Web Novel

Chương 247: Xin lỗi vì đã cư xử vô lễ

Chương 247: Xin lỗi vì đã cư xử vô lễ

“Đội trưởng.”

“...”

“Đội trưởng.”

“...”

Cố tình không trả lời cơ đấy. Chắc là thấy xấu hổ lắm đây.

“Này.”

“...”

Dù tôi có gọi một cách xấc xược, Renka vẫn nhất quyết làm ngơ.

Tôi bước ra sau lưng Renka, người đang giả vờ như không nghe thấy gì và bắt đầu rửa bát, rồi khẽ luồn tay xuống dưới lớp váy đang đung đưa của cô ấy.

“Hya...?”

Renka giật nảy mình trước cái chạm truyền đến từ đôi chân trần.

Cô ấy vươn một tay ra sau gạt tay tôi ra, hắng giọng "hừm hừm", rồi lại tiếp tục phớt lờ tôi, lấy xà phòng ra miếng bọt biển.

“Đã bảo là phải đeo găng tay vào cơ mà, sao không chịu nghe lời thế nhỉ?”

“...”

“Ếch xanh ương bướng à?”

“A... Lải nhải ồn ào chết đi được... Ước gì cậu ta ngậm miệng lại...”

Cái dáng vẻ lầm bầm cố tình để tôi nghe thấy sao mà đáng yêu thế không biết.

Nếu là Miyuki hay Chinami, sau khi trải qua chuyện như vậy chắc chắn sẽ không dám nhìn thẳng vào mặt tôi, nhưng Renka lại cho thấy những phản ứng nảy lửa thật buồn cười.

Tôi khẽ cười khúc khích trước sự phản kháng rụt rè của Renka rồi lên tiếng.

“Đang nói tôi đấy à?”

“Lỗ tai bị điếc rồi sao...? Chẳng có tí ý tứ nào cả...”

“Bây giờ Đội trưởng đang chửi tôi đấy à?”

“...”

“Tôi đang hỏi là có phải Đội trưởng đang chửi tôi không.”

“Hình như có tiếng chó sủa đâu đây... Chắc mình phải đi khám tai mũi họng thôi...”

“Chân đẹp thật đấy. Muốn sờ ghê.”

Cô ấy giật thót trước lời nói trắng trợn của tôi.

Tôi cười khẩy, bước tới ngay sát sau lưng Renka và ôm lấy eo cô ấy.

“Hí...! Kh, khách...! Có khách kìa...!”

Đến lúc này, Renka mới chịu mở miệng nói chuyện với tôi.

“Làm gì có.”

“Không có...? Sao có thể...”

“Vừa ra ngoài rồi. Một người.”

“Th, thế à...? Dù sao thì buông ra đi... Đang trong giờ làm việc mà cậu làm cái trò gì thế...! Ông chủ mà thấy là cả hai đứa bị đuổi việc đấy...!”

“Nói ‘Xin lỗi vì đã cư xử vô lễ, thưa Chủ nhân’ đi rồi tôi buông.”

“Đ, đừng có nói nhảm nữa...! Buông ra...!”

“Nói đi. Nói ra là thấy nhẹ nhõm ngay.”

“Tên điên này... Buông tôi ra...!”

“Chỉ cần nói là được mà. Có khó gì đâu.”

“Quá khó là đằng khác...!”

Thấy Renka thể hiện ý chí thà chết cũng không chịu nói, tôi càng ôm chặt eo cô ấy hơn.

Sau đó, tôi đặt cằm lên vai cô ấy, tạo thành một tư thế ôm trọn từ phía sau.

“Á á á...! Bỏ ra...! Bỏ ra mau...!”

Không biết là do thấy xấu hổ tột cùng khi làm chuyện này ở nơi người khác có thể nhìn thấy, hay là do ngượng ngùng trước cảm giác từ đũng quần tôi truyền đến mông và eo cô ấy, mà Renka bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Trông hệt như một đứa trẻ lên năm đang ăn vạ vì không muốn ăn rau vậy.

Tôi muốn cứ giữ nguyên tư thế này xem sao. Tò mò không biết phản ứng của cô ấy sẽ còn mãnh liệt đến mức nào.

Tôi cố tình phả hơi thở thật chậm và dài lên má cô ấy.

Ngay lập tức, như cảm thấy nhột nhạt, Renka thốt lên một tiếng "Hiii" như thể vừa thấy ma và co rúm toàn thân lại.

“Nói đi.”

“Kh, không...!”

“Vậy thì nói cho tôi nghe đi.”

Khi giọng điệu chuyển từ ra lệnh sang nài nỉ, Renka khựng lại, nuốt nước bọt cái ực.

Cô ấy chỉ khẽ quay đầu, liếc nhìn khuôn mặt tôi đang kề sát bên cạnh rồi hỏi.

“N, nếu tôi nói thì cậu sẽ không làm mấy trò này nữa chứ...?”

“Hôm nay tôi sẽ không làm nữa.”

“Đáng lẽ cậu phải nói là từ nay về sau không làm nữa mới đúng, hôm nay là sao...! Không nói...!”

“Vậy thì cứ giữ nguyên thế này đi.”

“A, lỡ bị đuổi việc thì sao...!”

“Thế này vẫn nhận order được mà. Với lại lần trước tôi đã nói rồi đúng không? Nếu bị đuổi thì tôi sẽ thuê Đội trưởng làm hầu gái.”

“Bớt đùa đi...!”

“Trông tôi giống đang đùa à?”

“...”

Chắc là cạn lời trước giọng điệu nghiêm túc của tôi rồi sao?

Renka ngẩn người nhìn tôi, rồi lắc đầu nguầy nguậy như để tỉnh táo lại.

Tôi nhếch mép cười với cô ấy rồi nói.

“Không định nói à?”

“... Cảnh này hình như thấy ở đâu rồi thì phải...”

“Gì cơ?”

“À, không có gì...”

Renka đang lẩm bẩm một mình bỗng giật mình tự hoảng hốt rồi lấp liếm.

Trong bộ manga thể loại điều giáo mà MK giới thiệu có vài cảnh tương tự thế này, chắc cô ấy vừa nhớ ra.

Lỡ bị lộ thì sao... Phải cẩn thận chút chứ.

Tôi tặc lưỡi trong lòng, rồi lén lút đưa tay chạm vào vùng bụng dưới của Renka.

Ngay lập tức, từ chân lên đến mặt, Renka co giật theo từng đợt rồi vội vã hét lên.

“Ch, chờ đã...! Đừng...!”

“Thế thì nói đi.”

“... Này.”

“Sao.”

“Cậu đi quá giới hạn rồi đấy. Buông ra ngay đi.”

Có làm mặt nghiêm thì sao lại chọn đúng lúc này cơ chứ.

Chỉ giống như đang diễn kịch để thoát khỏi đây thôi.

Ít ra cũng phải điều chỉnh lại cái giọng đang run rẩy kia rồi hẵng quát... Renka của chúng ta không làm diễn viên được rồi.

“Đã bảo nói ra là nhẹ nhõm mà?”

“Vốn dĩ tôi không hiểu tại sao mình phải nói câu đó với cậu...!”

“Chống đối Chủ nhân thì phải xin lỗi mới là lẽ thường chứ?”

“Bớt sủa bậy đi...!”

“Vậy là không định nói đúng không?”

“Không có lý do gì để nói cả.”

Nghe câu trả lời của Renka, tôi khẽ thở dài, rồi ấn mạnh vào phần ngay dưới rốn của cô ấy.

“Hức...!”

Cơ thể cô ấy run lên bần bật như bị điện giật, cặp mông hơi lùi về phía sau, áp sát hoàn toàn vào đũng quần tôi.

“A...!”

Trong lúc Renka thốt lên tiếng kêu hoảng hốt và không biết phải làm sao, tay tôi đã hướng về phía đùi non gần bẹn của cô ấy.

Bàn tay chậm rãi di chuyển qua lớp váy, vuốt ve ngay dưới vùng chữ Y.

Cảm giác đó hẳn là vô cùng kích thích, miệng Renka tự động hé mở, phả ra hơi thở nóng hổi.

Đôi mắt cô ấy dại đi là điều đương nhiên.

Có vẻ như cơ thể cô ấy đã trở nên nhạy cảm sau chuyện xảy ra trong phòng thay đồ.

Cô ấy ngoan ngoãn tiếp nhận sự đụng chạm của tôi trong chốc lát, rồi,

“Hát...!?”

Cô ấy cắn chặt răng, bật ra một tiếng kêu như đang cố gắng níu giữ lại lý trí sắp sửa bay mất của mình.

“D, dừng lại đi... Tôi làm... Tôi nói là được chứ gì...!”

“Nghĩ lại thì không nói cũng được. Cứ giữ nguyên thế này tôi cũng thích.”

“Tôi không thích...! Nên tôi mới bảo là sẽ nói mà...!?”

“Vậy thì nói thử xem.”

“...”

Bảo là sẽ nói nhưng Renka lại tỏ rõ sự chần chừ.

Cô ấy im lặng một lúc khá lâu, không biết là do khó lòng chịu đựng được cảm giác tê dại truyền đến từ cơ thể,

hay là do nghĩ rằng không nên gây rắc rối cho quán, ánh mắt cô ấy trở nên kiên định.

“... Xin lỗi... vì đã...”

“Vì đã?”

“Cư, cư xử vô lễ...”

Nghe giọng nói chất chứa đầy sự nhục nhã và xấu hổ của cô ấy, tôi dùng giọng điệu dịu dàng hối thúc Renka.

“Tiếp theo thì sao?”

“... Không thể nói thêm được nữa đâu...”

“Lần trước Đội trưởng cũng nói rồi mà. Lúc thực hiện điều ước ấy.”

“Lúc đó là điều ước... nên tôi mới làm...! Bây giờ thì không thể...”

Nếu ép thêm chút nữa chắc có thể bắt cô ấy gọi cả danh xưng, nhưng thôi tha cho vậy.

Mức độ này cũng đủ thỏa mãn rồi.

Tôi vuốt ve mặt ngoài đùi Renka một lần cuối rồi kết thúc việc đụng chạm.

“Hà... Hà...”

Nhìn Renka lấy lại được tự do, đang tựa tay vào bồn rửa bát và hít thở sâu, tôi nhẹ nhàng vuốt lưng cô ấy và nói bằng giọng điệu vô cùng ôn hòa.

“Được rồi. Lần này tôi tha cho đấy, từ nay nhớ cẩn thận.”

“Vâng...”

Câu trả lời vừa rồi là sao? Vô tình thốt ra à?

Ừm ừm... Có tố chất trở thành một nô lệ xuất sắc đấy. Rất đáng khen.

“À, không...! Hếch...?”

Nhận ra sai lầm của mình, Renka giật thót rồi thốt lên một âm thanh kỳ quặc.

Có vẻ cô ấy vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ khi bản thân lại dùng kính ngữ trong khi không cần thiết phải làm vậy nữa.

Cô ấy nhăn mặt đến mức nhăn cả sống mũi, rồi tuôn ra một tràng chửi rủa vì thấy ghét cái điệu cười toe toét của tôi.

“Đ, đồ chó...!”

“Đã đến lúc Đội trưởng nên ngừng chửi thề rồi đấy nhỉ?”

“Cậu cư xử cái kiểu này thì làm sao mà không chửi cho được...!”

“Vừa nãy là do Đội trưởng tự mình nhầm lẫn mà.”

“... Tất cả là tại cậu.”

“Đổ lỗi cho tôi thì Đội trưởng thấy thoải mái hơn à?”

“Tôi chỉ nói sự thật thôi nên ngậm miệng lại đi. Và nhớ giữ lời hứa, đừng có làm mấy trò này nữa.”

“Đội trưởng biết lời hứa đó chỉ áp dụng cho hôm nay thôi đúng không?”

“...”

“Không trả lời à?”

“B, biết rồi...”

Tôi mỉm cười rạng rỡ với Renka, người đang chấp nhận với giọng điệu cam chịu, rồi nắm lấy bàn tay còn ướt nước vì rửa cốc của cô ấy và đan những ngón tay vào nhau.

Ngay lập tức, cô ấy giật nảy mình, trợn tròn mắt trừng trừng nhìn tôi.

“N, này...! Làm gì thế...! Đã bảo là không làm nữa cơ mà...!”

“Tôi chỉ bảo là không ôm nữa thôi.”

“Sao cậu ngang ngược thế...!”

“Móng tay đẹp đấy.”

“...”

Lời khen chân thành, không chút trêu đùa bất ngờ thốt ra khiến Renka cứng họng.

Tôi khẽ chạm vào những chiếc móng tay lấp lánh màu tím nhạt của cô ấy rồi hỏi.

“Đội trưởng tự sơn à? Lần trước tôi nhớ là màu đen mà, đổi rồi sao?”

“L, liên quan gì đến cậu...”

“Trả lời đàng hoàng xem nào.”

“... Đổi rồi...”

“Cũng hợp với Đội trưởng đấy, nhưng tôi nghĩ màu xanh đậm sẽ đẹp hơn.”

“Ồn ào quá...! Đừng có chỉ đạo chuyện làm móng của tôi...!”

“Tại sao?”

“Tại sao á... Cậu không biết thật hay giả vờ hỏi thế?”

“Buồn ghê.”

“Lúc nào cũng kêu buồn... Tôi biết thừa là cậu chẳng buồn tí nào đâu nên dẹp cái thói đạo đức giả đó đi...!”

Dù tỏ ra cộc lốc như thể rất ghét nói chuyện với tôi, nhưng Renka thậm chí không hề có ý định rút tay ra khỏi cái nắm tay đan chéo.

Việc cô ấy không đan tay lại mà duỗi thẳng ngón tay ra là một điểm trừ, nhưng xét đến tính cách của cô ấy thì mức độ này là quá đủ để cho qua rồi.

“Đội trưởng.”

“Sao... Gì nữa...”

“Ngày nghỉ Đội trưởng định làm gì?”

“Còn lâu mới đến ngày nghỉ, tự dưng hỏi làm gì? Tôi cũng chưa biết, nhưng chắc chắn một điều là sẽ không gặp cậu. Với lại buông tay ra đi. Giờ phải làm việc thật rồi.”

“Biết rồi.”

Tôi buông tay, lùi ra xa Renka, lấy các vật dụng dùng một lần từ trên kệ xuống và bắt đầu xếp vào các góc của quầy thu ngân.

Và Renka, có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi ngoan ngoãn buông tha cho cô ấy, đang tròn xoe mắt nhìn.

Hình như cô ấy hơi tiếc nuối thì phải?

Nếu mối quan hệ với cô ấy tiến triển thêm một bậc nữa, có lẽ thử làm thế này cũng không tồi.

Cô ấy sẽ cuống cuồng lên khi thấy tôi, người luôn bám dính lấy cô ấy, bỗng trở nên hờ hững...

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy thú vị rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!