Web Novel

Chương 354: Cliche Của Một Ngày Mưa Gió Bão Bùng (2)

Chương 354: Cliche Của Một Ngày Mưa Gió Bão Bùng (2)

“Áo sơ mi ướt hết rồi...”

Nhìn mặt tôi, rồi lại nhìn áo mình...

Hiyori đảo mắt liên hồi, vừa giũ những giọt nước mưa chưa kịp ngấm vào áo, rõ ràng là đang để ý đến hành động vừa rồi của tôi.

Hiyori của chúng ta... có tài năng thiên bẩm trong việc làm người khác khao khát, thế mà đụng chạm trực tiếp một chút là lại mất trí thế này sao?

Tất nhiên là do cô nhóc không lường trước được tôi sẽ làm vậy nên mới có phản ứng đó, nhưng trông đáng yêu thật.

“Ừ nhỉ. Ướt hết rồi.”

“Tại tiền bối bảo em ra ngoài nên mới thành ra thế này đấy.”

“Tôi xin lỗi.”

“Em đùa thôi. Gió thổi mạnh...”

“Mạnh thật. Trước mắt cứ tìm chỗ nào vào trú đã.”

Nhờ tôi che chắn nên Hiyori tương đối ổn, nhưng tôi thì không.

Hứng trọn mưa gió vào mặt, quần áo trên dưới gần như ướt sũng, ngay cả khuôn mặt cũng thảm hại như chuột lột.

Tôi giũ qua loa nước đọng trên tóc, rồi kéo tay áo thun lên lau mặt.

Thấy vậy, Hiyori bật cười rồi trách móc tôi.

“Trời ạ, anh làm thế áo giãn hết ra mất...!”

“Không sao.”

“Đồ ngốc, đồ ngốc.”

“Chỉ vì chuyện này mà bảo tôi là đồ ngốc à?”

“Em chỉ muốn nói thử thôi. Nghe nói tầng 3 tòa nhà này có quán cà phê phức hợp, mình lên đó nhé? Ở đó có cả phòng tắm nữa.”

Hiyori xem tấm poster quảng cáo dán trên tường tòa nhà rồi nói.

Tôi gật đầu như thể không còn cách nào khác, đáp.

“Quyết định vậy đi.”

Thế là tôi cùng Hiyori đi thang máy lên tầng 3.

Quán cà phê phức hợp mà chúng tôi ghé vào được chia thành nhiều khu vực, một bên là phòng đọc truyện tranh, một bên là phòng PC, một bên là phòng chơi game console.

Tất cả đều được thiết kế dạng phòng riêng để khách hàng có thể tận hưởng không gian cá nhân.

Lâu lắm rồi tôi mới đến một quán cà phê kiểu này.

Tự dưng nhớ lại lúc bất ngờ hôn Miyuki.

Lúc đó cũng làm ở một nơi có thiết kế nội thất tương tự thế này... Không biết hôm nay có thể làm chuyện gì đó ướt át với Hiyori không nhỉ.

“Chúng ta ở đây bao lâu ạ?”

“Tạm thời cứ 1 tiếng đi? Tạnh mưa thì về, còn mưa tiếp thì gia hạn thêm.”

“Em biết rồi. Mình chơi game hay đọc truyện tranh ạ?”

“Truyện tranh.”

“Anh định đọc truyện người lớn chứ gì?”

Tôi búng nhẹ vào cọng tóc ngốc đang rủ xuống của Hiyori thay cho câu trả lời trước lời nói nhảm nhí của cô nhóc, rồi thanh toán tiền phòng và phí tắm rửa ở quầy thu ngân, chuẩn bị đi tắm.

Đúng lúc đó, Hiyori tiến lại gần tôi, chỉ vào chiếc máy bán hàng tự động gắn trên tường hành lang.

“Ở đây có bán cả đồ lót này, anh không mua à?”

Đúng như lời cô nhóc nói, trong máy bán hàng tự động có bày bán đồ lót.

Quán cà phê này chuẩn bị chu đáo thật đấy.

Chắc hẳn đã có khá nhiều kinh nghiệm đón khách đổ xô vào trú mưa đột ngột rồi.

“Mua làm gì?”

“Quần lót của anh không ướt à?”

Ái chà...! Ướt cơ đấy...

Nói mấy lời nhạy cảm ở một nơi thế này, em không biết chuyện gì sẽ xảy ra lúc đọc truyện tranh đâu nhỉ?

Đứa trẻ hư hỏng thì phải bị phạt thôi.

“Không ướt. Với lại nói mấy chuyện đó thì nhỏ tiếng thôi.”

“Em nói nhỏ rồi mà...”

“Bớt cãi nhem nhẻm đi, mau đi tắm đi.”

“Em biết rồi. Lát gặp lại nhé.”

Nói xong, Hiyori vẫy tay chào rạng rỡ rồi bước về phía phòng tắm nữ.

Cái đồ chỉ được cái vẻ bề ngoài dâm đãng này, phải làm sao với em đây?

Trong lúc tắm tôi phải suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này mới được.

“Anh tắm xong rồi à?”

Hiyori ôm vài cuốn truyện tranh bước vào phòng, lên tiếng hỏi.

Đang ngồi trên tấm nệm êm ái, tôi ngước nhìn khuôn mặt vẫn còn nguyên lớp trang điểm của Hiyori, nghiêng đầu thắc mắc.

“Ừ. Nhưng em tắm rồi thật à? Sao tóc vẫn y nguyên thế kia?”

“Em tắm rồi. Chỉ tắm người thôi.”

“Tại sao?”

“Vì em đâu có ướt mấy đâu?”

“Vậy à...? Tóc em chắc bốc mùi rồi đấy.”

“Á anh nói gì vậy...! Đâu có mùi gì đâu? Anh ngửi thử xem?”

Hiyori quỳ gối trên nệm, chúi đầu về phía tôi.

Ngửi thấy hương chanh thoang thoảng bay trong không khí xộc vào mũi, tôi dùng tay đẩy đầu cô nhóc ra.

“Không có mùi thì bỏ cái đầu ra rồi đọc truyện đi.”

“Anh còn chưa ngửi mà đã trả lời thế là sao?”

“Ngửi rồi. Không có mùi.”

“Thấy chưa.”

Hiyori hếch mũi lên vẻ đắc ý, rồi tựa lưng vào bức tường đối diện tôi.

Trong tư thế đó, cô nhóc duỗi thẳng đôi chân vốn đã dài miên man của mình ra, ngón chân cô nhóc dừng lại ngay vùng xương chậu của tôi.

Chuyện xấu hổ vừa nãy quên sạch rồi sao?

Nhìn cô nhóc ngồi với tư thế thoải mái, mở truyện tranh ra đọc, tôi tặc lưỡi trong lòng, quyết định tạm thời tập trung vào cuốn truyện.

Nhưng thời gian trôi qua, sự tập trung của tôi giảm sút nhanh chóng.

Vì hương chanh tươi mát của Hiyori cứ liên tục làm nhột mũi tôi.

Vì là phòng kín, thông gió kém nên mùi hương càng nồng nàn hơn, tôi phải nỗ lực hết sức để kìm nén ham muốn tình dục cứ chực trào dâng.

Cứ thế, tôi giả vờ tập trung vào cuốn truyện, lật trang một cách vô nghĩa để giết thời gian, thì,

Chọc.

Một cảm giác hơi nhói nhói truyền đến từ vùng eo.

Tự hỏi là cái gì, tôi nhìn xuống thì thấy ngón trỏ của Hiyori đang đặt gần thắt lưng tôi.

“Cứ gọi là được rồi, sao lại chọc vào eo tôi làm gì?”

“Tiền bối cũng sờ eo em còn gì.”

Hóa ra là vẫn để bụng.

Con bé này lúc nãy còn làm vẻ mặt đoan trang lắm cơ mà, giờ lại hành động táo bạo thế này đây.

Tuy không thể hiện ra mặt, nhưng chắc chắn là vẫn còn đang xấu hổ.

“Không, cái đó là do tôi vô ý...”

“Dù sao thì anh cũng sờ rồi đúng không?”

“Thì đúng là vậy. Nên giờ em trả thù à?”

“Vâng.”

Hiyori trả lời một cách thẳng thắn và tự tin, tôi thấy ngón chân cô nhóc đang ngọ nguậy.

Ngón chân cái không tròn trịa mà thon dài giống Chinami trông thật đẹp.

Cảm giác như muốn ngậm vào miệng mà mút mát. Cũng muốn dùng móng tay gãi nhẹ vào lòng bàn chân nhỏ nhắn kia nữa, phải tìm cơ hội làm mới được.

“Matsuken.”

Nghe tiếng cô nhóc gọi, tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ, bừng tỉnh đáp.

“Sao em lại bỏ chữ tiền bối đi thế.”

“Em không có hứng.”

“... Vậy sao?”

“Vâng. Cuốn truyện tiền bối đang đọc có hay không?”

“Cũng tàm tạm. Của em thì sao?”

Nghe vậy, Hiyori lắc lắc cuốn truyện tranh lãng mạn mình đang đọc.

“Của em chán phèo. Trời vẫn còn mưa ạ?”

“Nghe tiếng mưa rơi còn gì.”

“Ý em hỏi là mưa có to không ấy.”

Tôi hé rèm nhìn ra ngoài, thấy mưa vẫn đang trút xuống xối xả.

Đến mức tưởng chừng như sắp có lũ lụt đến nơi.

Nếu tối nay vẫn mưa to thế này thì tôi phải đi đón Miyuki mới được.

“Mưa to lắm. Trời cũng tối sầm lại rồi.”

“Vậy chắc chúng ta phải ở đây lâu đấy nhỉ?”

“Chuyện đó thì chưa biết được.”

“Trời mưa làm em nhớ lại lần trước gặp tiền bối.”

“Lần trước? À... Lúc đó á? Lúc em đang trú mưa dưới gốc cây ấy hả?”

“Vâng. Lúc đó anh cũng định che ô cho em giống lúc nãy mà. Cả ngày cho mèo ăn nữa. Nghĩ lại thì, hầu hết những lần em tình cờ gặp tiền bối trời đều mưa thì phải.”

Hiyori nhớ rõ mồn một chuyện ngày hôm đó, hơn nữa có vẻ cô nhóc coi đó là một kỷ niệm đẹp, điều đó làm tôi rất vui.

“Nghe em nói mới thấy đúng nhỉ?”

“Vâng. Nhưng sao lại có thể tình cờ gặp nhau nhiều thế được nhỉ? Tiền bối theo dõi em đấy à?”

“Bớt nói nhảm đi.”

“Em biết rồi. Lấy hộ em cái điều khiển đằng kia với.”

Hiyori lại mở truyện ra, dùng ngón chân chỉ vào chiếc điều khiển đặt trên bàn.

Nhìn bộ dạng đó, tôi làm vẻ mặt cạn lời nhìn Hiyori, rồi chộp lấy cổ chân thon thả, trắng ngần của cô nhóc.

Sau đó, tôi đặt cuốn truyện xuống, dùng ngón tay của bàn tay còn lại chọc mạnh vào giữa lòng bàn chân cô nhóc.

“Hư a át...!”

Ngay lập tức, như cảm thấy vô cùng nhột nhạt, Hiyori co rúm lòng bàn chân lại.

Tôi cười thầm trong bụng, nói.

“Ai cho phép em làm cái hành động vô lễ đó hả?”

“Thế này thì có gì đâu...! Em có gác chân lên người tiền bối đâu...!”

“Dùng ngón chân chỉ đồ vật mà không vô lễ à?”

“Thân thiết thì cũng có thể làm th... Á, nhột...! Đừng làm thế...!”

Khi tôi bắt đầu gãi lòng bàn chân cô nhóc một cách nghiêm túc, Hiyori vừa hét lên vừa bật cười nắc nẻ.

Cô nhóc vặn vẹo toàn thân, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi tay tôi,

“Dừng lại...! Dừng lại đi...! Hư a a a...!”

Pha ang! Phang!

Cô nhóc đập tay xuống nệm bôm bốp, giả vờ khóc lóc, rồi lại cười sằng sặc, đến khi tôi buông chân ra thì cô nhóc nằm sấp xuống, thở hổn hển.

Chỉ trong một thời gian ngắn mà cô nhóc đã kiệt sức, nằm bẹp dí, làn da hơi ửng đỏ lên.

Chắc do da vốn trắng nên mới lộ rõ thế này.

Lúc nãy tai cũng đỏ bừng lên... Đúng là phong cách của Hiyori, hễ hưng phấn là nhiệt độ cơ thể lại tăng vọt.

“Hà... Hư a a...”

Tiếng thở dốc của Hiyori nghe có vẻ... không, phải nói là cực kỳ khêu gợi.

Có lẽ do cô nhóc đã cởi chiếc áo sơ mi tôi đưa cho nên mới vậy chăng.

Tôi lấy chiếc chăn có sẵn trong phòng đắp hờ lên người Hiyori, đặt chiếc điều khiển lên đầu giường cô nhóc rồi đứng dậy.

“Nhân tiện đi vệ sinh tôi sẽ gọi đồ uống luôn, em uống gì?”

“Hù a... Em không uống đâu...!”

Lần nào cũng hung hăng đi trước rồi lại bị hạ gục một cách bất lực chỉ bằng một đòn này, chớp mắt đã trở thành kẻ yếu thế rồi tức tối, cái dáng vẻ đó phải nói sao nhỉ...

Thật... nứng. Chắc do tư thế nằm sấp hiện tại của Hiyori trông giống hệt một người vừa trải qua một trận mây mưa cuồng nhiệt nên mới vậy chăng.

“Không uống thật à? Tôi chỉ mua phần tôi thôi đấy?”

“... Không. Em uống... Cho em Cherry Coke...”

Trong tình cảnh đó mà không bảo lấy đại cái gì cũng được, lại còn order cụ thể, không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười.

Hiyori của chúng ta tham ăn thật đấy... Thấy bảo muốn giảm cân mà, sắp tới tôi phải giúp cô nhóc đốt cháy calo bằng những cuộc mây mưa nhục dục mới được.

“Lấy nước chanh nhé.”

“Tại sao? Thế thì anh hỏi em làm gì...!”

“Tôi thích thế. Từ giờ bớt láo nháo đi.”

Nghe vậy, Hiyori quay mặt sang một bên, ngước đôi mắt với mí mắt sụp xuống nhìn tôi.

Và lầm bầm nho nhỏ.

“Xấu xí...”

“Cái con bé này thật là...”

Tôi từ từ giơ tay lên dù chẳng có chút ý định đánh thật nào, cô nhóc liền kéo chăn trùm kín đầu.

Tôi vỗ nhẹ, rất nhẹ lên đầu cô nhóc - người dù chết cũng phải cãi thắng tôi cho bằng được,

“Tại em nhìn từ dưới lên nên mới thấy thế đấy.”

Tỏ vẻ bận tâm đến lời nói của Hiyori, tôi buông một câu rồi bước ra khỏi phòng.

Trước khi đóng cửa, hình như tôi nghe thấy tiếng cười 'Phù hí...', hơi vô duyên nhưng có vẻ rất vui vẻ, không biết có phải tôi nghe nhầm không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!