Web Novel

Chương 512: Tôi Đến Thăm Nhà Đây

Chương 512: Tôi Đến Thăm Nhà Đây

“Hôm nay anh thấy vui chứ?”

Hiyori hỏi với vẻ mặt phụng phịu.

Tôi vừa dạo bước trên vỉa hè ướt sũng vừa hóng gió mát và đáp.

“Ừ.”

“Mặt anh trông chẳng có vẻ gì là vui cả.”

Sao giọng điệu lại hờn dỗi thế nhỉ.

Chắc là vì lúc nãy tôi làm như sắp ăn cô bé đến nơi, nhưng cuối cùng lại không làm thật nên cô bé mới dỗi đây mà.

Chính miệng cô bé cứ lải nhải bảo tôi đừng làm cơ mà... Thật cạn lời.

Nhưng mặt khác, điều này cũng chứng tỏ ham muốn tình dục của Hiyori đã tăng lên đáng kể, nên tôi cũng thấy vui.

Nhìn cọng tóc ngốc của cô bé đung đưa trong gió thật đáng yêu, tôi nói.

“Sao lại tỏ thái độ chống đối thế.”

“Gì cơ.”

“Không có gì.”

“Mẹ bảo Tiền bối dạy em học đấy.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Tiền bối học đâu có giỏi, chắc tại em nói dễ gây hiểu lầm rồi.”

“Em bảo dẫn một anh Tiền bối học giỏi về mà. Thế thì đâu phải là nói dễ gây hiểu lầm.”

“Bớt cãi lại đi nhé?”

“Chẳng phải em đang cố tình gây sự sao?”

“Cũng đúng. Bây giờ anh về luôn à?”

“Đương nhiên rồi.”

“Chỉ ăn mỗi bữa cơm rồi về thôi sao?”

“Thế thì, làm ở đó luôn nhé?”

“Dạ?”

Hiyori ngẫm nghĩ lại câu nói của tôi rồi mở to mắt.

Cô bé quay lại nhìn tôi, lắc đầu nguầy nguậy và xua tay như muốn giải thích sự hiểu lầm.

“Kh-Không phải ý đó...! Em chỉ định hỏi xem mục đích anh đến đây là gì thôi...!? Đừng có hiểu lầm nhé...!”

“Mục đích gì chứ. Đến chào hỏi thôi mà.”

“Thế tại sao lại đến?”

“Để chọn ngày.”

“Ch-Chọn ngày gì cơ...?”

“Có chuyện đó đấy. Trẻ con không cần biết đâu.”

“Á nói gì vậy...! Với lại cái đó... haa... cạn lời...”

Phản ứng của cô bé cho thấy cô bé biết chính xác tôi đang mong muốn điều gì.

Hiyori cằn nhằn trông vô cùng đáng yêu.

Mỗi lần cô bé tức giận, cọng tóc ngốc lại nghiêng hẳn sang một bên thu hút ánh nhìn của tôi, có lẽ là do gió thổi, nhưng ít nhất lúc này trông nó giống như đang chuyển động theo sự thay đổi cảm xúc của cô bé vậy.

“Sao.”

“Sao là sao...! Đừng có coi em như cá đã cắn câu nữa...!”

“Anh chưa từng làm thế. Nhưng nếu em cảm thấy vậy thì anh xin lỗi.”

“Đừng có giả vờ tử tế...!”

“Cái này cũng không được, cái kia cũng không được... Thế em muốn anh phải làm sao?”

“Im lặng đí...!”

“Vừa nãy em làm nũng đấy à?”

“Không phải làm nũng mà là trách móc...!”

“Tại sao lại trách móc.”

“Vì anh trơ trẽn quá...!”

“Ừ, anh cũng thích em.”

“Không...! Thật tình...! Đừng có tỏ ra ranh mãnh nữa được không...!”

Hiyori luôn yếu đuối trước những lúc tôi cư xử thế này.

Bình thường cô bé luôn tỏ ra mình là một cao thủ tình trường, rất am hiểu về đàn ông, nhưng thực chất cô bé lại là người ngây thơ hơn bất kỳ ai.

“Với lại em phải biết ơn anh đấy.”

“Biết ơn chuyện gì...!”

“Bây giờ đang là giờ giới nghiêm mà. Nhờ có anh em mới được ra ngoài nên phải biết ơn chứ.”

“Không thích.”

“Có muốn anh làm cho em phải biết ơn không?”

Nghe vậy, hai má Hiyori hơi phồng lên.

Không phải vì tức giận, mà là vì cô bé nhận ra tôi đang nói gì nên mới bối rối.

Tôi dùng hai tay bóp nhẹ hai má đang phồng lên như cá nóc của cô bé cho xẹp xuống rồi nói tiếp.

“Anh đùa thôi.”

“N-Nói đùa thật chứ...?”

“Em nghĩ sao.”

“Đừng có làm em sợ...!”

Hôm nay cảm xúc của Hiyori có vẻ dao động khá mạnh.

Có phải vì một người đàn ông có mối quan hệ mật thiết, chứ không phải bạn đồng giới, đã bước chân vào tổ ấm của cô bé, nơi có cả gia đình cô bé không?

Tôi không nghĩ chuyện đó lại gây sốc đến thế, nhưng đứng trên lập trường của Hiyori thì cũng có thể hiểu được.

Bịch.

Tôi chạm vào cọng tóc ngốc của Hiyori đang đung đưa dữ dội hơn vì gió, không nói thêm gì nữa mà cùng cô bé đi dạo quanh xóm.

Đi được một vòng, trước khi quay lại nhà Hiyori, tôi mở cửa sau chiếc xe đang đỗ trước cổng.

Sau đó, tôi nhìn Hiyori.

“Vào đi.”

“Đ-Định làm gì...?”

“Nhiều thứ.”

“Em không thích đâu...?”

“Muốn anh ép em vào à?”

“...”

Dù đang trừng mắt nhưng trên khuôn mặt Hiyori lại hiện lên chút kỳ vọng và hưng phấn.

Cô bé sắp thức tỉnh hương vị của một dục vọng mới lạ rồi.

Phải làm cho cô bé thỏa mãn lúc này thì lần sau mới có thể quan hệ một cách suôn sẻ và thú vị hơn được.

“L-Làm nhanh thôi đấy... Với lại nếu quần áo bị dính bẩn thì...”

Tôi gật đầu trước câu nói chẳng khác nào lời cho phép của Hiyori, đợi cô bé miễn cưỡng bước vào xe rồi nhìn quanh.

Vô cùng tĩnh lặng. Concept hôm nay là nhẹ nhàng và yên tĩnh.

“Cháu xin phép về ạ.”

“Không có gì đâu cháu. Lần sau lại đến ăn cơm nhé?”

“Được không ạ?”

“Đương nhiên rồi. Lần sau cháu cứ đến học cùng Hiyori rồi thong thả hẵng về.”

Một tay đỡ dưới ngực, tay kia chống cằm.

Nhìn Rion đang tạo dáng chuẩn của một quý bà, tôi cố kìm nén dục vọng đang sục sôi, cúi gập người chào bác ấy và Ryushin đang đứng cạnh.

“Cháu cảm ơn ạ. Cháu xin phép về trước.”

Lúc này, Hiyori nói sẽ tiễn tôi rồi bước ra ngoài.

Cùng lúc đó, cô bé lảo đảo suýt ngã.

Có lẽ từ nãy đến giờ cô bé đã cố nhịn cơn run rẩy ở chân, giờ căng thẳng được giải tỏa nên cơ thể đột ngột mất sức.

Tôi đỡ lấy eo cô bé, nở một nụ cười yếu ớt và hỏi.

“Sao phải cố ra tiễn làm gì?”

“Không biết.”

“Lần này lại giận chuyện gì nữa đây.”

“Em không giận.”

“Giọng điệu nghe giận dỗi thế cơ mà?”

“Chỉ là giọng điệu thế thôi.”

“Vậy sao?”

“Đúng vậy.”

“Biết rồi. Anh về nhé?”

“Về đi.”

“Phải chào hỏi lễ phép chứ.”

“Anh về đi.”

“Thiếu mất chữ ở đầu rồi kìa.”

“Nghe này.”

“Ghép lại nói thử xem nào?”

“Anh đi về đi.”

“Nghe như ông chú nào đang nói ấy nhỉ.”

“Á...! Tiền bối bảo em nói nên em mới nói mà sao anh cứ bắt bẻ thế...!”

Nếu trêu thêm nữa chắc cô bé tức phát khóc mất.

Hôm nay Hiyori không hề đáp trả những trò đùa của tôi mà chỉ biết cam chịu, tôi cười khẩy rồi vươn tay xoa rối tung mái tóc của cô bé.

Sau đó, nhân lúc cô bé đang nổi cáu hỏi tôi làm cái trò gì vậy, tôi liền khởi động xe và phóng đi như chạy trốn khỏi khu xóm.

Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, tôi nhận được tin nhắn từ Hiyori.

[Anh phải chịu trách nhiệm đấy.]

Trách nhiệm đó có nghĩa là gì nhỉ?

Đã đến nhà gặp cả bố mẹ và em trai rồi nên bây giờ không thể quay đầu lại được nữa sao?

Hay là vì hôm nay tôi đã gieo rắc quá nhiều hạt giống vào bên trong cô bé nên nếu có thai thì tôi phải chịu trách nhiệm nuôi cô bé cả đời?

Sao cũng được. Vì tôi tự tin mình có thể làm được cả hai.

Nghĩ vậy, tôi nằm vật ra nệm, gõ bàn phím điện thoại và gửi tin nhắn trả lời.

[Ừ.]

Tôi không buồn hỏi xem cô bé muốn tôi chịu trách nhiệm chuyện gì.

Vì dù Hiyori có nói trách nhiệm đó là gì đi chăng nữa, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

[Ngủ ngon nhé.]

Dù chỉ là những dòng chữ nhưng tôi có cảm giác như đang nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Hiyori vậy.

Có vẻ cô bé rất hài lòng với câu trả lời của tôi.

[Ừ.]

Khi tôi mở mắt đón chào buổi sáng, bầu trời đã xám xịt.

Dù không phải mưa rào nhưng những hạt mưa vẫn rơi khá nặng hạt, tôi ngồi dậy vươn vai thì,

Cạch.

Cánh cửa sổ khẽ mở ra không một tiếng động, và một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

“Gì vậy... Anh dậy rồi à?”

Miyuki chào buổi sáng bằng giọng điệu có phần thất vọng.

Nếu tôi đang ngủ thì cô ấy định lén hôn tôi đây mà, có vẻ cô ấy đang tiếc nuối vì không làm được điều đó.

“Vừa mới dậy. Nhưng giọng điệu đó là sao?”

“Sao là sao?”

“Em lại định bôi nước bọt lên môi anh đúng không.”

“Không...?”

“Không cái gì mà không. Nhìn là biết ngay. Em cầm cái gì trên tay thế?”

“À... Cái này á? Thức ăn kèm.”

“Thức ăn kèm gì?”

“Dạo này Matsuda-kun có vẻ ít ăn rau nên em làm vài món mang sang.”

Miyuki đặt chiếc bọc trên tay xuống chiếc bàn nhỏ có để điện thoại của tôi.

Sau đó, cô ấy mở bọc ra, nhét nguyên cả hộp cơm 3 tầng vào tủ lạnh.

“Có món gì thế?”

“Giá đỗ xào, củ sen, salad... Nhiều lắm. Tiện thể dậy rồi anh ăn sáng luôn nhé?”

“Ăn sáng bằng rau á?”

“Thì vừa ăn thịt vừa ăn rau cũng được mà.”

“Được rồi, em ngồi xuống đây đi.”

“Đừng có đánh trống lảng, nghe cho kỹ đây. Vấn đề sức khỏe là em không nhượng bộ đâu đấy.”

“Biết rồi, ngồi xuống đi.”

“Để em đi rửa tay đã.”

Nói rồi, Miyuki đi vào phòng tắm rửa tay chân rồi bước ra.

Cô ấy ném chiếc khăn vừa lau người vào giỏ đồ giặt rồi chậm rãi bước đến, ngồi xổm ngay cạnh nệm và bắt đầu sờ soạng.

Cô ấy đang tìm chỗ nào còn vương hơi ấm của tôi.

Khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ tò mò như đang tìm kiếm một món đồ ngẫu nhiên trong chiếc hộp, rồi một bên khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên.

Cô ấy ngọ nguậy ngón chân, chiếm lấy vị trí trung tâm của tấm nệm.

Nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô ấy, tôi bất giác bật cười và nói.

“Thích không?”

“Ừ. Hôm qua anh làm gì?”

“Anh đến nhà Asahina ăn cơm với bố mẹ em ấy.”

“Hả...?”

Chắc cô ấy không ngờ tôi lại trả lời như vậy, mắt Miyuki mở to tròn.

Tôi tiến lại gần Miyuki đang ngồi khoanh chân thoải mái, giả vờ xoa bóp gáy cho cô ấy – người đang chớp chớp đôi mắt to tròn – rồi đẩy cô ấy ngã ngửa ra sau.

“Kh-Không... Khoan đã...!”

Để bịt miệng Miyuki và chuyển chủ đề thì không có cách nào tốt hơn cách này.

Bây giờ tôi sẽ cưỡng bức Miyuki một cách cuồng nhiệt cho đến khi cô ấy mất trí mới thôi.

Với quyết tâm đó, tôi định cởi quần ra thì,

Bính-boong-!

Tiếng chuông cửa vang lên lanh lảnh khắp phòng khách khiến tôi khựng lại.

“Ai vậy?”

Sáng sớm thế này ai lại đến nhà tôi nhỉ?

Tôi đâu có đặt báo hay sữa... Chẳng có ai đến nên tôi càng thấy lạ.

“Có ai định đến sao...?”

Miyuki nằm dưới thân tôi, khuôn mặt đỏ bừng hỏi.

Tôi đỡ cô ấy dậy, lắc đầu định trả lời thì chiếc điện thoại trên bàn nhỏ rung lên.

U u u u-!

Tò mò không biết là ai, tôi kiểm tra màn hình điện thoại thì thấy Hiyori đang gọi đến.

Chẳng lẽ người vừa bấm chuông là cô bé sao?

Nếu đúng là vậy thì tốt quá rồi.

“Alo.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!