Web Novel

Chương 474: Bắt nạt Renka dâm đãng (4)

Chương 474: Bắt nạt Renka dâm đãng (4)

“Vâng, mẹ... Không ạ. Không phải nhà Chinami... Là nhà một người bạn khác. Bạn... cùng câu lạc bộ Kendo ạ.”

Cứ bảo là ngủ ở nhà Matsuda là được mà, nói dối không chớp mắt thế kia.

Tất nhiên nếu nói thế thì khả năng cao sẽ bị từ chối thẳng thừng, nhưng nói dối thì vẫn là nói dối.

Phải giáo dục cho Renka một bài học vì tội bất hiếu mới được.

“Vâng... Mẹ nói khéo với bố giúp con nhé. Vâng, con xin lỗi vì đột ngột quá.”

Có vẻ đã được cho phép nên Renka ngoan ngoãn xin lỗi, cúp máy rồi nhìn tôi.

“Xong rồi...”

Nói câu đó với khuôn mặt ỉu xìu khiến tôi có cảm giác mình như một tên rác rưởi vậy.

Dù đúng là rác rưởi thật nhưng cảm giác nó thế.

“Hay là Đội trưởng cứ về đi?”

“Đã nói hết rồi tự dưng lại nói cái giọng đó...! Muốn chết à?”

“Tại thấy mặt Đội trưởng có vẻ tội lỗi quá. Cứ nghỉ ngơi đi, qua nửa đêm tôi sẽ đưa Đội trưởng về.”

“Tùy cậu. Với lại tôi đói rồi. Tôi đi rửa mặt đây, gọi đồ ăn đi.”

“Đúng là bà hoàng mà.”

“Gọi đi.”

Đột ngột chuyển từ giọng ra lệnh sang nhờ vả, chắc sợ bị ăn đòn dưới danh nghĩa giáo dục đây mà.

Mỉm cười đồng ý trước câu nói dò xét của Renka, tôi gọi phục vụ phòng khi cô ấy liếc nhìn tôi với ánh mắt bất an rồi đi vào phòng tắm.

Sau đó, tôi gọi điện cho Chinami.

-Alo. Chào Hậu bối-kun.

“Xin lỗi vì gọi muộn thế này. Sư phụ chưa ngủ chứ ạ?”

-Không sao đâu. Chị vẫn chưa nằm nên em đừng bận tâm.

“Sư phụ đang làm gì thế? Đang ăn đào ạ?”

-Ừ, đúng rồi.

“Sư phụ không ngán à?”

-Hoàn toàn không ngán chút nào. Hậu bối-kun đang làm gì vậy?

“Em đang ở khách sạn Rafia với Đội trưởng.”

-A...! Chỗ đó sao?

“Vâng. Chỗ em massage cho Sư phụ ấy.”

-R-Ra vậy... Renka cũng ở đó sao?

Chắc chắn là cô ấy đang nghĩ bậy bạ rồi.

Cũng phải thôi, nếu là ngày xưa thì không nói, chứ với mối quan hệ đã tiến triển đến mức này thì dù Chinami có ngây thơ đến mấy cũng không thể không biết.

“Đội trưởng đang đi rửa mặt một lát ạ.”

-À... Hai người ở phòng đó sao?

“Tiếc là không phải phòng đó. Sư phụ có muốn đến đây không? Bây giờ em qua đón nhé?”

-Hả!? Ch-Chị sao...?

“Vâng.”

-Chị thì... chuyện đó... Hưm...! Đột nhiên ngủ qua đêm bên ngoài thì khả năng cao là mẹ sẽ không cho phép...

“Vậy ạ?”

-Vâng... Sắp tới... chúng ta hãy bàn bạc kỹ lưỡng rồi sắp xếp thời gian đi cùng nhau nhé...

“Em hiểu rồi. Lát nữa em sẽ gọi video nhé.”

-Chị biết rồi...

Kết thúc cuộc gọi ngắn ngủi thế này thì hơi tiếc.

Tôi cần một sự chữa lành ngọt ngào, chứ không phải kiểu chữa lành cay xè như Renka.

“Sư phụ đang ở trong phòng ạ?”

-Ừ.

“Gửi ảnh cho em đi.”

-Em muốn ảnh gì vậy?

“Ảnh Sư phụ mặc đồ ngủ ấy.”

-À. Chị cũng đang mặc đồ ngủ đây... Chị sẽ gửi cho em ngay.

“Vâng. Em đợi nhé.”

-Ừ.

Vừa cúp máy không lâu, Renka bước ra khỏi phòng tắm, đồng thời bức ảnh Chinami gửi cũng đến.

Dưới khuôn mặt ngây thơ, trong sáng đang cười rạng rỡ của Chinami là bộ đồ ngủ Momo-nim mỏng manh.

Dù kích cỡ vừa vặn với vóc dáng của Chinami, nhưng vì vòng một của cô ấy lớn, cộng thêm việc đang ngồi ngay ngắn nên bộ đồ ngủ tự nhiên bị kéo lên, để lộ một phần bụng.

Đó là lý do tôi không cần phải bảo Chinami gửi ảnh gợi cảm.

Như thể bản năng đã biết thế nào là gợi cảm, cô ấy tự biết cách làm mà.

“Nhìn cái gì mà chăm chú thế?”

Renka tiến lại gần tôi đang mải mê ngắm bức ảnh và hỏi với giọng cộc lốc.

Cô ấy tự nhiên nằm xuống cạnh tôi, liếc nhìn điện thoại, và chưa đầy 5 giây sau, giọng cô ấy đã cao vút lên.

“Này! Cái gì đây!”

“Sao Đội trưởng lại hét lên ngay sát tai tôi thế? Là ảnh mà. Tôi bảo gửi nên Sư phụ gửi thôi.”

“Tôi biết là ảnh rồi... Nhưng sao cậu lại bảo Chinami gửi cái đó! Cậu đe dọa Chinami đúng không!?”

“Đe dọa gì chứ. Bảo gửi ảnh cũng không được à?”

“Bình thường thì không sao nhưng gửi cho cái loại như cậu thì không được! Với lại lộ cả rốn kìa...! Cậu cố tình bảo Chinami gửi ảnh gợi cảm đúng không!”

“Chứng hoang tưởng của Đội trưởng nặng quá rồi đấy. Tôi chưa từng nói thế bao giờ.”

“Đừng có xạo! Tôi hỏi đấy nhé?”

“Cứ hỏi đi. Nhưng nếu lời tôi nói là thật thì tôi sẽ treo Đội trưởng lên cửa đấy.”

Lời nói thản nhiên nhưng mang đầy sát khí của tôi khiến khí thế của Renka xẹp lép.

“Không... Tôi là thịt chắc? Treo lên á...? Đừng có ăn nói hàm hồ...?”

“Đội trưởng ăn nói hàm hồ trước mà. Nào là cái loại như cậu, nào là đe dọa... Đội trưởng có biết cái thói nói cho sướng miệng rồi tìm cách lấp liếm là một thói quen rất xấu không?”

“Ồn ào quá... Nhưng cậu liên lạc với Chinami à?”

“Vâng.”

“Lúc nào...?”

“Lúc Đội trưởng rửa mặt, tôi có gọi điện một lát.”

“G-Gọi điện...? Vậy cậu cũng nói là đến khách sạn với tôi rồi à...?”

“Nói rồi.”

“A sao cậu lại đi nói mấy chuyện đó làm gì...!”

“Không được nói à? Sư phụ biết hết chuyện tôi và Đội trưởng làm gì, và ngược lại cũng thế mà.”

“Dù vậy thì...”

“Với lại sắp tới chúng ta sẽ gặp nhau, nói trước thế này để chuẩn bị tâm lý thì càng tốt chứ sao.”

“Cậu nói rồi à...? Chuyện sắp tới gặp nhau ấy?”

“Vốn dĩ tôi vẫn luôn nói chuyện đó mà.”

“Ha... Thật sự phát điên mất...”

Renka thở dài như thể đất sắp sụp xuống, vùi mặt vào gối.

Sau đó, cô ấy dùng hai nắm đấm đập nhẹ xuống ga giường.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi thấy khác hẳn với Renka ngày xưa.

Cô ấy lúc nào cũng xù lông nhím với tôi, giờ thì mềm mỏng đi nhiều rồi.

Cái kiểu ăn vạ rồi phản đối trong câm lặng thế này... Có vẻ cô ấy đã thích nghi và cảm thấy thoải mái với tôi hơn rồi.

Cốc.

“Hya!?”

Chạm vào mông cô ấy, cô ấy liền giật nảy mình, trông thật đáng yêu.

Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời trước sự chất vấn của Renka, đúng lúc cô ấy đang cằn nhằn thì chuông cửa vang lên, tôi liền bước xuống giường.

Món phục vụ phòng tôi gọi là Tendon.

Lần trước ăn thử thấy chất lượng cũng khá ổn dù không bằng nhà hàng chuyên dụng, nên tôi nghĩ thà ăn món mình biết còn hơn là đánh cược với món mình không biết.

Nhưng có vẻ Renka không nghĩ vậy.

“Giờ này mà còn ăn Tendon à?”

Cô ấy tiến lại gần tôi đang đặt Tendon lên bàn trước sofa và nói vậy.

Đang lấy đôi đũa được bọc trong lớp giấy sạch sẽ ra, tôi nhíu mày trước giọng điệu bất mãn của Renka.

“Sao Đội trưởng khó tính thế? Tendon thì sao?”

“Không phải khó tính... Khuya rồi ăn đồ nhiều dầu mỡ thì ngày mai sẽ đầy bụng... Tôi không chê đồ cậu mua đâu...”

“Rõ ràng là đang chê còn gì.”

“Ái chà... Tôi bảo không phải thì là không phải, sao cậu nói nhiều thế...!”

“Muốn ăn đòn à?”

“Không. Không thích. Đừng có nói kiểu đó.”

“Lại nói cho sướng miệng rồi...”

“Im đi.”

Cắt ngang lời tôi, Renka ngồi xuống đối diện, dùng đũa kiểm tra từng miếng đồ chiên trên bát cơm.

Sau đó, cô ấy nói như thể cố tình cho tôi nghe.

“Nhưng chắc là ngon đấy.”

“Đừng có làm nũng.”

“C-Cái này mà là làm nũng á!? Tai cậu bị sao thế?”

“Trong mắt tôi thì là thế.”

“Mắt cậu cũng mù rồi! Đồ rác rưởi.”

“Không phải thì thôi, sao lại chửi thề.”

“Với cậu thì phải chửi thề mới hiểu được.”

“Đội trưởng thì phải ăn đòn mới hiểu được.”

Bị tôi cảnh cáo gián tiếp, Renka giật mình, xé gói nước tương.

Nói đi nói lại thì vẫn sợ bị treo lên cửa đến chết đúng không?

Nhưng sao cứ thích rước họa vào thân thế nhỉ? Lần sau tôi phải treo lên thật mới được.

Dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, Renka đang ngủ say trông thật xinh đẹp.

Mái tóc dài lòa xòa vắt ngang mũi trông thật buồn cười... Đúng là khuôn mặt ngàn vàng.

Chắc hôm nay trải qua nhiều chuyện nên mệt mỏi lắm, bên cạnh có tiếng sột soạt của túi nilon mà cô ấy vẫn không tỉnh.

Ngồi bên mép giường, tôi đặt tay lên trán cô ấy, vuốt ngược phần tóc mái lên và gọi.

“Đội trưởng.”

“...”

“Này.”

“...”

Mí mắt Renka rung rung rồi từ từ mở ra.

Cô ấy nhìn tôi đang ở ngay trước mặt rồi lại nhìn sang chỗ trống bên cạnh, vẻ mặt như đang thắc mắc tại sao tôi lại ở trên người cô ấy.

“A sao lại gọi dậy...!”

Giọng điệu ngái ngủ đầy bực dọc, xem ra cô ấy ngủ say lắm rồi.

Hay là đang mơ giấc mơ đẹp nào đó? Nếu trong mơ có tôi thì tốt biết mấy.

“Tôi mua quần áo rồi, mặc vào đi.”

“Quần áo...? Mai mặc cũng được mà, sao phải gọi dậy...?”

“Phải về nhà chứ.”

“Tôi tuyệt đối không đến nhà cậu đâu...”

“Không phải nhà tôi mà là nhà Đội trưởng. Đã bảo qua nửa đêm sẽ đưa về mà.”

“Sáng mai về cũng được mà, phiền phức quá... Tôi không mặc đâu...!”

“Trẻ con à?”

“Muốn nghĩ sao thì nghĩ...”

Cô ấy quay ngoắt người sang một bên, trùm chăn kín mít, trông đáng yêu vô cùng.

Bật cười trước tiếng lầm bầm của Renka, tôi khẽ lật chăn ra, kéo dây buộc áo choàng tắm của cô ấy xuống.

Cảm giác trơn tuột cùng với sợi dây được cởi ra dễ dàng.

Chắc chắn cô ấy biết áo choàng tắm của mình đang bị cởi ra, nhưng Renka vẫn nằm im.

Cô ấy muốn tôi làm thế này sao? Nếu đúng vậy thì cô ấy phải trả giá cho việc giở trò hồ ly tinh với Chủ nhân.

Tôi dùng móng tay ngón trỏ và ngón giữa gãi nhẹ vào vùng chấn thủy của Renka.

“Ư ích...!”

Ngay lập tức, Renka thốt lên một tiếng rên khẽ, rồi lắc đầu nguầy nguậy như đang xua đuổi con muỗi vo ve.

“Sao lại bắt nạt tôi nữa...! Cậu có thù oán gì với tôi à...? Làm ơn dừng lại đi...! Tôi mệt lắm rồi...!”

Lại còn làm nũng nữa chứ, thế này thì tôi càng muốn bắt nạt hơn.

“Đã bảo dậy đi mà.”

“A đã bảo không về nhà mà...!”

“Không về thật à?”

“... Haa...”

Với khuôn mặt đầy bất mãn, Renka chậm rãi ngồi dậy.

Có vẻ cô ấy nghe câu hỏi vừa rồi của tôi như một lời đe dọa.

Tôi chỉ hỏi thật thôi mà, thấy cô ấy thế này tự dưng lại thấy có lỗi.

“Tôi chỉ hỏi thôi mà. Không về thật à?”

“Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“1 giờ.”

“Buồn ngủ quá... Đã xin phép ngủ lại rồi mà...”

“Đừng cằn nhằn nữa, nhìn tôi này.”

Renka xoay người chậm như rùa bò rồi nhìn thẳng vào tôi.

Chậc lưỡi một cái, tôi áp hai bàn tay vào má Renka, dùng ngón cái vuốt ve nhẹ nhàng quanh mắt cô ấy.

Sau đó, tôi cẩn thận khép lại vạt áo choàng tắm đang hơi hé mở của cô ấy và nói.

“Uống ngụm nước rồi ngủ tiếp nhé?”

“Đánh thức người ta dậy rồi nói gì thế...! Tôi về.”

“Thật à?”

“Ừ. Đưa quần áo đây...”

Tôi lặng lẽ đưa bộ quần áo mới mua cho cô ấy, Renka cầm lấy rồi chui tọt vào trong chăn, loay hoay một lúc lâu để thay đồ.

Cười khúc khích nhìn Renka với khuôn mặt ngái ngủ sau khi chuẩn bị xong, tôi ôm lấy cô ấy, từ từ lùi mông lại và bước xuống giường.

Ngay lập tức, Renka tự nhiên vòng tay qua cổ tôi và ôm chầm lấy.

Mỉm cười hài lòng trước dáng vẻ ngoan ngoãn của Renka - có vẻ như buổi giáo dục hôm qua đã phát huy tác dụng, tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù phía sau của cô ấy.

Sau đó, tôi cứ thế để cô ấy đu lủng lẳng phía trước, xách đồ lên và mở cửa phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!