Web Novel

Chương 333: Nghiện (3)

Chương 333: Nghiện (3)

“Cậu nói chuyện gì với hai em ấy thế?”

Tôi hỏi Miyuki khi cô ấy quay lại lớp.

Trời không nóng mà cô ấy cứ nằng nặc đòi tôi quạt tay cho, cô ấy đáp.

“Tớ hỏi xem hai em ấy có biết chỗ bọn học sinh năm nhất hay hút thuốc không.”

“Thế hai em ấy bảo sao?”

“Bảo là không biết.”

“Hai em ấy đâu phải kiểu học sinh đó, làm sao mà biết được?”

“Tớ nghĩ biết đâu hai em ấy tình cờ nhìn thấy. Tớ cũng đi hỏi mấy học sinh năm nhất khác rồi nhưng ai cũng bảo không biết.”

Xắn tay áo lên làm việc thì cũng tốt đấy, nhưng có vẻ hơi nguy hiểm thì phải.

Dù trong số học sinh năm nhất không có những thành phần cá biệt như băng Supri Circle ngày xưa, nhưng bọn du côn trẻ tuổi máu nóng thì có coi ai ra gì đâu...

Lỡ cố ngăn cản rồi bị chửi bới, tổn thương thì chắc tôi đau lòng chết mất.

Tất nhiên, với tư cách là thành viên Hội học sinh và Ủy ban Phong kỷ, Miyuki làm vậy là điều đương nhiên.

Tôi nhìn chằm chằm vào Miyuki - người đang nhắm mắt tận hưởng làn gió từ tay tôi - và nói.

“Chắc là ở lò đốt rác đấy?”

“Lò đốt rác? Lò đốt rác thải á?”

“Ừ.”

“Chỗ đó cấm học sinh vào mà. Chắc chắn lúc nào cũng có nhân viên nhà trường canh gác chứ?”

Bọn coi nội quy trường học như cỏ rác thì làm gì có chuyện không dám vào nơi cấm học sinh.

Thậm chí chúng còn coi đó là căn cứ lý tưởng nữa là đằng khác.

Miyuki của chúng ta có vẻ quá tin tưởng vào con người rồi.

Chắc cô ấy tin vào nhân chi sơ tính bản thiện chứ không phải nhân chi sơ tính bản ác đâu.

“Chắc là có cái lỗ hổng nào đó để chui vào mà không bị phát hiện đấy.”

“Sao cậu biết? Kinh nghiệm à? Ngày xưa cậu bị mấy đàn anh đáng sợ gọi ra mấy chỗ như thế à?”

“Nói linh tinh gì thế. Ồn ào quá, muốn đi thì bảo tớ. Tớ đi cùng.”

“Vì nguy hiểm à?”

“Chứ sao nữa. Nhưng mà tớ phải quạt đến bao giờ đây?”

“Cậu dừng lại cũng được mà.”

“Thế thì cậu phải nói sớm chứ. Mỏi tay chết đi được.”

“Tớ có bảo cậu quạt đâu?”

“Vừa nãy cậu bảo tớ quạt cho còn gì.”

“Tớ đâu có nói bằng lời.”

Ừ thì, cậu dùng hành động để bắt tớ quạt mà.

Cái tính ranh ma ngày càng tăng lên rồi đấy.

Sắp tới có nên dạy cho một bài học không nhỉ?

Lần nào tôi cũng nghĩ vậy, nhưng hễ Miyuki dùng giọng ngái ngủ làm nũng là tôi lại mềm lòng.

Bị xỏ mũi dắt đi quá nhiều rồi, nguy to thật.

Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy Chinami đi cùng người khác.

Họ đang trò chuyện trong bầu không khí vui vẻ, nhìn cô ấy giơ gói kẹo dẻo vị đào lên thì có vẻ như đang nói chuyện liên quan đến nó.

Sau đó, Chinami chia tay bạn và vừa ngâm nga một giai điệu vừa đi về hướng nào đó.

Tôi đi theo cô ấy, càng đến gần, hương đào càng nồng nàn, tôi khẽ gọi.

“Sư phụ.”

“Hưmya!?”

Tôi rón rén tiến lại gần như một tên trộm rồi gọi, Chinami giật mình vung vẩy hai tay trong không trung.

Một hành động thái quá như trong truyện tranh.

Nhưng khi Chinami làm vậy, tôi lại thấy rất tự nhiên.

“A... Là hậu bối à. Làm tôi giật cả mình.”

Cô ấy quay lại, nhận ra tôi và trách móc một cách đáng yêu.

Tôi mỉm cười như muốn xin lỗi rồi bước đến bên cạnh Chinami.

“Tôi nhìn từ xa, người đi cùng Sư phụ lúc nãy là ai thế?”

“Là bạn cùng lớp của tôi.”

“Hai người nói chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận chuyên sâu về loại kẹo dẻo mà tôi đang ăn này.”

Quả đúng như dự đoán.

Nếu đột nhiên trên thế giới này không còn quả đào nào nữa, Chinami sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

“Cho tôi một cái đi.”

“Một cái có đủ không? Tôi có thể cho cậu năm cái luôn đấy.”

“Một cái là đủ rồi.”

“Hừm. Biết rồi.”

Tôi bỏ viên kẹo dẻo Chinami đưa vào miệng rồi hỏi.

“Sư phụ có rảnh một lát không?”

“Tất nhiên là có rồi.”

“Vậy thì đi lối này...”

“Vâng.”

Giọng điệu của tôi nghe mờ ám đến mức ai cũng nhận ra, vậy mà cô ấy chẳng mảy may nghi ngờ mà cứ thế đi theo tôi.

Thế này làm tôi có cảm giác mình giống như một tên tội phạm vậy.

Phía sau nhà ăn, một không gian vắng vẻ dành cho những kẻ cúp cua.

Tôi dẫn Chinami đến đó, cô ấy thốt lên một tiếng cảm thán và nhìn quanh, tôi bật cười.

“Sư phụ lần đầu thấy chỗ này đúng không?”

“Vâng. Có cả một nơi như thế này sao? Rất yên tĩnh và cảnh quan cũng đẹp nữa.”

“Là nơi tôi phát hiện ra đấy.”

“Ồ... Tôi cũng có thể sử dụng nơi này được không?”

“Tất nhiên rồi. Vốn dĩ đâu phải đất của tôi.”

“Fufu... Cảm ơn cậ... Nứt!?”

Chinami đang nói dở thì giật thót mình.

Bởi vì tôi đã luồn tay vào dưới váy đồng phục của cô ấy.

Làn da mềm mại và mịn màng... thật tuyệt vời.

Cảm giác chạm vào chiếc quần lót ôm trọn lấy bờ mông mũm mĩm cũng rất tuyệt.

“Mưng khứt...!”

Miyuki hay Renka thỉnh thoảng cũng thốt ra những âm thanh kỳ lạ, nhưng quả thực không có gì mãnh liệt và đặc biệt bằng âm thanh của Chinami.

Cố nhịn cười, tôi hỏi khi Chinami đặt tay lên vai tôi và khẽ lay.

“Sao vậy?”

“Hậu bối...! Chỗ này là ngoài trời mà...”

“Không có ai đâu nên không sao đâu.”

“A ha... Nhưng tại sao hậu bối lại thích chỗ đó vậy...”

“Chỗ nào? Mông á?”

“Vâng...”

“Chỉ là thích thôi.”

“R-Ra vậy...”

Chinami gật gù với vẻ mặt chưa thực sự bị thuyết phục.

Tôi đã dành khá nhiều thời gian bên cạnh Chinami - người đang dần nóng lên, khi từ miệng cô ấy bắt đầu phát ra những tiếng thở hổn hển nhè nhẹ, tôi mới dừng tay lại.

“Bây giờ chúng ta vào nhé?”

“Huu... Vâng...?”

Đang bị sờ soạng say sưa thì tôi đột ngột dừng lại, dáng vẻ giật mình của cô ấy trông thật đáng yêu.

Tôi dùng tay ôm lấy gáy - điểm nhạy cảm của Chinami - và khẽ dùng lực, nói.

“Phần còn lại để đến giờ hoạt động câu lạc bộ chúng ta làm tiếp nhé.”

“Hoek... Huư... Vâng...!”

Cô ấy rụt vai lại và trả lời, với đôi mắt to tròn như mắt nai đó, trông tôi chẳng khác nào một kẻ đang tống tiền vậy.

Cảm thấy hơi tội lỗi, tôi vuốt ve gò má như sắp nổ tung của Chinami rồi rời khỏi nơi bí mật đó.

“Này! Cậu lại đây một lát...!”

Giờ hoạt động câu lạc bộ.

Renka - người đã tránh mặt tôi suốt cả ngày hôm nay - cố gắng trừng mắt gọi tôi khi tôi vừa thay võ phục bước ra.

Tôi đi theo cô ấy ra ngoài phòng câu lạc bộ và hỏi.

“Sao vậy?”

“Sao là sao...! Không biết mà còn hỏi à?”

“Lại chuyện gì nữa.”

“T-Tại sao giữa thanh thiên bạch nhật mà cậu lại làm thế với Chinami...”

Tưởng chuyện gì, hóa ra là chuyện đó.

Chắc Renka đã quan sát tình trạng của Chinami sau khi cô ấy trải qua khoảng thời gian mờ ám và đầy nhục dục với tôi, rồi tự mình suy đoán.

Nói là suy đoán thì cũng đúng thôi.

“Thế thì không được à? Chúng tôi tự nguyện mà.”

“... Quá đáng vừa thôi chứ...! Mặt con bé đỏ bừng lên kìa... Với lại tự nguyện cái gì...! Chắc chắn là cậu lợi dụng tính cách thiếu quyết đoán của Chinami để...”

“Sư phụ thiếu quyết đoán ở chỗ nào? Cô ấy còn quyết đoán hơn Đội trưởng nhiều.”

“C-Cái đó thì không...”

“Đội trưởng không nghĩ vậy à?”

“...”

Chắc là nhớ lại chuyện xảy ra vào cuối tuần, Renka mím chặt môi.

Bản thân cô ấy cũng biết rõ.

Rằng cô ấy bị tôi xoay mòng mòng đến mức nào.

Nhưng mà cái này chẳng phải là motif kinh điển thường thấy trong manga sao?

Đứng ra bảo vệ người bạn đang bị quấy rối, nhưng cuối cùng lại gục ngã trước khoái cảm mà kẻ điều giáo mang lại, thời gian trôi qua, cô ấy dâng hiến cả thể xác lẫn tâm hồn cho người đàn ông đó, và thậm chí còn cùng bạn mình phục vụ hắn... một viễn cảnh như vậy đấy.

Đúng là một tình huống thường thấy trong các bộ truyện điều giáo, quả nhiên Renka của chúng ta rất hiểu sở thích của tôi.

Đến nước này thì phải đe dọa mới đúng bài nhỉ?

“Nhưng bây giờ Đội trưởng đến đây chất vấn tôi thế này, tôi có thể hiểu là Đội trưởng muốn thay thế vị trí của Sư phụ không?”

“Th-Thay thế là sao... Cậu nói vậy là có ý gì...?”

“Cách nói chuyện thay đổi rồi kìa. Chứng tỏ Đội trưởng hiểu rất rõ ý tôi là gì.”

“Nói cái chuyện vô lý gì thế...! Không phải đâu nhé...!?”

“Không phải à? Vậy là tôi có đụng chạm Sư phụ cũng không sao đúng không?”

“T-Tự nhiên cậu lại nói mấy câu thoại kỳ quặc đó làm gì...! Cậu mới là người thay đổi cách nói chuyện đấy...!”

Diễn xuất của tôi hơi gượng gạo rồi. Lần sau phải làm tốt hơn mới được.

Tôi nhún vai và nói.

“Vậy, Đội trưởng gọi tôi ra đây để chất vấn chuyện đó à?”

“Ch-Chất vấn thì không hẳn... Chỉ là tôi nghĩ cậu nên hạn chế làm mấy chuyện đó ngay trước giờ học thôi... Nhất là với một đứa giàu cảm xúc như Chinami mà lại bị một kẻ dơ bẩn như cậu...”

“Dơ bẩn á?”

“Không... Không phải dơ bẩn... Ý tôi là cậu nên cẩn thận một chút...”

“Tôi sẽ lưu ý, nhưng không dám hứa trước đâu. Hôm qua Đội trưởng ngủ ngon không?”

“Ngủ ngon không á...? Tự nhiên hỏi chuyện đó làm gì?”

“Thấy hôm qua Đội trưởng có vẻ như đang online.”

“Online? Ở đâu...”

Renka đang nghiêng đầu khó hiểu thì ánh mắt chợt trở nên sắc lẹm.

“Cái tên khốn nạn này...! Đã hứa là không nhắc đến chuyện đó rồi mà!”

Tôi làm vẻ mặt oan uổng nhìn cô ấy đang tức giận và buông lời chửi rủa ngay lập tức.

“Không, chúng ta chỉ thỏa thuận là không nhắc đến Ino-chan thôi mà.”

“Im đi! Ngậm cái miệng đó lại! Cấm nhắc đến cả Anyshare nữa...!”

Sợ có người nghe thấy nên cô ấy cố tình hạ giọng xuống mức thấp nhất, trông thật buồn cười.

Dù có chết cô ấy cũng không muốn người khác biết mình là một otaku ngầm.

Tôi sải bước tiến lại gần Renka đang gào thét không thành tiếng, nhân lúc cô ấy giật mình, tôi vươn một tay ra.

“Ư á...!?”

Ngay lập tức, Renka để lộ vòng eo và hít một hơi thật sâu.

Bên trong lớp võ phục là vòng eo thon gọn, mịn màng, và ở giữa là phần bụng dưới hơi nhô lên một chút.

Không có bộ phận nào khiến người ta phát điên hơn bộ phận này.

Đây là điểm hấp dẫn của Renka, người có vóc dáng mảnh mai mà Miyuki hay Chinami không có.

Renka không được phép tăng cân để giữ gìn cái bụng dưới này mới được.

“C-Cậu sờ đi đâu đấy...! Tên rác rưởi này...!”

Miệng thì nói vậy nhưng cô ấy lại chẳng hề có ý định dùng hai tay đang rảnh rỗi để ngăn tôi lại, thật là đáng yêu.

Bây giờ tôi chỉ muốn kéo cô ấy vào nhà kho và được cô ấy phục vụ ngay lập tức.

Nhưng phải nhịn thôi. Lúc nào cũng đòi bú liếm thì không hay chút nào.

Thỉnh thoảng... đang tận hưởng cuộc sống thường ngày mà được phục vụ một lần thì cũng ổn.

Tôi bất thình lình ghé sát mặt vào vai Renka, đưa môi lại gần tai cô ấy - người đang giật thót mình.

Và thì thầm một cách rất nhỏ.

“Lần sau chúng ta thử dùng cả plug đuôi nhé.”

“Cái gì...? P-Plug...?”

Nghe lời báo trước trắng trợn rằng sẽ sử dụng món đồ đó, khuôn mặt Renka đỏ bừng bừng.

Tưởng cô ấy sẽ nổi cáu ngay lập tức, nhưng trái với dự đoán, cô ấy chỉ thở phì phò với khuôn mặt đầy vẻ nhục nhã.

Có vẻ như cô ấy đang tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Cảnh tượng vùng kín đáng xấu hổ của mình bị nhét plug vào, và bên dưới thì tiếp nhận vật thể của tôi.

Cùng với chiếc băng đô tai mèo lần trước, cô ấy đeo plug đuôi và bị tôi làm từ phía sau...

Tưởng tượng ra cảnh cô ấy vã mồ hôi lạnh và rên rỉ ậm ừ, phần thân dưới của tôi lại trở nên cứng ngắc.

Sắp tới phải dùng thật mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!