Web Novel

Chương 430: Nhật ký thuần hóa Renka 5 (2)

Chương 430: Nhật ký thuần hóa Renka 5 (2)

“Cho em nước...”

“Chạy đi.”

“Nước...! Cho em nước...! Đừng đi mà...!”

Nhìn Hiyori đang cố sống cố chết đuổi theo tôi - kẻ đang cầm bình nước đi xa dần, tôi suýt nữa thì phá lên cười.

Nếu bây giờ mà cười thì chắc chắn cô ấy sẽ làm nũng hỏi tại sao lại trêu cô ấy cho xem.

Đã đổ mồ hôi ròng ròng rồi thì không nên làm tăng huyết áp nữa.

Chơi trò đuổi bắt với Hiyori một lúc vừa đủ, tôi đi chậm lại.

Sau đó, tôi giơ bình nước lên cao trước mặt Hiyori đang thở hổn hển đuổi theo.

“A đi.”

“Aaa...”

Hiyori há hốc miệng, ánh mắt chỉ dán chặt vào bình nước trước mặt.

Thể diện đã bay biến đi đâu mất, tôi rót một dòng nước nhỏ vào miệng cô ấy và dặn dò.

“Ngậm lại rồi nuốt từ từ thôi.”

Ực.

Yết hầu của Hiyori - người chẳng thèm nghe lời tôi - chuyển động mạnh.

Cô ấy đã nuốt ực ngụm nước trong một lần.

Tôi cũng đoán trước là sẽ thế này rồi... Biết thế chỉ rót cho một ngụm nhỏ thôi.

“Tôi đã bảo nuốt từ từ rồi mà sao em cứ làm ngược lại thế?”

“Mệt quá... Cho em thêm đi...”

“Sẽ uống từng ngụm nhỏ chứ?”

“Vâng...!”

“Từ giờ cũng sẽ nghe lời tôi chứ?”

“Vâng...!”

“Sẽ không ăn mặc hở hang như đã hứa chứ?”

“Vâng...!”

Cái này kích thích thật đấy. Cảm giác như đang thuần hóa vậy.

Giống như một chú cún con đang vẫy đuôi mừng rỡ trước món ăn vặt, tôi đang phân vân không biết có nên hỏi thêm vài câu với Hiyori đang thở hổn hển hay không, thì nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô ấy và thay đổi ý định.

Không cho uống chắc cô ấy chết mất. Thể lực yếu thế này thì đêm đến biết làm sao đây.

Khác với Miyuki, làm một hiệp xong chắc cô ấy lăn ra ngủ luôn quá?

Nhưng như thế trông cũng không tệ.

Tập thể dục xong, tôi cùng Hiyori - người đang rũ rượi vì kiệt sức - trở về nhà.

Sau đó, tôi bảo cô ấy vào phòng tắm có bồn tắm lộ thiên, còn tôi thì tắm nhanh ở phòng tắm nhỏ.

Hiyori mãi không thấy ra.

Cho đến khi tôi sấy tóc xong và đang xem TV, trong bồn tắm vẫn im ắng, thậm chí không nghe thấy cả tiếng vòi hoa sen.

Thấy lạ, tôi gọi Hiyori từ ngoài cửa phòng tắm.

“Này.”

Dù gọi khá to nhưng không có tiếng trả lời.

Không lẽ cô ấy bị thiếu máu rồi ngất xỉu rồi sao?

Cảm giác bất an ập đến, tôi hé mở cửa phòng tắm.

Cạch.

Chắc chắn cô ấy phải nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng vẫn không có phản ứng gì.

Ngất thật rồi à?

Sự lo lắng dâng trào, tôi mở toang cửa và nhìn vào bồn tắm lộ thiên.

Trong bồn tắm đang bốc khói nghi ngút, Hiyori đang dang rộng hai tay trên thành bồn như một tên giang hồ và ngâm mình.

Cô ấy nhắm mắt, ngửa đầu ra sau, có vẻ như không hề nhúc nhích.

Ngay lúc tôi đang nghĩ vậy thì,

“Ưm.”

Hiyori chép miệng nhóp nhép rồi chun mũi lại.

Đó là một hành động giống như đang nói mớ.

Thì ra là ngủ gật.

Cảm giác nhẹ nhõm trào dâng, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi đóng cửa lại.

Sau đó, tôi gõ cửa thật mạnh để Hiyori tỉnh giấc.

Rầm! Rầm!

Ngay sau đó, cùng với tiếng nước bắn tung tóe từ bên trong, giọng của Hiyori vang lên.

“Gì vậy ạ...!?”

“Không thấy trả lời nên tôi gõ thử. Em ngủ gật à?”

“Vâng... Em tắm nhanh rồi ra ngay đây.”

“Cứ từ từ thôi.”

Mất cảnh giác thật đấy... Nếu tôi bước thêm một bước nữa vào bồn tắm thì đã nhìn thấy hết cơ thể trần truồng của cô ấy rồi, sao lại ngủ say sưa thế không biết.

Cũng may tôi không phải là một kẻ cực kỳ xấu xa đấy.

Một lúc sau, Hiyori bước ra với đôi mắt lờ đờ.

Nhìn thấy bộ dạng đó, tôi buông lời bâng quơ.

“Nếu buồn ngủ quá thì nghỉ một lát rồi hẵng về.”

“A, anh nói gì thế...! Em sẽ về nhà.”

Có vẻ cô ấy vẫn để tâm đến câu nói bảo ngủ lại của tôi lần trước.

Tôi bật cười trước vẻ mặt sợ sệt của Hiyori, cô ấy tưởng tôi đang chế giễu mình nên nổi cáu nói tiếp.

“Vừa rồi là sao ạ?”

“Sao là sao?”

“Cái nụ cười đó là sao chứ.”

“Vì thấy em đáng yêu.”

“D, dạ...!?”

Cô ấy giơ một tay lên ngang ngực, lùi một chân về phía sau và tỏ vẻ ngạc nhiên.

Thấy phản ứng vừa rồi rất giống Chinami, tôi nhún vai rồi chỉ vào góc phòng.

“Sấy tóc đi. Rồi về nhà. Quần áo thì mặc bộ em mặc lúc đến ấy. Đằng nào tôi cũng chở em về bằng xe mà.”

“... Không thích đâu? Em sẽ mặc bộ này về.”

“Vậy thì tùy em. Nhưng cái quần em bảo giặt rồi trả tôi lần trước đâu rồi?”

“Em sẽ gom lại rồi trả một thể.”

Đã để một đống quần áo ở nhà Miyuki rồi, cứ đà này chắc tôi chẳng còn bộ nào để mặc mất.

Lâu rồi không đi mua sắm nhỉ? Ngày mai gặp Renka phải suy nghĩ xem sao.

Gặp Renka trong trang phục mang đậm vẻ trưởng thành với chiếc áo sơ mi sát nách màu trắng giống áo blouse, quần âu đen ống loe và đôi sandal cao gót, tôi khẽ cúi đầu chào.

“Chào Đội trưởng.”

“Chào hỏi cho đàng hoàng vào.”

“Vâng. Chào Đội trưởng ạ.”

Lông mày Renka giật giật.

Nếu là bình thường, tôi đã cãi lại rằng tôi chào đàng hoàng rồi mà sao lại bắt bẻ, nhưng nay tôi lại ngoan ngoãn đổi giọng?

Đối với Renka, không có chuyện gì kỳ lạ hơn chuyện này.

“Cậu làm gì thế?”

“Làm gì là làm gì ạ?”

“Sao... thôi bỏ đi.”

Sao tự dưng lại ngoan ngoãn nghe lời thế.

Chắc cô ấy muốn nói câu này nhưng lại thấy khó mở lời nên đành im lặng.

Theo quan niệm xã hội thì nghe lời là tốt mà.

Có vẻ cô ấy sợ nếu nói ra tôi sẽ nhìn cô ấy bằng ánh mắt kỳ lạ, hoặc sợ bị trêu chọc nên mới im lặng.

Phải thành thật nói ra thì mối quan hệ mới phát triển được chứ...

Chắc tại bị tôi bắt nạt nhiều quá nên cô ấy mới cảnh giác như vậy.

Nghĩ vậy tự nhiên tôi lại thấy hơi có lỗi.

Khác với Renka ăn mặc như nhân viên công sở, tôi lại mặc trang phục khá thoải mái.

Cảm giác hơi giống một nữ giáo sư và một nam sinh viên đang hẹn hò bí mật nên tôi thấy khá kích thích, tôi hỏi.

“Lúc đến đây không có vấn đề gì chứ ạ?”

“Ừ.”

“Vậy chúng ta vào nhé?”

“Ừ.”

Trượt.

Khi tôi định vòng tay qua eo Renka - người đang trả lời bằng giọng vô cảm, cô ấy ngoảnh mặt đi và lườm tôi.

Nhưng chỉ có vậy, cô ấy không hề phản kháng mà chỉ gồng mình chịu đựng cánh tay đang kéo cô ấy vào lòng tôi.

Nhìn cô ấy cố gắng gồng eo mà không để lộ ra ngoài, tôi nói.

“Đội trưởng ghét thế à?”

“Ghét gì?”

“Bụng Đội trưởng gồng cứng ngắc rồi kìa.”

“... Ồn ào quá.”

Bật cười thành tiếng, tôi buông tay ra và bước vào cửa hàng trước Renka một bước.

Sau đó, tôi bắt đầu ngắm nghía những figure được trưng bày trong tủ kính trải dài từ lối vào.

“Có thắc mắc gì không?”

Renka rất ghét tôi nói chuyện về otaku.

Vậy mà cô ấy lại chủ động muốn giải thích cho tôi?

Điều đó có nghĩa là Renka cũng đã bắt đầu cảm nhận được. Luồng không khí đáng ngờ đang bao quanh tôi.

Có vẻ thời điểm cô ấy trở nên sốt ruột sẽ đến sớm hơn dự đoán của tôi.

Cười thầm trong bụng, tôi chỉ vào một figure robot trong tủ kính trong suốt.

“Cái kia là gì vậy ạ?”

“Nhân vật chính của bộ mecha mới ra mắt hai tháng trước.”

“Tôi không biết là Đội trưởng cũng thích xem thể loại mecha đấy.”

“Bình thường tôi không xem đâu, nhưng anime mecha mới ra hiếm lắm nên tôi có xem thử một chút.”

“Có hay không ạ?”

“Thì... cũng tàm tạm.”

“Vậy ạ. Chắc tôi cũng phải xem thử mới được. Đội trưởng không mua gì à?”

“Tôi không.”

“Có cái nào đáng để giới thiệu không ạ?”

“... Cậu bảo định mua figure Gia đình Điệp viên cơ mà?”

“Đội trưởng bảo hot quá nên chắc hết hàng rồi mà.”

“Đó là hàng mới, còn figure cũ chắc vẫn còn vài cái đấy. Lại đây.”

Renka không chút do dự tìm đến góc trưng bày và bước đi.

Đi theo cô ấy, quả nhiên đúng như lời cô ấy nói, có vài figure Gia đình Điệp viên không dán tem hết hàng.

Đang nở nụ cười tươi rói, tôi liền thu lại biểu cảm khi cô ấy quay lại, vừa lướt nhìn những figure chibi 2 đầu vừa gật gù.

“Đáng yêu thật. Chắc tôi phải mua ba cái này thôi.”

“Cậu biết là phải kiểm tra màu sơn trước khi bóc vỏ hộp đúng không?”

“Không ạ. Tôi không biết. Phải làm thế à?”

“Ừ. Bóc ra rồi khó đổi lắm. Nhưng mà... figure chibi 2 đầu thường làm khá tốt nên chắc không cần lo đâu.”

“Tôi biết rồi.”

Nói với nhân viên để mua figure xong, tôi kiểm tra qua loa màu sơn rồi cho vào túi giấy.

Sau đó, tôi cùng Renka rời khỏi cửa hàng.

“Không ăn cơm cũng được chứ?”

Renka vừa vuốt cổ áo sơ mi sát nách vừa hỏi.

Giọng điệu không chút trầm bổng, cảm giác như đang giải quyết công việc bắt buộc chứ không phải đang hẹn hò.

Nhưng trái ngược với giọng điệu, trong lòng cô ấy chắc chắn đang hơi bất an.

“Vâng, ừm... Không ăn cũng được ạ. Đội trưởng bận à?”

“Không.”

“Vậy chúng ta xem một bộ phim nhé?”

“Được thôi.”

Nhìn xem.

Nếu là trước đây thì cô ấy đã giả vờ không thích rồi làm giá một chút, nhưng bây giờ lại đồng ý một cách rất sảng khoái.

Thậm chí còn không dùng những từ như 'Cứ làm đi', 'Tùy ý cậu' mà trả lời là được.

Lên xe cùng Renka, tôi đặt túi giấy ở ghế sau rồi khởi động xe.

Sau đó, khi Renka đã thắt dây an toàn, tôi vừa cài định vị vừa lẩm bẩm như thể đang nói bâng quơ.

“Đáng lẽ phải đi khách sạn cùng Sư phụ với Đội trưởng nữa chứ.”

“Nói gì thế...! Không đi đâu. Chinami có thể đồng ý nhưng tôi thì khác. Tôi sẽ không thỏa mãn dục vọng đen tối của cậu đâu.”

“Vậy ạ... Tiếc thật.”

“Tiếc gì chứ? Vốn dĩ chuyện đó là đương nhiên mà.”

“Tôi nói tiếc không phải với ý đó đâu ạ.”

“Vậy thì là ý gì?”

“Ý tôi là vì Đội trưởng có vẻ ghét nên tôi sẽ từ bỏ. Nên tôi mới bảo tiếc.”

“Vậy sao...?”

“Vâng. Chuyện khách sạn từ hôm nay tôi sẽ không nhắc lại nữa.”

“... Thật á?”

Vì không nhìn Renka nên tôi không biết hiện tại cô ấy đang làm biểu cảm gì.

Nhưng có một điều chắc chắn là, trong đó sẽ chứa đựng sự nghi ngờ.

“Thật mà. Trong lúc đi đường Đội trưởng cứ chọn phim đi nhé.”

“Thể loại gì?”

“Thể loại Đội trưởng muốn xem ấy ạ.”

“Tôi thì không có gì đặc biệt... Để tôi xem có phim gì đang chiếu đã. Cậu định đến rạp chiếu phim gần đây đúng không?”

“Vâng.”

“Biết rồi. Vậy tôi tự đặt vé nhé?”

“Đội trưởng cứ làm vậy đi.”

“... Đúng là tên kỳ lạ.”

Cô ấy lầm bầm bằng một giọng rất nhỏ.

Cảm thấy sự khác thường ở tôi - kẻ hôm nay hầu như không có chút tinh nghịch nào, và việc cô ấy bộc lộ điều đó ra ngoài vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Vào trong rạp chiếu phim tôi cũng sẽ không chạm vào eo cô ấy như lúc nãy đâu.

Phải hạn chế tối đa việc đụng chạm để xem phản ứng của cô ấy thế nào.

Với quyết tâm đó, tôi liếc nhìn cô ấy đang bắt đầu tìm kiếm phim trên điện thoại qua gương chiếu hậu, rồi cho xe lăn bánh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!