Web Novel

Chương 13: Phần thưởng hậu hĩnh

Chương 13: Phần thưởng hậu hĩnh

Bước vào sảnh bệnh viện không quá lớn, Miyuki vừa trò chuyện thân thiện với y tá vừa viết gì đó vào phiếu đăng ký.

Sau đó, cô ấy đưa nó cho tôi khi tôi tiến lại gần.

“Phần còn lại Matsuda-kun phải tự viết đấy. Hay là cậu đọc đi? Tớ viết thay cho.”

“Thôi khỏi. Ngón tay có bị gãy đâu mà...”

Tôi hờ hững cầm lấy phiếu đăng ký, nhìn vào mục người giám hộ do Miyuki viết mà phải cố nhịn cười.

[Người giám hộ: Hanazawa Miyuki]

[Số điện thoại: 080 – XXXX – XXXX]

Cái từ 'người giám hộ' này nghe lọt tai thật đấy.

Việc Miyuki không ngần ngại viết tên mình vào cũng rất tuyệt.

Tôi cầm bút điền thông tin, thấy Miyuki cứ nhìn chằm chằm vào phiếu đăng ký, tôi cộc lốc hỏi.

“Nhìn cái gì?”

“Không... Chỉ là chữ cậu xấu ngoài sức tưởng tượng thôi...”

“... Thế đi học lớp thư pháp thì có sửa được không?”

“Nếu đi học thì phải đến lớp luyện chữ đẹp chứ...? Nhưng mà chữ viết chỉ cần luyện tập viết nắn nót là sẽ sửa được nhiều thôi... Tớ nghĩ không cần thiết đâu.”

“Lúc nào cũng nghiêm túc... Mệt chết đi được.”

“Cậu thấy tính tớ mệt mỏi lắm à?”

“Rất nhiều.”

Tôi hờ hững đáp, điền xong phiếu đăng ký rồi đưa cho y tá.

Cô y tá nhìn những vết thương trên mặt tôi rồi tặc lưỡi, xem xét kỹ phiếu đăng ký rồi chỉ vào một góc.

“Hai người ra đằng kia ngồi đợi nhé.”

“Vâng.”

Chúng tôi ngồi cạnh nhau ở góc phòng, vừa trò chuyện vừa chờ được gọi tên.

“Matsuda-kun, cậu có thấy cô y tá lúc nãy nhìn cậu bằng ánh mắt thế nào không?”

“Thấy.”

“Cậu không tức giận à?”

“Không hẳn?”

“Tại sao?”

“Để ý mấy chuyện đó phiền phức lắm.”

Câu trả lời có vẻ vừa ý, khóe môi Miyuki khẽ nhếch lên.

“Nếu là Matsuda-kun của ngày trước, chắc chắn cậu đã làm ầm lên hỏi tại sao lại nhìn bằng ánh mắt đó rồi...”

“Cậu cũng hiểu tôi gớm nhỉ? Có phải cậu để ý tôi từ lâu rồi không?”

“C, cậu nói cái chuyện hoang đường gì thế...!”

Miyuki hoảng hốt lớn tiếng.

Nhờ vậy mà chúng tôi thu hút sự chú ý của các bệnh nhân đang ngồi chờ.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm và nói.

“Mọi người đang nhìn kìa, nói nhỏ thôi.”

“A...”

Nhận ra lỗi của mình, Miyuki bối rối cúi gập người xin lỗi những người xung quanh.

Sau đó, cô ấy nhăn mặt lườm tôi.

“Tại Matsuda-kun đùa cợt kỳ quặc nên mới thành ra thế này đấy...!”

“Không phải do cậu phản ứng thái quá sao? Đừng có trốn tránh trách nhiệm. Với lại tôi hơi tổn thương rồi đấy.”

“Tự dưng tổn thương cái gì...”

“Nếu không quan tâm thì cứ bơ đi là xong, đâu cần phải tức giận đến mức đó chứ?”

“N, nói gì vậy... Cậu nói mấy lời chẳng buồn cười chút nào nên tớ mới cạn lời thế thôi...”

Cậu thực sự coi đó là một câu nói chẳng buồn cười chút nào sao? Không phải đâu.

Cậu đã bắt đầu nhìn nhận tôi như một người đàn ông rồi.

Dù hiện tại hình ảnh tiêu cực về tôi vẫn còn nhiều hơn.

“Bệnh nhân Matsuda Ken, mời vào chụp CT trước ạ.”

Giọng nói lanh lảnh của cô y tá vang lên.

Khi tôi đứng dậy, Miyuki nói.

“Tớ sẽ đợi ở đây. Khám xong lúc nào vào phòng bệnh thì gọi tớ nhé.”

“Biết rồi.”

Sau một hồi trao đổi với vị bác sĩ già, tôi được chẩn đoán là chấn động não nhẹ và bầm dập phần mềm.

Chấn động não thì chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ là được, còn bầm dập thì... cơ thể tôi khỏe mạnh nên sẽ nhanh khỏi thôi.

May mắn là phần xương sườn đau nhức không có vấn đề gì.

Mọi chuyện đang diễn ra suôn sẻ thì một sự cố xảy ra.

“Tôi sẽ kê thuốc giảm đau, nếu thấy đau đầu thì uống nhé. Cậu đang sống chung với bạn gái à?”

Bác sĩ tưởng Miyuki là bạn gái tôi.

Tôi đoán Miyuki sẽ phản ứng dữ dội hơn cả lúc ngồi ngoài phòng chờ.

Nhưng mà,

“Dạ không ạ. Chúng cháu sống riêng. Cậu ấy cũng sống một mình ạ.”

Miyuki giữ vẻ mặt bình tĩnh trả lời câu hỏi của bác sĩ.

Câu trả lời nằm ngoài sức tưởng tượng khiến tôi đang ngồi trên ghế cũng phải ngớ người ra.

Miyuki nhìn xuống tôi, khẽ cười khẩy rồi tiếp tục nói chuyện với bác sĩ.

“Vậy à? Thế thì mấy ngày tới gặp nhau cháu nhớ để ý kỹ cậu ta nhé. Nếu thấy cậu ta có dấu hiệu sắp ngất hoặc kêu chóng mặt thì nguy hiểm lắm đấy.”

“Vâng, thưa bác sĩ.”

“Còn thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhà cậu, bớt đánh lộn lại đi. Muốn ra oai trước mặt cô bạn gái xinh đẹp thế này à? Cậu muốn chết sớm hơn cả lão già này sao?”

Bị vị bác sĩ bao đồng trách mắng, tôi giật mình tỉnh táo lại và nói.

“Dạ? À, không phải ra oai gì đâu ạ... Không, nhưng mà bác sĩ này. Sao bác sĩ nói chuyện với cô ấy thì nhẹ nhàng, còn với cháu thì cứ như đe dọa thế ạ?”

“Tại thấy cậu thảm hại quá đấy thằng nhóc ạ.”

Lần này lại là motif bác sĩ lập dị, tính tình khó ở hay mắng mỏ nhân vật chính vì tội không biết giữ gìn cơ thể trong mấy bộ truyện chiến đấu, thể thao sao?

Thôi đừng có bật lại.

“Hà... Cháu biết rồi, bác sĩ viết đơn thuốc đi ạ.”

“Cái thằng xấc xược... Mấy ngày tới kiêng quan hệ và nghỉ ngơi cho khỏe đi. Sinh hoạt nhẹ nhàng thì vẫn được.”

Câu nói buột miệng của bác sĩ khiến mặt Miyuki đỏ bừng trong tích tắc.

Bởi vì cô ấy nhận ra ông ấy đang nói đến chuyện quan hệ tình dục.

Đánh giá của tôi về vị bác sĩ này thay đổi chóng mặt.

Hóa ra ông ấy là một nhân vật phụ mang lại thiện cảm, chuyên giúp đỡ nhân vật chính.

Không phải là một lão già tâm địa xấu xa, mà là một thiên thần nhân từ cấp cao.

Nhận đơn thuốc bước ra ngoài, chúng tôi không nói với nhau lời nào, đi thẳng sang hiệu thuốc bên cạnh lấy thuốc giảm đau và thuốc bôi rồi trở ra.

Trời bắt đầu nhá nhem tối, gió thổi hiu hiu.

Miyuki có lẽ cũng chung suy nghĩ với tôi nên vươn vai một cái thật sảng khoái.

Sau đó, cô ấy quay ngoắt sang nhìn tôi.

“Matsuda-kun, cậu có biết nếu không có tớ thì to chuyện rồi không?”

“Nói gì thế?”

“Nếu không biết là bị chấn động não, Matsuda-kun cứ mải mê đi chơi rồi nhỡ gặp tai nạn khác thì sao. Thế nên cậu phải cảm ơn tớ đi.”

“Rồi... Cậu giỏi nhất. Nhưng mà sao cơ?”

“Sao là sao?”

“Lúc nãy ngồi ngoài kia, tôi mới hỏi có để ý tôi không mà cậu đã nhảy dựng lên, sao bác sĩ...”

“Bác sĩ.”

“... Rồi, sao bác sĩ hiểu lầm thì cậu lại cho qua dễ dàng thế?”

“Tớ nghĩ không cần thiết phải đính chính. Sợ nói chuyện ngoài lề lại mất thời gian.”

Dù có nói vậy đi chăng nữa, với tính cách của Miyuki, nếu cô ấy hoàn toàn không có tình cảm với tôi thì đã phủ nhận ngay lập tức rồi.

Cô ấy phản ứng nhạy cảm với câu hỏi có để ý tôi không, và cũng bỏ qua sự hiểu lầm của bác sĩ một cách mượt mà.

Tóm lại, thu hoạch hôm nay có thể coi là một món hời lớn, bao gồm cả tiền thưởng hậu hĩnh.

Vậy bây giờ có phải là lúc thích hợp để trêu chọc cô ấy không nhỉ?

“Thế à...?”

Tôi bỏ lửng câu nói, nở một nụ cười tinh quái.

Thấy vậy, Miyuki đảo mắt đầy bất an.

“S, sao tự dưng lại làm cái vẻ mặt đó...?”

“Thấy tiếc thôi.”

“Tiếc cái gì cơ...?”

“Bác sĩ bảo rồi đấy. Mấy ngày tới không được quan hệ.”

“Ma, Matsuda-kun!”

Miyuki lại đỏ bừng mặt, hét lớn như lúc nãy.

Cô ấy lườm tôi đang đứng cười khúc khích, rồi lắc đầu như thể hết cách.

“Hà... Chắc tại tớ cứ phản ứng lại nên Matsuda-kun mới càng trêu tợn.”

“Đúng rồi. Vốn dĩ phản ứng của người bị trêu càng thú vị thì người ta càng muốn trêu thêm mà.”

Nghe vậy, Miyuki bật cười khúc khích.

“Tớ đồng ý. Tớ cũng có lúc muốn trêu Matsuda-kun lắm đấy.”

“Tôi cũng có sức chịu đòn khá tốt mà. Thế nên mới bị đánh ra nông nỗi này đây.”

Tôi chỉ vào khuôn mặt sưng vù của mình, tự giễu cợt bản thân khiến Miyuki bật cười thành tiếng.

“Cậu lạc quan thật đấy.”

“Cảm ơn. Thế, ngày mai có học không?”

“Ưm...”

Miyuki suy nghĩ một lát rồi nói.

“Bác sĩ dặn mấy ngày tới phải theo dõi kỹ... nên chắc là học thì tốt hơn nhỉ? Dù sao cũng là việc dùng đến não nên cứ xem tình hình rồi tính tiếp.”

“Tùy cậu.”

“Giờ phải về thôi.”

Tôi lục lọi túi quần, nắm được ba tờ tiền giấy nhàu nhĩ.

Ba nghìn yên. Tôi vuốt phẳng những tờ tiền rồi đưa cho Miyuki.

“Đi taxi về đi.”

“Gì chứ... Thôi. Tớ cũng không bận gì, đi xe buýt về là được rồi.”

“Cứ cầm lấy rồi đi taxi đi. Tôi không sống nổi nếu mang nợ đâu.”

“Đã bảo không sao mà? Với lại từ đây về nhà tớ đi taxi chưa đến một nghìn yên đâu. Vừa đắt vừa...”

“Vậy làm thế này đi. Tôi có việc phải đi taxi, mà tình cờ cậu cũng về nhà đúng không? Người tốt bụng như tôi quyết định sẽ cho cậu đi nhờ. Chúng ta ghé qua nhà tôi trước, rồi bảo tài xế chở cậu về nhà. Tiền tôi trả. Tại sao á? Vì đằng nào tôi cũng định đi taxi mà.”

Kịch bản vụng về được bịa ra ngay tại chỗ khiến Miyuki há hốc mồm ngơ ngác.

Tôi cười toe toét, rảo bước thật nhanh và nói.

“Đi thôi.”

“Ma, Matsuda-kun...! Cậu không được đi nhanh thế đâu...!”

Cô ấy vội vã đuổi theo sau tôi rồi nắm lấy một bên cánh tay tôi.

Nghĩ đi nghĩ lại bao nhiêu lần, Miyuki vẫn là một người quá đỗi tốt bụng.

Muốn nhanh chóng bước vào giai đoạn mập mờ quá...

Thế nên phải mau lên kế hoạch cho sự kiện tiếp theo thôi.

Dù còn vài ngày nữa, nhưng thời gian để lên kế hoạch càng nhiều thì càng tốt.

@@

Bíp-! Vù vù vù vù-!

Vừa bấm công tắc, chiếc quạt máy đã quay tít thò lò.

Tắm xong, Miyuki ngồi phịch xuống trước quạt để xua đi cái nóng.

Dù đã tắm bằng nước lạnh nhưng vẫn thấy nóng.

Giá mà ở nhà có điều hòa thì tốt biết mấy, tiếc thật.

Nhắm mắt tận hưởng làn gió mát, Miyuki chợt muốn đến nhà Matsuda.

‘Nhà Matsuda-kun mát mẻ lắm...’

Khác với nhà cô hay nhà Tetsuya, nhà cậu ấy có điều hòa, lại còn được thiết kế giống nhà truyền thống nên rất thông thoáng.

Ngồi trên bục gỗ ăn dưa hấu hay dưa lưới thì chẳng khác nào đi nghỉ mát.

Nghe nói ngày mai trời còn nóng hơn, có lẽ nên xuất phát sớm để tránh nóng được chút nào hay chút ấy.

Nghĩ vậy, Miyuki lấy điện thoại ra mở ứng dụng nhắn tin.

[Matsuda-kun, tớ đi taxi về an toàn rồi.]

Dù đã nhắn tin ngay khi vừa về đến nơi, nhưng đến tận lúc tắm xong Matsuda vẫn chưa trả lời.

Miyuki lo lắng không biết cơ thể cậu ấy có xảy ra chuyện gì không, vừa định gửi thêm một tin nhắn nữa thì,

[Ừ.]

Tin nhắn trả lời của Matsuda đã đến.

Một câu trả lời đầy kiêu ngạo. Chỉ nhìn chữ thôi cũng cảm nhận được sự ra vẻ của cậu ta.

Miyuki bật cười nhẹ, ngón tay lướt trên bàn phím.

[Ngày mai tớ đến sớm được không?]

[Mấy giờ.]

[Khoảng tám giờ nhé? Tớ muốn đến sớm trước khi trời trở nên quá nóng.]

[Cậu muốn gặp tôi đến thế cơ à? Vậy thì đến sớm cũng được.]

Đồng ý thì đồng ý đi, lúc nào cũng phải thêm thắt mấy câu kỳ cục.

Miyuki lắc đầu ngán ngẩm rồi nhắn lại.

[Tớ coi như cậu đồng ý rồi nhé?]

[Tùy cậu.]

[Cậu trả lời thân thiện hơn một chút không được à?]

[Giọng điệu của tôi vốn dĩ đã thế này rồi, biết làm sao được?]

[Giọng điệu thì thế, nhưng tay cậu đâu có thế.]

[Đến đây cậu cũng cằn nhằn à? Kiểu này chắc vào cả trong giấc mơ mất.]

Đọc tin nhắn đó, Miyuki tủm tỉm cười một mình.

Mỗi lần cô thuyết giáo là Matsuda lại bịt tai tỏ vẻ đau khổ.

Tưởng tượng ra bộ dạng đó của cậu ta khiến cô thấy buồn cười.

[Vậy tám giờ tớ đến nhé?]

[Tùy cậu.]

[Matsuda-kun.]

[Xin cậu dừng lại đi. Tôi đang nghe thấy giọng nói trầm xuống của cậu văng vẳng bên tai đây này.]

Trò chuyện với Matsuda mang lại một cảm giác rất thú vị.

Giống như Matsuda tự nhận lúc nãy, cảm giác như có sức chịu đòn rất tốt chăng?

Thế nên cô mới càng muốn trêu chọc, càng muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.

Nhưng thôi, trò đùa hôm nay dừng ở đây là được rồi.

Nếu cứ tiếp tục, có khi Matsuda sẽ thực sự nổi cáu mất.

[Biết rồi, tớ không nói nữa. Nghỉ ngơi cho khỏe nhé, mai gặp lại, Matsuda-kun.]

[Tùy cậu.]

Cứ thế này bảo sao không muốn trêu cho được.

Cố gắng kìm nén cảm giác đó, Miyuki gửi một biểu tượng cảm xúc nắm chặt tay tức giận để kết thúc cuộc trò chuyện với Matsuda.

‘A, đúng rồi.’

Nhắc mới nhớ, cô quên béng mất việc phải liên lạc với Tetsuya.

Đã bảo là sẽ liên lạc mà qua bao lâu rồi vẫn chưa nhắn... Thật có lỗi quá.

Cảm thấy tội lỗi, Miyuki ngay lập tức bắt đầu nhắn tin cho Tetsuya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!