậy với.”

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Miyuki vẫn đang nằm trên giường vươn hai tay về phía tôi, tôi tiến lại gần, luồn tay dưới nách cô ấy rồi kéo cô ấy ngồi dậy.

Ngay lập tức, Miyuki rúc mũi vào áo thun của tôi, hít hà mùi hương rồi phát ra tiếng rên rỉ đầy thích thú.

“Cậu làm gì thế?”

“Không có gì.”

“Cuộc gọi vừa nãy là sao? Cậu cãi nhau với Miura à?”

“Ừm... Không hẳn là cãi nhau, chỉ là có chút xích mích thôi.”

“Thế là cãi nhau rồi còn gì. Đừng bảo là Miura nổi giận nhé?”

“Không có.”

Miyuki có thói quen liếc nhìn tôi một cái khi nói dối.

Và bây giờ chính là lúc đó.

Thực ra, đứng trên lập trường của Tetsuya thì việc cậu ta nổi giận cũng là điều đương nhiên.

Mối tình đầu mà cậu ta vẫn luôn giữ trong lòng lại đang ở chung phòng tắm với kẻ mà cậu ta ghét cay ghét đắng, nhận ra sự thật đó mà không sôi máu lên thì mới là lạ.

Nếu tôi giữ im lặng trong phòng tắm thì cậu ta đã không nhận ra và mọi chuyện đã trôi qua êm đẹp, nhưng với cậu ta thì đây quả là một sự xui xẻo lớn.

Vô tình khiến Tetsuya tức điên lên rồi. Dù chẳng liên quan gì đến tôi nhưng vẫn thấy bực mình.

Tự mình lấy đá đập chân mình rồi sao lại quay ra nổi giận với Miyuki chứ?

Thằng nhãi này không xong rồi. Tôi đã định đứng ngoài quan sát nhưng cậu ta đi quá giới hạn rồi.

Ngày mai gặp ở Học viện, tôi phải nói chuyện riêng với cậu ta mới được.

“Cậu ta nổi giận thế nào?”

“Tớ đã bảo là không có mà?”

“Cậu mà nói dối một lần nữa là tôi mở cửa sổ ra rồi làm cậu từ đằng sau đấy nhé?”

“C-Cái gì...”

“Cởi ra.”

“A, tớ biết rồi...! Đổi lại cậu không được nổi giận đâu đấy...?”

Thấy tôi làm thật, cô ấy vội vàng chắn trước ngực tôi rồi dặn dò.

Tôi vỗ nhẹ vào eo Miyuki rồi nói.

“Cậu vẫn nghĩ tôi là kẻ hành động theo cảm tính sao?”

“Không phải sao...? Vừa nãy cậu cũng...”

“Cậu bảo cởi ra cơ mà?”

“Đ-Đây này...!”

“Tôi đùa thôi. Tôi sẽ không nổi giận đâu nên cậu cứ nói đi.”

Miyuki mím chặt môi.

Có vẻ cô ấy ngại kể lại những lời Tetsuya đã nói trước mặt tôi.

Thái độ này của Miyuki không phải là muốn giữ bí mật cho cậu ta.

Chỉ là cô ấy có cảm giác như mình đang mách lẻo nên bản năng sinh ra sự bài xích.

Hoặc cũng có thể là vì sợ tôi nổi giận thì khoảng thời gian ngọt ngào của cô ấy với tôi hôm nay sẽ bị giảm bớt. Chắc cũng có lý do đó nữa.

“Thì... cậu ấy bảo thấy Matsuda-kun và Tiền bối Inoo đứng sát rạt vào nhau...”

Miyuki nhắm tịt mắt lại, những lời thốt ra từ miệng cô ấy chẳng có gì đáng để nổi giận cả.

Điều đó có nghĩa là cô ấy đã nói giảm nói tránh. Chắc chắn Tetsuya đã nói kháy rằng lịch sử tình trường của tôi quá phức tạp.

Tôi muốn gặng hỏi thêm nhưng thôi, cứ tạm hài lòng với việc xác nhận được cách Tetsuya ăn nói hàm hồ thế nào đã.

Phần còn lại tôi sẽ tự giải quyết.

“Cũng chẳng có gì to tát.”

“Cậu ấy nói thế đấy. Thấy Tetsuya-kun can thiệp quá sâu nên tớ... Đ-Đợi đã...! Cậu làm gì thế...!”

Miyuki đang nằm gọn trong vòng tay tôi bỗng ngã nhào xuống giường, vùng vẫy kịch liệt.

Đó là vì tôi đã kéo tuột chiếc áo thun của cô ấy lên tận ngực.

“Thế này thì tắm làm gì nữa... K-Khoan đã...! Nghe tớ nói đã...! Học... chúng ta học bài đi...!”

“Nói nhảm.”

Phớt lờ hoàn toàn tinh thần hiếu học không đổi của Miyuki, tôi dạng hai chân cô ấy ra rồi chen vào giữa.

Tôi muốn làm cô ấy có thai. Mang theo khát khao mãnh liệt đó, tôi nắm lấy gấu chiếc quần đùi Miyuki đang mặc rồi kéo phăng xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!