Web Novel

Chương 344: Cuộc hẹn hò không có đào (3)

Chương 344: Cuộc hẹn hò không có đào (3)

Chinami đứng nghiêm trang như một tội nhân đang bị thẩm vấn trong trại giam.

Có vẻ việc có một người đàn ông bước vào phòng mình khiến em ấy vô cùng run rẩy.

Cái cảnh chủ khách hoàn toàn đảo lộn này trông thật lạ lẫm.

“Sư phụ.”

“Mya!?”

Tôi chỉ gọi thôi mà, có cần phải giật mình đến thế không.

Cứ thế này tôi sợ Momoka ở ngoài nghe thấy tiếng hét của Chinami rồi chạy vào mất.

“Hậu, Hậu bối gọi tôi sao...?”

“Vâng. Sư phụ cứ đứng thế làm tôi thấy không thoải mái, Sư phụ ngồi xuống đây cùng tôi được không?”

“A, cứ quyết định vậy đi...!”

Như thể vừa đưa ra một quyết định lớn lao, Chinami gật đầu rồi bước những bước cứng đờ đến ngồi ghé vào mép giường.

Nhìn bộ dạng đó cứ như một nghi phạm đang bị thẩm vấn vậy, tôi lên tiếng.

“Sao Sư phụ lại căng thẳng thế?”

“Hừm hừm...! Chuyện đó...”

Ngay lúc Chinami còn đang ấp úng chưa biết trả lời sao, thì có tiếng gõ cửa "cốc cốc" vang lên.

Chinami vội vàng đứng phắt dậy mở cửa, Momoka đưa ra một chiếc đĩa to như cái mâm.

“Hai đứa ăn tạm cái này trước đi nhé.”

“Dạ.”

Momoka đưa đĩa cho Chinami, vẫy tay với tôi đang ngồi ngoan ngoãn trên giường rồi cẩn thận đóng cửa lại.

Kỳ lạ là tôi rất thích Momoka.

Dù biết là không được, nhưng khao khát muốn chinh phục cô ấy còn lớn hơn cả Midori, khiến tôi khó lòng kiểm soát được dục vọng của mình.

Tôi cũng không biết tại sao nữa. Không nghĩ ra được lý do.

Có lẽ vì cách nói chuyện và hành động của cô ấy quá đỗi ngọt ngào, khiến tôi có cảm giác như hình bóng của Chinami đang chồng chéo lên cô ấy chăng.

Không chỉ giọng điệu mà cả ngoại hình của hai người trông cũng chẳng giống mẹ con mà giống chị em hơn, thậm chí còn giống như một cặp sinh đôi khác trứng sinh cùng ngày vậy.

Không tán tỉnh một người như thế thì thật là trái với đạo lý đúng không?

Không được. Phải nhịn.

Không được sa ngã. Ít nhất cũng phải có chút tinh thần thép chứ.

Gạt bỏ những tạp niệm xấu xa, tôi nhìn vào chiếc đĩa Chinami mang đến.

Đào được xếp cao như núi. Lúc đi hẹn hò không có món này tôi đã thấy mừng rồi... xem ra cứ ở cạnh Chinami thì kiểu gì cũng phải ăn đào.

“Vậy... chúng ta cùng ăn nhé?”

Chinami tạo một khoảng trống giữa tôi và em ấy, đặt chiếc đĩa lên đó rồi hỏi.

Tôi nở một nụ cười vui vẻ và đáp.

“Vâng, được thôi.”

“Hậu bối ăn trước đi...”

“Sư phụ ăn trước đi.”

“Hậu bối ăn trước mới đúng đạo lý...”

“Có vẻ chúng ta khó mà thống nhất được ý kiến nhỉ. Hay là ăn cùng lúc nhé?”

“A, cách hay đấy...! Vậy chúng ta làm thế đi.”

Chinami vui vẻ vỗ tay, cầm nĩa lên xiên vào giữa một miếng đào rồi đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy, ngay lúc định cùng em ấy đưa nĩa lên miệng thì,

Rè rè-!

Chiếc điện thoại xinh xắn đặt trên bàn học của Chinami rung lên.

“Mưat!?”

Chinami đang định ăn đào thì giật mình hoảng hốt, vội vàng cầm điện thoại lên.

“Là điện thoại của Bạn thân...?”

Đúng lúc thật đấy.

À không, cũng chẳng có gì là đúng lúc lắm nhỉ?

Tôi bảo Chinami cứ nghe máy đi, em ấy xin phép tôi rồi nhấn nút nghe.

“A, chào Bạn thân... Ừ. Mình đang ở nhà. Không đâu? Mình đang ở cùng Hậu bối nên không chán đâ... Hoee!?”

Đang nói dở, em ấy vội để điện thoại ra xa tai.

Không cần nhìn tôi cũng biết tại sao em ấy lại làm thế.

Ngay khoảnh khắc em ấy nói đang ở cùng tôi, Renka chắc chắn đã hét toáng lên vì kinh hãi.

“Hừm hừm...!”

Chắc thấy ngượng nên em ấy ho khan một tiếng rồi lại tập trung vào cuộc gọi, trông buồn cười thật.

Em ấy hạ giọng thì thầm to nhỏ gì đó với Renka rồi đột nhiên gọi tôi.

“À ừm... Hậu bối.”

“Vâng?”

“Bạn thân bảo muốn nói chuyện với Hậu bối...?”

“Vậy sao? Tôi hiểu rồi.”

Tôi nhận lấy chiếc điện thoại từ tay Chinami rồi lên tiếng.

“Vâng, Đội trưởng.”

-Này! Sao cậu lại ở đó?

“Không được ở đây à?”

-Tất nhiên là không được rồi...! Sao dám đến nhà Chinami...! Ra khỏi đó ngay! Cút khỏi đó ngay...!

Thấy Renka phản ứng như vậy, tôi có cảm giác như mình đang NTR Chinami từ tay chị ấy vậy.

Nhưng sao lại thấy kích thích ngầm thế này nhỉ? Dạo này ham muốn tình dục cứ trỗi dậy bất kể lúc nào, chắc tôi phải đi khám bác sĩ thật rồi.

“Không thích.”

-Ra ngay! Rồi cứ thế mà chết đi!

Chị ấy đang thốt ra mấy lời thoại y hệt mấy nhân vật Tsundere trong truyện tranh thiếu nữ.

Biết có nói thêm cũng vô ích với một Renka đang nổi trận lôi đình, tôi phớt lờ lời chị ấy và hơi để điện thoại ra xa tai.

“Nói xong chưa để tôi cúp máy?”

“A, Bạn thân bảo sẽ cúp máy sao?”

“Không phải vậy đâu.”

“Vậy thì không được cúp máy đâu. Đưa đây cho tôi. Alo, mình nghe máy rồi đây. Hả? Đe dọa gì cơ...? Không đâu...? Là mình mời Hậu bối đến mà... A... Tuyệt đối không có chuyện đó đâu.”

Giọng nói bối rối của Chinami khi nhận lại điện thoại.

Có vẻ Renka đang ra sức nói xấu tôi sau lưng.

“Hả, hả...? Chuyện đó... Chuyện đó là không thể nào...!”

Sau một cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Renka, Chinami lễ phép chào tạm biệt rồi nhấn nút kết thúc cuộc gọi.

Sau đó, em ấy cứ lén lút nhìn sắc mặt tôi rồi bắt đầu ăn đào.

“Đội trưởng nói gì vậy?”

Tôi nhích mông lại gần em ấy và hỏi, Chinami giật thót mình rồi lảng tránh ánh mắt của tôi.

“Chuy, chuyện đó không thể nói cho Hậu bối biết được...”

“Sao vậy? Tôi muốn biết mà.”

“Ưm... Chuyện đó...”

Chinami ngập ngừng.

Chắc chắn là đã nghe Renka nói điều gì đó không hay về tôi rồi.

Tôi hối thúc em ấy đang không biết phải làm sao.

“Nói cho tôi biết đi.”

Thế là Chinami thở dài một hơi đáng yêu "Aizz...", rồi dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu thuật lại lời Renka.

“Nế, nếu Hậu bối có hành động gì khả nghi thì...”

“Thì?”

“Bạn thân bảo tôi hãy đá vào hạ bộ của Hậu bối...”

Biết ngay là sẽ nói mấy lời đó mà.

Dù không đến mức quá đáng nhưng dám xúc phạm Chủ nhân thì không thể để yên được đúng không?

Phải trừng phạt chị ấy bằng một cú xuất tinh trong nữa mới được.

Chinami ăn tối trong trạng thái lơ lửng, chẳng biết cơm đang chui vào miệng hay vào mũi nữa.

Có vẻ việc mời một người đàn ông đến nhà khiến em ấy vô cùng xấu hổ.

Vì thế mà trong suốt bữa ăn, hầu như chỉ có tôi và Momoka trò chuyện với nhau.

“Matsuda-kun có thích rễ ngưu bàng xào không?”

“Cháu hay ăn món này lắm ạ.”

“Trứng cuộn trứng cá tuyết thì sao?”

“Cháu thích ạ.”

“Còn món này? Có hợp khẩu vị cháu không?”

Momoka chỉ vào một món gì đó có đào và đậu phụ trộn lẫn vào nhau.

Bề mặt trắng muốt của đậu phụ và phần thịt quả màu vàng ươm của đào được rưới một loại chất lỏng màu nâu, ăn thử thì thấy vị mặn ngọt hòa quyện trong miệng... chắc là salad.

“Ngon lắm ạ.”

Thực ra vì hương vị quá lạ lẫm nên tôi không muốn ăn lần thứ hai chút nào.

“May quá nhỉ? Cháu có thích cà ri không?”

“Cháu thích ạ.”

“Vậy lần sau cô nấu cà ri đào cho cháu nhé?”

Cà ri gì cơ?

Câu hỏi đó suýt nữa thì bật ra khỏi cổ họng tôi nhưng đành nuốt ngược vào trong.

Có cả cà ri đào nữa sao? Cà ri cho trái cây vào thì tôi thấy nhiều rồi, nhưng đào thì đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy.

“Vâng... Cháu sẽ mong chờ ạ.”

“Fufu... Cô biết rồi. Chinami không thấy ngon miệng sao con?”

Momoka hỏi Chinami đang gảy gảy đũa.

Chinami giật mình, vội xúc một thìa cơm to tướng đưa lên miệng.

“Dạ không ạ...! Con đang ăn rất rất ngon miệng đây ạ.”

Trong một bầu không khí mà Chinami cứ như khách đến chơi nhà, chúng tôi cũng dùng xong bữa tối.

Sau đó, tôi nán lại phòng Chinami trò chuyện với em ấy đến khá muộn rồi mới ra về.

“Cháu về cẩn thận nhé, lần sau lại đến chơi nha.”

Momoka cúi đầu tiễn tôi, phần cổ tròn của chiếc áo thun cotton cô ấy đang mặc trễ xuống do trọng lực...

Bên trong là chiếc áo lót màu hồng, và một bộ ngực... có kích cỡ tương đương với Chinami... trông có vẻ rất tuyệt nếu được chạm vào.

Nghĩ thầm rằng cô ấy còn thiếu cảnh giác hơn cả Chinami, tôi cúi đầu chào lại rồi cùng Chinami đi ra bãi đỗ xe công cộng trong công viên.

“Vậy... Hậu bối về cẩn thận nhé...”

Lời tạm biệt của Chinami khi đang nắm chặt tay tôi trước mũi xe.

Miệng thì nói vậy nhưng cơ thể lại thể hiện sự lưu luyến không muốn rời xa, trông đáng yêu vô cùng.

“Lên xe đi. Tôi chở Sư phụ đến tận cổng chung cư.”

“Dạ? Ngay trước mặt thôi mà?”

“Muộn rồi, nguy hiểm lắm.”

“Vậy sao...? A ha...! Ra là vậy...!”

Nhận ra ẩn ý muốn ở bên nhau thêm một chút của tôi, khuôn mặt Chinami bừng sáng.

Tôi khẽ cười, cùng Chinami trải qua một khoảng thời gian ngượng ngùng trong xe, rồi thả em ấy xuống và lái xe về nhà.

Thời tiết đẹp thế này, gió thổi mát rượi, cứ thế mà về nhà thì phí quá.

Nghĩ vậy, tôi liền gọi điện cho Renka.

-Này! &@&($%$@&!

Chưa đầy hai hồi chuông, Renka đã bắt máy và nổi trận lôi đình.

Âm thanh bị xé toạc nên tôi chẳng nghe rõ chị ấy đang nói gì.

Nhưng chắc chắn là đang chửi rủa rồi.

Giọng hét có thể xuyên thủng cả công nghệ điện thoại di động ngày nay... Có vẻ việc tôi đến nhà Chinami không chỉ khiến chị ấy kinh ngạc mà còn mang đến sự bất an nữa.

Tôi để điện thoại ra xa tai một chút, đợi tiếng hét chói tai lắng xuống rồi mới lên tiếng.

“Chị vừa hét vào mặt tôi đấy à?”

-... Không có.

“Không có là không có thế nào. Chị đùa à? Việc tôi đến nhà Sư phụ là chuyện đáng bị bức ép đến mức này sao? Chị đang ở đâu đấy?”

-Cậu, cậu hỏi để làm gì? Đừng có mơ mà tìm đến đây...!

“Vậy thì xin lỗi đi.”

-Bắt tôi xin lỗi cái gì chứ...!

“Vì đã chửi rủa tôi, vì đã hét vào mặt tôi.”

-Cậu, cậu là học sinh trung học đang tuổi dậy thì chắc?

“Thế Đội trưởng là đứa trẻ lên 4 à? Ghen tị chỉ vì tôi đến nhà Sư phụ sao?”

-Cái gì... Ai thèm ghen tị chứ! Đó không phải là ghen tị mà là...

“Thôi đủ rồi, mau xin lỗi đi. Rồi tôi sẽ bỏ qua cho chuyện lần này.”

-A, cậu phải nói xem có chuyện gì xảy ra không đã...

“Có cả mẹ Sư phụ ở đó nên không có chuyện gì lớn đâu.”

-Vậy tức là nếu không có mẹ ở đó thì sẽ có chuyện lớn xảy ra chứ gì...!

“Cứ bắt bẻ thế thì đến bao giờ mới xong. Giờ đến lượt Đội trưởng xin lỗi rồi đúng không?”

-...

Lòng tự trọng và nỗi sợ hãi về tương lai.

Trong thâm tâm Renka, hai luồng cảm xúc đó đang đấu tranh gay gắt, tôi như có thể nhìn thấy rõ mồn một.

-Tôi xin lỗi...

Cuối cùng, nỗi sợ hãi đã chiến thắng, chị ấy đành phơi bày lòng tự trọng bị tổn thương qua giọng nói.

Tôi nín lặng cười khúc khích rồi nói.

“Nói lại. Thật lễ phép vào.”

-Làm gì có chuyện bắt xin lỗi lễ phép chứ...!

“Lúc nãy Đội trưởng nổi cáu với tôi vì một lý do vô lý khiến tôi tổn thương lắm đấy. Cần một lời xin lỗi lễ phép hơn.”

-Nói nhảm...

“Đừng làm tôi cáu, nhanh lên.”

Tôi ngắt lời Renka khi chị ấy định tuôn ra những lời chửi rủa và hối thúc, Renka liền chêm vào một tiếng đệm kỳ quặc để bộc lộ cảm xúc của mình.

Và không lâu sau,

-... lỗi...

Từ đầu dây bên kia vang lên một giọng nói nhỏ xíu gần như không thể nghe thấy.

“Chị nói gì cơ?”

-Em xin lỗi...

Tôi không mong đợi chị ấy sẽ dùng kính ngữ đâu, nhưng quả nhiên Renka của chúng ta rất biết cách làm người khác hưng phấn.

“Lần sau nhớ cẩn thận đấy.”

-...

“Không trả lời à?”

-B, biết rồi...

Hừm hừm. Thấy chị ấy ngoan ngoãn phục tùng thế này, tự dưng tôi lại muốn gặp chị ấy.

Gặp nhau nhé? Phải thế mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!