Web Novel

Chương 269: Là sợ hãi, hay là lo bò trắng răng

Chương 269: Là sợ hãi, hay là lo bò trắng răng

@@

“Haa...”

Renka nằm dang tay dang chân trên giường, nhìn lên trần nhà và thở dài thườn thượt.

Tại sao mình cứ tiếp tục mối quan hệ này với Matsuda nhỉ?

Đáng lẽ phải chấm dứt ngay lập tức mới đúng.

Cho đến tận bây giờ, cô vẫn nghĩ mình là người dứt khoát, nhưng sau khi nói chuyện với Matsuda, cô nhận ra không phải vậy.

Cô quá thiếu quyết đoán. Và bị Matsuda thao túng quá nhiều.

Ở khách sạn, cô đã dùng giọng điệu không giống mình chút nào để làm thỏa mãn đôi tai của Matsuda, không biết lúc đó cô bị ma xui quỷ khiến thế nào nữa...

Nhớ lại khóe môi nhếch lên của hắn khi đè lên người mình, Renka lắc đầu.

‘Mình điên thật rồi...’

Thậm chí cô còn cảm thấy vui sướng khi làm theo sự dẫn dắt của hắn.

Bình thường cô cũng đã ngấm ngầm mang cảm xúc đó, nhưng hôm nay nó lại càng mãnh liệt hơn.

Giống như tình cảm dành cho Matsuda đang ngày một sâu đậm vậy.

“Haaaa...”

Liên tục thở dài, Renka cầm lấy thanh kiếm tre mà cô luôn trân trọng bảo quản rồi bước ra ngoài.

Nếu không ra ngoài hóng gió và vung kiếm, chắc đầu óc cô sẽ rối bời cho đến tận ngày mai mất.

“Con đi tập à?”

Mẹ cô, người đang ngồi cùng bố trên ghế sofa ở phòng khách, hỏi.

Nhìn cảnh bố khoác vai mẹ, mẹ ôm eo bố vô cùng tình cảm, Renka mỉm cười đáp.

“Vâng ạ.”

“Tập trong nhà cũng được mà, sao phải ra ngoài?”

“Con muốn hóng gió một chút ạ.”

“Thế à? Hôm nay trời lạnh mà cũng muộn rồi, con tập vừa phải thôi rồi vào nhé.”

“Con biết rồi ạ.”

Nếu bố mẹ nhìn thấy Matsuda thì họ sẽ nghĩ gì nhỉ.

Nhìn cách Matsuda đối xử với huấn luyện viên hay những vị khách lớn tuổi khá là lễ phép... Biết đâu họ lại ưng ý cũng nên.

Mang theo suy nghĩ đó bước ra ngoài, Renka kéo cao cổ áo và vung kiếm.

Trời lạnh lại còn gió to, tập xong chắc phải bôi nhiều dầu cho kiếm tre lắm đây, nhưng đằng nào việc bảo quản kiếm cũng là một phần cuộc sống rồi nên cô chẳng thấy phiền hà gì.

Cứ thế, Renka lặp đi lặp lại các động tác trong một thời gian khá dài, cho đến khi điện thoại đặt trên phản gỗ rung lên, cô vội vàng cầm lấy với một sự kỳ vọng khó tả.

Nhưng khi nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, cô không giấu nổi sự thất vọng.

[Hậu bối Miura Tetsuya]

Vì đó không phải là cuộc gọi từ Matsuda mà cô hằng mong đợi.

Đang nhíu mày khó chịu, cô chợt bừng tỉnh và tự vỗ nhẹ vào má mình.

Làm thế này chẳng khác nào cô có ác cảm với Miura Tetsuya.

Hoàn toàn không phải vậy, nên cô phải quản lý biểu cảm của mình mới được.

Dù đang ở một mình, nhưng nếu cứ hành xử tùy tiện thì lúc ở trước mặt người khác cũng sẽ như vậy mất.

Phải giữ vững tâm thế ngay thẳng.

Tự nhủ với lòng mình như vậy, Renka bắt máy.

“Alo?”

-Lâu rồi không gặp Đội trưởng! Xin lỗi vì đã gọi muộn thế này, chị có tiện nghe máy không ạ?

Vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi. Không biết cậu ta có tập Kendo chăm chỉ không nhỉ?

Nghĩ lại thì dạo này không thấy Matsuda nhắc đến Kendo... Hay là cậu ta bỏ cuộc rồi?

Một người có tài năng như thế mà bỏ Kendo thì phí quá.

Ngày mai phải thử dò hỏi xem sao.

“Không sao. Cậu vẫn khỏe chứ?”

-Vâng! Em vẫn khỏe. Còn Đội trưởng thì sao ạ?

“Chị thì...”

Renka bỏ lửng câu nói rồi im bặt.

Dạo này cô bị stress rất nhiều vì Matsuda, nên thật khó để trả lời ngay rằng mình vẫn ổn.

Không, nói là bị stress có đúng không? Hay là cô đang tận hưởng mối quan hệ nguy hiểm với Matsuda?

Tự đặt câu hỏi cho chính mình, Renka nghe thấy,

-Chị có chuyện gì sao ạ?

Câu hỏi ngây ngô của Tetsuya khiến cô giật mình, vội vàng chuyển chủ đề.

“Không có gì. Mà cậu gọi cho chị có việc gì thế?”

-Em muốn hỏi thăm sức khỏe của chị, tiện thể hỏi về giải đấu Kendo sắp tới luôn ạ. Không biết khoảng khi nào thì thi đấu ạ?

“Sẽ có một giải đấu diễn ra ngay trước khi kỳ nghỉ kết thúc. Sắp có lịch cụ thể rồi, lúc đó huấn luyện viên sẽ thông báo cho chúng ta.”

-Vậy sao ạ? Không biết em có được tham gia giải đấu dành cho nam không ạ?

“Tất nhiên rồi. Những người đã tham gia giải đấu trước đều sẽ đi cùng. Chị đảm bảo sẽ không có thay đổi gì trừ khi có chuyện đặc biệt xảy ra.”

-May quá.

“Cậu lo lắng chuyện đó à?”

-K, không phải là em lo lắng... Chỉ là em muốn thể hiện rằng mình đang tập luyện rất chăm chỉ...

Câu trả lời thật thà và chất phác của Tetsuya khiến Renka bật cười.

Đột nhiên cô nghĩ, nếu Matsuda cũng hòa nhã như Miura thì sao nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không ổn chút nào. Mỗi người đều có một hình tượng phù hợp với mình.

Matsuda cứ ngang ngược, áp đặt như bây giờ lại hợp hơn nhiều.

Đổi tay cầm điện thoại, đặt thanh kiếm tre tựa vào cột phản gỗ, Renka nói.

“Chị biết hết rồi nên cậu đừng lo. Mà dạo này chị đang đi làm thêm, lát chị gửi định vị cho, rảnh thì ghé chơi nhé.”

-Làm thêm ạ?

“Ừ. Chị đang làm ở quán cà phê. Cùng với Matsuda.”

-... Dạ? Chị nói sao cơ?

“Chị đang đi làm thêm.”

-Không... Ý em không phải vậy... Chị làm cùng ai cơ ạ?

“Với Matsuda.”

-... Matsuda mà em biết ấy ạ? Matsuda Ken?

Nghe giọng điệu đầy thắc mắc của Tetsuya, có vẻ cậu ta hoàn toàn không biết chuyện Matsuda đang làm việc ở quán cà phê.

Hai người họ không phải là bạn bè sao?

Dù không thân thiết lắm nhưng cũng đáng để kể cho nhau nghe mà... Hay là suốt kỳ nghỉ họ không hề liên lạc với nhau?

“Đúng rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tưởng cậu ta không nghe rõ, Renka hỏi.

“Alo? Cậu nghe thấy không?”

-À, vâng... Em nghe thấy ạ. Chuyện đó... thật bất ngờ nhỉ...?

Bất ngờ à... Nhớ lại cảnh cô và Matsuda từng coi nhau như kẻ thù trước đây, thì từ đó hoàn toàn chính xác.

“Chị cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Chị sẽ khao nước nên lúc nào rảnh thì ghé nhé. Có gì thắc mắc về Kendo thì cứ hỏi chị bất cứ lúc nào.”

-Vâng... Em cảm ơn chị.

“Ừ. Chị cúp máy đây.”

Cúp máy xong, Renka định nhắn tin cho Matsuda qua Anyshare nhưng rồi lại thôi.

Dạo này cô nói chuyện với MK khá thường xuyên, lần trước Matsuda cũng đã nghi ngờ rồi nên tốt nhất là dừng những hành động nguy hiểm lại.

Niềm vui duy nhất giúp cô có thể thoải mái chửi rủa Matsuda, không thể để mất chỉ vì một phút lỡ lầm được.

Phải tận dụng nó thật lâu dài mới được.

Nghịch chiếc điện thoại đã im lìm, Renka nghĩ đã đến lúc phải đổi tên Matsuda trong danh bạ rồi.

[Vẫn là đồ rác rưởi] chắc là hợp nhất.

Cái này cũng là đặc quyền đấy. Vốn dĩ ngoài Chinami ra, cô chẳng bao giờ tốn công suy nghĩ để lưu tên người khác thế này đâu.

Nên Matsuda phải biết ơn cô mới đúng.

Tất nhiên nếu hắn biết chuyện này, chắc chắn hắn sẽ lại vin vào cớ đó mà làm loạn lên cho xem.

Mà này, lần tới sẽ là trò Play gì nhỉ?

Chuyện xảy ra hôm nay thực sự rất sốc.

Đeo choker có gắn chuông mèo vào cổ người ta... Không biết có nên thấy may mắn vì hắn không xích lại không nữa.

‘Vậy lần tới sẽ là xích cổ sao...?’

MK cũng đã nhắc đến xích cổ, nên không biết khi nào nhưng chắc chắn hắn sẽ định làm trò đó.

Đến lúc đó cô phải đón nhận thế nào đây?

Không biết nữa. Chắc phải đến lúc đó mới quyết định được.

Thành thật mà nói, trò Play hôm nay có thể coi là vô cùng nhục nhã, nhưng thực ra cũng không tệ lắm.

Cô có thể thấy rõ Matsuda rất thích cơ thể mình, và hắn cũng xuất tinh nhanh hơn lần đầu tiên, điều đó khiến cô ngấm ngầm tự hào.

Nên cô cũng hơi mong chờ. Lần quan hệ tiếp theo.

‘Không phải...!’

Cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, Renka ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao một lát rồi bước vào nhà.

Ngày mai cô phải ăn mặc thật kín cổng cao tường để chọc tức Matsuda mới được... Cô thầm nghĩ như vậy.

“Tớ biết rồi mà. Sao cậu không nói sớm? Chuyện đó có đáng để nói không?”

Miyuki cuộn tròn trong chăn trên nệm, đang gọi điện thoại cho ai đó.

“Ừ, ừ... Đúng rồi. Không sao đâu. Buổi học tiếp theo á? Thứ Tư nhé. Hôm đó Matsuda-kun được nghỉ.”

Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì người Miyuki đang gọi là Tetsuya.

Có vẻ hắn đã biết chuyện tôi đang làm việc cùng Renka qua một con đường nào đó.

Tất nhiên con đường đó chính là Renka. Lâu lắm mới gọi điện cho người Đội trưởng mà mình ngưỡng mộ, chắc chắn hắn đã nghe được sự thật kinh hoàng từ đó.

Tôi rất tò mò không biết hắn đã làm vẻ mặt gì khi biết chuyện đó, nhưng hiện tại tôi không có thời gian để bận tâm đến một thứ cặn bã như Tetsuya.

Thay vì cái bản mặt của hắn, tôi đang lo không biết phải nói chuyện của tôi và Renka với Miyuki như thế nào.

Lúc nào tôi cũng nghĩ đến chuyện đó nhưng vẫn chưa tìm được cách, và cũng không thể mở lời được.

Nhớ lại phản ứng của Miyuki trước khi threesome với Chinami... Tôi thực sự sợ phản ứng của cô ấy lần này.

Dù cô ấy đã từng đồng ý cho threesome nên có thể tình hình sẽ không nghiêm trọng như tôi lo lắng, nhưng khả năng đó rất thấp.

Có cách nào tốt không nhỉ? Hay là cứ cầu hôn rồi đi đăng ký kết hôn luôn?

Có vẻ hơi vội vàng, nhưng đằng nào trong tương lai cũng sẽ làm vậy, dùng cách đó để trói buộc Miyuki... Không, thế này thì hơi quá đáng nhỉ?

Nhưng tự nhiên tôi lại thấy tò mò.

Nếu bây giờ tôi nhắc đến chuyện kết hôn, Miyuki sẽ đón nhận nó như thế nào.

Việc cô ấy rất thích tôi là điều chắc chắn, nhưng kết hôn khi còn quá trẻ có thể khiến cô ấy sợ hãi và nói rằng cần phải suy nghĩ thêm.

Miyuki là người giàu cảm xúc, nếu tôi tạo không khí lãng mạn và tỏ tình đàng hoàng, có khả năng cô ấy sẽ đồng ý ngay lập tức.

“Ừ, hẹn gặp lại nhé.”

Miyuki kết thúc cuộc gọi bằng giọng điệu vui vẻ rồi đưa điện thoại cho tôi.

Hiểu ý cô ấy muốn nhờ sạc pin, tôi bật cười.

“Tôi là người hầu của cậu chắc?”

“Tôi không nhúc nhích được, cậu giúp tôi chút đi.”

“Không nhúc nhích được cái gì mà...”

“A nhanh lên...!”

Nhìn cô ấy cuộn tròn trong chăn nảy lên nảy xuống làm nũng, khóe môi tôi bất giác nở nụ cười.

Tâm trạng cô ấy có vẻ tốt... Hay là mở lời luôn bây giờ nhỉ?

Không, tự nhiên nói ra mà không có dấu hiệu báo trước chỉ mang lại cú sốc thôi.

Cầm lấy điện thoại của Miyuki và cắm sạc, tôi vỗ vỗ vào người cô ấy đang cuộn tròn nằm xuống.

“Này.”

“Sao?”

“Gọi thử thế thôi.”

“Gì vậy... Trẻ con thế...”

Miyuki nhìn tôi như thể thấy chuyện lạ đời, rồi nhăn mặt trêu đùa.

Nhìn dáng vẻ hoạt bát đó, tôi càng ngập ngừng không dám mở lời.

Từ bao giờ tôi lại trở thành một kẻ thiếu quyết đoán thế này?

Hay là thử yêu cầu threesome với Chinami một lần nữa xem sao?

Chắc chắn sẽ ít bị phản đối hơn là nhắc đến Renka, bắt đầu lại từ đó cũng không tồi.

Trước mắt cứ nâng cao mức độ tình cảm của Miyuki lên đã.

Đợi đến khi tình cảm cô ấy dành cho tôi lớn hơn bây giờ rất nhiều, lúc đó làm gì chắc cũng sẽ thành công.

Cất giấu nỗi sợ hãi về tương lai sắp tới vào một góc trái tim, tôi leo lên người Miyuki, mạnh tay tung chiếc chăn mà cô ấy nhất quyết không chịu buông ra.

Sau đó, tôi bắt đầu cù lét cô ấy.

“A đừng mà...!”

Miyuki cười khanh khách thích thú.

Tôi đã dành thời gian để chia sẻ những cử chỉ âu yếm đầy tươi trẻ với cô ấy trong một khoảng thời gian dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!