Web Novel

Chương 175: Nhật ký thuần hóa Renka 1 (3)

Chương 175: Nhật ký thuần hóa Renka 1 (3)

Hôm nay trông Renka khá là dễ thương.

Không phải khuôn mặt dễ thương, mà là hành động của cô ấy.

Cô ấy ôm khư khư chiếc túi giấy đựng goods vừa mua vào lòng và nhìn thẳng về phía trước, ai nhìn vào chắc chắn cũng sẽ nghĩ giống tôi thôi.

Đạp phanh khi gặp đèn đỏ, tôi liếc nhìn Renka vẫn đang ngồi bất động.

Sau đó, tôi cất giọng hơi trầm xuống hỏi.

“Đội trưởng mệt à?”

“... Cũng không hẳn?”

“Vậy Đội trưởng có muốn đi uống cà phê không?”

“Cà phê?”

“Vâng. Cà phê.”

“Tôi... ừm...”

Renka phân vân một lúc, liếc nhìn sắc mặt tôi rồi,

“Một ly chắc cũng không sao. Hôm nay cậu cũng giúp tôi nên để tôi mời cà phê.”

Cô ấy đồng ý mà không chút do dự.

So với việc lúc nãy cô ấy bảo muốn tự đi về thì câu trả lời hiện tại có thể coi là khá bất ngờ.

Muốn trả nợ vụ mua thêm goods sao?

Dù là gì thì cũng có lợi cho tôi, nên tôi lái xe hướng đến một chuỗi quán cà phê gần đó.

Và Renka, ngay khi bước vào quán, cô ấy đã chào nhân viên và gọi món theo yêu cầu một cách thành thạo.

“Cho một Frappuccino kem trà xanh, đổi syrup thành white mocha, thêm xốt caramel và extra powder nhé.”

Trong lúc tôi còn đang ngớ người trước hình ảnh ngoài sức tưởng tượng đó, cô ấy đã gọi món xong và quay lại hỏi tôi.

“Còn cậu?”

“Ừm... Tôi uống Americano đá thôi.”

“Vậy à? Được rồi.”

Renka thanh toán tiền cà phê, nhận thẻ rung rồi cùng tôi ngồi vào một chiếc bàn trong góc.

Khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ không có gì để nói. Nhưng có vẻ cô ấy cũng cảm thấy khó chịu với bầu không khí ngượng ngùng này.

Đọc được suy nghĩ của cô ấy, tôi lên tiếng hỏi.

“Đội trưởng thường xuyên gọi món kiểu đó à?”

“Cái gì? À... ừ. Đến chuỗi này thì tôi luôn gọi như vậy.”

“Chắc Đội trưởng hay đi cùng sư phụ lắm nhỉ?”

“Chinami ít khi đến đây lắm. Rủ đi cậu ấy cũng không thích.”

“Tại sao? Vì không có món gì liên quan đến đào à?”

“Đúng vậy. Chinami muốn thêm thịt quả đào nhưng ở đây không có. Nên khi đi cà phê với Chinami, tôi thường đi quán khác.”

Quả nhiên là Chinami. Không bao giờ làm tôi thất vọng.

“Vậy Đội trưởng đến đây với ai?”

“Nhiều lúc tôi đi một mình, cũng có lúc đi với bạn khác...”

“Bạn khác là ai.”

“... Người mà cậu không biết.”

Cô ấy lườm tôi với vẻ mặt như muốn nói ‘hỏi mấy cái đó làm gì’.

Tôi cười khúc khích, chỉ vào chiếc thẻ rung đang đặt trên bàn.

“Thẻ rung kìa.”

“Để tôi đi lấy?”

Vậy để chủ nhân là tôi đi lấy nhé?

Hỗn xược thật...

“Đi cùng nhau không?”

Có vẻ cảm thấy bất an trước giọng điệu cợt nhả của tôi, Renka rùng mình rồi cầm chiếc thẻ rung lên.

“Không... Để tôi đi lấy cho.”

Sau đó, cô ấy thở dài thườn thượt như cố tình cho tôi nghe thấy, rồi bưng chiếc khay nhám mang đến và cẩn thận đặt xuống bàn.

“Tôi uống đây.”

“Ừ.”

“Cho tôi uống thử một ngụm của Đội trưởng được không?”

“Tất nhiên là không được.”

“Một ngụm thôi.”

“Không. Cậu uống phần của cậu đi.”

Renka kiên quyết từ chối, cầm ly Frappuccino trà xanh lên và xoay người sang một bên.

Trông cô ấy giống hệt một đứa trẻ không muốn bị cướp mất đồ chơi. Chắc vì đã quen với tôi hơn một chút nên cô ấy mới hành động như vậy nhỉ?

Cái vẻ đỏng đảnh đó... Vừa ý tôi lắm.

Tôi mỉm cười, ngoan ngoãn hút ly Americano của mình, thỉnh thoảng lại trò chuyện dăm ba câu với Renka để giết thời gian.

Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau.

Trong lúc Miyuki có việc phải đến phòng giáo viên nên đi trước, tôi tách khỏi Tetsuya và đi đến phòng câu lạc bộ.

Để làm trước một số việc của ngày hôm nay.

Thà làm thế này còn hơn là lãng phí thời gian vô bổ với Tetsuya.

Như vậy thì thời gian âu yếm với Chinami cũng sẽ tăng lên.

Khi tôi đến phòng câu lạc bộ và định dùng chìa khóa mở cửa,

“Matsuda?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại xem là ai thì thấy Renka đang đứng đó, cau mày.

Chắc tại hôm qua thấy cô ấy mặc thường phục nên hôm nay nhìn cô ấy mặc đồng phục lại thấy khá mới mẻ.

Bình thường thì phải ngược lại mới đúng chứ nhỉ? Tâm lý con người đúng là khó hiểu thật.

Thấy Renka xuất hiện đột ngột, tôi nghiêng đầu hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cậu mới là người có chuyện gì ấy?”

“Tôi hỏi trước mà.”

“Định chơi trò trẻ con à? Vậy thì tôi là Đội trưởng.”

“Định dùng quyền lực để chèn ép tôi sao?”

“Đúng vậy. Dù sao thì cậu làm gì ở đây?”

“Không có việc gì làm nên tranh thủ lúc rảnh rỗi đến làm việc thôi. Đội trưởng đến đây làm gì?”

“Tôi á? Tôi cũng... đến làm việc... coi như trả tiền goods...”

Ừm ừm... Ân oán phân minh gớm nhỉ.

Sự phục vụ tự nguyện của một nô lệ... Đáng khen đấy.

“Tiền goods chẳng phải đã trừ vào tiền cà phê rồi sao?”

“Tôi nghĩ thế vẫn chưa đủ... Không biết cậu lại kiếm cớ bắt bẻ gì nữa...”

“Bắt bẻ gì cơ?”

“Làm sao tôi biết được...”

Cứ nói thẳng là vì biết ơn nên muốn giúp đỡ là xong, bày đặt viện cớ vớ vẩn.

Bật cười trước dáng vẻ chuẩn tsundere của cô ấy, tôi nói.

“Đội trưởng tặng quà cho cháu chưa?”

“... Mới có một ngày thì làm sao mà tặng được? Có sống chung đâu.”

“Vậy khi nào Đội trưởng định tặng?”

“Chắc cuối tuần phải về quê một chuyến...”

“Vậy cuối tuần Đội trưởng sẽ về quê à?”

“G, gửi bưu điện cũng được mà...”

“Lỡ hỏng thì sao?”

Chắc việc tôi hỏi cặn kẽ khiến cô ấy hơi áp lực chăng?

Renka khẽ đảo mắt lảng tránh ánh nhìn của tôi rồi trả lời.

“Móc khóa thì không lo hỏng, còn standee thì bọc xốp hơi cẩn thận... Không, tại sao tôi lại phải giải thích cả mấy cái cách này cho cậu nghe chứ...?”

“Vì tôi cũng có cổ phần trong đó mà.”

“Cái đó thì đúng là vậy... Nhưng sao cậu cứ...”

“Nói trống không á?”

“... Cậu biết rõ nhỉ... Ăn nói cho lễ phép vào...?”

“Cỡ này thì không sao chứ nhỉ?”

“Không sao chút nào đâu...”

“Vẫn còn hơi gượng gạo à?”

“A, ai bảo là vẫn còn...? Tôi chưa từng nói thế...!”

Tại sao chỉ cần nói chuyện với Renka thôi cũng thấy thú vị nhỉ?

Vì cảm giác trêu chọc rất đã sao? Cảm giác mang lại niềm vui khác hẳn với Miyuki và Chinami.

Tôi rất muốn tiếp tục trêu chọc cô ấy nhưng không nên vượt quá giới hạn.

“Tôi biết rồi. Xin lỗi nhé.”

“Biết thì tốt... Tôi phải làm gì đây?”

“Để tôi sai việc à?”

“Nếu đến một mình thì tôi tự biết phải làm gì, nhưng có cậu ở đây thì phải làm theo lời cậu chứ... Dù còn rất vụng về nhưng cậu vẫn là quản lý mà...”

“Rất vụng về á? Thật luôn? Sư phụ còn vui vẻ khen tôi đã ra dáng một quản lý thực thụ rồi cơ mà...”

“... Theo tôi thấy thì vẫn còn kém lắm.”

Chắc hẳn trong thâm tâm Renka cũng đã công nhận tôi là quản lý rồi.

Sở dĩ cô ấy nói tôi vụng về là để lấy cớ xen vào khi tôi ở riêng với Chinami thôi.

“Vậy sao?”

“Là vậy đấy. Tôi phải làm gì đây? Hay để tôi tự làm?”

“Không. Đội trưởng lau Shinai với tôi đi.”

“Với cậu...?”

“Vâng. Sao thế? Sợ tôi làm trò gì mờ ám à?”

“Không phải thế... Nhưng còn nhiều việc khác mà sao cứ phải làm chung...”

“Làm chung thì vui hơn chứ sao. Thời gian cũng trôi nhanh hơn nữa.”

Nói rồi, tôi mở cửa phòng bảo quản và vẫy tay gọi Renka như gọi một chú cún con.

Thấy vậy, Renka ngập ngừng một chút, gãi đầu rồi bước tới.

Renka trở nên ngoan ngoãn thế này cũng không tồi. Dù tôi thích việc cô ấy cãi lại nhem nhẻm rồi mới chịu khuất phục hơn.

Chát-!

Âm thanh va chạm nặng nề đặc trưng của Shinai vang lên từ chiếc Men của đối thủ.

Đánh trúng đầu một cách hoàn hảo, tôi chắc chắn đây là một điểm Ippon, nhưng vẫn không chủ quan mà giữ nguyên tư thế chờ phán quyết của trọng tài.

“Một điểm! Về vị trí!”

Goro hô to bằng giọng dõng dạc và giơ cờ đỏ lên.

Ghi điểm thành công và kết thúc trận đấu tập, tôi chào đối thủ rồi tiến về phía Chinami đang vỗ tay nhiệt liệt và nở nụ cười tươi rói.

“Thế nào ạ?”

“Tuyệt lắm. Khí thế rất tốt, tư thế tuy chưa hoàn hảo nhưng cũng rất xuất sắc. Cỡ này thì có thể nói là hậu bối đã có tố chất rất tốt để làm tiên phong rồi đấy. Nhưng tuyệt đối không được chủ quan đâu nhé. Giải đấu có rất nhiều người tài giỏi đấy.”

“Tôi sẽ ghi nhớ.”

“Tốt lắm. Nào, bây giờ hậu bối ngồi xuống đi. Tôi sẽ tháo Men cho.”

Tôi quỳ gối ngồi xuống trước mặt Chinami, cô ấy bắt đầu tháo dây Men cho tôi bằng đôi bàn tay tỉ mỉ.

Muốn trêu chọc cô ấy một chút, tôi liền lắc lư đầu liên tục.

Thấy vậy, Chinami chống tay lên hông lườm tôi, rồi,

Cốc-!

Cô ấy gõ nhẹ vào chiếc Men.

“Hậu bối ngồi yên chút đi...! Hậu bối đang làm gì vậy hả?”

“Sư phụ mà lại động tay động chân với đệ tử sao... Tự dưng tôi thấy hơi buồn rồi đấy.”

“Hừm...! Hậu bối nghĩ là tôi động tay động chân thì tôi buồn lắm đấy. Đây là sự răn đạy chứa đựng tình yêu thương cơ mà.”

“Cứ cho là vậy đi. Nhưng sư phụ này.”

“Hậu bối nói đi.”

“Ngày mai tôi massage cho sư phụ nhé?”

“Hả...?”

Đang tháo dây thì tay Chinami khựng lại, cô ấy thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Vội vàng ngó nghiêng xung quanh, cô ấy thì thầm bằng giọng lí nhí.

“Massage á...? Ý hậu bối là massage bằng tinh dầu sao...?”

“Vâng.”

“Hừm hừm... Tôi không biết nữa... Lời đề nghị đột ngột quá làm tôi bối rối quá...”

“Vậy sao?”

“Giá như hậu bối nói trước thì tốt biết mấy... Hừm... Hôm nay về nhà tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời hậu bối nhé...”

“Tôi biết rồi.”

“Vâng...”

Khuôn mặt Chinami đỏ bừng lên như sắp nổ tung, cô ấy vặn vẹo cơ thể.

Tôi còn chưa nói là sẽ làm gì ngoài massage mà cô ấy đã tỏ ra thèm khát thế rồi.

“Bây giờ sư phụ phải tháo dây cho tôi chứ?”

“Á... vâng... Hậu bối ngồi yên nhé... Nhúc nhích là tôi mắng đấy...”

“Tôi vẫn đang ngồi yên mà.”

“Vâng... Tôi biết rồi...”

Cảm xúc ngượng ngùng toát ra từ cô ấy khi đang nói năng lộn xộn.

Nhìn phản ứng này thì có vẻ tôi sẽ nhận được câu trả lời tích cực đây, cỡ này thì... tôi có thể thử bế xốc lên nện được không nhỉ?

Chỉ thử thôi cũng không sao mà. Đúng không? Chinami?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!